Thanh Cơ Lưu Mặc Ly/Chapter 15: - Hộ Chiếu Phỉ (3)Chapter 15: - Hộ Chiếu Phỉ (3)
20px

 Trời đã chìm vào bóng tối sâu thẳm khi Cơ Thanh trở về nhà, bóng dáng anh đổ dài trên con đường đất ẩm ướt, in lên những vệt mờ nhạt dưới ánh trăng non yếu ớt. Tiếng gió rít qua tán cây hòa cùng tiếng bước chân nhẹ nhàng của anh, tạo nên một giai điệu kỳ lạ, vừa bí ẩn vừa u uất. Đẩy cửa bước vào căn nhà nhỏ đơn sơ, anh khẽ thở dài, đôi vai mỏi mệt từ một ngày dài. Không chần chừ, anh cởi bỏ bộ quan phục nhàu nhĩ, lớp vải thô ráp đậm mùi đất và mồ hôi, để lộ cơ thể rắn chắc mạnh mẻ nhưng không kém phần mềm mại. Từ tủ gỗ cũ kỹ, anh lấy ra một bộ áo choàng khác .

 Bộ áo choàng dài kết hợp giữa tông đỏ đậm và đen huyền bí, với hoa văn rồng vàng uốn lượn mềm mại trên vải lụa, tỏa ra khí chất cao sang và mạnh mẽ. Lớp vải nhẹ nhàng bay phần phật khi anh khoác lên người, phần ngoài là áo khoác rộng tay với họa tiết rồng nổi bật. Bên trong là lớp áo đỏ thắm ôm sát cơ thể, ôm trọn từng đường nét, tạo cảm giác vừa thanh thoát vừa uy nghi. Vành đai da đen rộng được buộc chặt quanh eo, khóa kim loại lấp lánh phản chiếu chút ánh sáng từ ngọn đèn dầu, tôn lên dáng người cao ráo. Phần tay áo được bảo vệ bởi găng da đen, dây buộc tinh tế gắn chặt, hòa quyện hoàn hảo với tổng thể, như một chiến binh chuẩn bị bước vào trận chiến.

 Cơ Thanh đứng trước gương đồng mờ đục, nhìn mình trong hình ảnh mới. Anh buộc gọn mái tóc dài đen óng lên cao, chỉ chừa lại một mảnh tóc mái bay phấp phới trước trán. Từ ngăn kéo bàn, anh lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, mở nắp và rút ra một chiếc mặt nạ trắng đơn giản. Mặt nạ ấy, với những đường nét mịn màng nhưng không hoa mỹ, được anh đeo lên, che đi khuôn mặt thanh tú – đôi mắt sâu thẳm và khóe miệng chùng xuống nhưng lại không tỏ nỗi buồn. Giờ đây, anh không còn là Cơ Thanh, người lính trầm tư, mà là một bóng hình bí ẩn, một kẻ lữ hành trong đêm.

 Anh tiến đến cửa sổ, ánh mắt quét qua màn đêm tĩnh lặng. Với một động tác dứt khoát, anh phóng mình ra ngoài, thân hình nhẹ nhàng đáp xuống đất như một cái bóng. Từ đó, anh lần theo các vách nhà, nhảy thoăn thoắt qua lại giữa những con hẻm chật hẹp, đôi chân vững chãi như mèo rừng. Đến một bức hàng rào gỗ cao, với những mảnh gỗ nhọn tua tủa trên đầu, anh khéo léo bám tay vào, lướt qua một cách thuần thục, đáp xuống đất mà không phát ra tiếng động. Tiếp tục phi thân về phía cánh rừng phía trước, anh lướt qua những tán cây đen ngòm, tiếng lá xào xạc như lời thì thầm cổ vũ.

 Cuối cùng, anh dừng lại trước một ngôi miếu nhỏ cũ kỹ, hoang sơ đến mức tưởng chừng bị lãng quên. Những bức tường đá sụp đổ nghiêng ngả, rêu xanh bám đầy như vết tích của thời gian. Mái nhà đã không còn, để lộ khoảng trời đen kịt phía trên.

