Mùa đông năm ấy đến sớm, mang theo những cơn gió buốt cắt da. Tôi vẫn làm ở quán Sora, vẫn sống trong căn phòng trọ cũ, nhưng mỗi ngày trôi qua đều có chút gì đó khác trước. Aki vẫn đến quán, vẫn ngồi góc cửa sổ quen thuộc. Chỉ là, giờ đây tôi không còn giấu được ánh nhìn của mình hướng về cô nữa. Mỗi khi thấy cô bước vào, tay ôm khư khư chiếc túi vải sờn, tôi thấy lòng nhẹ đi một chút, như gió đông ngoài kia thôi làm tôi lạnh.
Một hôm, trời lạnh hơn thường lệ. Aki đặt lên quầy cho tôi một chiếc khăn len màu xám tro.
— Cái này... tôi đan, không đẹp lắm, nhưng cậu dùng đi, đừng để cảm lạnh.
Tôi cầm khăn, ngỡ ngàng. Lần đầu tiên tôi thấy tay mình run, không phải vì lạnh, mà vì xúc động. Tôi quấn khăn quanh cổ, mùi len mới và mùi của cô hoà lẫn vào nhau, dịu nhẹ và ấm áp.
Những ngày sau, Aki vẫn như vậy: thỉnh thoảng để lại một hộp cơm, đôi khi chỉ lặng lẽ dặn tôi mặc ấm. Tôi bắt đầu học cách đáp lại, dù vụng về. Có đêm cô tan ca trực muộn, tôi đứng chờ trước cổng bệnh viện, tay cầm gói hạt dẻ nóng mua vội. Khi thấy cô bước ra, vai rũ xuống vì mệt, tôi dúi gói hạt dẻ vào tay cô, chẳng nói gì. Cô nhìn tôi, mắt ánh lên chút gì đó khó gọi thành tên, rồi chỉ khẽ nói:
— Cảm ơn.
Mùa đông trôi qua như thế, từng bước chân song hành giữa giá lạnh. Đôi lần, tôi bắt gặp mình lặng lẽ bước chậm lại để đi cạnh cô, cảm nhận sự hiện diện của cô sát bên.
Rồi mùa xuân đến. Hoa anh đào nở rộ, phủ hồng những con đường quanh công viên nhỏ gần quán Sora. Một ngày, Aki rủ tôi đi dạo. Tôi ngần ngừ, nhưng rồi cũng gật đầu. Đó là lần đầu tiên tôi bước ra khỏi quán café cùng cô vì một lý do không liên quan gì đến công việc.
Chúng tôi ngồi trên ghế đá, hoa anh đào rơi lả tả quanh hai người. Aki ngước nhìn tán hoa, gió xuân lùa qua tóc cô, vạt áo blouse nhẹ lay. Tôi lén nhìn nghiêng gương mặt ấy, thấy lòng mình dịu lại.
— Cậu có ước mơ gì không, Yura?
Tôi im lặng một lúc rồi đáp:
— Tôi muốn sống yên bình, nếu có thể.
Aki mỉm cười:
— Thế là một ước mơ đẹp đấy.
Cô kể về mong muốn mở một phòng khám nhỏ ở ngoại ô, nơi trẻ con và người già đều được chăm sóc mà không lo viện phí. Giọng cô nhẹ như gió xuân, nhưng ánh mắt thì kiên định. Tôi không nói gì, chỉ đưa tay phủi cánh hoa vừa rơi trên vai cô. Khoảnh khắc ấy, Aki ngước nhìn tôi, đôi mắt đen trong veo như hồ nước đầu mùa.
Mùa xuân ấy qua đi trong những bước chân song hành, để rồi cái nắng đầu hè đến lúc nào tôi chẳng hay. Có những buổi tối, chúng tôi đi dạo quanh sông, cô khẽ tựa vai tôi khi qua những đoạn đường tối.
