_ Các em chú ý nghe thông báo !
Ngay khi giờ học kết thúc, mọi người đang chuẩn bị xách cặp ra về bỗng dưng thầy chủ nhiệm đột ngột lên tiếng nói với chúng tôi .
_ Chắc đã có vài em nghe tin rồi . Gần đây liên tục xảy ra việc những cô gái trẻ bị bắt cóc và giết hại quanh đây . Cho nên tất cả các em tuyệt đối không được đi một mình sau giờ học .
Xung quanh nơi tôi sống đang có rất nhiều lời đồn khủng khiếp về sự kiện này. Có lẽ tôi sẽ không quan tâm lắm với những tin đồn ấy nhưng đã có một việc xảy ra . Hai ngày trước Hinako Kurumi, cô bạn thân của tôi, đột nhiên mất tích bí ẩn và mãi đến hôm nay vẫn chưa có tin tức gì của bạn ấy . Nhớ lại lần gặp cuối cùng giữa hai đứa chỉ càng khiến cho lương tâm của một đứa ngô nghê như tôi bị dằn vặt ghê gớm . Lúc ấy đã khá muộn rồi, mọi người trong trường đã đi về hết, giữa cái lúc sắc trời nhá nhem tối trong khuôn viên trường chỉ còn lại hai đứa tôi . Chúng tôi luôn nán lại loanh quanh trong trường một tí để chờ đợi đứa kia cùng về chung với mình, đó đã là một thói quen khó bỏ . Hôm đó cũng như mọi ngày tôi đã hứa sẽ về cùng cô ấy, chúng tôi hẹn gặp nhau ở khu nhà cũ của ngôi trường . Tôi luôn là người đến muộn còn Kurumi sẽ chẳng nói gì và luôn chờ đợi tôi . Thế nhưng ngày hôm đó cô ấy lại không có mặt ở đó, ở vị trí quen thuộc của cô chỉ có chiếc cặp nằm dưới đất .
Ngày hôm đó tôi đã biết thế nào là nỗi sợ hãi hòa cùng sự tuyệt vọng và tội lỗi . Giá như lúc ấy tôi đến sớm hơn một tí, giá như tôi đừng để cô ấy chờ đợi mình như mọi ngày thì có lẽ mọi chuyện đã khác . Ký ức về ngày hôm ấy trong tôi khá mơ hồ, những gì tôi nhớ lại được là hình ảnh một đứa nhóc tất tưởi chạy khắp nơi tìm kiếm bạn mình . Đương nhiên việc đầu tiên làm của tôi lúc ấy là báo cho cảnh sát . Tuy nhiên, chẳng có ai lại có thể ngồi yên chờ đợi người khác khi chính bản thân đã gây ra mọi chuyện . Cả ngày hôm đó tôi không hề chợp mắt lấy một lần .
Dưới ánh dương nhè nhẹ của vầng mặt trời thờ ơ, nhân lúc đang nghỉ trưa tôi tiến tới góc sân quen thuộc dưới sân trường . Giở hộp thức ăn còn thừa ra, tôi giơ một khúc xương gà lên và ve vẩy dụ dỗ . Tức thì một bóng đen từ trong bụi rậm phóng lại chỗ tôi .
_ Nếu hôm ấy tao đến sớm hơn thì mọi chuyện có khác đi không ? Này Toto, liệu mày có biết gì không ? Nếu mày chịu nói tao sẽ cho mày khúc xương này.... Í đừng có giựt .
Sinh vật với bộ lông xù màu vàng đang cố gắng chộp lấy khúc xương trên tay tôi có tên là Toto . Toto là một chú chó hoang sống gần trường được tôi và Kurumi chăm sóc mỗi ngày . Ngày thường cứ mỗi khi rảnh rỗi, chúng tôi lại tới khu đất gần dãy hành lang chính của trường để chơi với nó, với chú chó quậy phá này thì có biết bao nhiêu trò vui để hai đứa chơi đùa cùng nhau .Những ngày đó dường như đã diễn ra từ quá lâu rồi, bây giờ chỉ có mình tôi và nó ở ngoài góc của dãy hành lang trường .
_ Này hình như đã có 3 cô gái bị giết rồi phải không ?
Giọng của bạn nữ nào đó vang lên từ phía trong góc quẹo của hành lang sau lưng tôi .
_ Mình nghĩ đúng là thế đấy . Nạn nhân gần đây nhất cũng chỉ khoảng 6 tuổi và nghe đâu..... Cô ấy bị mất chân trái .