 Cơ Thanh đứng lặng trước ngôi miếu đổ nát, hơi thở anh hòa quyện với tiếng gió nhẹ rít qua những kẽ đá sứt mẻ. Ánh trăng mờ nhạt chiếu lên chiếc mặt nạ trắng, tạo nên một vệt sáng lạnh lẽo trên khuôn mặt ẩn giấu. Góc khuất bên cạnh một gốc cây cổ thụ, nơi rễ cây ngoằn ngoèo bò ra như những ngón tay gầy guộc, một bóng hình bất ngờ hiện ra. Người phụ nữ mặc đồ đen từ từ bước ra từ cuối con đường nhỏ lót sỏi, dáng vẻ mảnh mai nhưng toát lên sự bí ẩn. Bộ y phục của cô ôm sát cơ thể, màu đen tuyền như hòa lẫn vào màn đêm, chỉ có những đường viền bạc mờ nhạt trên tay áo và vạt áo lấp lánh dưới ánh trăng. Mái tóc dài buông xõa, che khuất một phần khuôn mặt, nhưng đôi mắt sắc bén của cô lóe lên, như ánh sáng của một lưỡi dao giấu trong bóng tối.

 Cô dừng lại cách Cơ Thanh vài bước, cúi đầu nhẹ nhàng như một nghi thức cổ xưa, giọng nói trầm thấp nhưng dịu dàng vang lên trong không gian tĩnh lặng.

-Nha Phong, đã lâu không gặp. Ta chờ ngươi lâu lấm đấy.

 Lời chào ấy không mang chút ấm áp, mà như một lời tuyên bố, chứa đựng sự kiên nhẫn và một ý định sâu xa mà anh chưa thể nắm bắt.

 Cơ Thanh không đáp ngay. Anh đứng thẳng người, bàn tay đeo găng da khẽ siết chặt thanh kiếm bên hông, nhưng ánh mắt sau chiếc mặt nạ vẫn bình tĩnh, như thể đã lường trước sự xuất hiện của cô. Sau vài giây im lặng, anh đưa tay vào trong áo, ngón tay lần mò trong lớp vải lụa. Từ đó, anh rút ra một chiếc nhẫn nhỏ, ánh kim loại lấp lánh dưới ánh trăng – một chiếc nhẫn đính đá quý màu xanh lục, tỏa ra thứ ánh sáng kỳ lạ. Không nói lời nào, anh ném chiếc nhẫn về phía người phụ nữ, động tác nhẹ nhàng nhưng chính xác.

 Chiếc nhẫn bay qua không trung, vẽ nên một đường cong mờ nhạt trước khi rơi vào tay cô. Người phụ nữ bắt lấy nó một cách thuần thục, ngón tay thon dài lật qua lật lại để quan sát. Đôi mắt cô khẽ nheo lại, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi.

-Được, hang lần này chất lượng đấy - cô nói, giọng pha lẫn sự hài lòng và chút gì đó khó hiểu. Cô cất chiếc nhẫn vào tay áo, rồi ngẩng đầu nhìn Cơ Thanh, ánh mắt như đang đo lường điều gì đó trong tâm trí anh.

 Cơ Thanh khẽ gật đầu, giọng anh trầm thấp vang lên sau lớp mặt nạ.

-Đồ ta cần đau

 Sự tĩnh lặng trở lại, chỉ có tiếng lá cây xào xạc và hơi thở của hai người hòa quyện trong không gian hoang vu. Dưới ánh trăng, bóng dáng hai kẻ bí ẩn đứng đối diện nhau, như hai mảnh ghép của một câu chuyện chưa được kể hết.

Sau vài giây tĩnh lặng, bàn tay thon dài của cô khẽ động, chậm rãi lướt vào trong lớp áo đen. Từ đó, cô rút ra một chiếc lọ nhỏ làm bằng thủy tinh, trong suốt nhưng được khắc những hoa văn tinh xảo như mạng nhện, phản chiếu ánh sáng thành những tia lấp lánh yếu ớt dưới ánh trăng. Bên trong lọ, một dòng dung dịch màu trắng hơi trong sệt chảy chậm chạp. Hơi thở của nó dường như lan tỏa trong không khí, mang theo một mùi hương lạ lùng ,vừa ngọt ngào như hoa lan , vừa nhẹ tựa nước lã, tạo nên một cảm giác vừa thanh khiết vừa bí ẩn.

