Chiều xuống dần, trong phủ ty án sát vẫn chật cứng người. Không khí nặng nề, ai cũng căng thẳng vì án thổ phỉ điều tra cẩu thả, không ra kết quả, người đứng đầu lại khuyết thiếu, nhiềm tin từ người dân hay bên phía trung ương đều không còn làm mọi truyện càn them căn thẳng
Đúng chiều hôm ấy, Hữu Thị lang Bộ Pháp Mặc Bất Giao còn thân chinh ghé thăm, khiến áp lực càng chồng chất. Ai nấy mặt mày cau có, không ai dám nói to.
Cửa phủ bỗng mở, Cơ Thanh cùng Thanh Lập bước vào. Vai Cơ Thanh oằn xuống dưới một chiếc quang gánh, hai đầu treo lủng lẳng những ống tre đầy ắp nước mía. Trong tay cậu còn cầm một ống tre cấm them một cái đốt tre con, rỗng ruột, cắt gọn hai đầu, vừa đi vừa húp nước một cách thản nhiên. Thanh Lập thấy thế thì lấy làm lạ, chưa từng thấy kiểu uống nước như vậy bao giờ.
Đặt quang gánh xuống nền sân, Thanh Lập lớn giọng gọi:
— Mọi người nghỉ chút đi, lại uống nước mía cho mát nào!
Lời vừa dứt, cả đám quan lại, lính tráng trong phủ đều nhao nhao kéo tới. Người cầm lấy một ống tre, kẻ vặn nút lá chuối, rồi cùng nhau hớp từng ngụm nước mía ngọt lịm. Tiếng hớp nước, tiếng cười khẽ vang lên hòa với mùi hương mía thơm ngọt lan khắp phòng.
Khung cảnh bỗng trở nên khác hẳn: từ chỗ căng thẳng, mệt mỏi, mọi người chợt thấy nhẹ nhõm, gần gũi. Giữa bao áp lực từu phía triều chính, chỉ một quang gánh nước mía dân dã cũng đủ làm cả phủ đường trở nên sống động, vui vẻ như một góc chợ quê nơi sáng sớm.
Sau một thoáng nghỉ ngơi, tiếng cười dần lắng xuống. Cơ Thanh đặt ống tre rỗng sang một bên, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía xa. Thanh Lập, ngồi xổm bên quang gánh, lau mồ hôi, bỗng quay sang cậu, giọng hạ thấp:
— Này, Nha Phong, vụ thổ phỉ này, cậu tính sao? Triều đình đang thúc gấp, mà manh mối về cái tên tam cảnh nhị đoạn kia vẫn chưa có tung tích gì.
Cơ Thanh nhíu mày, vẻ ngơ ngác:
— Ai mà biết được! Huynh hỏi ta thì ta biết hỏi ai? Ta còn là cấp dưới của huynh cơ mà. Người cần phải tính ở đay, lẽ ra là huynh chứ.
Thanh Lập bật cười khẽ, ngả đầu nhìn ra góc sân, ánh mắt thoáng trầm ngâm:
— Ta chỉ nghĩ cậu khéo xoay xở, nên hỏi thử xem có cao kiến gì không thôi.
Nói đoạn, y đứng bật dậy, vươn vai cho giãn gân cốt, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt nhọc:
— Đêm nay chúng ta phải ghé Tụ Hoa Lâu một chuyến nữa. Đa phần các vụ tử vong gần đây đều là khách quen của cái chỗ ấy.
***
Khi ánh trăng treo lơ lửng trên bầu trời như một con mắt lạnh lùng đang quan sát, Cơ Thanh và Thanh Lập lặng lẽ tiếp cận bến sông, nơi con tàu Tụ Hoa Lâu neo đậu. Con tàu khổng lồ, dài hơn chục trượng, được trang hoàng bằng những dải lụa đỏ thắm lay động theo gió sông, và hàng trăm đèn lồng lung linh phản chiếu trên mặt nước đen ngòm. Tiếng đàn tỳ bà réo rắt hòa cùng giọng hát lảnh lót của các kỹ nữ, xen lẫn tiếng cười nói của đám khách khứa thượng lưu. Nhìn từ xa, ai cũng nghĩ đây chỉ là một chốn thưởng trà xa hoa, nơi các bậc quyền quý đến tiêu khiển, ngắm sông đêm.
