Thế giới mơ ước của tôi/Chapter 5: Cái Chết ẢoChapter 5: Cái Chết Ảo
20px

Sota nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, đứng giữa con hẻm tối tăm không một tia sáng. Lời nói cuối cùng của ??? vẫn vang vọng trong đầu cậu: “Nhưng nhớ, nếu ngươi yếu đuối, ta cũng sẽ biến mất cùng ngươi.” Cậu cảm thấy cơ thể mình nhẹ dần, như bị kéo vào một vực thẳm vô tận. Gió lạnh ngừng thổi qua con hẻm, tiếng nước róc rách của Nữ Hoàng tan biến, và mọi âm thanh của thế giới thực mờ dần. Bóng tối không còn là thứ cậu triệu hồi nữa, nó là tất cả, và cậu đang chìm vào chính nó. Khi Sota mở mắt trong tâm trí, cậu không còn đứng trong con hẻm nữa. Trước mặt cậu là một không gian đen kịt, sâu thẳm như một đại dương không đáy. Những luồng khói đen dày đặc cuộn xoáy, uốn lượn như những con rắn khổng lồ, phát ra tiếng rít trầm thấp đầy đe dọa. Không có ánh sáng, không có điểm tựa, chỉ có một cảm giác lạnh lẽo và nặng nề bao trùm lấy cậu. Sota đứng đó, đôi chân run run, nhưng ánh mắt cậu không rời khỏi vực thẳm.

Sota: Đây… đây là gì vậy? Nó quá lớn!

???: Đây là bóng tối nguyên thủy, cội nguồn sức mạnh của ngươi, và cũng là thứ có thể hủy diệt ngươi. Nó không có hình dạng, không có ý thức, chỉ có bản năng. Ngươi phải làm chủ nó.

Sota: Làm chủ sao nổi? Ta không thấy gì ngoài cái vực này! Nó sẽ nuốt ta mất!

???: Nếu ngươi sợ, nó sẽ nuốt ngươi thật. Bước tới, gọi nó ra. Nó là của ngươi, nó sẽ nghe nếu ngươi đủ mạnh.

Sota: Ngươi nói dễ lắm! Nếu nó không nghe thì sao? Ta sẽ mất linh hồn như ngươi nói à?

???: Đúng vậy. Nếu thất bại, ngươi sẽ đối mặt với cái chết ảo, linh hồn tan biến, ý chí mất đi, chỉ còn một cái xác rỗng. Nhưng nếu thành công, ngươi sẽ mạnh hơn bất kỳ kẻ nào trong các thế giới. Quyết định đi!

Sota nuốt nước bọt, hít một hơi sâu để trấn tĩnh. Cậu nhớ lại trận chiến với Nữ Hoàng nước, cách cậu đã dùng nỗi buồn để triệu hồi bóng tối, cách cậu đã đẩy lùi cô ta bằng ý chí của mình. Nếu cậu có thể làm được điều đó, thì cậu cũng có thể đối mặt với thứ này. Cậu bước lên một bước trong không gian vô định, giọng nói run run nhưng đầy quyết tâm:

Sota: Được thôi. Nếu ngươi là bóng tối của ta, thì hiện ra đi! Ta không sợ ngươi!

Vực thẳm rung chuyển dữ dội, như đáp lại lời Sota. Từ sâu thẳm, một đôi mắt đỏ rực mở ra, sáng rỡ như hai ngọn lửa giữa bóng tối. Một tiếng gầm trầm thấp vang lên, làm không gian rung động. Một thực thể khổng lồ dần hiện lên, không phải con người, không phải ma vật, mà là một khối bóng tối cao lớn như ngọn núi, với hàng chục cánh tay dài vô tận vươn ra như những xúc tu đen kịt. Đôi mắt đỏ nhìn chằm chằm vào Sota, không một chút cảm xúc, chỉ có sự uy hiếp lạnh lùng.

Sota: Cái gì vậy? Nó định giết ta à?

???: Không, nó là ngươi, phần bóng tối sâu nhất trong linh hồn ngươi. Nó không giết ngươi, trừ khi ngươi từ chối nó. Hãy đối mặt đi!

Sota: Đối mặt sao nổi? Nó nhìn ta như muốn ăn tươi nuốt sống!

