Thanh Cơ Lưu Mặc Ly/Chapter 17: - Bóng Người Dưới TrăngChapter 17: - Bóng Người Dưới Trăng
20px

 Ánh chiều tà rót xuống, soi rọi cả con đường làng nhỏ nhắn nhưng ấm cúng, nhuộm vàng những viên đá lát lạnh lẽo dưới chân. Cơ Thanh, trong bộ dạ y đen huyền bí cùng chiếc mặt nạ trắng lạnh lùng, bước đi từng bước nhỏ dứt khoát trên con đường. Trước mặt anh là một cổng nhỏ làm bằng gỗ thô sơ, giản dị nhưng mang nét thân thuộc, nơi vài chậu hoa nhài vẫn còn xòe những cánh hoa trắng tinh khẽ rung trong gió, chưa kịp nở hết, tỏa ra hương thơm nhẹ nhàng giữa không gian tĩnh lặng của hoàng hôn.

 Tiến vào trong căn nhà nhỏ ấy, Cơ Thanh bắt gặp ba bóng dáng quen thuộc, những người mà chính anh cũng đã từng gặp qua trong ký ức xa xôi. Đầu tiên là một ông lão tóc nay đã bạc trắng, làn da ngăm đen cứng cỏi in dấu thời gian, đôi mắt hiền từ nhưng ẩn chứa chút lạnh lùng, như thể sự ấm áp đã bị mài mòn bởi những năm tháng gian khó. Bên cạnh là một người phụ nữ đứng tuổi, mái tóc cũng dần bạc phơ, lưng đã còng theo năm tháng, đôi tay rám nắng rạn nứt như vỏ cây, chứng tỏ bao năm lao động vất vả. Cuối cùng là một tên lính trẻ thuộc Ty nhỏ, chuyên lo những việc nội vụ lặt vặt trong nha môn – vốn chỉ là một nông dân cày ruộng bình thường. Vì vài năm trước hạn hán kéo dài, triều đình mở cách tuyển tập sự vào nha môn, nên anh ta mới lọt vào đây, giờ chỉ là một lính lác tầm thường, không đáng để nhắc đến với bất kỳ vai trò quan trọng nào. Căn nhà nhỏ tĩnh lặng, ánh chiều tà xuyên qua khe cửa, chiếu lên những gương mặt khắc khổ, tạo nên một khung cảnh vừa thân thuộc vừa ngậm ngùi.

 Khi Cơ Thanh bước vào căn nhà nhỏ với dáng vẻ lạ lùng, chiếc mặt nạ trắng lạnh lùng che khuất khuôn mặt và bộ dạ y đen kêu xào xạc trong ánh chiều tà, ba người trong nhà lập tức sững sờ, không nhận ra anh là ai. Ông lão tóc bạc trắng khựng lại, đôi mắt hiền từ thoáng qua một tia ngơ ngác. Theo lẽ thường, ông định bước ra tiếp đón, nhưng rồi đầu cúi xuống, nỗi sợ hãi thoáng qua trong lòng một kẻ làm ruộng cả đời như ông khi đối mặt với một nhân vật kỳ lạ khoác bộ y phục toát lên uy quyền và quyền quý. Khẩn thiết, ông cố gặng ra một câu:

-Không biết thượng nhân tới đây có việc gì không ạ?

Bà lão thấy tình thế, cũng lúng túng bước vào trong, tay chân luống cuống chuẩn bị ít trà bánh để tiếp đãi kẻ vừa đến, dù ánh mắt bà lộ rõ sự bối rối. Tên lính Ty sững người tại chỗ, cố gắng định thần, rồi bước tới trước mặt Cơ Thanh, chắp hai tay lại tỏ ý chào hỏi.

-Không biết đằng ấy là ai, vẫn chưa thể tiếp đón đàng hoàng mong chớ trách. Có thể cho tôi hỏi người là ai được không ạ?

 Không gian hiện tại bỗng chìm vào một sự yên lặng lạ lùng, mang theo cảm giác rợn người. Cơ Thanh không đáp một lời, chỉ khẽ nghiêng đầu, tay chạm nhẹ lên chuôi kiếm bên hông. Ngay lập tức, không khí như đông cứng trong ánh nhìn của tên lính Ty. Hắn hoảng hốt, vội đẩy cha mình sang một bên, rút nhanh thanh kiếm gác bên hông, vung lên một nhát chém ngang đầy sát ý nhắm thẳng vào bóng dáng bí ẩn trong bộ dạ y trước mặt.