Khi chiếc cầu gỗ được hạ xuống, đám quan sai hình lại và lính ty hình bước lên tàu. Cả con thuyền bỗng chốc lặng xuống. Những kỹ nữ đang múa dừng động tác giữa chừng, vạt lụa đỏ còn rung trên không, đôi mắt họ thấp thoáng vẻ hoang mang. Khách khứa vội buông chén rượu, ngoảnh nhìn nhau, tiếng cười nhạt đi, chỉ còn lại tiếng gió thổi lồng lộng qua bãi sông.
Thanh Lập ra trước đội hình quát lớn:
— Án Sát Cảnh tra xét! Tất cả đứng yên!
Ngay lập tức, lính chia thành từng toán, một nhóm lục soát gian chính, nhóm khác kiểm tra khoang hạ. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng cửa gỗ bị đẩy bật, tiếng gào của vài kẻ say xỉn bị lôi ra ngoài.
Bên trên boong không khí ngột ngạt đến mức khiến Thanh Lập phải nhíu mày chặt hơn, ánh mắt lướt qua khung cảnh hỗn loạn – những ống điếu thuốc vứt ngổn ngang trên sàn, những bình rượu lăn lóc bên cạnh những tấm chăn nhàu nát, thấm đẫm mùi mồ hôi và dục vọng – mà khẽ thở dài một tiếng đầy chán chường. Trong lòng gã, một nỗi buồn man mác dâng trào.
Cơ Thanh vẫn lặng im, ngón tay khẽ vuốt nơi chuôi kiếm bên hông như một thói quen. Ánh mắt cậu sắc lạnh, hờ hững đảo qua khắp khoang thuyền, không một gợn dao động, tựa như tất cả những gì đang diễn ra đều chẳng liên quan đến mình. Với cậu, đây chỉ là một mệnh lệnh phải làm, không hơn, không kém.
Trong cõi tĩnh lặng của suy tư, một ý nghĩ chợt trồi lên, mỉa mai mà chua chát:
“Con người ta… vẫn thường khoác lên mình một lớp vỏ hào nhoáng để che giấu những dục vọng đồi bại và suy nghĩ đồi trụy. Kẻ không biết thì ngỡ chúng thanh liêm, kẻ đã biết thì lại im lìm cúi đầu vì vài đồng bạc vụn. Lòng tự trọng của con người, chẳng lẽ lại rẻ mạt đến thế sao?”
Khi cánh cửa gỗ vỡ vụn dưới cú đạp của cậu, cảnh tượng bên trong hiện ra như một bức tranh trần trụi về tâm trí con người, khiến ngay cả một điềm tỉnh như Cơ Thanh cũng phải dừng lại một khoảnh khắc để quan sát. Gã đàn ông trung niên nằm ngả ngớn trên chiếc giường lớn trải lụa đỏ thẫm, thân hình phì nộn lấp loáng mồ hôi dưới ánh đèn leo lét từ những ngọn nến sắp tàn. Da hắn nhợt nhạt, loang lổ những vết cào xước đỏ ửng từ những cuộc hoan lạc trước đó, đôi mắt đờ đẫn đỏ ngầu vì thuốc và rượu, miệng há ra lắp bắp những lời chửi rủa vô nghĩa. Hai cánh tay lực lưỡng, đầy lông, đang siết chặt lấy hai cô gái trẻ măng. Bản mặt chân thạt nhất của hắn lộ rõ qua hơi thở hổn hển, qua cách cơ thể hắn quấn quýt, không chút e dè, như một con thú đói khát nuốt chửng con mồi.