 Cô nâng chiếc lọ lên, để ánh trăng chiếu xuyên qua lớp thủy tinh, quan sát dòng dung dịch chuyển động như có sự sống riêng. Đôi môi cô khẽ mím lại, rồi cô ném chiếc lọ về phía Cơ Thanh với một động tác dứt khoát nhưng đầy kiểm soát. Cơ Thanh bắt lấy nó, ngón tay đeo găng da khẽ siết chặt quanh lớp thủy tinh mát lạnh. Anh không vội mở nắp, mà chỉ nhìn chằm chằm vào dòng dung dịch.

 Người phụ nữ khẽ cười, giọng nói của cô vang lên như tiếng gió lùa qua kẽ đá.

- Thứ đó ta mất không ít công mới làm ra được, ta không biết ngươi sử dụng nó làm gì, nhưng ngươi nên sử dụng nó cẩn thận

 Cô lùi lại một bước, bóng dáng dần hòa vào bóng tối bên gốc cây cổ thụ, như thể sẵn sàng biến mất bất cứ lúc nào.

 Cơ Thanh không đáp, nhưng bàn tay cầm chiếc lọ khẽ run lên một chút bởi sự hồi hộp được tao nên bởi thứ anh nắm trong tay. Anh ngẩng đầu, định nói gì đó, nhưng bóng hình người phụ nữ đã mờ nhạt, chỉ còn lại tiếng sỏi lạo xạo dưới chân cô khi cô quay đi. Dưới ánh trăng, ngôi miếu đổ nát và gốc cây cổ thụ đứng lặng lẽ. Cơ Thanh đứng đó, chiếc lọ tím trong tay, lòng anh trĩu nặng với những suy tư

***

 Trên công đường rộng lớn, không khí nặng nề như một tấm màn dày đặc, nơi ánh sáng từ những ngọn đuốc treo trên tường gỗ cũ kỹ nhảy múa, hắt lên những bóng đen loang lổ. Khung cảnh hiện ra như một bức tranh sống động của sự căng thẳng và hỗn loạn. Ở vị trí trung tâm, quan tòa pháp bộ, một người đàn ông trung niên với bộ râu dài bạc trắng và khuôn mặt khắc khổ, ngồi uy nghi sau chiếc bàn gỗ sồi lớn. Trên đầu ông là mũ quan đỏ thắm, đính ngọc trai lấp lánh, nhưng đôi mắt ông lại mờ đục, lộ rõ dấu hiệu của cơn đau đầu dữ dội. Trước mặt ông, năm tên thổ phỉ quỳ trên sàn đá lạnh, tay bị trói chặt bằng dây thừng thô ráp, thân hình rách rưới với những vết bầm tím và máu khô.

 Xung quanh công đường, đám đông dân chúng chen chúc nhau, đứng chật kín các góc. Những khuôn mặt rám nắng, mồ hôi nhễ nhại, ánh mắt vừa tò mò vừa phẫn nộ hướng về phía những tên thổ phỉ. Tiếng xôn xao vang lên như sóng biển, hòa cùng tiếng trẻ con và tiếng phụ nữ thì thầm cầu nguyện. Một vài người đàn ông cầm gậy gộc, giơ cao như muốn lao vào, nhưng bị lính gác với giáo mác chặn lại. Không khí ngột ngạt, mùi mồ hôi, bụi đất và khói đuốc quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh hỗn loạn nhưng đầy sức sống.

Quan tòa ngồi thẳng lưng trên ghế, bàn tay đeo nhẫn ngọc run run đặt xuống bàn gỗ, đôi mắt mờ đục khẽ nheo lại như đang đấu tranh với cơn đau đầu và những suy tư nặng nề. Ông hít một hơi sâu, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo uy quyền vang lên, át đi tiếng xì xào của đám đông:

-Vụ án này, ta cảm thấy vẫn còn nhiều ẩn khuất. Tốt nhất vẫn nên điều tra thêm để tránh mắc sai lầm. Ta tuyên bố khoãn xét án thêm năm ngày để điều tra kỹ lưỡng hơn. Tất cả giải tán!

 Tiếng đập bút lông xuống bàn vang dội, cắt ngang không khí căng thẳng. Đám đông dân chúng lập tức xôn xao, một vài tiếng thì thầm bất mãn vang lên, nhưng lính gác nhanh chóng giơ giáo mác, ra hiệu cho họ rời đi. Những khuôn mặt tò mò và phẫn nộ dần tản ra, để lại công đường trống trải với năm tên thổ phỉ vẫn quỳ, ánh mắt lóe lên sự bất an.

