Thế giới mơ ước của tôi/Chapter 4: Đối Chiếu Ma Lực NướcChapter 4: Đối Chiếu Ma Lực Nước
20px

Hôm nay là ngày mà Sota sẽ phải đối đầu với ma lực của thế giới khác, và Sota phải tập luyện khổ cực chỉ để không bị mất lí trí trong lúc đang ngủ

Sota: Nay nhà ngươi giúp ta cái gì đây? Khi đang bị phong ấn trong thế giới đó?

???: Ta sẽ cho ngươi tập thiền, đây là thứ giúp ngươi không còn bị lấy lí trí khi đang ngủ.

???: Ngươi không tập trung thì sẽ bị lấy đi linh hồn, lúc đó ngươi có van xin thì không ai cứu được ngươi.

Sota: Nếu chuyện đó xảy ra thì ngươi sẽ như nào?

???: Ta sẽ tan biến theo làn khói cùng ngươi, nhưng ngươi không thể chết được.

Sota: Đúng, ta sẽ sống đến khi ta thấy nơi ta sáng chói.

???: Ngươi là chủ của thế giới bóng tối, sao mà sáng được hả?

Sota: Vậy ngươi nhỉ chỉ có bóng tối mới làm cho họ vui đi sao?

???: Đúng, những người bị đối xử tệ hại điều nghĩ đến nơi yên tĩnh và tối tăm hết cả.

Sota: Thế nên ta là chủ cho nên ta sẽ cho họ cách sống khác.

???: Thôi được rồi, ngươi hãy thiền đi

Sota: Thiền như nào vậy?

???: Ngươi ngồi xuống, hai tay để lên đùi và ngắm mắt thư giãn. Hãy suy nghĩ ngươi đang ở nơi chỉ có một mình ngươi ở đó thôi.

Sau khi nghe theo Sota liền làm và vô được tâm trí của mình, linh hồn mỏng manh đang núp sau bóng tối của Sota ngày càng lớn dần. Bỗng từ xa nghe tiếng nước rỉ, Sota liền định lại để xem nhưng ??? Cảnh báo!!

???: Ngươi không nên di chuyển, hãy ngồi im ở đó.

Sota: Tại sao lại như thế? Ngươi không nghe gì à?

???: Ngươi đừng ngốc nữa, Nữ hoàng nước đang dụ ngươi lại ăn linh hồn đấy.

Sota: Thế thì có cách nào để không phân tâm không?

???: Ngươi hãy nghĩ một nổi buồn của ngươi đi, nó sẽ tăng sức mạnh bóng tối lên và xâm chiếm lấn át của nữ hoàng.

Sota: Lấn át sao?

???: Ngươi hãy nghĩ đây là nơi trò chuyện với cô ta và ngươi từ chối tham gia nơi đó.

Sota: Dễ, thế thôi sao?

???: Nếu như tâm trí ngươi bền vững thì khỏi sợ bị mất linh hồn.

Sota nhắm mắt càng chặt hơn, ngồi yên trên giường, hai tay đặt lên đùi và hơi thở chậm rãi hoà nhập vào không gian tĩnh lặng của Sota. Trong tâm trí, Sota thấy mình đứng giữa bóng tối vô tận, linh hồn của Sota ngày càng lớn dần. Từ giữa bóng tối, một vũng nước lấp lánh hiện ra, lan rộng thành một hồ nước trong vắt. Ở trung tâm, Nữ Hoàng nước bước lên từ mặt nước, mái tóc dài, đôi mắt sáng rực như hai viên ngọc. Cô ta mỉm cười, giọng nói ngọt ngào nhưng máu lạnh.

Nữ Hoàng: Sota… bóng tối của ngươi thật đáng thương. Nó chỉ là cái vỏ rỗng để che giấu sự yếu đuối. Lại đây, nước của ta sẽ cho ngươi sức mạnh thực sự.

Sota cảm thấy tim đập thình thịch, ảo ảnh của hồ nước đẹp đến mê hoặc, như kéo cậu vào một giấc mơ không lối thoát. Cậu vô thức định bước tới, nhưng ??? hét lên trong tâm trí:

???: Ngươi điên rồi sao? Đừng nhúc nhích! Cô ta đang dùng ma lực nước để thao túng ngươi!

Sota: Nhưng… ta cảm thấy nó mạnh quá… Ta không chắc mình có thể chịu nổi!

???: Ngươi phải chịu được! Nghĩ nỗi buồn của ngươi đi, dùng bóng tối để đối chiếu với cô ta! Nếu không, linh hồn ngươi sẽ tan trong nước của ả ngay bây giờ!

Sota: Ngươi bảo dễ, nhưng cô ta đang ở ngay trước mặt ta! Làm sao ta tập trung được?

