Thế Giới Pokemon Lữ Khách/Chapter 2: Pokemon đầu tiên cùng vật phẩmChapter 2: Pokemon đầu tiên cùng vật phẩm
20px

Ngày thứ hai, Ryo bị tiếng nói chuyện đánh thức, hắn mơ màng ngẩng đầu dậy, liền nhìn thấy chính mình đang nằm sấp trên bàn, trên lưng còn có một chiếc áo khoác phủ lên.

Đờ đẫn một lúc lâu mới phản ứng lại.... Chính mình hẳn là đã ngủ quên.

"Ừ, ừ, cảm ơn nhé. Lần sau có thời gian nhớ gọi cho tôi."

Bên tai truyền đến đến tiếng nói chuyện, hắn quay đầu nhìn lại, liền thấy Giáo sư Oak đang đứng trước máy liên lạc, trên màn hình hiện lên hình ảnh một nam nhân.

Có vẻ hắn đang gọi điện thoại.

Tập trung nhìn lại, đây không phải là Giáo sư ở Hoenn sao?

Dường như có cảm giác, Giáo sư Oak quay đầu qua nhìn hắn, "Tại sao tỉnh rồi, do ta làm ồn cháu sao?"

"Không có đâu, cháu ngủ đủ rồi. Giáo sư đang nói chuyện với ai vậy ạ?" Ryo lắc đầu, tò mò hỏi.

"Không có gì, là một người bạn của ta ở vùng Hoenn, ngày hôm qua ta liền nhìn thấy Pokemon kia có chút quen thuộc nên muốn xác nhận lại."

Ryo gật đầu, "Vậy ông đã tìm ra được Pokemon đó chưa?"

Giáo sư Oak cười cười, cầm cái Pokedex đang được gắn vào máy truyền tin đưa qua, "Rồi đây, ta đã nhờ người bạn ấy truyền thông tin của Pokemon đó vào đây, cháu kiểm tra thử xem."

Ryo tiếp nhận Pokedex, nhìn thấy ở phần cuối của danh sách Pokemon xuất hiện một Pokemon hoàn toàn mới, hắn nhanh chóng ấn vào.

Ngay lập tức, một đạo giọng điện tử truyền ra:

【Absol, Pokemon thiên tai. Nó sinh sống ở khu vực núi non sườn dốc, hiếm khi xuất hiện ở những nơi có con người. Mỗi khi Absol xuất hiện trước mặt con người, thì sẽ có tai họa ập đến.】

Nghe được âm thanh này, hai người quay đầu lại nhìn nhau, bầu không khí có chút yên tĩnh...

Một hồi sau, Giáo sư Oak thở nhẹ: "Có vẻ như Pokemon này có danh tiếng không được tốt lắm..."

Tắt đi Pokedex, Ryo bình tĩnh nói: "Nhỡ đâu chỉ là trùng hợp thì sao? Trong này cũng không có chỉ đích danh là loài Absol gây ra tai họa, chúng chỉ là chúng xuất hiện khi tai họa xảy ra. Điều này không nói lên được cái gì cả.

Mỗi Pokémon đều là một cá thể riêng biệt, có tính cách và suy nghĩ riêng. Chúng không thể bị đánh đồng chỉ vì một vài sự trùng hợp ngẫu nhiên. Việc định kiến với Absol chỉ vì những lời đồn đại chưa được xác thực thực sự rất bất công. Ai có thể nói chắc rằng chúng không phải đang cố gắng giúp con người thay vì mang đến tai họa?"

Giáo sư Oak hài lòng gật đầu nói: "Đúng vậy, cháu có thể có nhận thức như vậy ta rất hài lòng."

Ryo cười cười, từ chối cho ý kiến.

Kỳ thật thông qua ký ức kiếp trước, hắn đã biết được tư liệu của loài Pokemon này. Absol có năng lực dự báo trước thiên tai và thường xuất hiện ở nơi đó để dự báo, nhưng vì điều này mà những người mê tín tin rằng chính Absol mang đến thảm họa diệt vong, cộng thêm ngoại hình tà ác của chúng dẫn đến loài Pokémon này bị con người căm thù, đuổi bắt.

Lắc lắc đầu, hắn cũng không định giải thích cái gì, mở miệng nói sang chuyện khác: "Giáo sư, Absol đã tỉnh chưa ạ? Cháu muốn vào thăm nó một chút."

..........

Mở cửa ra, nhìn thấy Absol đang nằm sấp trên giường bệnh, đầu gối lên hai chân trước, ánh mắt vô thần nhìn qua cửa sổ bên cạnh.

Liền Ryo đi tới trước mặt nó, nó cũng phản ứng chút nào, nhìn Pokemon mặt không biểu tình nhìn mình, hắn hơi nhếch miệng cười:

"Cậu tỉnh rồi? Thương thế thế nào rồi, cảm thấy khá hơn chút nào không, ngày hôm qua cậu làm tớ sợ muốn chết, cứ tưởng cậu xong đời rồi, còn tốt chỉ là cảm mạo thông thường..."

Đang nói, Ryo lỗ tai giật giật, bỗng nhiên nghe được một tiếng "Rột rột", mặc dù rất nhỏ, nhưng hắn vẫn là nghe được.

Quay lại nhìn Absol, nhìn thấy hắn không có biểu tình gì, nhưng khuôn mặt lại vùi đầu vào cánh tay sâu hơn một chút...