_ Eo ui ! Người thứ nhất là tay trái , người thứ hai là tay phải.... Tức là người thứ tư sẽ mất chân phải ?
_ Uhm.... Nhân tiện bà đã bao giờ nghe câu truyện về " Chi của búp bê " chưa ?
_ Chưa, chuyện thế nào vậy ?
_ Được rồi, nhớ đừng kể lại cho ai đấy nhé - Giọng kể của bạn nữ đó bắt đầu trở nên hào hứng hẳn ra - Theo lời đồn thì dường như câu truyện kinh dị này có dính dáng tới mấy vụ mất tích gần đây . Các nạn nhân sẽ bị cưỡng đoạt mất một trong các chi của mình, mỗi lần là một bộ phận khác nhau . Sau đó, hung thủ sẽ gắn vào cơ thể nạn nhân một chi của con búp bê để thay thế .
_ Ghê óa ! Tên sát nhân biến thái đó nghĩ gì không biết .
Bạn biết đấy trong giới học sinh chẳng có thông tin nào có thể giữ kín được sự bí mật của mình . Chỉ trong vòng một buổi sáng ngắn ngủi, câu truyện đã được lan truyền khắp cả ngôi trường với tốc độ chóng mặt . Sự việc này gây lên một nỗi sợ khiến mọi người hoang mang . Những lời đồn kinh dị cứ tiếp tục thay nhau lan nhanh ra dù chúng chẳng liên quan gì đến những điều mà bạn gái kia đã nói . Ngay lúc này ở ngay sau lưng tôi là một câu truyện rùng rợn khác đang được kể lại . Với đôi tai đầy tò mò, tôi chẳng nghe sót một chữ nào cả .
_ Này này, bà biết truyện " Mika ba chân " không ?
_ Ừ, tui có xem trên mạng rồi . Truyện kể về một con búp bê tên Mika, các bộ phận của nó được thu nhập từ những người chết .
_ Đúng rồi đó . Búp bê Mika được làm ra nhưng nó lại có tới ba chân . Bởi sự khác biệt đó mà nó đã bị thiêu hủy vì được cho là hàng phế phẩm . Từ đó, nó cứ mãi nung nấu oán hận trong lòng .
_ Và rồi....
Giọng của hai đứa đằng sau đột nhiên ngưng lại một lúc khiến trí tò mò của tôi đặt tới đỉnh điểm . Đột ngột mà chẳng hề báo trước, cả hai đều đồng thanh chồm tới hét toán vào tai của tôi .
_ ..... Nó sẽ vô cớ tấn công bất cứ ai gần nó .
_ Khôngggg !
Tiếng hét đầy uy lực của tôi giờ lại dọa ngược lại hai đứa đằng sau khiến cho cả hai té dập mông xuống dưới đất vì bất ngờ .
_ Ế cái quái gì thế ?
Một bà thím ngơ ngác hỏi như còn choáng váng bởi chất giọng oanh vàng của tôi .
_ Sợ thật đấy, bà làm cả hai đứa tui hết cả hồn .
_ Ai biểu hù dọa người ta làm chi .
Tôi bĩu môi đáp trả .
_ Hờ hờ, ai kêu bà nghe lén cuộc đối thoại đầy quan trọng của tụi tui chi .
Sau khi đã hoàn hồn lại trong tôi bỗng xuất hiện một suy nghĩ khá đáng sợ .
_ Tớ biết là không thể nhưng.... Có khi nào Kurumi có liên quan đến việc này không ?
_ Ầy, bình tĩnh lại nào . Chắc nhỏ đó bỏ nhà đi đâu đó thôi . Đó chỉ là một câu truyện rùng rợn thôi mà .
_ Nhưng mà....
_ Nè, dù chỉ là tin đồn nhưng nếu gặp bất cứ rắc rối gì liên quan đến những hiện tượng bí ẩn, bà có thể nhờ Yotsuba thử xem . Nghe đâu anh ta rất giỏi về những chuyện này đấy .
_ Yotsuba nào.... Chẳng lẽ là anh ta sao ?
_ Chính anh ta đấy. Nghe đâu Yotsuba sẽ giúp bất cứ ai nếu có thể đến gặp anh ta . Dù gì thì sự tồn tại của con người này cũng chính là một điều bí ẩn rồi mà .
