Cơ Thanh bước tới, ánh mắt anh như lưỡi dao lấp lánh dưới ánh đèn tù mù, thanh kiếm sáng loán được rút ra khỏi bao. Với cử chỉ dịu dàng như cơn gió thoảng qua cánh hoa úa tàn, anh đặt lưởi kiếm gần kề sát cổ cô gái, nơi sợi xích sắt đã cắn sâu vào da thịt. "Ngủ yên đi" anh thì thầm một cách ngọt ngào như để cô gái có thể thấy được phần nào an tâm.
Chính bản thân cô gái, sau khi nghe lời thì thầm đến từ người đàn ông xa lạ trước mắt, lại chỉ khẽ nhắm mắt, ngẩng cao đầu lên như một cử chỉ thách thức cuối cùng với số phận, nhưng khóe miệng lại khẽ rung không thể ngậm chặt. Khoảnh khắc ấy, anh siết chặt – không phải bằng sức mạnh thô bạo của kẻ sát nhân, mà bằng sự thương xót thuần khiết, một hành động nhân từ khắc nghiệt, nơi anh trở thành cầu nối giữa địa ngục và thiên đường, giải phóng cô khỏi xác thịt đang bị lũ trùng quái quỷ gặm nhấm từ bên trong.
Máu cô trào ra như dòng suối đỏ thẫm, đẹp đẽ đến nao lòng dưới ánh sáng lờ mờ, một bức tranh trừu tượng vẽ nên sự kết thúc của nỗi đau, nơi cái chết trở thành ân huệ cuối cùng, dịu dàng như nụ.
Nhưng cơn thịnh nộ trong anh không dừng lại ở đó, nó bùng nổ như ngọn lửa địa ngục nuốt chửng bóng tối, biến anh thành cơn bão tố của sự trả thù khắc nghiệt, nơi lòng thương xót đã bị thiêu rụi thành tro tàn. Với vẻ mặt vô cảm như bức tượng đá lạnh lẽo từ địa phủ, Cơ Thanh lao tới lũ súc sinh đội lốt người ngay trong căn phòng trước mắt, những con chó đẻ khốn nạn với linh hồn mục ruỗng như giòi bọ trong mộ địa, đang cười cợt trong góc phòng, những nụ cười méo mó như mặt quỷ dữ từ vực thẳm. Chúng, bọn vô lại khốn kiếp, những tên Sở Khanh bất nhân với dục vọng đen tối như cứt trâu, đã biến nơi đây thành lò mổ của nhân tính, và giờ đây, chúng sẽ nếm trải chính địa ngục mà chúng tạo ra.
Thanh kiếm lóe sáng trong căn phòng tối tăm, Cơ Thanh không vội mà kết liễu bọn chúng một cách nhanh gọn. Với sự bình thản ghê rợn, anh bắt đầu từ tên đầu tiên, con quái vật dơ dáy với bộ mặt giả nhân giả nghĩa: anh từ từ rạch một đường dài trên cánh tay nó, để máu nhỏ giọt như những giọt sương đỏ thẫm, đẹp đẽ đến nao lòng dưới ánh đèn lờ mờ, trong khi nó rên rỉ van xin, nỗi đau lan tỏa một cách chậm rãi. Vẻ mặt Cơ Thanh không biến sắc, đôi mắt lạnh lùng như vực sâu không đáy, quan sát nỗi thống khổ của nó như một nghệ sĩ chiêm ngưỡng bức tranh trừu tượng của riêng mình – anh cắt đứt từng thớ thịt, kéo dài khoảnh khắc để nó cảm nhận hết thảy nỗi đau mà nó từng gieo rắc, trước khi cuối cùng đâm sâu vào cổ họng, để dòng máu phun ra như suối hoa đỏ rực, nhuộm đỏ sàn nhà.
