Mùa thu năm ấy trĩu nặng những cơn mưa xám. Thành phố như một tấm áo cũ, ẩm ướt, lạnh lẽo, vá víu chằng chịt bởi những con hẻm tối và những góc phố hoen ố đèn neon. Tôi vẫn làm ở quán Sora, vẫn dọn những ly cà phê nguội lạnh, vẫn lặng lẽ nhìn về cánh cửa mỗi khi nó mở ra, chỉ để thấy cô bước vào với nụ cười quen thuộc.
Nhưng dạo gần đây, nụ cười ấy trở nên nhợt nhạt hơn. Aki gầy đi, đôi mắt dưới cặp kính dày thâm quầng sau những ca trực dài không dứt. Mỗi lần cô nói "Tớ ổn mà", tôi chỉ thấy một nỗi bất lực không thể gọi tên dâng lên trong lồng ngực.
Thành phố không còn như trước nữa.
Ban ngày, nó vẫn ồn ã với tiếng xe cộ, tiếng người qua lại, nhưng đêm đến, bóng tối bủa vây như muốn nuốt chửng mọi thứ. Những tin tức về các vụ thanh toán đẫm máu giữa các băng đảng xuất hiện dày đặc trên báo, trên màn hình tivi gắn góc quán.
Cái tên "Hắc Long" bắt đầu gieo rắc sợ hãi cho những người còn đủ tỉnh táo để lắng nghe. Một băng nhóm mới trỗi dậy từ khu ổ chuột phía nam, liều lĩnh, tàn nhẫn, và khát máu. Đối đầu với chúng là "Cái Chết Trắng" — bọn buôn ma túy già nua nhưng chưa chịu chết, cố giữ lấy phần của mình trong thành phố mục ruỗng này.
Tôi bắt đầu đợi Aki trước cổng bệnh viện mỗi đêm. Tôi bảo đó chỉ là tiện đường, nhưng cả tôi và cô đều biết, tôi đang sợ.
Tôi sợ một đêm nào đó cô sẽ không còn bước qua cánh cổng ấy nữa.
Một buổi tối mưa tầm tã, tôi đến muộn. Xe buýt kẹt trong dòng người vội vã. Khi tôi chạy đến, Aki đã rời bệnh viện.
Tôi cuống cuồng nhìn quanh, rồi nghe thấy tiếng gọi thất thanh từ một góc hẻm.
Aki đang quỳ bên một người thanh niên trẻ, áo khoác đen rách tả tơi, máu loang đỏ dưới chân. Cô dùng hai tay cố cầm máu ở vết đâm bên sườn hắn, khuôn mặt trắng bệch vì lo lắng.
Tôi chạy đến, tim đập loạn:
— Aki, thôi đi! Đừng dính vào!
Cô không nhìn tôi, chỉ lắc đầu:
— Mạng người, Yura... Mạng người mà...
Tôi nhìn kỹ gã đó — hình xăm con rồng đen cuộn quanh cổ hắn, ánh mắt hoảng loạn, môi mấp máy van xin. Hắn là người của Hắc Long. Tôi hiểu. Cứu hắn, nghĩa là Aki vừa vạch lên trán mình dấu chéo của cái chết.
Dù vậy, cô vẫn gọi xe cứu thương, vẫn giữ tay trên vết thương cho đến khi tiếng còi vang vọng.
Tôi đứng nhìn, bất lực và căm ghét chính mình.
Đêm ấy, tôi đưa cô về phòng trọ. Mưa xối xả, trút xuống đầu hai đứa như gột rửa, nhưng không đủ để cuốn trôi đi nỗi sợ vừa gieo rắc vào tim.
Những ngày sau, tôi không rời Aki nửa bước. Nhưng chẳng ai thoát được bóng tối của thành phố này khi nó đã đánh hơi thấy máu.
Chuyện Aki cứu người của Hắc Long lan ra nhanh như lửa cháy trên đồng cỏ khô. Băng Cái Chết Trắng không bỏ qua. Đối với chúng, bất cứ ai cứu kẻ thù đều là kẻ thù.
Thành phố như nín thở. Tôi thấy những cái nhìn lạ lẫm từ người qua đường. Cảm nhận được những bước chân theo sau trong bóng tối.
Aki vẫn cười với tôi, vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ. Nhưng tôi biết, cô cũng sợ.
Đêm cuối cùng...
Chúng tôi tan ca muộn. Trời lặng gió. Thành phố như chết lặng trước cơn bão. Aki nắm tay tôi, lần đầu tiên chủ động:
— Yura, cảm ơn vì luôn ở bên tớ.
Tôi siết tay cô. Tôi muốn nói rằng tôi sẽ bảo vệ cô, nhưng lời chưa kịp bật ra thì tai họa ập đến.
Một chiếc xe đen lao khỏi góc tối. Ba bóng người nhảy xuống, dao sáng loáng dưới đèn đường. Mọi thứ diễn ra nhanh như một cơn ác mộng.
Tôi chỉ kịp hét:
— Aki!
Cô đẩy tôi ra. Lưỡi dao cắm sâu vào ngực cô. Cô đổ xuống, mắt mở to kinh ngạc, máu trào qua kẽ môi.
Bọn chúng biến mất, để lại tôi gục bên thân thể mềm dần trong tay.
— Yura... đừng...
Giọng nói ấy như tàn hơi gió thoảng.
Tôi gào lên, nhưng tiếng gào tan trong đêm, lạc vào tiếng còi hú xa xăm.
Đêm đó, tôi ngồi bất động dưới cơn mưa rửa trôi máu trên đường nhưng không rửa nổi máu trên tay tôi.
Tôi không khóc. Không thể khóc.
Chỉ thấy một cơn lửa lạnh lẽo, nhức nhối bùng lên trong lồng ngực. Một thứ gì đó vỡ nát. Từng mảnh ký ức — nụ cười của cô, giọng nói của cô, hơi ấm của bàn tay đan vào tay tôi — hóa thành tro tàn.
Tôi đứng dậy, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía bóng đêm. Tôi đã chết cùng cô.
Tôi không còn sợ nữa. Không còn do dự. Không còn Yura của những buổi tối bên sông lặng lẽ nghe cô kể chuyện.
Tôi là bóng đêm mà thành phố này đã sinh ra.
Lửa của hận thù nuốt trọn linh hồn tôi, thiêu rụi mọi thứ yếu mềm.
Chaporia
Bình Luận (0)