Sáng hôm sau, trước cổng công đường, đám đông dân chúng tụ tập ngổn ngang, chen chúc nhau bu kín lối vào, tiếng la ó và tiếng xì xào vang lên như sóng vỗ. Quan pháp bộ, một ông lão đầu hói, dáng người gầy gò, tay cầm vài cộng râu trắng thưa thớt ,mắt lướt qua bản hồ sơ vụ án và lá đơn tố cáo từ dân chúng. Đầu ông nhăn lại, ánh mắt lộ rõ sự khó hiểu và bất lực. Sau vài giây định thần, ông cất giọng khàn khàn, phán:
- giam ngươi hai năm trong ngục tối, để rửa tội và nhớ lấy kỷ cương.
Tiếng búa gỗ vừa dứt, sân công đường rền vang tiếng hô la.
Đám đông nhốn nháo như một bầy ong bị chọc phá. Người già run run chống gậy, đôi mắt đỏ hoe gào lớn:
-Hai năm thôi ư? Thế mạng thế mạng người nhà họ Ngư ai trả?
Một kẻ lực điền, vai vẫn còn băng vải vì vết thương, giận dữ chỉ tay:
-Hai năm? Cái quái đó mà cũng gọi là án à?
Tiếng phụ nữ khóc lóc, trẻ con thút thít, hòa cùng tiếng chửi rủa. Cả quảng trường nhỏ trước cổng công đường như chao đảo. Người ta đập nắm tay vào cửa gỗ, có kẻ còn ném đá lên thềm quan phủ.
Quan pháp bộ ngồi trên ghế cao, mặt dần biến sắc. Ông siết chặt tập hồ sơ trong tay, mồ hôi rịn trên thái dương, ánh mắt quét một vòng như muốn tìm chỗ nương thân giữa không gian ảm đạm tiếng chửi mắng.
Bọn lính hầu cuống quýt bước ra, giáo mác dựng thành hàng, quát tháo giữ trật tự, nhưng tiếng dân càng lúc càng dữ dội, tựa như ngọn lửa âm ỉ đã bén vào đống rơm khô, chỉ chực bùng thành biển lửa phản kháng.
Trong căn phòng tối om, mùi rượu nhạt và khói đèn hắt hiu vương vất khắp nơi. Chăn gối vứt ngổn ngang, trên bàn còn lăn lóc vài quyển sách mở dở, cạnh đó là chiếc chén gãy miệng loang màu rượu đã khô. Cơ Thanh nằm vùi trên giường, tóc rối phủ nửa gương mặt, hơi thở nặng nề, hai hốc mắt quầng thâm đậm như dấu mực.
Bên ngoài, tiếng đập cửa dồn dập vang lên, hòa với tiếng kêu hốt hoảng, gấp gáp:
– Cậu chủ! Cậu chủ, dậy mau!
Nha Di, thân hình gầy gò trong bộ váy vải xanh nhạt, mặt mày thất thần. Đôi tay nàng đỏ ửng vì đập cửa không ngừng. Khi cánh cửa cuối cùng bật mở, ánh nắng giữa trưa ập thẳng vào, soi trọn gian phòng bừa bộn.
Cơ Thanh đứng ở ngưỡng cửa, dáng người cao lớn nhưng lười nhác. Đôi mắt hắn nhíu lại, vằn đỏ vì thiếu ngủ. Hắn ngáp dài, để mặc luồng sáng thiêu đốt lớp bụi trong phòng, rồi cộc cằn hỏi:
– Chuyện gì mà ồn ào thế?
Nha Di nghiêng người bước vào, đôi vai run lên, giọng lạc hẳn đi vì lo sợ:
– Cậu… nghe tin gì chưa? Nhà họ Ngư… cả nhà đã bị thảm sát đêm qua rồi!
Cơ Thanh khựng lại, nhưng chỉ trong thoáng chốc. Hắn đưa tay tháo phăng chiếc áo xám mộc mạc, để lộ tấm lưng rắn chắc. Những bắp cơ căng tràn sức mạnh hằn nổi dưới làn da.
Nha Di giật nảy mình, mặt đỏ bừng. Nàng vội che mắt, giọng lắp bắp:
– Cậu… cậu chủ… ngài… ngài làm gì vậy?
Cơ Thanh không thèm ngoái lại, giọng khàn nhưng chắc nịch:
– Vào giúp ta thay y phục đi. Ta phải lên nha môn.
Nói rồi, hắn cúi xuống cởi nốt chiếc quần dài, động tác dứt khoát mà thản nhiên.