Yotsuba là một truyền thuyết đặc biệt của ngôi trường này . Khác với những câu truyện ma bình thường mà trường nào cũng có, sự tồn tại của anh ta luôn đứng giữa thực và ảo, dù ai cũng biết cái tên này nhưng chẳng ai khẳng định được cái tên đó là của một con người hay một bóng ma . Người ta nói anh ta là một con ma, một con quái vật, một người bí ẩn đã sống nhiều năm trong ngôi trường này . Anh ta là một " Học sinh ảo " không được điểm danh, đã có rất nhiều lời đồn về con người này . Người ta nói rằng Yotsuba học ở lớp 11A - lớp của tôi, bàn trống cuối cùng cạnh cửa sổ có lẽ là của anh ta . Có một điểm chung trong các câu truyện về anh ta đó là khả năng giải quyết tất cả những truyện bí ẩn . Nếu muốn gặp anh ta bạn phải chuẩn bị một " Câu chuyện lễ vật " , rồi tìm đến căn phòng nhỏ gần nhà kho của trường nói lên nguyện vọng, nghe đồn anh ta ăn những câu truyện đó để sống .
Sau giờ học, khi tất cả học sinh đã phóng như bay ra khỏi cánh cổng của trường, tôi bắt đầu lò mò tìm đường đến nơi của truyền thuyết bí ẩn này . Đoạn hành lang dẫn tới nơi của
" Học sinh ảo "
vốn chẳng có người nào dám đặt chân đến bởi nó nằm dưới sâu trong ngôi trường cổ kín này . Ngay cả chú bảo vệ của ngôi trường cũng rất hiếm khi bước xuống nơi này . Các bóng đèn điện được lắp cách xa nhau khiến cho con đường xuống nhà kho luôn bị bóng tối xâm lấn . Ở vài góc có mấy ngọn đèn bị hư khiến cho sự đe dọa của bóng tối càng thêm nặng nề hơn, chẳng thể hiểu được tại sao những bóng đèn hư đó không được thay . Tôi nhắm chặt con mắt của mình mỗi khi tới gần những góc khuất tăm tối ấy . Đôi chân chạy như bay khỏi sự sợ hãi đã hình thành bên trong mình .
Càng gần tới nhà kho bóng tối lại càng dày dặt hơn, các bức tường dường như trở nên khác lạ, có một đoạn tôi nghĩ mình đã thấy những vết khắc gì đó trên những bức tường đã bị bóng tối giấu kín đi . Căn phòng nơi mà truyền thuyết kỳ bí nhất của ngôi trường trú ngụ chìm trong bóng tối . Chỉ duy nhất một bóng đèn điện được gắn đối diện cánh cửa đó .
Một tấm bảng gỗ cũ kỹ in những chữ đã tróc gần hết : " Hội .... Hiện tượng.... Nhiên " . Theo như tôi được biết thì nhà trường chưa bao giờ thành lập cái nhóm nghiên cứu này, bởi thế nên tôi hết sức ngạc nhiên trước tấm bảng đó . Trước cánh cửa màu đen và cái góc hành lang âm u vắng người chẳng ai có thể bình tĩnh được, cả cơ thể tôi lạnh tê tái, nổi hết da gà, lúc này đây tôi chỉ muốn chạy biến đi khỏi nơi đây thật lẹ . Tuy nhiên, vì Kurumi, vì gánh nặng tội lỗi của mình, tôi đành phải liều một phen . Gõ tay lên cánh cửa tôi bắt đầu cất tiếng gọi .
_ Anh Yotsuba ơi ! Anh Yotsuba à ! Hãy nghe lời thỉnh cầu của em . Em xin anh hãy cho em biết Kurumi đang ở đâu .
5 phút trôi qua mà chẳng có bất cứ chuyện gì xảy ra .
_ Biết ngay mà ! Làm quái gì có ai như thế trong trường cơ chứ . Mắc công mình đọc y chang lời chú trong trò thiên sứ, thôi đành lết về vậy .
Kẹt....Kẹt....
Vừa quay lưng đi được vài bước thì từ phía sau bỗng nhiên có tiếng kéo cửa, một giọng nói kỳ lạ vang lên . Bất chất nổi sợ bên trong đã gần tới đỉnh điểm, tôi vẫn cố gắng quay đầu nhìn lại đằng sau mình .
_ Được rồi, thế bé có câu truyện rùng rợn nào thỏa mãn được anh không ?
_ Á ma ma! Kyaaaaaaaaaa .
