Thanh Cơ Lưu Mặc Ly/Chapter 16: - Ngư LanChapter 16: - Ngư Lan
20px

 Mỗi buổi sớm, khi ánh bình minh còn e ấp trên những cánh đồng lúa đẫm sương, Ngư Lan đã thức dậy, mang theo nụ cười tươi tắn như hoa nhài vừa hé nở. Cô gái trẻ với mái tóc xanh tre óng ả, mượt mà như lá non còn đọng giọt sương mai, khẽ buộc gọn bằng dải lụa đỏ thắm. Trong chiếc áo tứ thân giản dị, nàng bước ra sân, đôi mắt đỏ long lanh như hai hồng ngọc rực sáng, phản chiếu niềm hân hoan của tuổi trẻ và những giấc mộng ngọt ngào.

 Ngôi nhà gỗ nhỏ nép mình bên bờ suối, nơi hương lúa chín từ cánh đồng xa quyện cùng mùi đất trời, là chốn đi về của nàng. Lan nhóm bếp than hồng, lửa tí tách reo như khúc nhạc mở đầu ngày mới. Đôi bàn tay nhỏ nhắn, khéo léo nhào thứ bột gạo trắng mịn, xay từ hạt lúa quê, trộn cùng chút đường mía ngọt ngào và vài giọt nước lá dứa thơm lừng. Những chiếc bánh gói trong lá chuối xanh mướt, đặt lên lò đất nướng chín vàng, tỏa hương ngậy ngọt, khói nghi ngút lan ra như ôm lấy không gian. Mỗi chiếc bánh là một tác phẩm nhỏ bé, thấm đẫm tình yêu và sự kiên nhẫn của nàng.

 Trong lúc chờ bánh chín, Ngư Lan thường ngồi bên hiên, ngắm dòng suối lững lờ trôi, lắng nghe tiếng chim ríu rít, khẽ ngân nga một điệu dân ca. Giọng hát trong trẻo, thanh tân như mạch suối ngầm, khiến lòng nàng nhẹ bẫng.

 Anh trai cô, một lính ty chuyên trách nội vụ ở nha môn, thường rời nhà sớm để làm nhiệm vụ. Trước khi đi, anh hay xoa đầu cô, giọng trầm ấm:

– Lan nhi, ở nhà nhớ ngoan nhé.

 Giọng trầm ấm ấy khiến nụ cười trên môi Lan rạng rỡ, như thể cả thế gian sáng bừng lên chỉ vì một lời dặn dò.

 Khi bánh đã vàng ruộm, giòn tan, Lan cẩn thận xếp vào giỏ tre, phủ thêm lá chuối giữ hơi ấm, rồi quẩy gánh ra chợ. Nàng bước đi trên con đường làng lát đá, dáng uyển chuyển tựa vũ điệu. Chợ quê rộn ràng, tiếng cười nói hòa cùng mùi cá sông tươi, vải vóc rực rỡ. Dưới tán đa cổ thụ, Lan bày gánh bánh, khói bay nghi ngút như lời mời gọi. Người mua, từ bà lão tóc bạc đến lũ trẻ tinh nghịch, đều yêu mến nàng – không chỉ vì bánh ngon mà còn bởi nụ cười hiền hậu, ánh mắt sáng trong.

 Niềm vui lớn nhất của Lan đối với mỗi ngày mới không nằm ở ánh bình minh hay sự nhộn nhịp chợ sớm, mà ở khoảnh khắc nàng được gặp chàng trai trong mộng của nàng– Nha Phong. Chàng hình lại trẻ tuổi, với khuôn mặt góc cạnh mang vẻ lạnh lùng nhưng ánh mắt lại ấm áp, vẫn thường ghé qua chợ vào những khi phiên gần tan.

– Lan, bánh hôm nay ngon hơn hôm trước rồi đấy – chàng nói, giọng nửa đùa nửa thật, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự chân thành.

 Lan đỏ bừng má, tay lúng túng trao chiếc bánh gói kỹ. Trái tim nàng rộn ràng, như hàng ngàn cánh bướm cùng lúc bay lên. Cơn gió chợ thoảng qua làm tóc nàng tung bay, và trong giây phút ấy, thế giới xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại ánh mắt chàng trai kia đang dịu dàng nhìn nàng. Đôi má nàng hồng lên vì ngượng, đôi mắt long lanh ngập ngừng, để mặc mình bối rối trong nhịp đập ngọt ngào của tuổi xuân.