???: Ngươi là chủ của bóng tối, Sota! Đừng để cô ta dẫn dắt. Hãy nhớ lại nỗi đau của ngươi – bất cứ thứ gì khiến ngươi tổn thương. Nó sẽ là vũ khí của ngươi!

Sota nghiến răng, cố gắng kéo mình ra khỏi sức hút của Nữ Hoàng. Cậu hít một hơi sâu, đào sâu vào ký ức. Cậu nhớ lại ngày cha mẹ cậu rời đi không lời từ biệt, để lại cậu một mình trong căn nhà trống rỗng, chỉ có tiếng mưa gõ lên mái tôn làm bạn. Nỗi cô đơn và sự bỏ rơi ấy trào lên, lạnh buốt như mưa, nặng nề như bóng tối nuốt chửng ánh sáng. Linh hồn cậu bùng lên, lớp khói đen dày đặc lan tỏa, hóa thành một cơn lốc xoáy đen kịt đối đầu với hồ nước của Nữ Hoàng. Tiếng sóng vỗ mạnh hơn, nhưng bóng tối của Sota không chịu khuất phục nó tràn qua, bao phủ mặt nước, làm vũng nước lấp lánh dần tối lại.

Nữ Hoàng nước nhíu mày, giọng cô ta trở nên gay gắt.

Nữ Hoàng: Ngươi nghĩ chút bóng tối này có thể thắng ta sao? Nước là nguồn sống, còn bóng tối chỉ là cái chết!”

Sota: Ngươi nhầm rồi! Bóng tối không phải cái chết – nó là nơi ta đứng lên! Ta từ chối ngươi, và ta sẽ không bao giờ bước vào thế giới của ngươi!

Nữ Hoàng: Ngươi thật ngạo mạn. Nhưng ta sẽ quay lại, khi ngươi yếu nhất…

???: Đừng để cô ta dọa ngươi, Sota! Đẩy cô ta ra đi, dùng hết sức mạnh của ngươi!

Sota: Làm sao ta biết mình đủ mạnh chưa?

???: Ngươi sẽ biết khi cô ta biến mất. Tập trung đi, đừng để cô ta có cơ hội phản công!

Sota gầm lên trong lòng, dồn toàn bộ ý chí vào bóng tối. Cơn lốc đen kịt của cậu hóa thành những cánh tay khổng lồ, vươn ra bóp nghẹt hồ nước. Nữ Hoàng nước giãy giụa, ma lực của cô ta bùng lên thành một cơn sóng lớn, nhưng bóng tối của Sota như một bức tường bất khả xâm phạm, từ từ nuốt chửng ánh sáng của nước. Cuối cùng, với một tiếng hét thất thanh, hình ảnh Nữ Hoàng tan biến, để lại không gian tâm trí cậu chỉ còn bóng tối yên tĩnh. Sota thở hổn hển, mở mắt ra. Mồ hôi thấm đẫm áo cậu, tay run run, nhưng cậu mỉm cười.

Sota: Ta… ta thắng rồi sao?

???: Đúng vậy. Ngươi đã đối chiếu ma lực bóng tối với ma lực nước của cô ta và đẩy lùi ả. Linh hồn ngươi vẫn an toàn.

Sota: Nhưng ta mệt lắm… Cô ta mạnh thật đấy. Nếu cô ta quay lại thì sao?

???: Cô ta sẽ quay lại, nhưng lần này ngươi đã chứng minh được sức mạnh của mình. Mỗi lần ngươi thiền và đối đầu như vậy, bóng tối của ngươi sẽ mạnh hơn.

Sota: Ngươi không sợ cô ta à? Nếu ta thua, ngươi cũng tan biến mà!

???: Ta tin ngươi, Sota. Ngươi là chủ của ta, và ta sẽ không để ngươi thất bại. Nhưng ngươi phải tiếp tục – đừng để cô ta có cơ hội khi ngươi ngủ.

Sota: Vậy ta phải thiền bao lâu nữa? Ta muốn đấu với cô ta thật sự, không chỉ trong tâm trí!

???: Từ từ thôi. Khi cổng mở ra bởi dịch bệnh ma vật kí sinh, ngươi sẽ gặp cô ta ngoài đời. Giờ thì nghỉ một lát đi, rồi thiền tiếp. Ngươi cần giữ sức.

Sota nghe xong dựa lưng xuống giường và nhìn ra cửa sổ, thấy ánh nắng chiếu qua cửa, cậu cảm nhận được linh hồn mình đã cứng cáp hơn và thứ gọi là bóng tối giờ đây cậu thấy không còn yếu ớt như Nữ Hoàng nói nữa. Nhưng cậu biết, Nữ Hoàng nước chỉ là khởi đầu của sự yên tĩnh và còn nhiều cuộc chiến thực sự còn ở phía trước đang đợi.

