Thế Giới Pokemon Lữ Khách/Chapter 1: Khởi đầuChapter 1: Khởi đầu
20px

Pallet Town, bên trong một tòa nông tường rộng lớn.

Sáng sớm, dương quang xuyên thấu qua từng tầng đám mây hơi sẫm màu, chiếu xuống trên nền đất vẫn còn đang có chút ẩm ướt.

Theo "Cót két~" một tiếng, một cửa nông trường được mở ra, một thiếu niên nhìn như 15, 16 tuổi bước ra.

Thiếu niên đầu đội mũ rơm, trên khuôn mặt thanh tú được tô điểm thêm một gọng kính cận màu đen, khóe miệng ngậm cọng rơm đang mang theo một nụ cười nhạt, trong tay lung lay một chùm chìa khóa.

Thiếu niên đưa tay đè xuống mũ rơm che nắng, sau đó xe nhẹ đường quen chạy đến trước một cái chuồng trại, chìa khóa trong tay bởi vì chạy rung lắc mạnh mà phát ra tiếng vang leng keng.

Chuồng trại này rất rộng lớn, phía trên còn có mái vòm để che mưa che nắng, xuyên thấu qua cửa trại, có thể thấy được bên trong đang nuôi dưỡng rất nhiều sinh vật giống như con trâu, nhưng nhìn rất có nét riêng biệt.

Bọn chúng toàn thân màu nâu đất, trên đầu có hai cái sừng màu bạc giống như kim loại, trên trán cũng có ba viên bi màu bạc chạy dọc xuống, sau lưng có ba cái đuôi.

Chỉ thấy thiếu niên vươn tay đối với trong chuồng hô: "Sớm nha, Tauros."

Nghe thấy tiếng này, trong chuồng đám sinh vật tên là Tauros vốn đang yên tĩnh bỗng nhiên lại náo nhiệt lên, vô số tiếng moo truyền ra ngoài đáp lại hắn.

Thiếu niên khẽ mỉm cười, cầm trong tay chìa khóa loay hoay cửa chuồng vài lần, một lát sau, cửa chuồng phát ra "Lạch cạch" một tiếng mở ra, đám Tauros giống như chỉ chờ một khoảng khắc này, vèo một cái đã rủ nhau chạy mất hút, sau lưng cuốn lên vô số bụi mù.

Đợi một đám Tauros đi hết, mới có một con Tauros nhỏ chậm rãi đi ra khỏi chuồng, nó đến gần thiếu niên cuối thấp đầu vào ngực hắn làm nũng.

Thiếu niên cũng rất là cưng chiều vuốt đầu hắn hai cái xong cười cười, mở miệng nói: "Đi đường cẩn thận a, tối hôm qua mưa rất lớn, cẩn thận bị trượt."

Tauros nhỏ moo một tiếng xem như đáp lại, khoan thai chạy ra ngoài đuổi theo đồng bạn.

Thiếu niên nhìn hắn bóng lưng khẽ mỉm cười, sau đó quay người đi tìm mục tiêu tiếp theo.

"Sớm nha, Mankey."

"Sớm nha, Nidoran."

"Sớm nha, Ryhorn."

"..."

Cứ như vậy, cả một buổi sáng, trong nông trường chỉ thấy thân ảnh của thiếu niên chạy tới chạy lui.

Thiếu niên này tên là Ryo, chính xác mà nói, hắn cũng không phải là người của thế giới này, chỉ là bởi vì thức đêm chạy deadline mà đột tử xuyên qua đến đây, trở thành một cái cô nhi từ nhỏ không cha không mẹ, bị Giáo sư Oak nổi tiếng trong vùng này thu dưỡng cũng như định cho hắn ngày sinh là 1/4, cùng ngày sinh với Gary, cháu trai hắn.

Hắn từ nhỏ tính cách hướng nội, không có mục tiêu, không có mộng tưởng, nhưng tình yêu dành cho Pokemon thì cực kỳ mãnh liệt, nên chỉ suốt ngày ngâm mình trong cái nông trường này, đảm nhiệm công việc chăm sóc và làm bạn với các Pokemon cho bọn chúng không bị stress.

Nhưng, kể từ một tháng trước, hắn bắt đầu nhớ lại ký ức kiếp trước, khi nhìn thấy những nhân vật, những sinh vật thần kỳ chỉ tồn tại trong tưởng tượng của hắn, hắn đã sửng sốt một hồi lâu.

Sau khi tiêu hóa hết ký ức, hắn bỗng nhiên trầm tĩnh lại, và đột nhiên lại lí giải thế giới này theo một cách nhìn hoàn toàn khác - Đây chính là thế giới Pokemon, nhưng mà là thế giới chân thật được diễn sinh ra bởi trí tưởng tượng của tất cả mọi người ở thế giới trước.

