Thế giới mơ ước của tôi/Chapter 2: Môi Trường MớiChapter 2: Môi Trường Mới
20px

Sota vừa bước vào cổng trường thì từ xa có hội nhóm thích ăn hiếp nhìn sang và đi lại để chào hỏi Sota.

hội nhóm: Êy này nhóc.. mới vào à, cho anh tý máu.

Sota: Hả? Tý máu?

hội nhóm: Đúng đó nhóc.

Sota không biết cứ im lặng thì bỗng nhiên từ xa đã nghe tiếng la lên

Baya: Cô giáo tới, mau trốn đi lũ kia.

hội nhóm: Cô giáo tới kìa tụi bây, chuồn lẹ còn kịp.

Sota: Cái gì hả? Đứng lại cho tao.

Baya: Phù? Thôi kệ chúng nó, chỉ toàn tụi ma cũ bắt nạt ma mới thôi.

Sota: Hả? C..Cậu là ai?

Baya: Tôi là Baya, rất vui được gặp cậu.

Sota: Oh c..chào cậu, tôi là Sota.

Baya: Bạn mới đến đúng không? Để tôi chỉ bạn chổ nhận lớp nha.

Sota: Được đấy, chúng ta đi thôi.

Vì Sota là người mới đến nên Baya vừa đi vừa chỉ các nơi của lớp học, khi đang đi thì vô tình va phải một người lạnh lùng, đó chính là Koko trong thể xác của người tên Koyo.

Sota: Ây da!

Baya: Bạn không sao chứ?

Sota: Tôi không sao.

Baya đỡ Sota đứng lên và nhìn sang Koyo liền hỏi.

Baya: Này cậu gì đó ổn chứ?

Koyo: Ổn...

Sota: Cho tôi xin lỗi nha.

Koyo: Ừ...

Baya: Thôi chết rồi chuông reo kìa.

Sota: Hả? Là sao..

Baya: Tức là vô tiết học rồi, thôi tôi đi trước đây, bạn chạy thẳng quẹo phải là sẽ thấy phòng có giáo viên.

Sota: Được rồi cảm ơn, hẹn gặp lại.

Sota vừa dứt câu thì đã không thấy Koyo đâu thì liền nói trong lòng rằng.

Sota: Nhỏ vừa va vào đâu rồi nhỉ?

Sota: Thôi kệ, giờ đến phòng giáo viên nhận lớp.

Khi Sota gần đến khu quẹo thì bắt gặp cô giáo và Sota liền hỏi.

Sota: Này cô gì ơi, cô có phải giáo viên từ phòng giáo viên ra không.

Cô giáo: Đúng rồi, em là học sinh mới à sao chưa vào lớp đi, reo chuông rồi.

Sota: Em mới đến, chưa biết lớp học cô chỉ em với ạ.

Cô giáo: Để cô dẫn em đến phòng kiểm tra xem em học lớp nào.

Hai người trò chuyện đã xong thì đến phòng giáo viên để xem danh sách của Sota học vào lớp nào, Sota vừa đi vừa suy nghĩ mình mới lên chưa đi đăng kí thì sao mà có được nhỉ, không lẽ.. hắn ta là người đã đăng kí cho mình. Khi Sota vẫn còn băn khoăn thì đã đến phòng giáo viên.

Cô giáo: Đến nơi rồi, em ngồi đó đợi cô chút.

Sota: Dạ vâng!

Cô giáo: Hmmm... Không biết em tên gì nhỉ?

Sota: Dạ em tên Sota ạ.

Cô giáo: Sota à... để xem trong danh sách, em đợi chút nhé.

Sota: Vâng!

Cô giáo: À đây..có rồi, em học về lớp thể hình.

Sota: Thể hình? Nó như nào vậy ạ.

Cô giáo: Thể hình theo được biết là sẽ luyện tập cơ thể và lớp em học thì hiện tại chỉ mới lí thuyết nên chưa vào thực hành.

Sota: Thế cô có thể giúp em đưa đến lớp đó được không?

Cô giáo: Được chứ! Lớp cô cũng đi ngang qua lớp đó.

Sota: Ok, mình đi thôi cô.

Khi Cô và Sota ra khỏi phòng giáo viên thì bắt đầu đi đến lớp thể hình của Sota, Sota vừa đi vừa nhìn vì lần đầu tiên cậu ấy đến nơi này và khi đến lớp cậu bất ngờ hơn là có rất ít người học nhưng lại có vài người Sota thấy quen.

Cô giáo: Tới rồi em!

Thầy Go: Chào cô, cơn gió nào đưa cô đến đây.

Cô giáo: À chào anh, chuyện là lớp anh có em này mới đến xin anh dạy bảo.

Thầy Go: Chà!! Chào em, thầy là thầy Go.

Sota: Em chào thầy, em là Sota.

Thầy Go: Ok, mời em vào lớp, cảm ơn cô giáo nhé.

Khi Thầy Go dắt Sota vào lớp thì các bạn đã phấn khích chào hỏi, Thầy Go liền giới thiệu.

Thầy Go: Thôi được rồi các em, nay chúng ta có học sinh mới.

Sota: Chào mọi người! Mình là Sota.

Khi Sota còn đang ngại ngùng đứng trước những người mới lạ thì nhận ra Baya cũng học lớp này và có cả Koyo.

Baya: Này Sota! Không nhờ bạn học lớp này, lại đây ngồi chung với tớ.

Sota: ơ bạn cũng học lớp này à.

Thầy Go: Các em quen nhau hả?

