Con tàu khổng lồ đang chầm chậm nghiêng ngả, lật úp xuống mặt sông hỗn loạn như một con quái vật sắt thép đang hấp hối, giữa không gian ngập tràn tiếng gầm rú của sóng nước và tiếng kêu la thảm thiết. Những tên lính là mắt trận pháp trên boong thuyền đột ngột mất thăng bằng, cơ thể chúng bị hất văng tung tóe lên không trung như những chiếc lá khô trong cơn bão, bỏ lại phía sau trận pháp dang dở đang dần tan biến dưới sàn tàu vỡ vụn, hòa lẫn với những mảnh gỗ răng rắc nứt toác, bay tứ tung như mưa đạn.
Trong cơn chấn động kinh hoàng ấy, Thanh Lập bị tách rời khỏi Cơ Thanh bởi sàn tàu vỡ nát ngay giữa hai người, lực đẩy kinh hồn hất văng hắn lên cao vời vợi, trong khi Cơ Thanh đã vội lấy đà nhảy lùi ra sau từ trước, nay chỉ cách mặt sàn một khoảng gần, treo lơ lửng giữa không trung.
Ngay sau cú chấn động khủng khiếp, cậu ta nhanh như cắt rút từ ống tay áo một con dao ngắn đen tuyền, lưỡi sắc bén lóe lên dưới ánh trăng mờ ảo, rồi từ ống tay áo kia lòi ra một đoạn dây xích sắt nhỏ một đầu được chế tac đặc biết cơ quan gắn vào cán dao còn lại nối dài cái thứ vũ khí sắc bén ấy.
Một tên lính đang trong cơn hoảng loạn, mất định hướng giữa không trung, chợt nhận ra sinh vật khổng lồ dưới mặt sông với vẻ quen thuộc đến rợn người.
– Này, đó không phải là con Thuồng Luồng năm ngoái quấy phá ở đây à! Sao nó vẫn còn ở đây vậy?
Một tên Hình lại gần đó nghe vậy, cũng quay phắt đầu nhìn con thủy quái với vẻ ngờ vực, rồi khẳng định bằng giọng run rẩy nhưng chắc nịch:
– Đúng là con Thuồng Luồng đó rồi, lúc đó người chấp hành chính cũng là tên Nha Phong kia... chết tiệt, vậy mà lúc đó ta không để...
Chưa dứt lời, trong tình huống hỗn loạn ấy, một đoạn dao ngắn đen gắn kèm xích sắt sắc đột ngột lao vút từ xa tới tên hình lại kia với uy lực vô cùng mạnh mẽ, như một mũi tên tử thần xé gió. Tên hình lại kia vừa định thần nhìn lại, con dao đã lao tới quá nhanh, hắn không kịp phản ứng, định giơ tay tóm lấy sợi xích nhưng tốc độ của nó vượt quá giới hạn cảu hắn – "phập!" một tiếng, lưỡi dao đâm thẳng vào lồng ngực hắn không chút phòng vệ, máu tươi phun trào nhuộm đỏ không khí. Ngay lập tức, từ lưỡi dao ấy tỏa ra một luồng linh lực nhỏ nhưng ác liệt, tạo thành ba đoạn móc hình cánh cung sắc nhọn đâm ngược ra sau, móc chặt vào thịt da hắn như những chiếc vuốt sói sắc nhọn, rồi sợi xích sắt bị giật mạnh lại, kéo theo cơ thể tên hình lại – giờ đã là cái xác mềm nhũn – bay vút về phía Cơ Thanh với tiếng gió rít ghê rợn.
