Trong những đêm mưa phùn lê thê phủ xuống thành Trường An, gió heo may rít qua những con phố lát đá trơn nhẫy, Thanh Lập thường ngồi lặng bên khung cửa sổ phủ ty Án sát. Trước mặt gã, chén trà nguội lạnh từ lâu, khói sương ngoài thềm cửa nhập nhòa như kéo theo muôn ngàn ký ức u ám.
Gã sinh ra trong một gia đình quan lại nhỏ nơi miền biên ải phương Bắc – vùng đất mà gió bụi và binh đao là thứ nhịp thở thường nhật. Cha gã, một viên quan giữ đồn, đã bỏ mạng trong một trận kịch chiến với giặc phương Bắc khi gã vừa tròn mười hai. Người mẹ yếu đuối chẳng chịu nổi cú sốc mất chồng, chỉ vài tháng sau cũng theo ông về chốn cửu tuyền. Thế là cậu bé gầy gò, tóc rối bù như cỏ dại, bơ vơ giữa đời.
Một người chú họ xa đưa gã về kinh thành. Nhưng nơi phồn hoa ấy nào dành cho một kẻ mồ côi như gã. Người chú ấy là một viên chức nhỏ ở Bộ Tài, coi gã như gánh nặng, ngày ngày sai vặt, hễ trái ý lại ra đòn roi. Năm mười lăm tuổi, Thanh Lập đã hiểu thấu rằng thế gian này chẳng có thứ gì gọi là công bằng.
Để sống qua ngày, gã làm thuê trong một quán rượu ven đô. Đêm đêm, gã nghe lỏm những câu chuyện say khướt của bọn khách làng chơi và quan nhỏ, những lời lẽ đầy mùi quyền lực và dối trá. Chính nơi đó, lần đầu cái tên Mặc Anh Quân lọt vào tai gã, một vị tướng lẫy lừng trận mạc, kẻ từng đánh bại Hung Nô ở phương Bắc. Người ta kể ông nghiêm khắc như sắt, bất khả chiến bại, và được toàn triều đình kính nể. Còn em trai ông, Mặc Bất Giao, nổi danh công minh, trí tuệ sắc như dao, khiến cả kinh thành khiếp phục. Hai anh em họ Mặc, xuất thân từ một gia tộc quan lại lâu đời, được xem là đôi cột trụ nâng cả triều đại.
Cuộc đời Thanh Lập rẽ sang một ngả khác vào đêm mưa tầm tã khi gã vừa bước sang tuổi mười sáu. Trong lúc lau bàn ở quán rượu, gã vô tình nghe một nhóm quan lại say khướt khoác lác về vụ buôn lậu vũ khí nơi biên giới. Một tên vừa cười hô hố vừa hạ giọng run run:
-Chuyện này mà lọt vào tai Mặc Anh Quân, thì mạng chúng ta chẳng còn.
Máu nóng trong gã sôi trào. Ký ức về cái chết của người cha hiện về như ngọn lửa. Thanh Lập len lén ghi lại từng lời, và trong một phút bốc đồng, gã quyết định viết thư nặc danh gửi thẳng đến phủ Mặc Anh Quân.
Bức thư nhanh chóng rơi vào tay vị tướng quân ấy. Người đàn ông ấy, với gương mặt vuông vức hằn vết sẹo và đôi mắt không bao giờ dung thứ cho dối trá, lập tức ra lệnh điều tra. Chỉ ít ngày sau, lính phủ đã kéo Thanh Lập tới trước đại sảnh uy nghi.
Trong gian phòng rộng lớn treo đầy gươm giáo và những bức họa chiến trận, gã trai mảnh khảnh đứng run rẩy. Trên ghế cao phủ da hổ, Mặc Anh Quân ngồi sừng sững, đôi mắt sắc như lưỡi dao rút khỏi vỏ, nhìn gã không khác gì con mồi non nớt.
-Ngươi là ai? Vì sao biết được những thứ này? – giọng ông trầm như tiếng trống trận, rền vang khắp bốn vách.
Thanh Lập siết chặt bàn tay, tim đập loạn trong lồng ngực. Nhưng rồi, gã vẫn ngẩng cao đầu, giọng khàn mà dứt khoát:
-Ta tên là Thanh Lập. Phụ thân chết ở biên ải. Tin tức ấy ta nghe từ một lũ quan nhỏ trong tửu điếm. Ta chỉ muốn góp một phần sức hèn mọn để công lý không bị chôn vùi.