Baya: Bạn này sáng bị bắt nạt nên em lại cứu.

Thầy Go: Wow, đẳng cấp em ơi nhưng thầy xin lỗi Baya.

Baya: Hả? Sao lại xin lỗi em ạ.

Thầy Go: Sota em ngồi cạnh bạn Koyo giúp thầy, đằng sau lưng Baya đó.

Sota: Dạ vâng!

Baya: Không sao, có gì tôi quay xuống hỗ trợ ông.

Thầy Go: Rồi, Hôm nay có học sinh mới nên chúng ta sẽ học bài mới nha cả lớp.

Cả lớp đều vỗ tay vui mừng, còn Sota thì lại ngồi cạnh Koyo suốt tiết học, cuối cùng được ra về thì thầy Go cho bài tập để làm ở nhà nếu rảnh rỗi. Khi ra về Baya rủ Sota đi vô thư viện mua sách, thì Sota thấy trên đường có một chiếc xe cấp cứu đang đứng đó thì liền hỏi Baya.

Sota: Này Baya! Xe đó đang làm gì thế.

Baya: À thì xe đó là xe để chở những người bệnh đến bệnh viện cấp cứu ấy.

Sota: Vậy sao! Mà này tôi không đi thư viện nữa đâu.

Baya: Hả? thôi cũng được, thế tạm biệt.

Baya và Sota chia tay giữa ngã ba đường, Sota đang đi bình thường trên đường đến nhà thì trong tâm trí anh có giọng nói lạ phát ra.

???: Chào chủ đã về nhà.

Sota: Hả? Baya, cậu chưa đi à?

Khi Sota hỏi xong liền quay lưng nhìn thì đã không thấy Baya thì giọng nói đó reo lên.

???: Không phải Baya đâu, ngươi về nhà nhanh lên.

Sota: Hả? Giọng nói này..Chả lẽ là ngươi sao?

Sota: Ta tưởng ngươi chỉ nói qua điện thoại thôi chứ.

???: Vì ngươi là chủ của thế giới nên ngươi mới nghe được tiếng của ta.

???: Giờ ngươi hãy về nhanh lên, nếu không ngươi sẽ gặp tai nạn.

Sota: Cái gì? Được rồi.. ta về liền.

Sau khi Sota nghe tai nạn sắp đến thì liền chạy về thật nhanh vì Sota sợ sẽ giống với tai nạn của Koko nên vừa đi vừa nhìn xung quanh để không lo về tai nạn, và sau đó Sota đã đến nhà và vô trong thì ??? lại nói.

???: Hôm nay học vui chứ Sota.

Sota: Ta chưa bao giờ thấy vui như hôm nay.

???: Thế thì ngươi hãy chuẩn bị đi ngủ đi.

Sota: Hả? Giờ này còn hơi sớm.

???: Ngươi Ngủ đi thì ta mới có thể trò chuyện tiếp về vụ việc hôm nay.

Sota: Hả? Hôm nay sao?

???: Đúng vậy, đảm bảo ngươi sẽ thích.

Khi Sota bắt đầu đi ngủ thì trong tâm trí anh đã mù mịt không gian đen thui, bỗng có tia sáng lấp lánh từ xa và giọng nói ??? quen thuộc vang lên

???: Hãy đi lại nơi có ánh sáng đó và chạm vào chúng, ngươi sẽ thấy vụ việc hôm nay.

Sota: Ngươi không lừa ta chứ?

???: Không... Ta lừa ngươi thì sao có thể giải phóng ra được.

Sota: Ai biết được, thôi để ta lại.

Khi Sota lại nơi có tia ánh sáng đó thì nhận ra cảnh quen thuộc, đó là cảnh mà hồi sáng Sota đã va vào Koyo.

???: Ngươi thấy quen chứ?

Sota: Đ..Đây là nhỏ hồi sáng mình va vào đây mà.

???: Đúng đấy, nó tên là Koyo.

Sota: Koyo? Thế thì sao lại cho ta coi thứ này.

???: Tia sáng này chính là mối liên kết giữa ngươi và Koko đấy.

Sota: Mối liên kết? Ta chưa hiểu.

???: Ngươi ngu quá đó, nếu ngươi mà làm mất đi tia sáng này thì coi như linh hồn của Koko đã mất.

Sota: linh hồn Koko sẽ mất? Chả phải Koko đã mất rồi sao.

???: Đúng vậy nhưng ngươi là chủ thế giới của ta cho nên ngươi có kĩ năng giữ linh hồn và hồi sinh người đã mất.

Sota: Thế tất là Koyo đây chính là Koko.

???: Đúng vậy, nhờ hào quang của ngươi đã cho linh hồn Koko sống ở thân thể người khác, chính là Koyo đây.

Sota: Vậy sao, Koyo gặp ta lại không nhận ra ta trong khi đó là Koko.

???: Dễ hiểu khi người bình thường mất đi thì họ sẽ được hồi sinh lại một biến thể mới.

???: Cho nên Koko không nhận ra ngươi.

Sota: Vậy à, Thế thì làm sao ta phải giữ cái tia sáng này.

???: Bắt đầu ngày mai ngươi sẽ tập những bài tập để làm quen trước khi qua thế giới của ta.

Sota: Bài tập? Và bắt đầu từ ngày mai ư?

???: Đúng vậy, bây giờ ngươi hãy ngủ đi và chúc ngươi may mắn.

Khi Sota vừa nghe ??? xong thì liền ngủ quên đi cho tới sáng ngày mai.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...