Tôi hét lên trước con mắt màu xám đang hé nhìn qua cánh cửa màu đen ấy . Chìm trong cái màu đen thẫm của bóng tối, con mắt ấy như gắn chặt vào người tôi . Cánh cửa bật mở ra, đứng sát lằn ranh mỏng manh giữa bóng tối và ánh sáng, hình hài anh ta như hòa lẫn vào những gam sắc tối đen, bọc trong giọng nói kỳ lạ ấy là một điều gì đó rất bất thường .
_ FuFuFuFu ! Này cô bé, tiếng hét tuyệt lắm đấy . Nào mau vào đây .
Phù hiệu lớp 11A trên đồng phục và bảng tên, thì ra đây là Yotsuba nổi tiếng . Anh ta chộp lấy vai tôi và kéo thẳng con mồi tội nghiệp của mình vào trong căn phòng . Sau khi cánh cửa đóng lại, tôi căng thẳng đến mức chẳng nói được gì mà chỉ có thể trơ mắt ngó cái truyền thuyết sống ấy .
" Anh ta đẹp trai thật nhưng sao đôi mắt màu xám buồn và lạnh lẽo thế nhỉ . Cơ mà bộ dạng nhìn chẳng giống học sinh cấp ba chút nào hơn nữa căn phòng này hình như có gì đó kỳ kỳ " .
Vừa ngẫm nghĩ vừa nhìn xung quanh tôi mới chợt nhận ra căn phòng này... hết sức rùng rợn . Cái kệ này thì để mấy cái đầu lâu và những khúc xương kỳ quái . Cái kia thì toàn vật dụng bị dán bùa và mấy vật không thể biết là gì . Trên bảng dáng đầy hình ảnh ma quỷ nhìn ớn cả người . Kế bên tôi là một hình nhân phẫu thuật cũ kỹ đang giương con mắt ngó vào con nhóc tội nghiệp đang ngập trong sợ hãi .
_ Được rồi, giờ hãy bắt đầu kể cho anh câu chuyện của em . Nào nào, mau kể nhanh đi nào .
" Mình tới đây để hỏi xem Kurumi ở đâu nhưng xem cái bản mặt gian gian í có tin được không nhỉ ? Tuy nhiên, đã trót lết vào đây cứ hỏi anh ta xem . Nếu lời đồn đúng anh ta sẽ nói với mình điều gì đó " .
_ Uhm... Anh có manh mối gì về sự kiện đang xảy ra gần đây không . Có những câu truyện đặc biệt lan truyền cùng sự kiện này . Dạo gần đây mọi người trong trường thường nói đến....
_ " Mika ba chi " , ý em nói đến câu truyện đó à ? Em có biết ý nghĩa thật sự của chữ " Ba chi " không ?
Giọng nói của anh ta tác động thẳng vào não chứ không qua tai khiến người nghe không khỏi rùng mình .
_ Không phải để ám chỉ một con búp bê ba chân . Con búp bê tội nghiệp trong câu truyện đã mất hết chân tay sau khi bị thiêu hủy vì nó bị coi là hàng phế phẩm . Lẽ thông thường khi con búp bê rất muốn có tay chân mới để thay thế . Mãi đến tận bây giờ nó vẫn tiếp tục tìm kiếm .
Lê... Lê... Lê Đôi Tay, Đôi Chân Bị Nung Chảy
_ Tìm kiếm những bộ phận vừa với cơ thể mình . Tay trái , tay phải, chân trái.... Trước khi hoàn tất vẫn còn một thứ nữa . Một cơ thể phải có bốn chi, nhưng con búp bê lại chỉ có ba . Đó là toàn bộ sự thật về " Mika ba chi" , con búp bê tội nghiệp vẫn mãi tìm kiếm cái chân phải còn thiếu .
Chân Phải Của Mi.... MAU ĐƯA NÓ CHO TA. ĐƯA NÓ CHO TA .
Trong khi kể truyện, anh ta cứ đi vòng vòng chỗ tôi ngồi . Vì quá sợ hãi trước câu truyện nên tôi rụt cổ lại và ngồi im thin thít không dám cử động một miếng . Câu truyện sắp chấm dứt cũng là lúc anh ta hét thẳng vào tai tôi . Thật tội nghiệp cho cái thính giác của bản thân khi cứ bị tra tấn kiểu này hoài .
_ Kyaaaa ! Má ơi .