Bên trái hắn là một cô gái da trắng một cách kì lạ, mái tóc rối bù xõa xuống che nửa khuôn mặt son phấn nhòe nhoẹt, nước mắt lẫn mồ hôi chảy dài thành vệt, nhưng miệng thì lại không ngừng cười một cách khó hiểu và điên dại. Thân thể cô mảnh mai, run rẩy dưới sức ép của gã đàn ông, những vết bầm tím loang lổ trên cánh tay và đùi. Ngay cả khi Cơ Thanh đang đứng trước cửa phòng, cô vẫn không để tâm đến mà chỉ biết ôm lấy cái đống thịt bên cạnh cô rồi vừa cười vừa thở hỗn hển.
Bên phải là cô gái kia, da ngăm hơn, cơ thể đầy đặn với những đường cong được nhấn mạnh bởi lớp lụa mỏng manh giờ đã tụt xuống tận thắt lưng, lộ ra những vết hôn đỏ rực. Cô hét lên the thé, giọng vỡ òa trong nỗi sợ hãi xen lẫn tủi nhục, đôi tay yếu ớt cố đẩy gã đàn ông ra nhưng vô vọng, thân thể vẫn quấn chặt trong tư thế đồi bại, mồ hôi lấp lánh dưới ánh đèn như một lớp dầu bóng của sự sa đọa. Ánh mắt cô không chỉ hoảng loạn mà còn mang nỗi trống rỗng .
Cơ Thanh khẽ nhíu mày khi chứng kiến cảnh tượng ấy, ánh mắt thanh cao, lạnh lùng như một vị thẩm phán đứng trước tội nhân, cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Cơ Thanh quay người, để lại ba kẻ trong căn phòng ngột ngạt đối diện với sự tủi nhục của chính mình.
Bước đi trong hành lang dài tối mù chỉ có vài cái đèn cày được thaapos sáng trên nền tường lạnh lẽo, gần cuối dãy hành lang nhiều tiếng kêu kì quái phát ra từ một căn phòng van vọng cả dãy hành lang, co thanh nghe vậy lại chỉ biết mệt mỏi mà ôm đầu lấy vì đau
Cơ Thanh bước đi trong hành lang dài hun hút, bóng tối dày đặc như nuốt chửng mọi ánh sáng, chỉ còn vài ngọn đèn cày leo lét cháy trên những giá đồng lạnh lẽo gắn vào tường đá. Ánh sáng mờ nhạt từ ngọn nến hắt lên, tạo thành những bóng hình lập lòe, méo mó. Mỗi bước chân của cậu vang lên trên nền gỗ lạnh, đều đặn nhưng đầy uy lực.
Gần cuối dãy hành lang, những âm thanh kỳ quái bất chợt vang vọng, xuyên qua lớp gỗ mục và không khí nặng nề. Đó là những tiếng rên rỉ xen lẫn tiếng cười the thé, ngắt quãng bởi những tiếng va chạm lộn. Cơ Thanh dừng lại, ánh mắt sắc lạnh thoáng hiện một tia mệt mỏi. Cậu đưa tay lên ôm đầu, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì một nỗi chán ngán sâu sắc.
Cơ Thanh tiếp cận cánh cửa căn phòng ấy, mỗi bước chân nặng nề như kéo theo gánh nặng vô hình, sức lực dường như đã cạn kiệt. Hành lang dài hun hút, lạnh lẽo, chỉ được thắp sáng bởi vài ngọn đèn cày leo lét, ánh sáng yếu ớt hắt lên những bức tường gỗ lạnh lẽo. Những tiếng động kỳ quái từ bên trong vang vọng như muốn tra tấn, khiến tâm trí Cơ Thanh.
Cậu đưa tay lên, không còn sức lực, vội vàng gõ cửa. Bên trong, những tiếng động kỳ quái đột ngột im bặt, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề, rồi khe cửa dần mở ra, hé lộ một khoảng tối tăm như miệng giếng cằn cổi.