Thanh Lập, khi bị hất bay lên cao, vừa ổn định suy nghĩ giữa không trung hỗn loạn, đã thấy Cơ Thanh kéo cái xác của người đồng đội mình về phía hắn, khiến y đột nhiên phát bực lên, máu nóng trong người dồn lên tới não. Liền đó, hắn bùng phát một luồng linh lực cam đỏ chói lọi giữa không gian hỗn loạn, dưới ánh trăng mờ nhạt, luồng sáng cam ấy bùng lên như ngọn lửa dữ dội giữa màn đêm đen đặc, soi sáng cả một vùng tối. Theo đà bị hút bay, Thanh Lập vội lộn vài vòng giữa không trung, dùng chân đạp mạnh lên một cái lan can gỗ đã bị đánh văng tung, nghiên người xuống phía Cơ Thanh, lấy đà hết sức cơ thể, vận tối đa lượng linh lực của bản thân lên lòng bàn chân rồi phóng bật lao tới như một quả tên lửa sống.
Cơ Thanh, trong lúc kéo xác tên hình lại kia xuống phía mình, cũng vội moi từ túi nhỏ bên hông hắn một cái ngọc bội chạm khắc tinh xảo, lấp lánh dưới ánh sáng linh lực, rồi bóp vỡ cái viên ngọc ấy, giải thoát anh ra khỏi không gian bao chùm toàn sông nước. Ngọc bội bị bóp nát, theo đó là sự vỡ nát của mảnh trận pháp cách ly toàn bộ chiếc thuyền trên mặt sông – tiếng "rắc rắc" vang vọng như kính vỡ, không gian xung quanh đột ngột mở rộng, sóng nước ập vào như thác lũ.
Khi ấy, anh còn chưa kịp nắm bắt lại tình hình hỗn loạn nơi đây thì cảm nhận được một mảnh linh lực nóng rực từ phía trên lao xuống một cách mạnh mẽ, như một viên thiên thạch nóng bỏng lao về phía anh. Theo phản xạ, anh liền vội từ tay phóng ra một luồng linh lực đen xám tối màu, từ đó hình thành nên một lớp khiên trắng tạm thời, lấp lánh như pha lê, che chắn anh khỏi cú đột kích bất ngờ bên phía Thanh Lập.
Thanh Lập lao về phía Cơ Thanh với lực vận hết vào chân, rồi chụm tay lại, dồn hết toàn lực vào đôi tay ấy, dơ thẳng lên cao rồi từ đôi tay chụm lại ấy tỏa lên một sức mạnh nóng ran, một luồng hỏa diệm bọc sát cực đại, hết sức mà đâm vào lớp khiên trắng mà Cơ Thanh vừa vội vàng tạo ra. "Ầm!" – lớp khiên vỡ nát trong tiếng nổ vang trời, kiến Cơ Thanh phải vội nhảy bật ra xa, nhưng luồng linh lực ấy vẫn kịp bám theo tốc độ của anh, tạo ra một lớp dư chấn nóng rực đẩy phăng Cơ Thanh ra một cách mạnh bạo, khiến lớp y phục trên người anh cháy xém một phần rõ rệt, lộ ra phần da thịt bỏng rát, then thể thì đập mạnh vào thành thuyền làm chúng nứt toát. Cánh tay lúc nãy vận khiên trong tức thời cũng bị bỏng một mảng lớn, đau đớn như lửa đốt, khiến anh phải ôm lấy, vội dùng mộc linh lực mà chữa trị vội vàng, hơi thở dồn dập giữa không khí ngột ngạt.
Chưa để Cơ Thanh nghỉ ngơi, Thanh Lập lại lao tới một lần nữa, tay trái đưa ra trước để che khuất tầm nhìn của Cơ Thanh, tay phải đưa ra sau lấy đà rồi vận mạnh một luồng linh lực cực đại - Hồng Liệt Thiết Quyền – cú đấm lao tới gần Cơ Thanh, cố gắng dùng một phát chí mạng dứt điểm anh.
Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, từ bên dưới con thuyền đổ nát nghiêng ngả sắp chìm, "ẦM!" một cái đầu Thuồng Luồng khổng lồ lao lên ngay trước mặt Cơ Thanh, đẩy thân thể Thanh Lập ra một khoảng khá xa. Cơn đau của việt phản phệ linh lực chảy ngược lại về thân thể làm hắn chông choáng lát, không thể vận sức mà phải ngồi thở dốc, nhìn lấy cảnh tượng kỳ quái trước mặt với đôi mắt đầy kinh ngạc và phẫn nộ.
Đầu con thuồng luồng khổng lồ trồi lên, mặt nước dạt ra thành những vòng sóng dữ dội. Thân hình dài uốn lượn trên mặc song tạo thành tần đợt nước vồ. Nó hất tung mặt biển, lao lên trời, rồi bất ngờ hạ xuống thật chậm rãi. Khi đối diện thân thể Cơ Thanh, nó há miệng rộng đến mức nuốt trọn cả ánh sáng xung quanh.
Cơ Thanh, thân ôm lấy cánh tay rỉ máu bỏng rát, gương mặt nhăn nhúm vì đau đớn. Hắn vẫn cố niệm ra một tấm khiên hắc mờ quấn quanh thân, như màn khói đen vặn xoắn. Hắn lảo đảo tiến thẳng vào cái miệng há rộng ấy. Hàm răng sắc nhọn như vách đá dựng đứng từ từ khép lại, nhốt lấy hắn trong bóng tối đặc quánh. Con thủy quái khép chặt miệng, giấu hắn khỏi không gian hỗn loạn bên ngoài, rồi trầm người xuống đáy biển. Làn sóng bủa lên, cả vùng long sông rung chuyển, rồi nó lặn mất hút, để lại mặt nước chỉ còn những gợn lăn tăn điên đảo.
Mặt sông lại trở nên tĩnh lặng sau cơn hủy diệt quét qua của con thủy quái. Trên mặt nước, đống xác thuyền và những mảnh gỗ vỡ trôi nổi lềnh bềnh. Đám lính Án sát còn sống sót thì kiệt quệ, tê liệt, thân thể rách nát bị đè vùi dưới những khối gỗ đỗ nhát của con thuyền. Tiếng rên rỉ xen lẫn tiếng nước vỗ bập bềnh, ảm đạm vô cùng.
Từ một khung cửa sổ trên mặt thuyền nay đã nghiên ngã chiềm hẳng một phần xuống mặt sông lạnh lẽo, bất ngờ một dòng xoáy lửa phừng phực bùng nổ, tạt thẳng ra ngoài, phá tan lớp gỗ mục nát. Ánh sáng rực đỏ chớp loé giữa biển đêm, tiếng nổ “ẦM!” rung động cả thân tàu vốn đã nát vụn.
Thân hình Thanh Lập bật ra từ khung cửa sổ ấy, toàn thân quấn lấy một luồng hộ lực sáng rực. Hắn gồng mình, cơ bắp nổi cộm, những giọt máu từ vết thương rỉ xuống, hòa cùng hơi nóng bốc lên khét lẹt. Toàn thân hắn trồi lên khỏi mặt sông, tựa như một mãnh thú bị xích lâu ngày cuối cùng phá gông thoát ngục. Nước từ tóc và áo hắn tuôn xuống rồi bóc hơi đi bởi sức nóng còn xót lại từ đôi chân vừa vận lực. Hơi thở nặng nề, lồng ngực phập phồng, đôi mắt rực lửa căm hờn.
Hắn ngửa mặt gào lên, giọng khàn đặc mà cuồng nộ:
— Đáng ghét! Cái tên Nha Phong khốn kiếp kia! Hắn rốt cuộc đã làm cái quái gì mà lại dám nuôi cả một con thuồng luồng cơ chứ!?
Âm thanh chấn động, lan ra trên mặt sông tĩnh lặng. Thanh Lập nghiến răng, bàn tay siết lại thành nắm đấm. Hắn dập mạnh xuống nước. “ẦM!” Sóng vỡ tung, bắn lên như hàng ngàn mũi tên bạc trong ánh trăng. Cả mặt biển cuồn cuộn, rung lên theo cơn phẫn nộ của hắn.