 Gần đó, Cơ Thanh đứng lặng lẽ bên một góc khuất, thân mặc bộ thường phục giản dị, mặt được bôi một lớp tro mờ. Trên đầu, anh đội một chiếc mũ rơm cũ kỹ, vành rách tưa, che khuất phần nào khuôn mặt.

Trong tay, anh cầm một cái cào bằng tre, như một người nông dân bình thường đang làm việc đồng áng. Đôi mắt anh, ẩn sau lớp tro và bóng râm của mũ, chăm chú quan sát công đường từ xa, ánh nhìn sắc bén hướng về bóng lưng vị quan lớn đang từ từ di chuyển, bước đi chậm chạp với dáng vẻ mệt mỏi. Tiếng xôn xao của đám đông dần tan biến, nhưng không khí vẫn nặng nề.

 Sau vài giây lặng lẽ, Cơ Thanh khẽ nghiêng đầu, như thể cân nhắc điều gì đó trong lòng. Rồi, không một tiếng động, anh quay người rời đi, bước chân nhẹ nhàng hòa vào bóng tối của con hẻm nhỏ.

 Bên trong một gian phòng lớn, không gian hỗn loạn như một cơn bão vừa đi qua. Những tờ giấy trắng bay tung tóe khắp nơi, rơi lả tả xuống sàn gỗ cũ kỹ, một số vướng vào góc bàn, một số khác bị gió từ ô cửa sổ khép hờ cuốn lên như những cánh chim hoang. Trên bàn, một tấm vương vải giấy vụng vắt ngang, bên cạnh là những chồng giấy tờ cao ngất, nghiêng ngả như sắp đổ, bút mực loang lổ và dấu tay lem luốc in hằn trên từng trang. Án sát sứ, một người đàn ông với khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ, đứng giữa đống hỗn độn ấy, đôi tay đập mạnh xuống bàn khiến mặt gỗ rung lên, tiếng vang dội khắp phòng.

-Cái quái gì đây chứ! - ông gầm lên, giọng điệu tràn đầy phẫn nộ và bất lực. - Đây mà là Đề hình, Công trạng, Khám từ của một đám thổ phỉ được đồn khác máu trong miệng người dân à?

 Đôi mắt ông long lên, nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ vụ án trước mặt như muốn thiêu cháy chúng. “Trên tờ giấy nào là thổ phỉ đánh chặn một đám thổ phỉ khác, cướp của người giàu chia cho người nghèo, vân vân mây mây đủ thứ khác, vậy mà lời khai chỉ có một chút manh mối về Tam Nguyên Ảnh Đồ mà quân cảnh đang truy lùng, tội chúng phạm thì lại quá nhẹ nhàng so với đống đơn kiện nghị mà người dân đã gửi lên, đã dùng đến cực hình mà chỉ moi móc được chừng này, thực sự chỉ có được như vậy à?” Án sát sứ đọc bản hồ sơ vụ án, giọng ông run run vì tức giận, mồ hôi lăn dài trên trán, hòa lẫn với vẻ mặt hoang mang. Ông hiểu rõ lý do tại sao vị quan Ty Hình khúm núm đến thế trên công đường.

 Ông lật từng trang giấy, ánh mắt lướt qua những dòng chữ nguệch ngoạc và thông tin rời rạc, như thể đang cố tìm kiếm một thứ gì đó đáng để lấy ra biên soạn, nhưng hoàn toàn không có bất cứ thứ gì lọt vào được trong mắt ông. Ông dừng lại ở một trang cuối cùng, ngón tay run run chạm vào nét mực khô cong, nhưng chỉ là những ghi chép lặp lại vô nghĩa. Án sát sứ thở dài nặng nề, tựa lưng vào ghế gỗ kêu cót két, mồ hôi lạnh thấm ướt lớp áo quan, hòa lẫn với nỗi thất vọng dâng trào như một cơn thủy triều đen tối.

