Thanh Cơ Lưu Mặc Ly/Chapter 21: - Phản Nghịch (1)Chapter 21: - Phản Nghịch (1)
20px

 Khi đã rời khỏi hành lang tối tăm, Cơ Thanh dừng chân ở một góc khuất trên boong tàu, nơi gió sông lạnh lẽo quất rát vào mặt như những lưỡi roi vô hình từ lòng sông sâu thẳm, mang theo mùi tanh nồng khó hiểu ,một thứ hương vị mặn chát, hoàn toàn khác hẳn với mùi máu nồng nặc vẫn còn ám trên cơ thể anh. Anh đưa đầu bàn tay nay đã dính đầy máu tanh mà chắp lại, lòng bàn tay khẽ lóe lên một luồng linh lực mờ ảo, xanh nhạt như ánh trăng non yếu ớt giữa đêm đen, lan tỏa từ đầu ngón tay ra toàn thân như từng mạch máu nhỏ chảy khấp cơ thể, len lỏi qua từng thớ thịt.

 Nguồn linh lực ấy quét qua da thịt anh như một làn gió vô hình, cuốn phăng những vệt máu đỏ thẫm bám dính trên áo bào rách rưới, trên đôi tay run rẩy, và cả những giọt vương vãi lấm lem trên đôi giày vãi cũ kỹ, biến chúng thành những sợi chỉ đỏ bay lượn trong không khí rồi bị hút vào trong long bàn tay cậu. Từ từ, nó nuốt chửng từng vết máu thịt của đám thiếu gia xấu số, thối tha gom tụ lại trong đường bàn tay anh, chúng bị ép chặt vào một khối năng lượng xoáy cuồn cuộn, đến khi anh khẽ mở đôi tay ấy ra thì cũng chỉ còn rơi xuống sàn gỗ ẩm mốc một viên ngọc nhỏ đỏ rực màu máu tươi, dưới ánh trăng mờ nó tựa một viên hồng ngọc đỏ sáng lấp lánh.

 Quay lại boong tàu, nơi ánh trăng bàng bạc rọi xuống mặt nước lăn tăn như một tấm lụa bạc lấp lánh, Thanh Lập đang đứng chờ, dáng vẻ lo lắng lộ rõ trên khuôn mặt tái nhợt. Gã khoanh tay, mắt nhìn ra sông nước mênh mông, nhưng tai thì lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất từ phía hành lang tối om. Khi Cơ Thanh bất ngờ xuất hiện từ bóng tối, Thanh Lập quay phắt lại, ánh mắt quét qua cậu từ đầu đến chân như nhận thấy được sự thay đổi từ bên ngoài của cậu.

— Nha Phong, cậu ổn chứ? – Thanh Lập thì thầm, giọng đầy lo lắng, tay vô thức sờ lên chuôi đao sắc nhọn. Gã tiến tới, khoác tay qua cổ Cơ Thanh một cách thân mật.

 Cơ Thanh nhìn vào cánh tay của Thanh Lập đang khoác lên người mình, không trả lời ngay lập tức. Cậu chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua Thanh Lập như đang quan sát một mảnh ghép nguy hiểm trong bức tranh âm mưu lớn hơn.

— Mọi người chắc cũng không nhàn rỗi gì nhiều nhỉ? – cậu nói, giọng bình thản nhưng đầy uy quyền, xen lẫn sự tính toán, khiến không khí xung quanh đột ngột nặng nề.

 Thanh Lập nuốt nước bọt đánh ực, gật đầu lia lịa.

— Đương nhiên rồi. Mọi người đều làm việc của mình, đâu ai lười biếng đâu.

 Nhưng ngay từ phía sau Cơ Thanh, hai tên lính tỳ lao tới bất ngờ, vung lên hai đoạn dây xích dài gắn kèm lưỡi liềm sắc nhọn ở một đầu, đầu còn lại treo quả cân nặng trịch, vù vù xé gió. Ngay khoảnh khắc ấy, tất cả lính tỳ xung quanh đồng loạt chắp tay lại thành hình dấu "Ne" cổ quái, và dưới chân họ bùng lên những luồng sáng trắng ánh xanh mờ ảo, lan tỏa như mạng nhện bao quanh toàn bộ góc đứng của Cơ Thanh. Cậu bị kẹt ngay giữa trung tâm trận pháp cảu đội Hình trượng, ánh sáng ma quái quấn lấy chân cậu như xiềng xích vô hình. Ánh mắt Cơ Thanh vẫn bình mà dò xét xung quanh, phân tích từng chi tiết nhỏ nhất. Bàn tay Thanh Lập khoác lên vai cậu đột ngột dơ cao rồi gồng căng cơ lên, từ long bàn tay gã tích tụ một luồng linh lực ánh cam sáng rực, đang chuẩn bị tiến tới nhằm túm lấy cổ Cơ Thanh.

 Khung cảnh dường như bất động trong suy nghĩ của Cơ Thanh, thời gian kéo dài như một hơi thở cuối cùng. Cậu khẽ chậm rãi cắn vào lưỡi mình một cái thật mạnh, tóe lên một tia máu đỏ tươi.