Cơ Thanh siết chặt đai lưng, tay áo vén gọn, bước ra khỏi cổng phủ. Lặng lẽ đi bộ giữa nắng trưa hắt lửa. Đường đá loang lổ ánh sáng, bóng hắn trải dài, gầy guộc nhưng vững chãi, từng bước dội vang trong sự im lặng căng thẳng của phố phường.
Hai bên đường, người dân tụ tập thành từng đám nhỏ. Họ không dám ồn ào như mọi ngày, chỉ thì thầm những câu chuyện rợn ngợp:
– Đêm qua, cả nhà họ Ngư đều chết sạch…
– Ta nghe là do một tên thổ phỉ có thù nên dẫn tới…
Nghe tới đó, vài người vội lảng tránh, cúi gằm mặt khi ánh mắt của Cơ Thanh quét qua. Có kẻ lặng lẽ kéo con trẻ vào trong ngõ, như đang e sợ chính hắn.
Trời đứng bóng, nắng gắt đến bỏng rát. Mồ hôi rịn trên trán, nhưng Cơ Thanh không buồn lau. Hắn chỉ bước, chậm rãi mà chắc nịch, ánh mắt khẽ nhíu lại. Trong đầu, từng mảnh suy nghĩ cứ không ngừng cuộn xoáy làm cậu nhăn mặt.
Khi đến gần quảng trường, âm thanh náo loạn vỡ òa. Dân chúng chen chúc trước cổng nha môn, những tiếng chửi rủa không ngừng được vang lên, tiếng bàn tán hòa vào nhau như sóng vỗ. Mùi khói hương hòa với hơi người khiến không khí dày đặc, nặng nề đến ngột thở.
Cơ Thanh dừng lại giữa biển người, ánh mắt hờ hững. Hắn thở dài, ngửa mặt nhìn lên cổng nha môn sừng sững
Các quan viên, thư lại, và cả những người lính thấp cấp chạy qua chạy lại, tay ôm những chồng sổ sách cao ngất, giấy tờ rơi lả tả như lá khô mùa thu. Tiếng lật giấy sột soạt, tiếng thì thầm gấp gáp, và cả tiếng quát tháo của ai đó vang lên từ góc phòng. Mùi mực khô, giấy cũ và gỗ mốc xộc vào mũi Cơ Thanh, pha lẫn chút hương bụi đất từ những đôi giày ra vào không ngừng.
Cậu dừng lại ở ngưỡng cửa, đảo mắt quan sát. Những dãy bàn gỗ dài chất đầy hồ sơ, vài chiếc bút lông nằm lăn lóc, mực vương vãi. Một viên quan chạy ngang qua, suýt va vào anh, miệng lẩm bẩm gì đó.
Từ cuối hành lang, Thanh Lập ngẩng đầu lên. Ánh mắt sắc như dao, quét qua Thanh trước khi kịp quát lên, giọng vừa gấp gáp vừa bực bội:
-Nha Phong! Sao giờ này mà cậu mới tới?
Cậu bước tới, đôi giày vãi cọ vào sàn gỗ phát ra tiếng cạch cạch.
-Hôm qua tôi có xin nghỉ sáng rồi mà.
Thanh Lập thở hắt ra, lắc đầu như muốn xua đi cơn đau đầu. Ông đứng dậy, bước nhanh đến chỗ Nha Phong, bước chân vang vọng tiếng cộc cạch trên sàn, tay cầm một sấp tài liệu dày cộp, giấy tờ lộn xộn với những con dấu đỏ chói và nét chữ nguệch ngoạc.
-Thôi, thôi, không nói nữa!
Dúi sấp tài liệu vào tay Cơ Thanh, khiến anh khẽ lùi lại vì sức nặng bất ngờ.
-Lát nữa bên Đô Sát Viện sẽ đến kiểm tra vụ Án Sát Sứ . Đây là hồ sơ liên quan. Cậu mang xuống thư viện, sắp xếp cho gọn gang giúp tôi.
Cơ Thanh ôm sấp tài liệu, cảm nhận sức nặng của giấy tờ như đè lên thân thể. Anh gật đầu, giọng trầm:
- Ừ
Bước xuống thư viện ở tầng dưới Cơ Thanh cảm nhận được không gian tĩnh lặng, ánh nắng trưa lọt qua những ô cửa sổ cao, hắt lên những kệ sách gỗ cao ngất, phủ đầy bụi. Hàng ngàn cuốn sổ, cuộn giấy da xếp chồng lên nhau.