Mặc Anh Quân ngồi lặng hồi lâu. Ánh mắt ông sắc bén lướt qua gương mặt còn non nớt của Thanh Lập, soi xét từng lời nói, từng hơi thở, như muốn mổ xẻ tận ruột gan. Không khí trong đại sảnh nặng trĩu, nặng đến mức có thể nghe rõ cả tiếng mưa rơi lộp độp ngoài hiên, từng hạt mưa vỡ nát trên nền đá lạnh, ngân lên như tiếng trống khẽ gõ vào đêm.
Rồi cuối cùng, nơi khóe môi vị tướng quân khẽ nhếch lên, hé một nụ cười đầy mỉa mai, nửa khen nửa thách thức.
-Ngươi có gan đấy, thằng nhãi - ông cất giọng, trầm đục như sấm xa. - Công lý không phải là món đồ chơi để kẻ yếu đuối đem ra mơ mộng. Muốn theo đuổi nó, phải có sức, có trí, và có cả máu. Nếu ngươi dám đi, ta sẽ cho cơ hội. Nhưng… hãy chứng minh bằng hành động.
Ông đứng dậy, bóng dáng cao lớn như một cột trụ sừng sững giữa trời, rồi dõng dạc ra lệnh cho thị vệ:
-Đưa hắn đến Bộ Pháp đi
Thanh Lập bị giải đi ngay trong đêm. Ngoài trời, mưa rơi như roi quất, con phố đá lát trơn nhẫy ánh lên dưới ngọn đuốc đang bập bùng. Lưng áo gã dán chặt bởi nước mưa và mồ hôi.
Phủ Bộ Pháp hiện ra trong màn mưa như một tòa thành đen sẫm giữa lòng kinh đô. Tường cao vút, mái ngói trĩu nước, cổng sắt dày nặng nề khép chặt, ánh đuốc lập lòe hắt xuống sân lát đá. Không giống cái vẻ uy vũ của nơi mà hắn vừa rời khỏi, nơi này toát ra khí chất lạnh lùng và nghiêm cẩn .
Trong thư phòng rộng lớn của phủ Bộ Pháp, dưới ánh đèn dầu vàng vọt lập lòe, Mặc Bất Giao ngồi lặng lẽ như một bức tượng đá. Trước mặt ông là bàn gỗ dài chất đầy cuộn công văn cuộn tròn, sách luật chồng chất cao ngất, và những bản đồ kinh thành loang lổ mực đỏ. Ông cao lớn, uy nghi, thân hình vạm vỡ ẩn dưới lớp áo bào xanh đen thẫm, đôi mắt híp lại như khe nứt của vực thẳm, mái tóc búi cao lưa thưa vài sợi vàng ống, trông như một cái bờm sư tử đầy sức mạnh.
Ông ngẩng đầu khi lính áp giải Thanh Lập bước vào, tiếng xích sắt leng keng vang vọng trong không gian yên tĩnh. Chỉ một cái liếc mắt, gã trai trẻ cảm thấy tim mình se thắt, ánh nhìn ấy lạnh lẽo, xuyên thấu, như rọi chiếu mọi góc tối cậu.
-Huynh ấy đưa ngươi đến,-Bất Giao khẽ nói, giọng bình thản nhưng đầy uy lực- Vậy, ngươi biết gì về vụ buôn vũ khí đó?
Dưới ánh nhìn ấy, Thanh Lập nuốt khan, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vững, kể lại từng chi tiết nghe lỏm từ đám quan lại say rượu trong quán. Tiếng mưa rơi lộp độp ngoài hiên hòa quyện với nhịp gõ nhẹ của ngón tay Mặc Bất Giao trên mặt bàn, nhịp đều đặn như tiếng trống thúc giục, khiến gã cảm thấy như đang bị thẩm vấn bởi chính lương tâm mình. Khi câu chuyện dứt, khóe miệng ông nhếch lên một nụ cười nhạt.
Ông đứng dậy, từng bước khoan thai tiến lại gần, cao lớn đến mức che khuất cả ánh đèn sau lưng. Đôi mắt sâu hun hút nhìn thẳng vào Thanh Lập, khiến gã cảm giác như bản thân bị mổ xẻ từng lớp da thịt, xương cốt, rồi đến tâm can.
Từ cái đêm ấy, vận mệnh của Thanh Lập gắn liền với phủ Bộ Pháp như một sợi tơ khó dứt. Gã không còn là thằng bé lem luốc trong quán rượu ven đường, mà trở thành cậu học trò bất đắc dĩ của Mặc Bất Giao.
-Công lý không phải báo thù,- ông nói, giọng khàn trầm như khói. - Nó chỉ là sự thật trần trụi, nghiệt ngã, và chưa từng dịu dàng với bất cứ ai.
Thanh Lập lớn dần theo năm tháng, dưới sự dìu dắt nghiêm khắc mà cũng ấm áp của người thầy, đồng thời cũng là bóng hình người anh mà cậu ngưỡng mộ.