 Án sát sứ mệt mỏi tựa lưng vào ghế, đôi tay run rẩy đưa cốc nước đặt nơi góc bàn lên, nhấp một ngụm trong sự kiệt quệ. Nhưng ngay lập tức, một luồng lực ấm nóng kỳ lạ bùng lên từ sâu trong dạ dày ông, lan dần lên ngực rồi trườn đến cổ, như một ngọn lửa âm ỉ không thể kiểm soát. Ông hoảng hốt, đưa tay siết chặt cổ họng mình, cố gắng chặn đứng nguồn lực quái dị ấy trước khi nó xông thẳng lên não. Tuy nhiên, nỗ lực ấy hoàn toàn vô vọng. Miệng ông bắt đầu xùi bọt trắng, từng đợt sủi tăm rơi xuống cằm, trong khi đầu ông nóng bừng lên như bị thiêu đốt. Với một tiếng rên khẽ, ông ngã gục xuống trước chiếc bàn làm việc, thân hình nặng nề đè lên đống giấy tờ hỗn độn, cốc nước rơi vỡ tan trên sàn, hòa lẫn với tiếng gió lạnh lẽo lùa qua ô cửa sổ khép hờ.

 Không lâu sau cái chết của án sát sứ, một Hình lại đang quỳ bên cạnh thi thể ông, cẩn thận dò xét tình hình và chứng đoán trạng thái. Ánh đuốc leo lét chiếu lên khuôn mặt ông, ánh sáng nhảy múa trên những đường nét khắc khổ, đôi tay thoăn thoắt kiểm tra mạch đập và hơi thở, nhưng tất cả chỉ là vô vọng. Một sự chua xót hiện rõ trên nét mặt ông, cái lắc đầu đầy bất lực. Người đàn ông ấy đứng lên, giọng trầm thấp nhưng mang nặng nỗi đau, phán một câu:

-Cơ thể ngài ấy vẫn còn ấm… nhưng không phải là dấu hiệu của sự sống, mà là do độc tố vẫn đang thiêu đốt bên trong, hoàn toàn không có dấu hiệu sự sống. Thứ ngài ấy trúng phải là Mã tiền tử. Thứ độc này bình thường có màu đỏ ấm nhẹ, thường được pha vào rượu hay trà, dính phải thứ này cơ thể sẽ tê liệt hoàn toàn, lục phủ ngũ tạng sẽ bị ăn mòn đến khi nát vụn. Loại độc này thậm chí có thể giết chết cao thủ tứ đoạn, người chưa tới trung giai hoàn toàn không thể phát giác ra loại độc này."

 Tiếng nói của ông vang lên trong không gian tĩnh lặng của gian phòng, hòa cùng tiếng gió lùa qua khe cửa, mang theo một cảm giác lạnh lẽo và u ám. Đống giấy tờ hỗn độn trên bàn giờ như những nhân chứng câm lặng, chứng kiến sự ra đi đột ngột của một vị quan từng uy quyền, giờ đây chỉ còn lại thi thể lạnh dần giữa đống hỗn loạn.

 Bên ngoài thành Trường An, không khí căng thẳng bao trùm khi các lính lệ, lính hầu rầm rập phong tỏa toàn thành, dựng lên những hàng rào tre và gác kiếm, hỗ trợ cho cuộc điều tra và truy lùng kẻ tình nghi. Tiếng hô hoán và bước chân dồn dập vang vọng qua các con phố, nhưng điều này lại khiến dân chúng bất mãn tột độ. Những khuôn mặt lo âu, giận dữ tụ tập trước các chốt kiểm soát, tiếng xì xào phẫn nộ nổi lên khi họ không được phép ra ngoài, cảm giác bị giam cầm khiến sự bất an lan tỏa như một đám mây đen. Một vài người già lẩm bẩm cầu nguyện, trong khi trẻ con khóc thét, làm không khí càng thêm hỗn loạn.

 Nhưng câu chuyện này chưa kịp lắng xuống thì một tin động trời khác lại khuấy đảo mọi thứ thành một mớ rối bời. Cái chết của Án sát sứ còn chưa được điều tra kỹ càng, thì một bức thư nặc danh bất ngờ được gửi lên Đô Sát Viện, với tiêu đề đậm nét: "Quan lại pháp bộ, Ty Hình Lý Trọng Án âm mưu sát Án sát sứ thành Trường An nhầm che đạy việc nhận hối lộ, cấu kết thổ phỉ." Bức thư, viết bằng nét chữ thanh thoát trên giấy vàng úa, như một quả bom nổ chậm, làm dấy lên nghi ngờ và hoang mang trong giới quan lại cũng như dân chúng. Tin tức lan nhanh như lửa cháy, khiến các cuộc tranh luận sôi nổi nổ ra.