 Khi bóng chợ đã ngả, người dọn sạp, kẻ thu hàng, Nha Phong vẫn chưa rời. Chàng đứng cạnh gánh bánh, ánh mắt dõi theo những làn khói than lượn lờ như chẳng muốn tan. Lan bối rối thu dọn, đôi bàn tay thoăn thoắt nhưng tim lại thình thịch, dường như mỗi cử động đều bị ánh mắt ấy nhìn thấu.

 Cuối cùng, Nha Phong khẽ ho một tiếng, giọng trầm nhưng ấm:

– Lan này, dạo này trong thành có vài chuyện không yên. Em cứ ở trong thôn thôi, đừng ra ngoài nhiều. Nếu có thể, cũng nên nhắc nhở gia đình một tiếng, để mọi người an tâm hơn.

 Lời dặn vừa như quan lại thận trọng, vừa như một nỗi lo riêng tư. Lan ngẩng lên, đôi mắt đỏ  long lanh ánh nước, khẽ gật đầu mà không nói được lời nào vì sự ngại ngùng.

Chàng mỉm cười, khuôn mặt góc cạnh bỗng trở nên dịu dàng lạ thường, rồi xoay người bước đi. Trái tim Lan chao đảo, từng nhịp đập như vỡ òa theo bóng dáng xa dần ấy. Lời nói của người đàn ông ấy vẫn còn vang trong tâm trí, ấm áp mà rạo rực, như mũi tên vô hình của thần ái tình bắn thẳng vào ngực nàng. Lan bối rối ôm má, hai gò má đỏ ửng, đôi mắt ngẩn ngơ dõi theo bóng lưng cao lớn đang khuất dần trong nắng xế. Trong khoảnh khắc ấy, nàng thấy cả thế giới chỉ còn lại duy nhất một mình bóng dáng hình cảu chàng ấy.

 Ngư Lan đi vòng qua góc chợ quen, nơi những bà cụ bán cá sông và những chị bán rau thường để dành cho nàng phần tươi ngon nhất. Họ quý cái tính nết hiền hậu, lại thương nụ cười trong sáng của cô gái. Một rổ cá nhỏ, vài bó rau xanh được gói lại cẩn thận, trao vào tay Lan kèm theo ánh nhìn trìu mến.

 Trên đường về, nắng đã ngả, những bụi tre đầu làng rì rào trong gió. Lan quẩy gánh, đôi mắt sáng tươi, trong lòng dâng lên chút yên bình. Nhưng bên tai nàng, những lời đồn râm ran từ người qua kẻ lại vẫn chưa tan: cổng thành phía đông bị phong tỏa, không ai được ra vào…. Người thì bảo có dịch bệnh, kẻ lại nói có vụ án lớn khiến nha môn thắt chặt kiểm soát. Lan thoáng chút băn khoăn, nhưng rồi lắc đầu, quyết để mặc, bởi trong tâm nàng lúc ấy chỉ còn lại bóng dáng của người mà nàng đem long thương nhớ.

 Ngôi nhà gỗ đơn sơ hiện ra sau rặng cau xanh, mái lá nhuộm màu nắng gió. Lan đặt gánh xuống, nhóm lại bếp lửa, khói lam tỏa mờ trong nắng trưa. Nàng xếp cá tươi vào rổ tre, rửa rau bên bờ suối, bàn tay thoăn thoắt mà lòng nhẹ như mây nổi. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng gà gáy trưa quyện vào mùi khói bếp, làm nên một khung cảnh yên bình đến lạ.

 Chẳng mấy chốc, mùi cơm mới dậy hương, hòa cùng vị cá kho thơm lừng và nồi canh rau ngọt thanh dịu. Khi mặt trời đứng bóng, anh trai từ nha môn trở về, dáng áo nhuốm bụi đường, nụ cười vẫn sáng rỡ. Cha mẹ nàng cũng từ cánh đồng lúa xa kia trở lại, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng ánh mắt rạng rỡ niềm vui.

 Cả nhà quây quần bên mâm cơm đơn sơ mà ấm cúng. Bát cơm trắng nghi ngút khói, nồi canh xanh mát lành, đĩa cá kho nâu sóng sánh dưới ánh lửa hồng. Trong căn nhà nhỏ, tiếng nói cười vang lên, át cả tiếng gió trưa ngoài hiên, khiến bữa cơm nghèo mà chan chứa dư vị sum vầy.

 Giữa bữa, người cha vừa gắp cá cho con gái vừa cười:

– Lan à, sáng nay ta thấy thằng Nha Phong ghé quán bánh của con lâu lắm nhỉ?

 Người mẹ liếc sang, ánh mắt nửa đùa nửa dò xét:

– Con bé này lớn rồi, cũng phải nghĩ chuyện trăm năm chứ…

 Anh trai nghe vậy liền bật cười, đưa đôi đũa gõ nhẹ xuống mâm:

– Con bé đỏ mặt kìa!