— Quan án sát đến điều tra... – Cơ Thanh nói, giọng khàn đặc, cố gắng giữ giọng điệu uy quyền, nhưng lời chưa dứt đã bị cảnh tượng trước mắt cắt ngang, khiến cậu trở nên rùng mình và choáng váng, như thể một lưỡi dao vô hình đâm thấu tâm can.
Một cô gái trần trụi là người ra mở cửa cho cậu, đứng đó dưới ánh sáng mờ ảo của hành lang, thân thể hoàn toàn không một mảnh vải che đậy, phơi bày mọi đường nét nhạy cảm dưới ánh mắt sắc bén của cậu. Nhìn từ ngoài vào, căn phòng tối mù mịt không một điểm sáng, nhưng đôi mắt sắt bén của Cơ Thanh vẫn đủ để nhận ra ba bóng hình đang cười thích thú đằng sau sự tối tăm ấy, những nụ cười méo mó, đầy dục vọng, như những con quỷ đang chờ đợi con mồi tiếp theo.
Cô gái đứng mở cửa chỉ là một thiếu nữ khoảng chừng tuổi Cơ Thanh, thân hình với những đường cong nuột nà, mảnh mai như được tạc từ ngọc, nhưng lại bị vấy bẩn bởi vô số vết đỏ ửng và tím bầm loang lổ – những dấu tích của sự hành hạ kéo dài, những vết cào xước, bầm dập như minh chứng cho những đêm dài bị biến thành công cụ thỏa mãn dục vọng của kẻ quyền thế. Trên thân cô không một mảnh vải che lấy thân thể, kể cả những bộ phận nhạy cảm nhất, phơi bày một sự trần trụi không chỉ về thể xác mà còn về linh hồn – một sự trần trụi khiến người ta phải xót xa cho số phận bị nghiền nát dưới guồng quay của tội ác. Tóc cô rối bù, xõa xuống như một tấm màn đen che giấu nỗi tủi nhục, nhưng trên đầu lại mang thêm cái cài hình tai cáo xù xì, một thứ phụ kiện rẻ tiền, lố bịch, như biểu tượng cho sự biến chất, cho việc con người bị hạ thấp thành thú vật để thỏa mãn những dục vọng đồi bại.
Cô mở khe cửa rộng hơn một chút, khuôn mặt cố nở một nụ cười miễn cưỡng, méo mó, đôi mắt đờ đẫn lộ rõ nỗi sợ hãi và tuyệt vọng – một nụ cười không phải từ trái tim, mà từ thói quen bị ép buộc, như thể nụ cười ấy là lớp vỏ cuối cùng che giấu nỗi đau đang gặm nhấm cô. Trong ánh mắt ấy, Cơ Thanh đọc được cả một câu chuyện bi thảm: những năm tháng bị hành hạ, bị lạm dụng, nơi thân xác trở thành hàng hóa và tự trọng bị nghiền nát dưới những đồng bạc bẩn thỉu.
— Cho... cho... cho hỏi có... việc gì... không ạ? – Cô đáp, giọng ấp úng, run rẩy, đầy sợ sệt, như một lời van xin tuyệt vọng vang lên từ vực thẳm, từ một kẻ đã bị hành hạ suốt nửa phần đời trước kia và có lẽ cả nửa phần đời còn lại. Giọng nói ấy không chỉ là lời chào hỏi, mà là tiếng kêu cứu thầm lặng, một tiếng thì thầm của nỗi đau tích tụ qua bao năm tháng – như một kẻ vừa được xin ra đã cảm nhận được nỗi đau của cả một kiếp người toàn khổ đau và chua sót, nơi hy vọng đã tắt ngấm, chỉ còn lại sự cam chịu và nỗi sợ hãi vô tận.
Cơ Thanh đứng chết chân, ánh mắt dán chặt vào thân hình tiều tụy của cô gái, như thể toàn bộ thế giới xung quanh đã tan biến chỉ còn lại nỗi kinh hoàng đang gặm nhấm từng thớ thịt trong lồng ngực anh.