Vụ buôn lậu vũ khí ngày nào nhanh chóng mở ra một chuỗi án mạng kinh hoàng, làm rung chuyển cả kinh thành. Những cái chết dị thường, quấn chặt trong làn khói thuốc và dục vọng nhơ nhớp, phơi bày từng lớp bóng tối ẩn sâu nơi quyền lực. Từng manh mối nhỏ, như mảnh gương vỡ, ghép lại thành một bức họa ghê rợn.
Một đêm mưa gió dữ dội, nước tuôn như trút từ bầu trời đen kịt, Thanh Lập và người đồng đội thân thiết, Lý Tiểu Phong, một chàng trai trẻ trung, nhanh nhẹn với nụ cười luôn nở trên môi, cải trang thành hai gã thương buôn giàu có, lẻn vào Hồng Hoa Lâu. Kỹ viện này bề ngoài hào nhoáng với những đèn lồng đỏ rực rỡ lung linh dưới mưa, nhưng bên trong là một hang ổ uế tạp, nơi dục vọng con người trần trụi và tàn bạo nhất. Thanh Lập siết chặt áo choàng ướt sũng, lòng đầy lo âu, nhưng Lý Tiểu Phong vỗ vai gã, thì thầm với giọng đầy tin tưởng:
-Lập huynh, lần này chúng ta có thể làm ra một vụ lớn đấy. Chúng ta sẽ tóm hết bọn chúng để chúng không làm hại ai nửa.
Tiếng nói kia vang lên, trầm ấm mà kiên quyết, như xua đi cơn gió lạnh trong lòng Thanh Lập. Bao lo âu về con đường trước mặt bỗng lắng xuống, để lại nơi tim cậu một khoảng lặng bình thản. Muốn giữ dáng vẻ của một đàn anh, cậu hít một hơi thật sâu, gắng nở nụ cười cứng cáp, rồi nhanh chóng lấy lại tự tin, từng bước tiến vào cái ổ rắn độc kia.
Họ bước qua cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, lập tức bị cuốn vào không khí ngột ngạt: mùi hương ngọt nồng lẫn với khói thuốc phiện dày đặc như sương mù, tiếng cười hát rả rích từ những cô kỹ nữ váy lụa thướt tha, xen lẫn tiếng chạm cốc và thì thầm mờ ám của đám khách khứa quan lại. Thanh Lập quét mắt khắp nơi, tay vô thức sờ chuôi đao giấu dưới áo, trong khi Lý Tiểu Phong len lỏi giữa đám đông, giả vờ cười nói để quan sát. Họ đã theo dõi viên quan kia nhiều ngày, một kẻ tay sai trong đường dây thuốc phiện, và đêm nay là cơ hội để lấy bằng chứng.
Bất chợt, từ một góc phòng riêng, tiếng hét the thé vang lên, cắt ngang tiếng nhạc. Thanh Lập đẩy Lý Tiểu Phong nép vào bóng tối, lén nhìn qua khe cửa. Bên trong, viên quan say khướt, mặt đỏ gay gắt dưới ánh đèn dầu lập lòe, đang hành hạ cô kỹ nữ trẻ măng: hắn túm tóc cô, quất roi da vút qua không khí, để lại những vết đỏ rực trên da thịt trắng bệch, máu rỉ ra nhỏ giọt xuống sàn gỗ loang lổ. Cô gái khóc lóc van xin, thân thể run rẩy, nhưng hắn cũng chỉ thốt lên những tiếng cười ha hả thỏa mãn cại dục vọng biến thái của hắn.
Máu trong Thanh Lập sôi sục như lửa đốt, tay siết chặt đến trắng bệch, cơ thể run lên vì phẫn nộ. Gã lao tới một bước, đao đã nửa rút khỏi vỏ, sẵn sàng xông vào chém đứt cổ tên khốn. Nhưng Lý Tiểu Phong kéo gã lại, thì thầm khẩn thiết:
-Thanh Lập huynh, bình tĩnh! Chúng ta còn cần điều tra nửa, không thể rat ay lúc này!
Gã gật đầu, cố nén giận, ra hiệu cho Lý Tiểu Phong lẻn vào phòng bên cạnh để lấy bức thư mật giấu trong tủ. Nhưng trong khoảnh khắc bất cẩn, khi Thanh Lập quay lưng để che chắn, một tên tay sai của viên quan bất ngờ lao ra từ bóng tối, dao lóe sáng dưới ánh đèn.
-Bọn gián điệp!
Hắn hét lên. Thanh Lập xoay người, đao vung lên chặn đứng nhát chém, nhưng tên kia nhanh như chớp, lao thẳng vào Lý Tiểu Phong đang mở tủ. Lưỡi dao đâm sâu vào ngực cậu trai trẻ, máu phun ra như suối, Lý Tiểu Phong trợn mắt, miệng ú ớ:
-Thanh... Lập... huynh…cố…lên!