Sota: Được thôi, Nữ Hoàng cứ đợi đấy ta sẽ cho ngươi biết được sức mạnh của bóng tối ta đây mạnh cỡ nào.

???: Ngươi khá lắm, Sota. Nhưng đừng tự mãn. Cô ta không dễ đối phó như ngươi nghĩ đâu.

Sota: Ta biết. Nhưng lần này ta đã thắng, đúng không? Cô ta không làm gì được ta!

???: Thắng? Ngươi chỉ mới đẩy cô ta ra khỏi tâm trí thôi. Cô ta vẫn còn nguyên sức mạnh, và lần tới, ả sẽ không chỉ dùng lời nói để dụ ngươi đâu.

Sota: Ý ngươi là sao? Cô ta sẽ làm gì tiếp theo?

???: Nữ Hoàng nước là kẻ xảo quyệt. Ma lực nước của cô ta có thể thấm vào mọi thứ, giấc mơ, cảm xúc, thậm chí là cơ thể ngươi. Ngươi phải chuẩn bị cho những đòn tấn công bất ngờ, đặc biệt khi ngươi ngủ.

Sota nhìn xuống chai nước rỗng trong tay. Cậu chợt nhận ra mình đã không uống gì suốt mấy tiếng đồng hồ, cổ họng khô khốc như sa mạc. Nhưng sau những gì vừa trải qua, cậu cảm thấy một sự nghi ngờ kỳ lạ với nước, thứ mà trước đây cậu luôn coi là bình thường.

Sota: Vậy giờ ta phải làm gì? Ngồi thiền cả ngày sao nổi? Ta còn phải đi học, còn phải sống nữa!

???: Ngươi không cần thiền cả ngày, nhưng ngươi phải học cách giữ bóng tối luôn sẵn sàng. Hãy tưởng tượng nó như một lớp giáp, lúc nào cũng bao bọc linh hồn ngươi, kể cả khi ngươi không tập trung.

Sota: Nghe khó đấy. Làm sao ta biết nó có hoạt động không?

???: Ngươi sẽ cảm nhận được. Khi bóng tối trở thành bản năng, ngươi sẽ không còn sợ hãi mỗi lần nghe tiếng nước hay thấy ảo ảnh của cô ta nữa.

Sota nghe liền ra khỏi nhà, ánh nắng chiếu con đường Sota hay đi và Sota định đi đâu đó để thử nghiệm thêm về cảm nhận bóng tối của mình một lần nữa trước khi đêm xuống, Sota liền thấy một con hẻm mà vừa tối tăm không có ánh sáng chiếu vào thì liền nghĩ một thời và nhắm mắt hít thật sâu để triệu hồi thử bóng tối mà không cần phải thiền nữa.

Sota: Ngươi nói bóng tối là bản năng, đúng không? Vậy thì ta sẽ làm nó sống dậy ngay bây giờ.

???: Tốt. Nhưng đừng ép buộc nó. Hãy để nó tự chảy ra, như máu trong cơ thể ngươi.

Sota tập trung, không nghĩ đến nỗi buồn hay ký ức đau thương như lúc đối đầu Nữ Hoàng, mà chỉ đơn giản là để tâm trí mình trống rỗng. Dần dần, cậu cảm thấy một luồng khí mát lạnh lan từ ngực xuống tay, rồi tỏa ra xung quanh. Khi mở mắt, cậu thấy bóng của mình dưới ánh đèn đường mờ nhạt bắt đầu nhúc nhích, như có sự sống riêng. Nó không còn là một cái bóng phẳng, mà uốn lượn, kéo dài, như một sinh vật sống đang chờ lệnh của cậu.

Sota: Cái gì vậy? Nó… nó cử động được sao?

???: Đúng vậy. Đó là dấu hiệu bóng tối của ngươi đang thức tỉnh. Nó không chỉ là công cụ, nó là một phần của ngươi. Ngươi càng hiểu nó, nó càng nghe lời ngươi.

Sota: Vậy ta có thể dùng nó để làm gì? Đánh nhau à?

???: Chưa đâu. Hiện tại, nó chỉ đủ để bảo vệ ngươi. Nhưng nếu ngươi rèn luyện, nó có thể trở thành vũ khí sắc bén hơn dao, nhanh hơn gió. Nhưng cẩn thận, đừng để ai thấy.

Sota mỉm cười, vung tay nhẹ. Cái bóng dưới chân cậu lập tức vươn lên, hóa thành một cánh tay đen kịt chạm vào bức tường gần đó, để lại một vệt khói mờ nhạt trước khi tan đi. Cậu cảm thấy phấn khích, nhưng cũng nhận ra cơ thể mình đang mệt mỏi, mỗi lần triệu hồi bóng tối, cậu như bị rút đi một phần sức lực. Đột nhiên, từ cuối con hẻm, một âm thanh lạ vang lên tiếng nước chảy róc rách, không lớn nhưng đủ để khiến Sota giật mình. Cậu quay lại, nhưng không thấy gì ngoài bóng tối.