Ryo nín cười, từ bên tủ đầu giường lấy ra một bịch thức ăn cho Pokemon hệ Dark, đổ vào trong chén ăn rồi đưa tới trước mặt nó: "A, đúng, đây chính là thức ăn dành cho Pokemon, cậu mau chóng ăn bổ sung năng lượng đi, cậu đã ngủ li bì hai ngày rồi, mặc dù có truyền dịch, nhưng không chắc có cung cấp đủ dinh dưỡng cần thiết hay không, khẳng định không tốt bằng trực tiếp ăn."

Absol chầm chậm mở ra cặp mắt đỏ tươi nhìn về phía chén đồ ăn, lại ngẩng đầu nhìn lên, nhìn thấy Ryo đang ngồi ở trước mặt chống cằm cười tủm tỉm nhìn mình, cái mũi giật giật ngửi đồ ăn, do dự một chút, cuối cùng vẫn là mở miệng ăn.

Ryo ngồi chờ một hồi cảm thấy có chút nhàm chán, nghĩ nghĩ, từ trong túi móc ra chiếc dây chuyền màu bạc, được trang trí bằng một khung hình tam giác ngược và một viên đá nhỏ gắn phía trên.

Nhìn kỹ lại, đây chính là viên Megastone mà Giáo sư Oak đưa cho hắn.

"Đúng, đây chính là viên đá cậu giấu trong mình ngày hôm qua, trong lúc chữa trị Giáo sư đã lấy nó ra."

Item, vật phẩm trong Pokemon là đồ vật rất thần kỳ có nhiều công dụng khác nhau, bao gồm chữa trị và tăng sức mạnh.

Để có thể được tính là một vật phẩm phải có đủ 3 yếu tố đó là:

Mỗi vật phẩm phải có mỗi tăng phúc riêng biệt.

Có thể được Pokemon ẩn đi khi mang theo bên mình.

Bất kể kích thước hay hình dạng, vật phẩm đều có thể được mang theo nhờ cơ chế đặc biệt của Pokémon, giống như một "Ô vật phẩm" chỉ chứa được vật phẩm hợp lệ.

(Chỉ có hiệu lực với một vật phẩm duy nhất, chính là vật phẩm chính)

Bên cạnh đó, mỗi Pokémon chỉ có thể kích hoạt hiệu ứng của một vật phẩm duy nhất trong trận đấu. Nếu một Pokémon mang nhiều vật phẩm cùng lúc, chỉ một trong số đó có hiệu lực, còn lại sẽ trở thành vật trang trí thông thường.

Nếu không có những quy tắc này, thì chỉ cần tùy tiện quấn bừa một cái khăn quàng cổ màu xanh cũng sẽ tăng 50% Speed thì thế giới này lại loạn hết mất.

【 Lúc đầu ta định thiết lập là khi Pokemon ngất đi thì Item sẽ rớt ra, nhưng mà nghĩ lại, nếu như thêm cái này vô thì chắc chắn sẽ vô cùng dảk đó, nên là thôi】

Ryo ngước mắt nhìn Absol, khẽ mỉm cười nói: "Nhìn cậu bảo bối nó như vậy, làm sao không đeo lên ẩn nó đi đâu..."

Đang nói, hắn bỗng nhiên nhìn thấy Absol ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm hắn, con mắt vốn là đỏ tươi trở nên càng thêm yêu dị. Ryo vô cớ rùng mình một cái, lời nói đến bên miệng cũng cưỡng ép nuốt vào, lập tức chuyển chủ đề: "Hôm qua tớ đã thức cả đêm để làm sợi dây chuyền này đó."

"Tới, để tớ đeo cho cậu."

Không đợi Absol làm ra phản ứng, Ryo đã rướn người lên đeo dây chuyền lên cổ nó. "Như này rất tốt, rất có tính thẩm mỹ, trông đẹp hơn hẳn."

..........

Mỗi ngày, Ryo đều đến thăm Absol, chăm sóc nó, trò chuyện với nó, thậm chí còn dẫn hắn ra ngoài đi dạo khi hắn đã hồi phục hơn. Ban đầu, Absol vẫn giữ cảnh giác, nhưng dần dần, hắn đã quen với sự hiện diện của Ryo.

Hôm nay, sau khi cho Absol ăn xong, Ryo lấy ra một quả Pokeball, đặt lên bàn, không hề có động tác cưỡng ép nào.

"Absol, tớ muốn hỏi cậu một chuyện."

Absol ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ thẫm nhìn Ryo.

"Ngươi có muốn đi theo tớ không?"

Absol im lặng.

Ryo cũng không thúc ép, chỉ mỉm cười:

"Tớ không biết cậu đã trải qua chuyện gì, nhưng nếu cậu không có nơi để đi, cậu có thể ở lại bên tớ. Tớ không bắt cậu vào Pokeball ngay lập tức, cậu có thể suy nghĩ kĩ."

Absol trầm mặc một lúc lâu, sau đó hắn chậm rãi đứng lên, bước đến gần Pokeball, mũi chạm nhẹ cái nút một cái.

Ngay lập tức, một luồng ánh sáng đỏ phát ra từ Pokeball, bao phủ Absol, kéo hắn vào trong đó.

"Tinh!" Kèm theo một tiếng vang giòn, Pokeball cuối cùng ngừng lắc, nằm gọn trên mặt đất, báo hiệu đã thu phục thành công.

Nhặt lên Pokeball, Ryo trong lòng kích động vạn phần, hắn mỉm cười nói: "Vậy, từ hôm nay trở đi, chúng ta là bạn đồng hành rồi."

Pokeball rung động nhẹ một cái, xem như đáp lại.

Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo một cảm giác nhẹ nhõm cùng hi vọng.

Cuối cùng, Ryo đã có được người bạn đầu tiên trên hành trình của mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...