Đặt sấp tài liệu lên bàn, tiếng giấy chạm gỗ vang lên khô khốc. Ngồi xuống, anh bắt đầu sắp xếp: báo cáo điều tra, lời khai nhân chứng, bản vẽ hiện trường với những nét mực tỉ mỉ vẽ lại căn phòng nơi Án Sát Sứ ngã xuống.
Không khí nơi đay nặng mùi giấy cũ, mực khô và đất ẩm. Cơ Thanh đứng giữa căn phòng, bóng dáng cao ráo lặng lẽ, tay sắp xếp từng chồng tài liệu vào những tập da cũ kỹ, bìa sờn rách. Hắn đặt chúng lên kệ cao, động tác nhanh gọn nhưng cẩn thận.
Bước đến góc phòng, nơi bụi bặm bám dày trên kệ gỗ. Một tập tài liệu cũ, bìa da đen xỉn, nằm khuất trong bóng tối. Hắn rút nó ra, phủi lớp bụi mịn bay lơ lửng trong ánh sáng. Ngồi xuống ghế, hắn lật từng trang, nét chữ phai màu theo thời gian bị lớp bụi dày che khuất. Mắt hắn đỏ thắm, ánh lên tia u ám. Một nỗi buồn ảm đạm trào dâng, không rõ từ đâu. Hắn gấp tập tài liệu lại, đặt về vị trí cũ, tay khẽ run như mang theo gánh nặng vô hình.
Quay lại bàn gỗ, hắn nhìn đống giấy tờ ngổn ngang ở góc phòng – vài tờ báo cáo, lời khai viết vội, nét mực loang lổ. Hắn thở dài, hơi thở mệt nhọc phá vỡ sự tĩnh lặng. Bắt đầu xếp lại, hắn phân loại từng tờ. Động tác của hắn chậm dần, như thể sức nặng của vụ án đè lên vai.
Bất cẩn, tay hắn quệt vào một lọ mực nhỏ bằng thủy tinh trên bàn. Lọ lăn lốc, va vào cây bút máy ngòi vàng lấp lánh, khiến nó ngã kêu "cạch" trên mặt gỗ. Hắn dừng lại, nhíu mày nhìn cây bút – một món đồ xa xỉ, sang trọng, là loại mà được mua từ phương Tây đem về. Chỉ có những quan chức cấp cao hay những kẻ nhiều vàng lắm bạc mới dám sở hữu. Ngòi vàng khắc hoa văn tinh xảo sáng chói lên dưới vệt nắng trưa lọt qua song cửa.
Từ trên cửa hầm, Thanh Lập cúi xuống, bóng dáng hắn đổ dài trên vách gạch ẩm lạnh. Bắt gặp cảnh Cơ Thanh đang lom khom giữa nền đất lấm bụi, vẻ cắm cúi đầy khó hiểu, hắn chau mày, cất giọng làu bàu:
– Này, Nha Phong, cậu còn làm trò quái gì dưới đó mà lâu thế?
Cơ Thanh giật bắn, như kẻ vừa bị chộp trúng khi đang giấu giếm điều gì. Nhưng chỉ thoáng chốc, hắn lấy lại vẻ bình thản, nhặt cây bút ấy khỏi nền đất lấm, phủi nhẹ bụi bám rồi đặt ngay ngắn trở lại trên bàn.
Ngẩng đầu lên, ánh mắt điềm nhiên, giọng khẽ khàng đáp:
– Ờm… tôi lên ngay. Dưới này có chút lộn xộn.
Nói xong, hắn bước lên bậc gỗ, tiếng giày nện “cộp cộp” vang vọng trong hầm tối, để lại sau lưng một khoảng đất âm u và cây bút vàng vừa được trả về chỗ cũ lại ánh lên một vệt sáng mờ nhạt khó nhìn thấy.
Hắn bước vào phòng chính, nơi những dãy bàn gỗ dài chất đầy hồ sơ lộn xộn. Thanh Lập đứng ở cuối phòng, dáng người căng thẳng, tay cầm một cuộn giấy da, ánh mắt sắc bén như dao. Nhìn thấy Cơ Thanh, thở hắt ra một hơi, giọng gầm gừ:
– Nha Phong! Cậu chậm quá! Phó Ngự Sử sắp đến rồi!
Cơ Thanh gật đầu, đặt chồng hồ sơ lên bàn, động tác dứt khoát. Hắn không đáp, chỉ lặng lẽ quan sát căn phòng. Những ngọn đèn dầu lập lòe, ánh sáng vàng vọt chiếu lên tường gỗ. Một viên quan thấp cấp vấp chân, làm rơi vài tờ giấy, lẩm bẩm chửi thề. Không khí căng như dây đàn, ai cũng biết chuyến viếng thăm của Phó Ngự Sử không phải chuyện nhỏ.