Thanh Lập gầm lên như thú dữ, đao vung một nhát chém đứt cổ tên tay sai, máu bắn tung tóe lên tường. Gã lao tới ôm Lý Tiểu Phong, tay ép chặt vết thương, nhưng máu vẫn tuôn ra không ngớt, thấm ướt áo bào.
-Phong! Gán gượng them chút nửa… gán gượng them chút nửa! - gã hét, giọng vỡ òa, nước mắt lẫn với mưa rơi qua khe cửa.
Lý Tiểu Phong mỉm cười yếu ớt, tay siết chặt tay gã lần cuối:
- Thanh Lập... huynh...huynh… làm tốt... lắm...
Rồi cậu gục đầu, mắt khép lại vĩnh viễn.
Tiếng la hét vang lên, cả kỹ viện hỗn loạn. Thanh Lập, lòng đau như cắt, cắn răng lao ra ngoài, bức thư mật nắm chặt trong tay. Nhưng trong đầu gã, hình ảnh Lý Tiểu Phong, người đồng đội thân thiết đã tin tưởng gã tuyệt đối, mãi mãi ám ảnh.
Vụ án khép lại trong một buổi chiều mưa bụi, khi bầu trời kinh thành phủ một màu xám đục. Tiếng trống lệnh nặng nề dội vang khắp công đường, từng nhịp như gõ thẳng vào tim kẻ tội đồ. Trước mặt dân chúng, viên quan từng quyền cao chức trọng, nay run rẩy quỳ gối, sắc mặt xám ngoét như tro tàn, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm. Hai tay bị trói quặt, hắn không dám ngẩng đầu, chỉ để lộ đôi mắt hoảng loạn trước những ánh nhìn giận dữ và khinh bỉ của đám đông.
Mặc Bất Giao bước ra, uy nghi trong bộ quan phục xanh thẫm, gương mặt trầm tĩnh mà lạnh lùng. Ông đọc án lệnh, giọng không cao không thấp, nhưng từng chữ rơi xuống như nhát chém:
-Ngươi thông đồng với giặc, buôn lậu vũ khí và thuốc phiện, lấy dục vọng để hại người. Theo luật triều đình, xử tử!
Lời ấy vang vọng, khiến cả kinh thành chấn động. Tin tức lan đi như ngọn lửa, từ những con hẻm nhỏ tới tận cung điện lộng lẫy. Người ta nhắc lại uy danh của Mặc Bất Giao, một vị quan anh liêm, không thiên vị, chẳng nể nang quyền thế. Cùng lúc đó, trong những lời bàn tán, cái tên Thanh Lập cũng xuất hiện, chàng trai mồ côi từng lấm lem nơi quán rượu, giờ được biết đến như người góp công quan trọng trong vụ án.
Sau khi án lệnh được thi hành, khi mưa thu đã dịu xuống, Mặc Bất Giao gọi Thanh Lập vào thư phòng. Không khí tĩnh lặng, ánh đèn dầu vàng vọt hắt lên gương mặt ông, vẫn nghiêm nghị mà lần này ẩn chứa chút ấm áp.
Sau vụ án, ông thấy ở gã không chỉ sự thông minh mà cả khả năng hành động. Với lời đề cử của ông, gã được gia nhập vào ty Án. Đưa cho gã một bức thư đề cử niêm phong cẩn thận. Mặc Bất Giao đặt tay lên vai gã, cử chỉ hiếm hoi ấy ấm áp như lời khích lệ thầm lặng.
Từ đó, Thanh Lập chính thức gia nhập phủ ty Án sát dưới sự bảo trợ của Mặc Bất Giao, bước chân vào một thế giới nơi công lý được rèn bằng máu và lửa. Những năm tháng sau, gã lao mình vào vòng xoáy của những vụ án đẫm máu, nơi mỗi manh mối là một nhát dao sắc lẹm cắt qua bóng tối, mỗi đêm thức trắng là một cuộc chiến sinh tử với dục vọng đồi bại và âm mưu thâm độc. Gã lăn xả giữa những con hẻm tối tăm ẩm mốc, đối mặt với những tên tội phạm hung ác như quỷ dữ, máu tanh bắn tung tóe dưới lưỡi đao, tiếng hét vang vọng như lời nguyền rủa từ địa ngục, rèn luyện gã từ một thiếu niên non nớt thành chiến binh bất khuất của công lý với trái tim sắt đá, nhưng luôn cháy bỏng sự chính trực và tinh thần đồng đội
Chaporia
Bình Luận (0)