_ FuFuFuFu ! Đúng rồi tiếng hét của em thật tuyệt . Anh thích nó đấy .
" Đồ biến thái, lập dị, bệnh hoạn " . Lầm bầm rủa tên xấu xa kia trong đầu, tôi mím môi hỏi anh ta .
_ Anh kể truyện này cho em làm gì ? Nó có thể giải quyết được chuyện kia không ?
_ Giải quyết nó ? Ai thèm quan tâm . Anh đây chỉ thích những câu truyện rùng rợn thôi. Làm khán giả chú ý, khiến họ tưởng tượng càng xa càng tốt . Truyền đi nổi sợ chỉ bằng lời nói và những tiếng hét.... Không còn gì hấp dẫn bằng .
" Mình thật sự không nên tới đây " .
_ Vậy anh sưu tầm các tin đồn từ mọi người sao ?
_ Cái gì ? Sưu tầm em nói cái quái gì vậy ? Những câu chuyện rùng rợn chính là những tuyệt phẩm.
_ Tuyệt phẩm.... ?
_ Đúng là mỗi khu phố có cả đống lời đồn, nhưng tất cả đều không xảy ra với những người ở tận đẩu tận đâu . Những câu truyện rùng rợn cũng thế, chúng đáng sợ vì luôn xảy ra xung quanh chúng ta . Ờ thì.... Ngoài ra, những tiếng hét giả tạo chẳng hấp dẫn tẹo nào .
_ Hởởở ?
_ Bên cạnh đó đôi khi đằng sau một câu truyện rùng rợn thỉnh thoảng lại ẩn giấu một câu truyện đáng sợ khác như câu truyện ấy....
_ Câu truyện đáng sợ ấy là sao ?
_ Một câu truyện rùng rợn bao gồm ba yếu tố " Các vai diễn, cách kể chuyện và khán giả " khi kết hợp các yếu tố lại với nhau, câu truyện đáng sợ nhất sẽ hình thành và sau đó khắp nơi sẽ tràn ngập tiếng la hét .
_ Anh ở trường bao năm vì lý do vớ vẩn ấy à ?
_ Trường học là một nơi tách biệt nên rất thích hợp để tạo ra những câu truyện rùng rợn . Cho dù bị mọi người xa lánh cũng đáng . Bên cạnh đó, có lẽ câu truyện ấy sẽ có lời giải....
_ Thế câu truyện đó là cái quái gì vậy trời ?
_ À ờ ừ.... Em uống trà không anh pha bằng nguyên liệu bí mật ngon lắm ấy .
" Lão đang đánh trống lảng á ? Cơ mà trà gì xanh lè thế này uống có sao không ta...... "
_ À nhân tiện có một học sinh bị mất tích Hinako Kurumi, là cô ấy phải không ? Một cô gái liều lĩnh tự đi tìm bạn thân của mình . Rất nghị lực nhưng nhanh lên nhé . Nếu không.... Chân của Kurumi có thể bị Mika lấy mất đấy . FuFuFuFu !
_ Kurumi không phải là nhân vật trong câu truyện nào hết . Đừng có cho Kurumi vào mấy câu truyện tưởng tượng vớ vẩn của anh nhá .
" Cái gì mà giải quyết các hiện tượng bí ẩn chứ? Hắn ta chỉ lấy nỗi khổ của người khác làm niềm vui thôi "
_ FuFuFu, em nói đúng đấy cho anh xin lỗi . Vậy những điều anh vừa nói với em " Đừng kể với ai nhé ! "
_ Tất nhiên rồi, thật sai lầm khi tới đây . Em sẽ không đến đây lần nữa đâu . Tạm Biệt anh !
Nói xong lập tức tôi rời khỏi căn phòng ám muội ấy và về thẳng nhà mình mà úp mặt vào gối lầm bẩm rủa về sự ngu ngốc của bản thân khi đến nhờ cậy một kẻ đáng ngờ như thế . Tôi đã không nhìn thấy cái nét mặt gian trá của anh ta khi cánh cửa bị đóng ầm lại sau khi tôi ra khỏi căn phòng .
_Tốt, tốt lắm, cứ đi đi . Xem nào lớp 11A ngày mai có tiết gì nhỉ ? À há, buổi chiều có tiết Kinh Tế Gia Đình . Bé con sẽ là một vật trung gian, một con vi rút thay anh phát tán nỗi sợ . FuFuFuFu, thậtđáng mong chờ .
Chaporia
Bình Luận (0)