Trong khi ấy, tại Ty Án Sát lúc này, Tả Phó Ngự Sử bên Đô Sát Viện vẫn đang ngồi lặng lẽ dưới ánh đèn dầu mờ ảo dưới căn thư viện trong hầm tối. Không khí trong phòng nặng nề, ẩm mốc, lẫn mùi giấy cũ và mực khô, chỉ có tiếng lật giấy sột soạt vang vọng trong đêm tối tỉnh lặng. Ông cẩn thận lật giở từng trang hồ sơ dày cộm, ngón tay gầy guộc run nhẹ dưới ánh sáng chập chờn, đối chiếu những bản ghi chép về dân cư với vẻ mặt căng thẳng, mồ hôi rịn ra trên thái dương, lăn dài xuống má cùng với nỗi lo âu đang dâng trào.
Mắt ông, đôi mắt sâu hoắm, đỏ ngầu vì xem sách liên tục đột ngột dừng lại ở một cái tên đơn sơ, Nha Phong. Hắn lật đi lật lại, tra cứu kỹ lưỡng trong sổ hộ tịch, danh sách binh lính với những hàng chữ chi chít như mạng nhện, rồi đến danh sách thương nhân với những con số buôn bán rối rắm, và cả sổ hộ tịch. Tất cả đều trống rỗng, không một dấu vết, không một dòng ghi chép nào về cái tên ấy. Như thể Nha Phong chưa từng tồn tại, chưa từng sống và chưa tần xuất hiện trong thành. Lòng hắn dấy lên một cảm giác bất an lạnh lẽo, lan tỏa từ sống lưng lên tận óc.
Siết chặt nắm tay, cố gắng trấn tĩnh, lẩm bẩm một mình: "Không thể nào... Phải có gì đó sai sót..." Nhưng chưa kịp đọc tiếp, chưa kịp lật sang trang sau để tìm kiếm thêm manh mối về cái tên ấy thì một luồng khí lạ đột ngột len lỏi từ long bàn tay phải ông rồi lang dần ra toàn thân khi ông không để ý. Không khí đột ngột trở nên ngột ngạt, nặng nề hơn, như thể có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ họng ông. Ánh đèn dầu trên bàn bỗng run rẩy dữ dội, ngọn lửa nghiêng ngả như gió lạnh thổi qua góc phòng u tối. Tầm nhìn của ông mờ dần, những dòng chữ trong sách trước mắt ông đột ngột biến dạng, uốn éo như những con giun đen ngoằn ngoèo bò lổm ngổm khắp trang giấy, trườn ra khỏi mép sách và lan sang cả bàn tay ông.
Tả Phó Ngự Sử thở gấp, ngực phập phồng như trống trận, mồ hôi giờ đã túa ra như mưa, ướt đẫm lớp áo quan mỏng manh, rồi cơ thể ngã lịa xuống nền đất. Hắn cố gắng đứng dậy, tay run rẩy vịn vào cạnh bàn, nhưng đôi chân bỗng như biến thành đá tảng, nặng trịch và bất động, như bị một lực lượng vô hình trói chặt xuống nền đất lạnh băng. Cả cơ thể hắn tê liệt, máu dồn lên đầu khiến tai ù đi, trong đầu hắn, những hình ảnh mơ hồ kì quái khó hiểu hiện lên như một cơn ác mộng sống dậy.
— Không… không thể nào… — Hắn thì thầm, giọng lạc đi trong cổ họng khô khốc.
Rồi đột ngột, hắn gục mạnh xuống, tiếng "ầm" vang vọng như một quả bom nổ trong không gian chật hẹp, đôi mắt mở trừng trừng, ánh nhìn đông cứng lại trong nỗi kinh hoàng tột độ.
Chaporia
Bình Luận (0)