Sota: Ngươi nghe thấy không? Lại là cô ta à?

???: Có thể lắm. Cô ta không cần hiện hình để quấy rối ngươi. Ma lực nước của ả có thể thấm vào không gian, làm ngươi nghi ngờ chính mình.

Sota: Thế thì ta phải làm gì? Đánh lại à?

???: Không, ngươi chưa đủ sức đấu trực tiếp. Hãy dùng bóng tối để che chắn. Tập trung đi, bao bọc lấy tâm trí ngươi!

Sota nhắm mắt, triệu hồi bóng tối lần nữa. Lần này, cậu không để nó hiện ra ngoài, mà giữ nó trong lòng, tưởng tượng nó như một tấm khiên vô hình bao quanh linh hồn mình. Tiếng nước chảy dần nhỏ lại, nhưng thay vào đó, cậu cảm thấy một áp lực lạnh lẽo đè lên ngực, như có ai đang cố chen vào tâm trí cậu.

Nữ Hoàng: Ngươi nghĩ chút bóng tối ấy đủ để ngăn ta sao? Ta là nước – ta chảy qua mọi kẽ hở, ta nhấn chìm mọi thứ…

Sota: Ngươi nói nhiều quá đấy! Cút ra khỏi đầu ta!

???: Đừng để cô ta khiêu khích! Giữ tấm khiên của ngươi, đẩy cô ta ra!

Sota: Dễ thôi! Ta đã làm được một lần, ta sẽ làm lại lần nữa!

Sota dồn toàn bộ ý chí, tưởng tượng bóng tối của mình hóa thành một cơn lốc, cuốn lấy áp lực lạnh lẽo của Nữ Hoàng. Tiếng nước bị át đi bởi tiếng gầm của gió đen trong tâm trí cậu. Nữ Hoàng hét lên.

Nữ Hoàng: Ngươi... sẽ hối hận...

Sota thở gấp, mở mắt ra. Con hẻm vẫn im lặng, không một dấu vết của nước hay Nữ Hoàng. Cậu dựa vào tường, mồ hôi chảy dài trên mặt.

Sota: Cô ta dai thật đấy… Lần nào cũng quay lại!

???: Đó là bản chất của nước – kiên nhẫn và không ngừng nghỉ. Nhưng ngươi cũng không tệ. Bóng tối của ngươi đang mạnh lên nhanh hơn ta nghĩ.

Sota: Nhanh sao nổi khi ta mệt muốn chết đây? Có cách nào nhanh hơn không?

???: Nhanh hơn thì có, nhưng nguy hiểm hơn. Ngươi muốn thử không?

Sota: Nguy hiểm sao? Nói ta nghe xem!

???: Ta có thể dẫn ngươi vào một góc sâu hơn của tâm trí, nơi bóng tối nguyên thủy của ngươi ngủ yên. Nhưng nếu thất bại thì ngươi sẽ mất đi lí trí và linh hồn của mình.

Sota: Nghe ghê thật… Nhưng nếu ta làm được thì sao?

???: Ngươi sẽ mạnh hơn gấp mười lần hiện tại. Nhưng nếu thất bại, ngươi sẽ mất tất cả – linh hồn, ý chí, mọi thứ.

Sota: Ngươi dọa ta à? Ta không sợ đâu!

???: Không phải dọa. Đó là sự thật. Ngươi muốn thử thì cứ nói, ta sẽ dẫn ngươi đi ngay bây giờ.

Sota im lặng, nhìn lên bầu trời đang tối dần. Cậu biết mình không thể cứ mãi phòng thủ như thế này, sớm muộn gì Nữ Hoàng cũng tìm ra cách phá vỡ lớp giáp bóng tối của cậu. Cậu cần sức mạnh, và cậu cần nó ngay bây giờ.

Sota: Được thôi. Dẫn ta đi. Ta muốn thấy bóng tối thực sự của ta mạnh thế nào.

???: Ngươi chắc chứ? Không quay lại được đâu.

Sota: Chắc. Ta sinh ra để làm chủ bóng tối, không phải để trốn nó.

???: Tốt. Nhắm mắt lại, và đi theo ta. Nhưng nhớ nếu ngươi yếu đuối, ta cũng sẽ biến mất cùng ngươi.

Sota nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Cậu cảm thấy cơ thể mình nhẹ dần, như bị kéo vào một vực thẳm vô tận. Bóng tối không còn là thứ cậu triệu hồi nữa, nó là tất cả, và cậu đang chìm vào nó.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...