 Lan cúi gằm, mặt hồng rực như hoa đào mới nở, bàn tay luống cuống múc canh.

Nàng không dám ngẩng lên, chỉ nghe tiếng cười ấm áp vang khắp căn nhà, như một bản nhạc dịu dàng của tình thân.

 Ngư Lan và anh trai vốn chẳng phải máu mủ của đôi vợ chồng hiền lành ấy. Cha mẹ ruột của họ đã mất từ khi cả hai còn rất nhỏ, một trận bệnh dữ quét qua làng năm ấy đã cướp đi tất cả. Giữa đêm mưa, hai đứa trẻ ngơ ngác ngồi bên nấm đất mới đắp, tiếng khóc hòa lẫn tiếng sấm, khiến ai nghe cũng se sắt lòng.

 Khi ấy vợ chồng người nông dân đi ngang qua, thấy cảnh ấy mà chẳng nỡ quay đi. Họ đưa hai đứa bé về, nuôi nấng như con đẻ. Năm tháng trôi đi, mái tóc họ bạc dần, lưng còng thêm, nhưng tình thương dành cho Lan và anh trai thì ngày một sâu nặng. Họ không có của cải gì nhiều, chỉ có những hạt gạo, củ khoai, giọt mồ hôi trên đồng, nhưng luôn để phần ngon nhất cho hai đứa con mà họ hết mực yêu thương. Lan lớn lên trong vòng tay ấm áp ấy, học cách nhóm bếp, nấu cơm, gánh nước. Anh trai thì sớm ra đồng, rồi sau được gửi vào nha môn học việc.

 Mỗi bữa cơm sum họp, Lan nhìn cha mẹ mình giờ đay lưng đã còng, bàn tay chai sạn, trong lòng dâng lên nỗi biết ơn sâu thẳm. Tình cảm ấy không chỉ là nghĩa dưỡng dục, mà còn như sợi dây thiêng liêng níu giữ trái tim nàng với mái nhà gỗ nhỏ bé bên rặng cau xanh, nơi tình thương đã hóa thành máu thịt, che chở cho tuổi thơ mồ côi của hai anh em.

 Sau bữa cơm trưa đầm ấm, khi tiếng cười của cha mẹ và anh trai vẫn còn vang vọng trong căn nhà gỗ nhỏ, Ngư Lan đứng dậy dọn mâm, đôi tay thoăn thoắt như cánh chim nhỏ. Mái tóc xanh tre óng ả của cô, buộc gọn bằng dải lụa đỏ thắm, khẽ đung đưa theo từng cử động. Đôi mắt đỏ long lanh, tựa hai viên hồng ngọc, ánh lên niềm vui giản dị của một ngày sum vầy.

 Ngư Lan mang rổ tre ra bờ suối sau nhà, nơi dòng nước trong veo chảy róc rách qua những viên đá cuội. Cô ngồi xuống, rửa sạch bát đĩa, cảm nhận nước mát lạnh lướt qua đầu ngón tay. Ánh nắng chiều xuyên qua tán lá, rải những mảng sáng lung linh trên mặt suối, như những ngôi sao nhỏ nhảy múa. Cô khẽ ngân nga một điệu dân ca, giọng trong trẻo như tiếng chim sơn ca, hòa vào tiếng nước chảy và tiếng gió thổi qua rặng tre đầu thôn. Trong lòng cô, hình ảnh Nha Phong – chàng trai với nụ cười ấm áp và ánh mắt sâu thẳm – vẫn lặng lẽ hiện lên, khiến má cô ửng hồng.

 Rửa bát xong, Ngư Lan trở vào nhà, lấy chiếc nón lá cũ kỹ treo trên vách. Cô bước ra vườn nhỏ sau nhà, nơi những luống rau xanh mướt và khóm hoa nhài đang nở rộ. Cô cẩn thận tưới nước cho rau, đôi tay nhẹ nhàng nâng từng ngọn cải, như chăm sóc những đứa con nhỏ. Mùi hoa nhài thơm ngát khiến cô mỉm cười, khẽ nhắm mắt, để mặc trí tưởng tượng bay bổng: một ngày nào đó, được ngồi bên Nha Phong dưới tán cây rợp bóng, tựa vai vào bờ vai rắn rỏi kia, đôi mắt nàng ngập đầy trìu mến. Trong mơ tưởng ấy, bàn tay chàng khẽ nâng cằm nàng, rồi chậm rãi cúi xuống, trao một nụ hôn ngọt ngào như mật. Chỉ ý nghĩ thôi mà trái tim nàng đã đập loạn, má hồng rực rỡ. Lan giật mình, vội lắc đầu, tự nhủ: “Lan nhi, sao ngươi lại nghĩ những thứ bậy bạ như vậy!” Nhưng nụ cười vẫn khẽ nở trên môi, dịu dàng như ánh nắng chiều lan khắp khu vườn, làm cả thế gian quanh nàng cũng nhuốm sắc mộng mơ.