Đôi lần, tôi chỉnh lại quai túi vải cho cô khi nó tuột xuống. Giữa chúng tôi, khoảng cách cứ dần ngắn lại mà không ai lên tiếng.
Đầu hè, nắng bắt đầu gay gắt. Một tối, Aki kiệt sức sau ca trực dài. Tôi hoảng hốt khi thấy cô loạng choạng bước ra khỏi bệnh viện. Chẳng kịp nghĩ ngợi, tôi đỡ lấy cô. Cơ thể cô nhẹ đến mức tôi giật mình. Lần đầu tiên tôi sợ, sợ rằng sẽ mất cô, dù cô chưa bao giờ thuộc về tôi.
Đêm đó, tôi ngồi trước cửa phòng trọ, nhìn bầu trời đầy sao mà thấy lòng mình trĩu nặng. Tôi không còn trốn tránh nữa. Tôi thích cô. Không phải vì cô tốt với tôi, không phải vì cô dịu dàng, mà vì chỉ cần bên cô, tôi thấy mình không còn lạc lõng.
Rồi mùa hè đến đỉnh điểm. Lễ hội mùa hè về cùng tiếng trống, cùng sắc màu rực rỡ của pháo hoa. Aki rủ tôi đi, giọng nhẹ tênh như hỏi tôi muốn uống trà gì.
Cô mặc yukata màu xanh nhạt, thắt lưng trắng, tóc vấn cao để lộ gáy trắng ngần. Tôi không dám nhìn lâu, chỉ cúi đầu đi cạnh cô giữa dòng người tấp nập. Chúng tôi mua takoyaki, ngắm những gian hàng trò chơi. Dừng chân bên gian ném vòng, Aki cười bảo tôi thử. Tôi vụng về ném, vòng chẳng trúng đích lần nào.
— Cậu đúng là không hợp với mấy trò này.
Tôi gãi đầu, bật cười theo. Chúng tôi tiếp tục đi, dừng lại mua đèn lồng giấy. Aki bảo:
— Để treo trước cửa phòng cậu, cho đêm bớt tối.
Khi pháo hoa bắt đầu nở rộ trên bầu trời đêm, tôi lấy hết can đảm, nắm nhẹ tay cô. Cô quay lại, mắt mở to ngạc nhiên.
— Aki... tôi không biết mình có gì để cho cô. Nhưng tôi muốn ở bên cô. Nếu cô không ghét, xin cho tôi cơ hội.
Khoảnh khắc ấy, pháo hoa rực rỡ chiếu sáng gương mặt cô. Aki nhìn tôi rất lâu, rồi khẽ cười:
— Cuối cùng cũng chịu nói rồi à?
Tôi không nói gì, chỉ siết tay cô chặt hơn, lần đầu thấy lòng mình nhẹ tênh như cánh pháo vừa tan trên nền trời.
Những ngày sau, giữa tôi và Aki vẫn là những buổi gặp gỡ quen thuộc, chỉ là có điều gì đó khẽ thay đổi. Bàn tay tôi đôi lần lỡ chạm vào tay cô mà không rụt lại. Ánh mắt cô nhìn tôi lâu hơn một nhịp rồi vội quay đi. Chúng tôi cùng đi bên sông, tiếng côn trùng rì rào như hát khúc ca của riêng hai người.
Một đêm, trời đổ mưa bất chợt. Chúng tôi chạy trú dưới mái hiên một ngôi đền nhỏ. Aki cười, tóc ướt dính vào trán, ánh mắt long lanh trong màn mưa. Tôi đưa tay gạt mấy sợi tóc cho cô, ngón tay run nhẹ. Cô nhìn tôi, không né tránh. Giữa tiếng mưa rơi, khoảng cách giữa hai người như chẳng còn.
Tôi biết, hạnh phúc này mong manh. Nhưng tôi cũng biết, tôi sẽ giữ chặt lấy nó, chừng nào còn có thể.
Chaporia
Bình Luận (0)