The Flare/Chapter 6: Lần đầu tiênChapter 6: Lần đầu tiên
20px

Tôi lang thang trên phố, đôi giày sũng nước nặng trịch, kéo lê trên mặt đường lấp lánh ánh đèn phản chiếu trong mưa. Tiếng mưa rơi tí tách trên tấm áo khoác mỏng, lạnh ngắt. Thành phố đêm nay như một cơn ác mộng không hồi kết — những ngõ nhỏ sâu hun hút, ánh đèn đường nhạt nhòa như hơi thở tàn. Tôi đi mãi, đi mãi, như thể chỉ cần bước tiếp, tôi sẽ thoát khỏi nỗi đau đang gặm nhấm mình.

Aki đã không còn nữa. Tôi không thể xóa khỏi tâm trí mình hình ảnh ấy — cô nằm đó, trên vũng máu đã lạnh, đôi mắt khép hờ mà như vẫn nhìn tôi, nhưng vẫn không hối hận vì đã cứu kẻ mang đến cái chết cho mình. Từng nhịp mưa rơi như nhấn chìm tôi sâu hơn trong dằn vặt. Nếu tôi mạnh hơn... nếu tôi đừng là một kẻ yếu đuối vô dụng... liệu mọi chuyện có khác?

Tiếng cười khẩy vang lên kéo tôi khỏi dòng suy nghĩ. Một bóng người lảo đảo bước ra từ góc tối, rồi thêm hai kẻ nữa. Bọn chúng bẩn thỉu, hơi men nồng nặc, mắt lộ vẻ đói khát của thú hoang.

— Một thằng nhóc đi lang thang đêm mưa? Có tiền không, hử? — Tên đầu tiên cười khùng khục, con dao gỉ sét lấp lóe dưới ánh đèn.

Tôi dừng lại. Mưa chảy thành dòng trên mặt, chẳng rõ đâu là nước, đâu là nước mắt. Ngày xưa, tôi đã từng hoảng sợ, từng bỏ chạy. Nhưng hôm nay... tôi không còn thấy sợ. Chỉ thấy cơn giận cuộn lên như sóng ngầm, như thứ gì đó đen tối từ đáy lòng vừa thức giấc.

— Đưa đây, nhanh! — Hắn dí dao sát cổ tôi.

Tôi nhìn hắn. Nhìn thẳng vào đôi mắt đầy dục vọng và bạo lực ấy. Rồi, chẳng nghĩ gì, tôi vung tay đấm mạnh vào mặt hắn. Động tác vụng về, thiếu lực, chỉ đủ làm hắn lùi lại một chút. Hắn chửi thề, mắt trợn ngược.

Một thằng khác lao tới, túm lấy vai áo tôi. Trong lúc loạng choạng, tôi đưa mắt nhìn quanh. Một thanh sắt gỉ nằm lăn bên lề, một chậu hoa bên cạnh cái thùng rác, có lẽ đều dùng được. Tay tôi chộp lấy thanh sắt gỉ, nặng trịch, lạnh ngắt. Tôi không biết cầm thế nào, chỉ siết chặt và vung loạn lên.

Một cú đập trúng thái dương tên đang túm áo tôi. Hắn rên rỉ, loạng choạng lùi lại, tay ôm đầu. Mưa hòa với máu loang qua kẽ ngón tay hắn. Tên cầm dao gào lên, lao tới. Tôi chưa kịp trở tay thì lưỡi dao đâm phập vào bàn tay trái của tôi.

Đau. Vừa đau vừa buốt. Tôi hét lên, tiếng hét xé toạc màn mưa. Cơn đau khiến mắt tôi tối sầm, nhưng nó cũng khiến tôi tỉnh ra.

Tỉnh ra khỏi nỗi sợ hãi thường ngày, khỏi sự tê liệt vốn đè nặng trong lòng tôi bao lâu nay. Tôi siết chặt cán thanh sắt bằng cả hai tay, máu từ tay tôi chảy xuống, ướt đẫm.

Tôi quăng cả thân người về phía trước, vung thanh sắt vào mặt hắn. Một tiếng " Koong" khô khốc. Hắn ngã ngửa, đầu đập mạnh xuống nền bê tông nghe cốp một tiếng rợn người. Tôi thở hồng hộc, mưa táp vào mặt. Nhưng cơn giận trong tôi chưa nguôi. Tôi bổ tiếp. Một nhát. Hai nhát. Tôi không đếm nữa. Đến khi hắn nằm bất động, mặt nát bươm, máu hòa với nước mưa thành dòng đỏ loang lổ dưới chân tôi.

Hai tên còn lại hoảng hốt bỏ chạy. Tôi vứt thanh sắt sang bên, đuổi theo như kẻ mất trí. Chân tôi nặng nề, nhưng cơn giận lôi tôi đi.

Một thằng vấp ngã ngay khúc cua. Tôi nhảy tới, đạp mạnh vào lưng nó. Nó úp mặt xuống vũng nước. Tay tôi mò quanh, vớ lấy một hòn gạch vỡ. Tôi giáng xuống. Tiếng rạn nứt vang lên, gạch vỡ đôi, máu vọt ra, đỏ loang giữa màn mưa.

Tên cuối cùng chạy vào ngõ cụt, ngoái lại, mặt tái nhợt. Nó lắp bắp:

— Xin… xin mày… tao… tao không…

Tôi không nghe nữa. Tai tôi ù đi. Mưa, máu, tiếng tim đập loạn nhịp. Tôi bước tới, nhặt nửa viên gạch còn lại, giơ lên. Nó quỳ xuống, tay chắp lạy. Tôi đập thẳng viên gạch vào mặt hắn, máu tươi tuôn ra như suối. Tôi vất luôn viên gạch trong tay, đấm hắn đến khi tay đau nhức, máu tôi và nó hòa lẫn, đầm đìa trên nắm đấm.

Cuối cùng, tôi quỵ xuống, gục trên nền đất lạnh, thở dốc. Mưa vẫn rơi, rửa trôi máu me trên mặt tôi, nhưng không rửa được vết nhơ trong tâm hồn. Tôi giết người rồi. Chính tay tôi. Không còn đường quay lại nữa.

Tôi ngồi đó rất lâu, nghe tiếng còi xe xa dần vọng tới. Thành phố vẫn thờ ơ như trước. Chỉ có tôi đã biến thành một con quái vật.

Tôi lê bước trở về phòng trọ, qua những con phố vắng hoe. Tay tôi sưng phồng, bàn tay phải rách toạc, máu nhỏ giọt từng bước chân. Tôi mở cửa phòng, ngồi bệt xuống nền, nhìn bóng mình in trên cửa kính — kẻ trong gương ấy là ai? Đôi mắt hoang hoải, mặt loang lổ máu và nước, không còn là tôi nữa.

Ngoài trời, sấm nổ vang như tiếng cười dữ tợn của đêm tối.

Tôi biết mình đã bước qua ranh giới rồi. Không còn là Yura ngày trước. Không còn chỉ là một gã bồi bàn hèn nhát. Tôi đã trở thành thứ khác — thứ mà đêm nay thành phố vừa tạo ra.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...