???: Vì ngươi đang sợ. Bóng tối phản chiếu cảm xúc của ngươi. Nếu ngươi sợ, nó sẽ tấn công. Nếu ngươi mạnh mẽ, nó sẽ cúi đầu. Cố lên, Sota!

Sota: Ngươi bảo ta đừng sợ, nhưng nhìn nó xem! Nó lớn hơn cả thế giới của ta!

???: Nó lớn vì ngươi nghĩ mình nhỏ bé. Hãy nhớ ngươi là chủ của nó, không phải ngược lại!

Thực thể gầm lên lần nữa, tiếng gầm làm Sota suýt ngã nhào. Một cánh tay khổng lồ lao xuống, nhắm thẳng vào cậu. Sota né sang bên trái theo bản năng, nhưng cánh tay khác vung tới, nhanh hơn, mạnh hơn, ép cậu vào thế bí. Cậu ngã xuống, tim đập thình thịch, mồ hôi túa ra dù đây chỉ là tâm trí.

Sota: Ta phải làm gì đây? Nó không nghe ta!

???: Ra lệnh cho nó! Đừng chạy trốn, nhìn vào mắt nó, và bảo nó dừng lại!

Sota: Ngươi điên à? Nó sẽ nghiền nát ta!

???: Nếu ngươi không làm, nó sẽ nghiền nát ngươi thật. Đây là thử thách, Sota. Chứng minh ngươi là chủ của nó!

Sota: Được thôi! Nếu nó muốn chơi, ta sẽ chơi!

Thực thể gầm lên, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào cậu như muốn xuyên thủng linh hồn. Cậu hít một hơi sâu, dồn hết can đảm, hét lớn:

Sota: Dừng lại mau! Ta là chủ của ngươi! Ngươi phải nghe lời ta!

Thực thể khựng lại, cánh tay khổng lồ dừng giữa không trung, chỉ cách đầu Sota vài centimet. Không gian im lặng, chỉ còn tiếng thở của Sota. Đôi mắt đỏ rực chớp chớp, như đang quan sát Sota, chờ đợi một điều gì đó.

???: Tốt lắm. Nó bắt đầu nghe lời ngươi. Giữ vững ý chí, đừng để nó thấy ngươi yếu đuối.

Sota: Nghe lời thì sao? Nó vẫn muốn giết ta mà! Làm sao ta biết nó sẽ không phản lại?

???: Nó không phản nếu ngươi tiếp tục như thế. Ra lệnh tiếp đi, bảo nó cúi xuống.

Sota: Cúi xuống? Ngươi chắc chứ? Nếu nó không nghe thì sao?

???: Thì ngươi sẽ biết ngay. Nhưng ta tin ngươi, Sota. Hãy làm đi!

Sota: Được! Nếu ngươi tin ta, thì ta cũng tin ngươi.

Sota: Cúi xuống! Ngươi là của ta, không phải kẻ thù!

Thực thể từ từ hạ thấp cơ thể khổng lồ, đôi mắt đỏ rực giờ đây ngang tầm với Sota. Cậu cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo từ nó, nhưng không còn sự thù địch. Nó đứng im, như một con thú hoang vừa được thuần phục, chờ đợi lệnh tiếp theo.

Sota: Vậy… ta làm được rồi sao?

???: Chưa đâu. Ngươi chỉ mới khiến nó khuất phục. Bước tiếp theo là hòa vào nó, để bóng tối nguyên thủy nhập vào linh hồn ngươi.

Sota: Hòa vào? Ý ngươi là sao?

???: Chạm vào nó. Nếu ngươi đủ mạnh, nó sẽ trở thành một phần của ngươi. Nhưng nếu không, nó sẽ kéo ngươi xuống vực thẳm, đó là cái chết ảo mà ta nói.

Sota: Ngươi không đùa đấy chứ? Nếu ta thất bại thì sao?

???: Thì ta cũng tan biến cùng ngươi. Nhưng nếu thành công, ngươi sẽ mạnh hơn Nữ Hoàng nước gấp bội lần. Ngươi dám không?

Sota: Dám chứ. Ta đã đến đây rồi, không lẽ quay lại? Nhưng nếu ta chết, ngươi đừng trách ta nhé!

???: Ta không trách ngươi. Nhưng đừng để ta thất vọng, Sota.