Cánh cửa gỗ nặng nề bật mở, tiếng kẽo kẹt vang lên. Tả Phó Ngự Sử Dương Thiếu Thừa bước vào, thân hình gầy guộc nhưng toát ra khí thế áp đảo. Khuôn mặt ông nghiêm nghị, đôi mắt hẹp dài lướt qua căn phòng như lưỡi kiếm sắc lạnh. Bộ quan phục màu xanh sẫm, thêu chỉ vàng, không một nếp nhăn, tôn lên vẻ uy quyền. Đằng sau ông, hai lính hộ vệ đứng thẳng, giáo mác sáng loáng, không ai dám ho he.
Tên Dương Thiếu Thừa dừng lại, tay cầm một cuộn giấy, giọng trầm nhưng sắc:
– Vụ Án Sát Sứ, hồ sơ đâu?
Thanh Lập vội bước tới, cúi đầu, đưa ra một tập tài liệu. Ông liếc Cơ Thanh, ra hiệu nhanh chóng hỗ trợ. Cơ Thanh tiến lên, trao chồng hồ sơ hắn vừa sắp xếp, giọng trầm:
– Đây, thưa ngài. Đã sắp xếp đầy đủ rồi ạ.
Tên Tả Phó Ngự Sử gật nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh, như đang đánh giá từng lời Cơ Thanh. Ông quay sang Thanh Lập:
– Dân chúng ngoài kia đang nổi loạn lên. Cái bản án hai năm cho đám thổ phỉ kia đúng là trò cười. Bên Án Sát Cảnh tốt nhất nên phải làm rõ lại, nếu không, Đô Sát Viện sẽ phải can thiệp vào, lúc đó thì bên phía trung ương không dễ nói chuyện đau.
Thanh Lập nghe vậy chỉ cúi đầu, môi mím chặt, không buông nổi một lời. Trong đầu hắn xoáy mãi một dòng suy nghĩ nặng nề: “Hiện tại, người đứng đầu Án sát cảnh tại thành Trường An là Phó Án Sát – mà y cũng đang vùi mình với cái đống hồ sơ của các thương gia trong thành dạo nay, không hiểu sao họ lại lần lượt bỏ mạng cũng vì cái thứ Mã Tiền Tử kia. Thành Trường Anm dạo này quá loạn. Đặc biệt là ở Án sát cảnh, ắt phải có điều gì đó bất thường trong đay”
Ánh mắt hắn chợt lờ đờ đi vì mệt mỏi, bờ vai khẽ rung như sắp gục xuống. Nhưng khuôn mặt vẫn dửng dưng, không một tia cảm xúc hé lộ. Hệt như một bức tường đá lạnh, nuốt chôn hết thảy nỗi lo trong lòng.
Tên Tả Phó Ngự Sử kia vừa tiến vào căn thư viện dưới hầm, theo sau là một đoàn lính hầu cùng mấy tên thư lại mặt lạnh, lập tức khiến bầu không khí căng đặc trong gian phòng chính được giải tỏa. Đám người hiếu kỳ và quan sai phụ trợ liền được xua tán, để lại sau lưng một khoảng tĩnh lặng nặng nề.
Cơ Thanh lúc này mới khẽ vươn vai, ngửa người ra sau, gương mặt lộ vẻ mệt mỏi. Đúng lúc ấy, Thanh Lập từ phía sau tiến lại, vỗ mạnh một cái vào lưng hắn.
-Ấy! – Cơ Thanh ôm lấy lưng, nhăn mặt vì đau, quay phắt lại gắt:
– Này! Huynh làm cái gì vậy?
Thanh Lập chợt sững ra, thoáng ngượng vì lỡ tay, giọng chùng xuống nhưng vẫn cố gượng vẻ bông đùa:
– Ta chỉ đùa chút thôi… Nhưng này, nãy cậu đối diện lão kia, không thấy ngợp sao?
Nghe vậy, Cơ Thanh hơi híp mắt. Đôi đồng tử sẫm đỏ ánh lên một tia u tĩnh, giọng đáp trầm như kéo từ đáy lồng ngực:
– Có gì đau mà ngợp? Ông ta đâu có làm gì đệ.
Câu trả lời ấy khiến Thanh Lập sững lại, khóe môi hơi nhếch, vừa ngạc nhiên vừa khẽ cười:
– Ừm… cậu có giác ngộ này cũng hiếm thấy đấy. Ta không biết nên gọi cậu là đơn thuần quá mức, hay là gan to khó động lòng đây.
Chaporia
Bình Luận (0)