 Dưới ánh chiều tà nhạt dần, căn nhà nhỏ hóa thành chiến trường bất đắc dĩ, không khí ngột ngạt như bị ép chặt bởi những bóng tối đang lan rộng. Tên lính Ty, tay siết chặt thanh trường kiếm cán gỗ bọc vải đỏ đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, máu rỉ ra từ những vết cắt tự gây, vung nhát chém ngang đầu tiên với sức mạnh thô bạo. Tiếng gió rít qua lưỡi thép sắc lạnh nhắm thẳng vào vai Cơ Thanh, nhưng anh nghiêng người né tránh trong gang tấc, bước chân lùi lại trên sàn đất thô cứng, để lại dấu vết mờ nhạt của đường kiếm vừa tung ra.

 Cơ Thanh, tay nắm chặt thanh kiếm trong tay, phản ứng với sự chính xác tuyệt đối. Anh xoay người, dùng thanh kiếm có phần nặng hơn của mình đỡ lấy nhát chém thứ hai từ tên lính – hai lưỡi kim loại va chạm, phát ra tiếng "keng" chói tai, tia lửa bắn ra trong không gian chật hẹp. Tên lính, với kinh nghiệm chiến đấu hạn chế, gầm lên, lao tới đâm thẳng vào ngực Cơ Thanh, nhưng anh linh hoạt lách sang bên, chân trái đá nhẹ vào đầu gối đối thủ, làm hắn loạng choạng.

 Thanh kiếm trong tay Cơ Thanh, với chiều dài áp đảo, vung lên theo đường chéo từ trên xuống, lưỡi thép cắt qua không khí một đường sắt lạnh và uy lực, buộc tên lính phải giơ trường kiếm lên đỡ trong cơn hoảng loạn. Gỗ cán kiếm của hắn kêu răng rắc như sắp gãy, tay run rẩy dưới sức nặng kinh hồn, mồ hôi chảy dài trên trán hòa lẫn bụi đất. Hắn lùi lại, thở hổn hển, cố giữ thế thủ mong manh, nhưng Cơ Thanh không ngừng tấn công – một nhát chém ngang sắc lạnh, rồi một nhát đâm nhanh như tia chớp, đẩy đối thủ lùi sát bức tường gỗ mỏng manh. Sàn nhà rung lên dưới từng bước chân dồn dập, chậu hoa nhài trên bệ cửa rơi vỡ tan tành, cánh hoa trắng rơi lả tả, hòa lẫn với tiếng thở gấp gáp và âm thanh kim loại va chạm trong không gian ngột ngạt như nấm mồ.

 Chậu hoa nhài vỡ tan trở thành cơ hội chết chóc cho tên lính Ty. Khi những mảnh sành và bụi đất bay lả tả, che khuất tầm nhìn của Cơ Thanh trong khoảnh khắc định mệnh, tên lính gầm lên trong cơn cuồng loạn, vung thanh kiếm ngang cổ Cơ Thanh với một nhát chém đầy sát ý, lưỡi thép xé gió lao tới. Cơ Thanh phản xạ như cắt, cúi thấp người né tránh trong tích tắc, nhưng lưỡi kiếm vẫn sượt qua, để lại một đường rách sắc bén trên chiếc mũ tre, mảnh tre gãy vụn rơi xuống vai anh.

 Tận dụng sự mất đà của đối thủ, Cơ Thanh xoay người, dồn lực vào thanh kiếm trong tay vung ngang một đường với sức mạnh kinh hoàng buộc ép tên lính phải lùi vào bệ tường gỗ. Anh bước tới một bước, chân phải đá mạnh vào ngực tên lính, làm hắn ngã khuỵu xuống xập cả mảnh tường gỗ đơn sơ, sàn gỗ kêu vang như tiếng xương gãy. Trước khi tên lính kịp định thần, đôi mắt hoảng loạn còn mở to, Cơ Thanh giơ cao thanh kiếm, lưỡi thép sáng lạnh hạ xuống trong một đường chéo quyết đoán, cắt ngang cổ họng đối thủ như lưỡi hái tử thần.   Tên lính trợn mắt, tay buông thõng thanh kiếm, máu chảy thành dòng từ vết cắt, thấm đỏ lên sàn nhà lẫn cánh hoa nhài vỡ vụn. Cơ Thanh đứng thẳng, hơi thở đều đặn như không hề mảy may dao động, ánh mắt sau mặt nạ lạnh lùng nhìn xuống thi thể bất động, kết thúc trận đấu trong sự tĩnh lặng ngột ngạt, như thể cả căn nhà đang nín thở trước bóng tối bao trùm.