Tên thứ hai, con đĩ ngựa dơ bẩn với dục vọng thối tha, cố vùng vẫy trong nỗi sợ hãi muộn màng đang cô gắn đập lia lịa vào cánh cửa gỗ nay đã bị khóa chặc, Cơ Thanh tiến tới, giữ chặt nó bằng bàn tay sắt đá, rạch những vết cắt nông sâu trên da thịt nó, để nó chết dần trong vũng máu của chính mình, từ từ đâm lưỡi dao vào bụng, xoáy sâu vào bên trong ruột gan hắn, để nỗi đau lan tỏa như ngọn lửa chậm rãi thiêu đốt nội tạng, để tiếng rên rỉ của hắn kéo dài cho đến khi cổ họng không còn một hơi tàn.
Và tên cuối cùng, thằng ngu khốn nạn với đôi mắt lồi ra như mắt ếch, van xin trong tuyệt vọng, nhưng Cơ Thanh chỉ cười lạnh lùng trong lòng, vẻ mặt vẫn không một gợn sóng – anh từ từ đâm dao vào đùi nó, cắt đứt gân cốt để nó quằn quại trên sàn, nỗi đau kéo dài như một bài thơ cay nghiệt khắc sâu vào linh hồn cảu tên ác ôn. Với sự bình thản ghê rợn như đang dạo chơi trong vườn hoa máu đỏ thẩm, anh ép sát mặt vào tai nó, thì thầm những lời lẽ nghe ngọt ngào nhưng chua ngoa, buộc nó phải lặp lại chính lời nguyền rủa dành cho bản thân mình
– Ta là đồ chó đẻ khốn nạn, một con giòi bọ mục ruỗng từ trong trứng nước, mồ mả táng vào hàm chó nhà ta, chết không nhắm mắt, trời đánh thánh vật
Nó rên rỉ lặp lại dưới sức ép của lưỡi kiếm cận kề, giọng run rẩy, những từ ngữ chua ngoa nhất tuôn ra từ miệng nó như dòng suối độc địa, xé toạc lớp vỏ nhân tính cuối cùng, biến nó thành kẻ tự tra tấn tinh thần mình trong nỗi nhục nhã mỹ miều
Cơ Thanh nhanh chóng thấy chán với trò chơi ấy, nụ cười vô cảm nở trên môi như cánh hoa úa tàn dưới ánh trăng máu thẩm mùi máu tanh tưởi, anh từ từ cắt phăng miệng nó bằng lưỡi kiếm sắc lẻm, để máu rỉ rữa như dòng mật đỏ thẫm, đẹp đẽ đến nao lòng, khiến nó đau đớn quằn quại mà không thể thốt lên lời van xin, chỉ còn những tiếng ú ớ im lặng vang vọng. Anh từ từ chọc thủng hai con mắt lồi ra ấy, biến chúng thành những hố đen sâu thẳm phun trào nước mắt hòa quyện máu, xóa nhòa mọi hình ảnh thế giới mà nó từng hoen ố, rồi lưỡi dao lướt xuống dưới, chọc thủng hai cái thứ lẳng lư ngay giữa đũng quần, cuối cùng, anh chọc thủng đôi tai nó, để thế giới âm thanh cảu hắn giờ đay tan biến chỉ còn lại là khoảng không tỉnh lặng, nơi nó chỉ còn cảm nhận nỗi đau giằn xé từ bên trong cho đến chết.
Cơ Thanh bước ra khỏi căn phòng ấy, cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng với tiếng kêu răng rắc, để lại đằng sau một vũng hỗn độn máu me và xác thịt tan nát. Tâm trạng anh thẫn thờ một cách vô định, đôi mắt vô hồn phản chiếu vô số suy nghĩ vẩn vơ. Máu còn dính trên tay áo, đỏ thẫm và dinh dính làm anh khó chịu, nhỏ giọt theo từng bước chân nặng trịch, để lại vệt dài trên sàn hành lang ẩm mốc.
Anh men theo lối hành lang dài tối mù, nơi ánh sáng le lói từ những ngọn đèn dầu treo lủng lẳng chẳng đủ rọi snags con đường. Không khí ngột ngạt hòa quyện với mùi tanh nồng của máu tươi và mồ hôi, tiếng sóng vỗ ì oạp từ xa vọng lại như nhịp tim đập loạn xạ của con tàu đang lênh đênh trên biển khơi đen ngòm. Mỗi bước chân của Cơ Thanh đều vang vọng sự cô đơn và trống rỗng.
Chaporia
Bình Luận (0)