Trên cổ cô là một sợi dây xích sắt lạnh lẽo, loại mà anh từng chỉ thấy trong những nhà tù ngầm tối tăm nhất, nơi con người bị tước đoạt hết tự do vốn có, chỉ còn lại là những tội lỗi đang được trả giá. Nhưng điều khiến anh rùng mình nhất, khiến ruột gan anh quặn thắt như bị dao cắt, chính là cảnh tượng quái đản ngay giữa hai chân cô, vốn là cái nơi mà người đời vẫn e ấp gọi là cái ngọc ngà của người phụ nữ, biểu tượng của sự thiêng liêng và mong manh. Từ trong đó, một con vật đen ngòm, to lớn tựa như cả một cẳng tay người, đang ngọ nguậy, bò trườn một cách ghê rợn.
Hình ảnh ấy không chỉ đập vào mắt anh, mà còn xé toạc lớp vỏ bọc mong manh của tâm trí, khơi dậy một cơn lũ cảm xúc hỗn loạn, đen tối – một dòng thác cuồn cuộn cuốn phăng mọi lý trí còn sót lại. "Rốt cuộc chúng là cái gì thế hả? Đến cả trùng mà chúng cũng dám dùng... Chúng không phải con người… một lũ ác quỷ."
Những suy nghĩ ấy xoáy sâu vào óc anh, như những lưỡi dao sắc nhọn đâm xuyên qua bộ não, xé toạc mọi lớp vỏ che đậy, phơi bày ra sự thật trần trụi về bản chất con người – một loài sinh vật có thể sa đọa đến mức biến thành quỷ dữ, nơi lòng nhân ái bị thay thế bởi dục vọng đen tối và khát khao thống trị. Cảm xúc tiêu cực bùng nổ như một cơn bão tố nội tâm, cuốn phăng hết thảy lý trí, để lại chỉ nỗi giận dữ sôi sục khiến máu nóng ran lên, thôi thúc anh lao vào xé xác cái cái đám súc sinh, quỷ dữ, giòi bọ, ác độc,… trong kia. Xót xa quặn thắt ruột gan, biến thành nỗi đau thể xác khiến khó thở, như bàn tay vô hình của tội lỗi siết chặt lồng ngực, nhắc nhở rằng con người chính là nguồn gốc của mọi ác nghiệt, và sâu thẳm hơn, một nỗi sợ hãi tự ghê tởm chính cái giống loài của chính bản thân, ranh giới giữa nạn nhân và kẻ thủ ác chỉ mỏng manh như sợi chỉ, rằng tội lỗi không phải từ bên ngoài, mà len lỏi từ chính tâm can mỗi người, biến họ thành những con quái vật đội lốt nhân dạng. Rối loạn đến mức đầu óc quay cuồng, cảm xúc và hiện thực hòa quyện thành một mớ hỗn độn địa ngục, nơi tiếng thét im lặng của nạn nhân vang vọng không ngừng, thúc đẩy phải hành động để chấm dứt vòng luẩn quẩn của tội lỗi…
-NÀY! – Tiếng hét đột ngột vang lên trong đầu anh, như một cú đấm mạnh mẽ kéo anh ra khỏi mớ cảm xúc rối ren, nơi anh đang chìm đắm trong nỗi tuyệt vọng tự tra tấn chính mình.
Câu hỏi từ cô gái bất hạnh ấy vẫn vang vọng, thấm đẫm nỗi tuyệt vọng, như lời cầu xin cuối cùng từ một linh hồn đã vỡ vụn:
— Cho... cho... cho hỏi có... việc gì... không ạ?
Trong khoảnh khắc ấy, tâm trí Cơ Thanh vẫn dâng trào một nỗi xót xa hiếm hoi, một nỗi mệt mỏi sâu thẳm trước sự suy đồi của con người. Siết chặt chuôi kiếm bên hong, ánh mắt lóe lên tia quyết tâm, rồi nhẹ giọng đáp, giọng trầm tĩnh nhưng đầy sự chua xót:
-Ta đến để giúp cô kết thúc.
Chaporia
Bình Luận (0)