 Ông lão ngã khuỵu trên sàn đất, đôi mắt đờ đẫn vẫn còn mở to trong sự sững sờ chưa kịp tiêu tan sau nhát chém kinh hoàng cướp đi mạng sống của người con trai mà ông yêu thương. Ông run rẩy, bàn tay gầy guộc bám chặt vào sàn, máu từ thi thể tên lính Ty thấm dần qua kẽ ngón, hòa lẫn với bụi đất và cánh hoa nhài rơi rụng. Tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng ông, như một lời kêu cứu bị ngắt quãng, nhưng đôi mắt mờ đi chỉ còn lại nỗi kinh hoàng vô định.

 Bên trong bếp, bà lão nghe thấy tiếng động lớn vang lên, vội vàng lao ra, chiếc ấm trà chưa kịp pha nóng còn bốc khói nhẹ trong tay, gói trà rơi vãi trên sàn khi bà hoảng loạn bước tới. Ánh mắt bà dừng lại trước cảnh tượng kinh hoàng – con trai nằm bất động, máu loang lổ, và Cơ Thanh đứng đó với thanh kiếm đẫm máu. Chưa kịp thốt lên lời, bà run rẩy lùi lại, nhưng Cơ Thanh, với ánh mắt lạnh lùng sau mặt nạ tiến tới. Anh vung kiếm một nhát nhanh như cắt, lưỡi thép xuyên qua ngực bà, kết liễu mạng sống trong tiếng rên thảm thiết ngắn ngủi. Máu phun ra, thấm đỏ chiếc áo bà, chiếc ấm trà rơi vỡ tan, nước nóng bắn tung tóe trên sàn.

 Thanh quay sang ông lão vẫn đang ngã trên đất, đôi mắt ông giờ đây tràn đầy tuyệt vọng. Anh hạ kiếm lần nữa, một nhát chém dứt khoát cắt qua cổ họng ông, chấm dứt sự sống trong sự im lặng đau đớn.

 Nhưng ngay khi nhát chém cuối cùng vang lên, căn nhà nhỏ rung chuyển dữ dội – bệ đỡ gỗ mục nát không chịu nổi áp lực, sụp xuống trong tiếng gỗ gãy răng rắc. Mái nhà đổ ập, bụi bay mù mịt, gạch đá và mảnh vỡ vùi lấp cả không gian.

Cơ Thanh bị cuốn vào đống đổ nát, cơ thể anh dính đầy bụi bẩn và máu loang lổ từ các vết cắt nông. Chiếc mặt nạ trắng nứt toác, rơi ra để lộ khuôn mặt thanh tú nhưng đầy mồ hôi và vết bầm, ánh mắt anh thoáng lộ vẻ mệt mỏi.

 Giữa đống hoang tàn ấy, Cơ Thanh ngồi bất động, hơi thở gấp gáp dần trở nên đều đặn hơn, nhưng ánh mắt anh vẫn mang một nỗi trống rỗng khó tả. Tiếng gió chiều tà rít qua căn nhà sụp đổ, cuốn theo bụi đất và mùi máu tanh nồng giữa sự tĩnh lặng chết chóc. Ánh trăng đầu tiên của đêm bắt đầu ló dạng, chiếu những vệt sáng yếu ớt lên khuôn mặt anh, nơi những giọt mồ hôi hòa lẫn với bụi bẩn và vệt máu loang lổ, làm nổi bật đường nét thanh tú giờ đây đầy khắc khổ.

 Thanh chậm rãi đứng dậy, đôi chân run rẩy dưới sức nặng của tội lỗi, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm giờ đã nhuốm thẫm máu tươi. Cơ Thanh cúi xuống, nhặt lại chiếc mặt nạ nứt vỡ, đôi mắt cậu lặng lẽ nhìn nó một lúc, như đang đối diện với chính bản thân mình. Rồi, với một động tác dứt khoát, anh vứt chiếc mặt nạ sang một bên, để nó rơi xuống đống gạch đá với tiếng kêu khô khốc. Anh bước qua thi thể của ông lão và bà lão, đôi mắt họ vẫn mở trừng trừng, ánh nhìn đờ đẫn như muốn khắc sâu hình ảnh anh, trong khi máu từ cổ họng họ thấm dần vào đất, tạo thành những vệt đỏ thẫm trong ánh trăng mờ nhạt.