Ngay khoảnh khắc ấy, từ bên dưới lòng sông tỉnh lặng, một sinh vật khổng lồ đột ngột trồi lên, thân dài chục trượng uốn lượn dữ dội, vảy đen ánh xanh thẫm như thép hun, vừa trơn láng vừa lạnh lẽo tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Đầu nó to bè như một tảng đá khổng lồ, mắt đỏ rực như than hồng cháy bỏng trong đêm tối, râu dài quét nước tạo thành những vệt xoáy cuồng nộ, cuốn phăng mọi thứ xung quanh. Khi trồi hẳn lên mặt nước, lưng nó nổi thành dãy sống gai gồ ghề, sắc nhọn như lưỡi cưa, khiến cả dòng sông dường như đang gầm gừ chuyển mình, sóng nước dâng trào như bão tố. Đầu con Thuồng Luồng đập thẳng từ bên dưới con tàu to lớn, khiến toàn bộ boong tàu rung lắc dữ dội, gỗ kêu răng rắc như sắp vỡ vụn, tiếng hét kinh hoàng vang vọng khắp nơi trong đêm đen.

 Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như đông đặc lại trong tâm trí Cơ Thanh. Cậu siết chặt hàm răng, đôi mắt lóe lên tia quyết liệt, rồi cắn nhẹ một cái vào đầu lưỡi, kèm theo cơn đau nhói như kim châm xuyên thấu não bộ, một tia máu nhỏ bắn ra từ chỗ vừa bị cắn.

 Chỉ trong tích tắc, từ đáy sông tĩnh lặng, một tiếng gầm trầm đục, rung chuyển địa chấn bắt đầu vọng lên, khiến mặt nước rung động nhẹ rồi đột ngột sôi sục như nồi nước sôi. Bọt bong bóng ùng ục nổi lên, cuốn theo bùn đất và rong rêu, và rồi – với một tiếng nổ vang trời như sấm sét – một sinh vật khổng lồ, cổ quái trồi lên từ lòng sông tối tăm. Thân hình nó dài ngoằng, phải đến chục trượng, uốn lượn cuồng bạo như một con rắn khổng lồ đang thức tỉnh từ giấc ngủ sâu, cơ thể vặn vẹo tạo nên những cơn sóng dữ dội, đẩy nước bắn tung tóe lên cao hàng trượng, ướt sũng boong tàu và những thân hình đang hoảng loạn trên đó.

 Vảy của nó đen bóng ánh lên sắc xanh thẫm như thép hun trong lò rèn, vừa trơn nhẫy như da cá mập vừa tỏa ra hơi lạnh buốt giá, khiến không khí xung quanh đột ngột hạ nhiệt, hơi thở của mọi người hóa thành sương trắng trong đêm. Đầu con Thuồng Luồng to bè như một tảng đá khổng lồ bị xẻ từ vách núi, miệng há rộng lộ ra hàm răng sắc nhọn lởm chởm như lưỡi cưa sắt, nước dãi nhỏ giọt lẫn với bọt biển, tạo nên tiếng xèo xèo như axit ăn mòn. Đôi mắt đỏ rực như hai hòn than hồng cháy bỏng trong bóng tối, lóe sáng đầy sát khí, chiếu rọi lên mặt sông một quầng sáng ma quái, khiến những bóng đen xung quanh dường như sống dậy. Râu dài của nó quất mạnh vào mặt nước, tạo thành những vòng xoáy dữ dội, cuốn phăng lá cây, mảnh gỗ vụn và thậm chí cả những con cá nhỏ đang hoảng loạn bơi loạn xạ, biến dòng sông yên bình thành một cơn lốc xoáy hỗn loạn.

 Khi toàn bộ thân hình khổng lồ trồi hẳn lên mặt nước, lưng nó lộ ra dãy sống gai gồ ghề, sắc nhọn như hàng trăm lưỡi dao sắc bén, lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo, khiến cả dòng sông dường như đang gầm gừ thức tỉnh, sóng nước dâng trào cuồn cuộn như một cơn bão tố bất chợt ập đến. Với sức mạnh kinh hoàng, đầu con quái vật đập thẳng từ dưới lên, va chạm trực diện vào đáy con tàu khổng lồ – tiếng "ầm" vang trời như tiếng sấm nổ, toàn bộ boong tàu rung lắc dữ dội như sắp tan vỡ, gỗ mục kêu răng rắc, ken két như xương cốt bị nghiền nát dưới áp lực khổng lồ. Nước bắn tung tóe như mưa rào, ướt sũng quần áo và da thịt những kẻ trên tàu, trong khi tiếng hét kinh hoàng, hỗn loạn vang vọng khắp nơi: tiếng la thất thanh của những kẻ yếu tim, tiếng khóc thét của phụ nữ, tiếng chửi rủa hoảng loạn của đàn ông, tất cả trở thành một mớ hỗn độn khó định dạng trong màn đêm đen sáng ánh trăng mờ ảo, khiến không khí ngập tràn nỗi sợ hãi và hoảng loạn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...