 Trong Đô Sát Viện, không khí căng thẳng bao trùm như một lớp sương mù dày đặc, nơi mọi hoạt động đều diễn ra trong trạng thái hỗn loạn có kiểm soát. Các gian phòng nghị sự và thư phòng chật kín quan viên, với tiếng giấy tờ bị lật giở liên hồi, chồng hồ sơ về vụ án Án sát sứ được kéo ra từ giá sách, trải rộng trên bàn gỗ lớn. Ánh sáng từ những ngọn đuốc treo tường hắt lên các bức tường đá, chiếu rõ những nét chữ trên bức thư nặc danh, được sao chép và phân phát cho từng người. Các thư lại chạy ngược xuôi giữa các phòng, mang theo lệnh triệu tập khẩn cấp từ các bộ phận liên quan, trong khi lính gác đứng nghiêm ngoài cửa, kiểm tra từng người ra vào để tránh rò rỉ thông tin. Tiếng tranh luận vang vọng từ phòng chính, nơi các ngự sử phân tích từng dòng chữ trong bức thư:

-Đây là cáo buộc trực tiếp vào Ty Hình và pháp bộ, mưu sát, hối lộ, cấu kết thổ phỉ. Nếu không xử lý nhanh, có thể lòng tin của dân chúng sẽ bắt đầu lung lay.

 Sự nghiêm trọng của vụ việc càng được đẩy lên cao trào khi tin tức từ bên ngoài liên tục đổ về. Một viên quan trẻ, tay cầm tấu chương mới nhận từ lính hầu, lao vào phòng nghị sự, giọng nói cắt ngang cuộc tranh cãi:

-Bẩm các ngài, phong tỏa thành Trường An đã kéo dài hai ngày, dân chúng tụ tập ngày càng đông trước cổng thành, yêu cầu mở cửa và điều tra minh bạch cái chết của án sát sứ. Lính lệ báo cáo đã xảy ra vài vụ va chạm nhỏ, nếu không can thiệp kịp thời, sẽ có nguy bạo động.

 Các quan viên lập tức dừng lại, ánh mắt hướng về bản đồ thành phố trải trên bàn, nơi các điểm phong tỏa được đánh dấu đỏ chói.

 Giữa lúc mọi người đang bàn bạc các biện pháp khẩn cấp, như tăng cường lính tuần tra và kiểm tra thư từ ra vào thành, cánh cửa phòng chính bật mở. tả phó ngự sử Dương Thiếu Thừabước vào, bộ áo quan đỏ thẫm thêu chỉ vàng phản chiếu ánh đuốc, ông dừng lại giữa phòng, giọng nói vang lên rõ ràng, cắt ngang mọi tiếng thì thầm:

-Tất cả dừng lại. Vụ việc này đang lây động đến cả nội bộ trung ương, nếu không giái quyết sớm thì rất có thể chúng ta sẽ gập chuyện. Ta sẽ đích thân chủ trì điều tra, triệu tập ngay lập tức các quan viên Ty Hình và pháp bộ để thẩm vấn. Đồng thời, ra lệnh cho lính lệ mở một lối đi hạn chế cho dân chúng ra vào, nhưng tăng gấp đôi số lượng tuần tra để duy trì trật tự. Chuẩn bị tấu chương chi tiết gửi triều đình, liệt kê mọi bằng chứng hiện có. Không được chậm trễ.

***

Ngay lúc này, giữa chiều tà đang buông xuống, ánh sáng đỏ nhạt nhuộm vàng những tán cây trong cánh rừng, Cơ Thanh bước ra từ góc miếu cũ kỹ đỗ nhát không mái khi ấy, bóng dáng anh hòa quyện với bóng tối dần dày đặc. Chiếc mặt nạ trắng quen thuộc che đi khuôn mặt, tạo nên một vẻ bí ẩn lạnh lùng. Anh khoác lên mình bộ đồ đen huyền bí: áo khoác dài rộng với tay áo phồng nhẹ, viền thêu tinh xảo; áo lót đen lộ cổ chéo cao; vạt voan mỏng bay nhẹ trong gió chiều; vành đai đen thắt nơ định hình eo; phần tay xám nhạt điểm xuyết một chiếc mũ tre cũ kỹ. Tay anh vác một thanh kiếm cán dài, chuôi gỗ được cuốn vải đen, lưỡi thép ẩn dưới vỏ còn được sơn đen lại. Bước chân anh vững chãi, như một bóng ma lặng lẽ tiến vào màn đêm đang buông xuống.

-Tới lúc rồi…

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...