  Cơ Thanh bước đi lảo đảo, xa dần khỏi đống thảm kịch do chính tay mình gây ra. Con đường đá lạnh ngắt dẫn đến những bậc thang trải dài vô tận Bàn chân anh bỗng khựng lại: dưới ánh trăng mờ, bóng dáng một người phụ nữ hiện ra trên bậc thang lạnh muốt. Nàng xách một xô nước, làn nước long lanh hứng trọn vẹn ánh trăng trong veo. Nàng chỉ thoáng nhìn anh một giây, rồi quay mặt đi, nét e thẹn bẽn lẽn như một thiếu nữ vừa mới lớn, đôi má khẽ ửng hồng trong đêm tĩnh lặng.

– Lan, muộn thế này sao muội còn ở ngoài sao? – Giọng anh trầm ấm, khàn đi vì mệt mỏi, nhưng xen lẫn chút lo âu.

 Má nàng bừng đỏ thêm vì ngượng ngùng, tim đập thình thịch bởi sự pha trộn của sợ hãi, thương cảm, và một cảm xúc không thể gọi tên khiến nàng không rời mắt khỏi anh. Trong khoảnh khắc ấy, tình yêu của nàng như đạt đến đỉnh điểm – không chỉ là ngưỡng mộ, mà còn là nỗi lo lắng sâu sắc, là khát khao được chia sẻ gánh nặng với chàng, dù chỉ trong thầm lặng.

– Muội… muội chỉ đi lấy nước thôi ạ. Nhưng huynh… huynh bị thương sao? – Nàng ngập ngừng, giọng nhỏ nhẹ, ánh mắt lo âu lướt qua những vết máu loang trên áo anh.

 Thanh lắc đầu nhẹ, ánh mắt dịu dàng khi nhìn nàng

 – Không sao đâu, chỉ là chút việc ở nha môn thôi. Muội về nhà đi, đêm khuya không an toàn đau.

 Lời nói của Cơ Thanh như một làn gió nhẹ lùa qua tâm hồn Lan, khiến nàng cảm nhận được sự quan tâm dù chỉ thoáng qua. Nàng cúi đầu, má đỏ ửng vì e thẹn, tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn vỡ òa. Với một tiếng "dạ" nhỏ nhẹ, nàng vội quay người, xô nước trong tay khẽ nghiêng, nước tràn ra tí tách trên đá, hòa cùng ánh trăng lạnh lẽo. Bóng dáng nàng chạy đi, chiếc áo đơn sơ bay nhẹ trong gió, mang theo chút ngượng ngùng và niềm hy vọng mong manh của một tình yêu chưa kịp thành lời.

 Nhưng trong khoảnh khắc ấy, Cơ Thanh khựng lại, ánh mắt thoáng hiện lên một tia dao động. Tay anh lặng lẽ rút từ trong áo ra một lọ nhỏ, đổ ra một làn khói mỏng manh khi Lan vừa bước qua – mê hương lan tỏa trong không khí, mùi hương ngọt ngào và say đắm đưa cô vào giấc ngủ sâu. Lan bước đi vài bước thì bỗng chao đảo, cơ thể mềm nhũn như cánh hoa nhài đung đưa trong gió, xô nước rơi xuống đất vỡ tan, nước tung tóe như những giọt lệ vỡ òa, phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo. Nàng tựa như bông hoa nhài đẹp nhất, nghiêng ngả trong khoảnh khắc cuối, thì bị một nhát kéo vô hình cắt phăng.

  Lưỡi kiếm trong tay Cơ Thanh vung lên, vẽ một đường cong lạnh lùng cắt ngang không gian tĩnh lặng. Tiếng thép xé gió vang lên sắc nhọn, hòa lẫn với tiếng nước từ xô vỡ tràn ra tí tách trên nền đá. Lan, trong khoảnh khắc cuối, vẫn còn giữ nét ngượng ngùng trên gương mặt thanh tú, anh nhìn đã chìm vào bóng tối dịu êm, để giấc mộng dài thêu dệt một bầu trời không có bình minh. Lưỡi kiếm sắc lạnh lướt qua cổ nàng, một đường cắt mượt mà nhưng tàn nhẫn, để lại một vệt máu đỏ thắm nở rộ như cánh hoa đào rơi muộnCơ thể nàng đổ xuống, không điểm tựa, đôi tay buông rơi như những cánh hoa tàn úa. Chiếc xô theo đó rơi xuống đất, vỡ òa thành muôn mảnh sáng bạc, như thể cả bầu trời cũng rạn nứt theo.