Sota bước tới, đưa tay ra, dù lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Khi đầu ngón tay cậu chạm vào lớp khói đen của thực thể, một luồng năng lượng dữ dội tràn vào cơ thể cậu. Cậu hét lên, cảm giác như linh hồn mình bị xé toạc. Bóng tối tràn ngập tâm trí, nhấn chìm mọi thứ, ký ức, cảm xúc, ý thức. Cậu thấy mình rơi, rơi mãi vào vực thẳm, và rồi mọi thứ tối đen. Trong khoảnh khắc ấy, Sota thấy mình đứng giữa một không gian trắng xóa, không phải bóng tối, mà là một khoảng trống kỳ lạ, lạnh lẽo và tĩnh lặng. Trước mặt cậu, một phiên bản khác của chính mình hiện ra, nhưng đôi mắt trống rỗng, khuôn mặt không cảm xúc, như một cái xác biết đi.

Sota: Ngươi là ai?

Phiên bản Sota: Ta là ngươi – nếu ngươi thất bại. Đây là cái chết ảo. Linh hồn ngươi sẽ tan, và ta sẽ thay thế.

Sota: Thay thế? Không đời nào! Ta là Sota, và ta sẽ không để ngươi tồn tại!

Phiên bản Sota: Ngươi không có lựa chọn. Bóng tối đã nuốt ngươi. Chấp nhận đi.

Sota: Chấp nhận? Ta không đến đây để đầu hàng! Ngươi chỉ là ảo ảnh – biến đi!

Sota lao tới, nhưng phiên bản kia tan biến như khói khi cậu chạm vào. Cậu ngã xuống, cảm giác cơ thể mình mờ dần, như đang hòa vào không gian trắng xóa. Tiếng cười lạnh lẽo của phiên bản ấy vang vọng.

Phiên bản Sota: Ngươi không thể thoát được. Đây là kết thúc của ngươi.

Sota: Không… ta không thể thua…

???: Sota! Đừng buông tay! Đấu lại nó!

Sota: Đấu sao nổi? Ta không thấy gì cả! Ta đang tan ra đây!

???: Dùng ý chí của ngươi! Bóng tối là của ngươi, gọi nó về! Ngươi là chủ, không phải nó!

Sota: Nhưng ta mệt lắm… Ta không biết mình còn chịu được không…

???: Ngươi phải chịu! Nếu không, cả hai chúng ta sẽ mất tất cả! Hét lên, ra lệnh cho nó!

Sota nghiến răng, dồn chút sức lực cuối cùng, gào lên trong tuyệt vọng,

Sota: Bóng tối! Trở về với ta! Ta là chủ của ngươi! Ta không chết ở đây!

Không gian trắng xóa rung chuyển dữ dội, và bóng tối tràn vào như một cơn lũ, cuốn lấy cậu. Cậu cảm thấy linh hồn mình sống lại, một luồng năng lượng mạnh mẽ bùng lên từ sâu thẳm. Phiên bản trống rỗng kia hét lên, tan biến trong cơn lốc đen kịt. Khi Sota mở mắt lần nữa, cậu thấy thực thể khổng lồ đã biến mất, chỉ còn một luồng khói đen quấn quanh tay cậu, như một phần của cơ thể.

Sota: Ta… ta vượt qua rồi sao?

???: Đúng vậy. Ngươi đã thoát cái chết ảo. Bóng tối nguyên thủy giờ là của ngươi. Nhưng ngươi suýt thất bại, ta đã nghĩ mình mất ngươi rồi.

Sota: Suýt thôi, nhưng ta vẫn sống. Nó mạnh thật đấy… Ta cảm thấy khác rồi.

???: Ngươi nên cảm thấy thế. Sức mạnh của ngươi giờ đã tăng lên gấp nhiều lần. Nhưng đừng vội mừng, Nữ Hoàng nước sẽ cảm nhận được điều này, và cô ta sẽ tấn công mạnh hơn.

Sota: Cứ để cô ta đến. Lần này, ta sẽ không chỉ đẩy lùi, ta sẽ cho cô ta thấy bóng tối thật sự là gì.

Sota hiện từ từ trở lại con hẻm, nằm trên nền đất lạnh, ánh đèn đường chiếu lên khuôn mặt đẫm mồ hôi của cậu. Cậu mỉm cười yếu ớt, cảm nhận luồng khói đen vẫn âm ỉ trong tay. Cậu biết mình vừa thoát khỏi cái chết, dù chỉ là trong tâm trí, và giờ đây, cậu đã sẵn sàng cho những thử thách phía trước.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...