Sở dĩ nói như vậy là bởi vì hắn phát hiện ra được, thế giới này kết hợp giữa Manga, Anime cùng game, những gì diễn ra ở thế giới này cũng được dựa theo phiên bản mới nhất, chính là phiên bản trước khi hắn xuyên qua, game Pokemon Scarlet and Violet và Anime Pokemon Horizons.

Ví dụ như thời tiết trong trận đấu Hail (mưa đá) được đổi thành Snow (mưa tuyết) với hiệu ứng tăng 50% Defense cho tất cả Pokemon hệ Ice, cũng như Pokemon Blastoise có thể học chiêu thức Shell Smash.

Cuối cùng là những thứ bất hợp lý trong Anime đều được hợp lý hóa với hiện thực, mọi thứ đều phải dựa theo logic thông thường mà tính. Ví dụ tiêu biểu nhất của vấn đề này đó chính là: Độ tuổi hợp pháp để các nhà huấn luyện tập sự có thể một mình đi du lịch đã từ 10 tuổi nâng lên 16 tuổi!

Hôm nay chính là ngày 16/3, chỉ còn 2 tuần nữa là đến sinh nhật thứ 16 của Ryo, cũng là ngày hắn nhận Pokemon khởi đầu và lên đường thực hiện mộng tưởng, cho nên những ngày này hắn luôn trong trạng thái hưng phấn cao độ.

..........

"Sớm nha, Psyduck."

Hai tiếng sau, Ryo lúc này đang thuận tay mở ra cái chuồng cuối cùng, đột nhiên, hắn mày nhăn lại, giật giật cái mũi, quay đầu hỏi một con Psyduck gần mình nhất: "Psyduck, cậu có ngửi được gì không?"

Con Psyduck này đang hai tay ôm đầu, nghe nói như thế, hắn nghẹo đầu lại suy nghĩ, nhưng mà không đến 10 giây sau, đầu của hắn đột nhiên bốc lên vô số làn khói trắng, con mắt nhanh chóng xoay vòng vòng thành hình nhang muỗi...

"Ách, làm khó cậu, cậu cũng đi đi thôi." Ryo khoé miệng giật giật, xoa đầu nó một cái, sau đó đi đến phía sau chuồng Psyduck tìm kiếm manh mối.

Càng đi, hắn mày nhíu lại càng chặt, mùi vị này càng ngày càng nồng, rất quen thuộc.

Mùi vị này...

Không sai, chính là máu tươi!

Đến cùng là phải chảy bao nhiêu máu, mới có mùi nồng như vậy?

Vừa nghĩ đến đây, Ryo bước chân đột nhiên khựng lại, giương mắt nhìn lên, thì ra là một cái hàng rào màu trắng, đến đây đã là biên giới nông trại, như vậy mùi máu chỉ có thể phát ra từ khu rừng đằng sau.

Nghĩ như vậy, Ryo quỷ thần xui khiến dùng một tay đè thấp xuống mũ rơm, một tay nắm lấy cao bằng ngực mình hàng rào, hai chân phát lực, một cái nhảy ra ngoài.

Rón rén xuyên qua hai bụi cây, Ryo rốt cục thấy được mùi vị nơi phát ra, hắn không có nóng vội mà chui vào một bụi cây, chỉ lộ ra một ánh mắt nhìn.

Trước mắt hắn thình lình xuất hiện một cục bông màu đỏ thẫm, không, nói đúng hơn là cục bông màu trắng nhuốm đầy vết máu!

Lòng hiếu kỳ được thỏa mãn, Ryo cẩn thận từng li từng tí đứng dậy, đang muốn lặng yên không tiếng động trở về, cái cục bông kia lại đột nhiên động. Tim của hắn như thót lên tới cổ họng, bây giờ mới đột nhiên cảm thấy mình có chút xúc động rồi.

Lấy tính cách của hắn, hẳn sẽ không như vậy xúc động mới đúng, cái này mùi máu tươi nồng như vậy, không bao lâu nữa chắc chắn sẽ dẫn tới nhiều Pokemon khác, đến lúc đó hắn cái mạng nhỏ này sợ là cũng khó mà bảo toàn...

Nhưng mà bây giờ không phải là lúc để xoắn xuýt, Ryo nghiêng nghiêng lỗ tai, ánh mắt cảnh giác nhìn chung quanh, dự định lặng yên không tiếng động chuồn đi, đột nhiên, "Cục bông" kia hơi hơi run rẩy, sau đó một cái hình thể màu lam từ giữa người nó đột nhiên nhô lên.

Ryo ngưng thần nhìn lại, khi nhìn đến cái hình thể màu lam trông như là một cái lưỡi liềm mọc ở trên đầu nó, con ngươi của hắn kịch liệt co lại, vô ý thức muốn tiến lên, nhưng vừa bước ra một bước, hắn lại tỉnh táo lại.