 Máu từ vết thương của Lan chảy thành dòng, thấm ướt chiếc áo lụa mỏng manh, hòa lẫn với vũng nước trên nền đá, tạo thành một bức tranh đỏ thắm bi ai dưới ánh trăng lạnh lẽo. Nàng ngã xuống, nhẹ nhàng tựa một cánh hoa nhài bị gió cuốn, mái tóc đen dài xõa ra, loang như mực trên mặt đất lạnh ngắt. Đôi môi nàng mím chặt, giữ lại một nụ cười yếu ớt, như thể đang cố níu giữ một mảnh hạnh phúc cuối cùng trước khi chìm vào bóng tối vĩnh cửu. Nụ cười ấy, mong manh và đầy xót xa, khiến không gian xung quanh càng thêm nặng nề, ngột ngạt.

 Cơ Thanh đứng đó, lưỡi kiếm trong tay vẫn còn vương máu, từng giọt nhỏ xuống, tí tách hòa vào vũng nước đọng bên cạnh những mảnh xô vỡ. Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt anh, giờ đây trần trụi không còn chiếc mặt nạ che giấu. Đôi mắt anh, sắc lạnh như lưỡi thép, thoáng chốc hiện lên một tia rối loạn – không phải sợ hãi, mà là một nỗi đau âm ỉ, như thể nhát kiếm vừa rồi không chỉ cắt qua cổ họng Lan, mà còn xẻ sâu vào chính tâm hồn anh. Hơi thở anh nặng nề, lồng ngực phập phồng dưới lớp dạ y đen rách rưới, nơi máu và bụi bẩn hòa quyện, làm nổi bật vẻ khắc khổ trên gương mặt thanh tú.

Đột nhiên, một tiếng nói vừa quen vừa lạ vang lên trong tâm trí anh, sắc lạnh như lưỡi kiếm, nhưng mang theo một thứ quyền uy không thể kháng cự:

– Nhóc con, đã là người thì đều phải trải qua cái chết, chỉ là sớm hay muộn, chỉ là vui hay buồn. Điều tốt nhất ngươi có thể làm hiện tại, chính là bước đi trên cái đống xác mà ngươi đã khắc nên bằng chính máu và thịt của bọn chúng. Ngươi không có lựa chọn khác. Đã làm, thì không có thứ gì gọi là hối hận cả.

 Anh khựng lại, đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia rối loạn, rồi gầm lên, giọng xé toạc không gian:

-Câm miệng! Đừng có nhét cái đống chữ ấy vào đầu ta! Đừng có mà xâm phạm tâm trí ta! Ta không hối hận, ta chẳng làm gì để phải hối hận cả! - Giọng anh vang vọng, sắc nhọn như lưỡi kiếm, át đi tiếng gió đêm

 Tiếng nói trong tâm trí Cơ Thanh lại vang lên, chậm rãi, sâu lắng, như một lưỡi dao mỏng mảnh luồn qua khe hở của lớp giáp anh dựng lên quanh tâm hồn:

– Nhóc con… ta ở trong ngươi, ta hiểu ngươi. Ngươi làm gì, ta biết. Ngươi nghĩ gì, ta cũng hiểu. Ngươi có thể lừa cả thiên hạ, nhưng không lừa được ta, không lừa được chính ngươi.

 Cơ Thanh gầm lên lần nữa, giọng anh xé toạc màn đêm, lạc đi trong sự run rẩy không thể che giấu:

– Ta nói câm miệng!

 Nhưng tiếng quát ấy, dù vang vọng, lại như một lời cầu xin tuyệt vọng, như thể anh đang chiến đấu với chính bản thân mình. Lồng ngực anh phập phồng, hơi thở nặng nề, tay siết chặt chuôi kiếm đến mức khớp ngón tay trắng bệch, như muốn bóp nát thứ gì đó vô hình đang bám riết lấy anh. Đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia giận dữ xen lẫn đau đớn, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét khắc khổ giờ đây đẫm mồ hôi và bụi bẩn của sự giằng xé không hồi kết.

 Anh quỳ xuống nền đá lạnh ngắt, hơi thở gấp gáp như thể đang cố níu lấy từng chút không khí để giữ mình khỏi chìm vào vực thẳm trong tâm hồn. Thanh kiếm trong tay anh chạm đất, lưỡi thép vương máu cọ vào đá, phát ra âm thanh khô khốc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...