 Sau giờ trưa, khi cha mẹ Ngư Lan đã ra đồng để kiểm tra lúa, còn anh trai cô thì vội vã quay lại nha môn vì những công việc gấp rút cần giải quyết, ngôi nhà gỗ nhỏ bỗng chìm trong yên ắng. Chỉ còn tiếng gà trưa gáy xa xa, hòa cùng tiếng lá tre xào xạc ngoài hiên, như một bản nhạc dịu dàng của làng quê. Ngư Lan ngồi trên hiên nhà, tay cầm kim chỉ, cẩn thận sửa lại chiếc áo cũ đã sờn vai. Những mũi kim đều đặn, khéo léo, như cách cô nhào bột làm bánh mỗi sáng – tỉ mỉ, tràn đầy yêu thương. Cô vừa may vừa khẽ hát, giọng trong trẻo như mạch suối, mang theo những giấc mơ tuổi trẻ về một tương lai rực rỡ. Mái tóc xanh tre óng ả khẽ tung bay trong gió, dải lụa đỏ thắm điểm thêm nét duyên dáng, và đôi mắt đỏ long lanh lấp lánh như phản chiếu cả bầu trời chiều.

 Khi mặt trời dần ngả bóng, cha mẹ Ngư Lan trở về từ cánh đồng, lưng áo lấm lem đất nhưng ánh mắt rạng ngời niềm vui của vụ mùa sắp đến. Anh trai cô, dáng áo nhuốm bụi đường từ nha môn, cũng vừa bước vào sân.

Trong lúc cả nhà còn quây quần dưới mái hiên, tiếng cười rộn rã át cả tiếng gió chiều, Lan chợt giật mình nhớ ra bữa cơm tối vẫn chưa chuẩn bị. Cô vội vàng đứng dậy, tay thoăn thoắt lấy chiếc xô gỗ.

-Cha, mẹ, con đi lấy nước một lát nhé - nàng nói, rồi nhanh nhẹn đội nón lá, quẩy đôi thùng tre, bước đi trên con đường làng quen thuộc, bóng dáng nhỏ nhắn hòa vào ánh hoàng hôn đang buông.

 Bờ xuối vào buổi chiều tà yên bình lạ lùng. Ánh hoàng hôn nhuộm vàng mặt nước, lấp lánh như dát bạc. Ngư Lan múc nước, đôi tay thoăn thoắt, nhưng ánh mắt cô lại lơ đãng ngắm những con sóng nhỏ lăn tăn. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng lá tre xào xạc, và hương lúa chín từ xa thoảng đến, khiến lòng cô lâng lâng. Cô ngồi xuống một tảng đá lớn, tháo nón lá đặt bên cạnh, để gió mát lùa qua mái tóc. Trong khoảnh khắc ấy, hình bóng Nha Phong lại hiện lên, nụ cười của chàng sáng như vầng trăng non, khiến tim Lan rộn ràng xao động. Nàng khẽ cúi đầu, thì thầm trong ý nghĩ: “Biết đâu… anh ấy cũng thương mình thì sao?”

 Trời dần buông, ánh trăng non vén màn mây, rắc xuống làng quê một lớp bạc mỏng. Ngư Lan quẩy thùng nước, bước chân dịu dàng theo lối cũ. Vừa đến khúc quanh quen thuộc, nàng sững người: một bóng dáng cao lớn hiện ra dưới ánh trăng, khiến tim nàng bất giác đập dồn dập.

 Nha Phong.

 Nhưng không phải dáng vẻ ấm áp thường ngày. Trên mình anh là bộ y phục sang trọng mà loang lổ những vệt máu chưa khô; vành mũ che rách một đường như cố ý, tay vẫn nắm chặt thanh trường kiếm đen tuyền tựa vào thân người. Ánh trăng trút lên gương mặt góc cạnh của anh không còn là nét dịu dàng, mà là vẻ lạnh lùng, điềm đạm, sâu hun hút như vực tối, trong đó vẫn ẩn giấu một nỗi thương tâm khó tỏ.

“Lan, muộn thế này em còn ở ngoài sao?” – Giọng anh trầm ấm, khàn đi vì mệt, nhưng xen lẫn sự lo âu.

 Má nàng bừng đỏ như hoa đào nở sớm, tim run lên vì vừa sợ, vừa thương, vừa… chẳng thể rời mắt khỏi anh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...