Vô số ý nghĩ tại trong đầu thoáng qua, cuối cùng hóa thành một hành động.

Nhanh như chớp chạy trở về nông trường, Ryo hóp bụng, dồn khí đan điền, gân cổ họng la lên: "Giáo... Sư!!!!!!"

Nhưng mà Ryo không biết là, tất cả hành động của hắn, toàn bộ đều bị "Cục bông" kia thu vào trong mắt...

Chờ Ryo chạy đi, "Cục bông" ngẩng đầu nhìn về phía bụi cây vừa mới động đậy, không biết hắn đang suy nghĩ cái gì, nhưng nhìn cặp mắt đỏ thắm kia thoáng qua một tia giễu cợt cũng biết không phải là chuyện gì tốt.

Trước mắt dần dần tối dần, "Cục bông" không muốn cam chịu số phận, muốn đứng lên, nhưng lại cảm giác tứ chi vô lực, đầu óc cũng mơ hồ, gần như không thể suy nghĩ thêm gì nữa, thân thể hắn hơi hơi run rẩy vài cái rồi lại bất động...

..........

Dưới tầng ngầm nhà Giáo sư Oak, nơi đây là một phòng thí nghiệm tân tiến nhất với nhũng thiết bị công nghệ cao.

Mà lúc này, Ryo đang ở trước một cái cửa phòng đi qua đi lại, hai bàn tay đang nắm chặt lấy, lâu lâu lại thấy chúng siết chặt với nhau, thể hiện rõ hắn đang cực kỳ khẩn trương.

"Bíp bíp."

Chỉ thấy một cái đèn màu đỏ trên cửa sáng lên một cái, kèm theo hai tiếng bíp vang lên, sau đó liền nhìn thấy Giáo sư Oak người mặt áo trắng, đeo khẩu trang trắng cầm trong tay một tập hồ sơ đi ra.

"Giáo sư, Pokemon kia không sao chứ." Nhìn thấy Giáo sư Oak đi ra, Ryo vội vàng tiến lên hỏi thăm

"Không sao, chỉ là một chút vết thương nhỏ cùng bị đói lâu ngày mà thôi, nghiêm trọng là ở hắn tối hôm qua dầm mưa, sốt cao. Ta đã cho hắn uống thuốc hạ sốt, hẳn là một hai ngày này sẽ tỉnh lại."

Ryo nghe đến đây, ngẩn người, "Không sao? Vậy một thân máu trên người nó..."

Làm sao có thể không sao được, tình huống ngày hôm qua hắn cũng không phải là không biết đến, máu tươi cơ hồ là nhuộm hết cả người Pokemon kia, lần đầu tiên nhìn thấy đã làm cho hắn sợ chết khiếp, chỉ sợ chính mình chỉ cần thở mạnh một cái thôi là hắn sẽ về gặp ông bà...

"Cái này cũng là thứ ta định nói với cháu." Giáo sư Oak kéo xuống khẩu trang, vẻ mặt nghiêm túc đưa ra hồ sơ trong tay.

"Trên người hắn máu cùng máu của hắn có độ tương đồng lên đến 54%!"

"54%!" Ryo kinh hô một tiếng, hai tay có chút run rẩy tiếp nhận hồ sơ, trong lòng có chút khổ tâm.

Hắn mặc dù không biết gì về sinh học, nhưng cũng hiểu được một thường thức đó là: Hai con người hoàn toàn xa lạ thì không thể nào có máu giống nhau được... Dù là cùng loài cũng không thể, chớ nói chi là có con số khoa trương như vậy...

Vậy thì, chỉ còn một nguyên nhân duy nhất.

Đó chính là...

Cùng huyết thống!!

Thở dài một tiếng, mặc dù hắn đã sớm biết thế giới này sẽ không màu hồng như lúc nhỏ chính mình đã tưởng tượng, nhưng tận mắt nhìn thấy vẫn là sẽ khổ sở.

Giáo sư Oak không biết nói gì, chỉ an ủi vỗ vai hắn một cái, sau đó từ trong túi áo móc ra một viên đá bóng loáng có hình dáng hơi bất đối xứng với hai màu trắng lam xen lẫn, nói ra:

"Còn nữa, đây chính là thứ ta tìm được khi đang chữa bệnh cho hắn, mặc dù ta không biết đây là cái gì, nhưng ta nhìn thấy hắn đến lúc ngất đi vẫn còn ngậm chặt trong miệng, hẳn là rất quý giá với hắn a."

Ryo không nói gì, miễn cưỡng ngẩng đầu lên nhìn về phía viên cầu kia, nhưng một cái nhìn này làm hắn cả người cứng ngắc lại, trong lòng kinh đào hải lãng.

Cái này là...

Mega Stone!

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...