The horror story of Yotsuba/Chapter 3: Chapter 3:
20px

Ba giờ mười lăm chiều bầu trời trở nên xám xịt, buổi học của chúng tôi diễn ra khá lạ thường . Tất cả mọi cuộc trò chuyện diễn ra trong lớp đều liên quan đến sự kiện khủng khiếp ấy, những lời đồn về nó ngày càng phát triển và lan rộng . Lớp học chìm trong một bầu không khí u ám, mọi người đều hoang mang, lo sợ . Tuy vậy, đầu óc tôi lại đang suy nghĩ về cuộc gặp gỡ với tiền bối Yotsuba .

" .... Nhanh lên nhé . Nếu không.... Chân của Kurumi có thể bị Mika lấy mất đấy " .

Chẳng biết lý do vì sao mà câu nói đó của anh ta cứ lảng vãng mãi trong trí óc tôi . Cứ mỗi khi rảnh tay thì những suy nghĩ trong tôi lại tìm về cuộc gặp gỡ ngày hôm qua . Hậu quả của việc lơ mơ này khiến cho tôi phải đau xót lãnh vài quả trứng ngỗng khi không chú ý tập trung trong lúc kiểm tra bài cũ . Tiết học chiều nay chẳng có gì khác biệt so với mọi bữa, vẫn là những bài học may vá cũ nên tâm trí tôi lại bắt đầu chìm trong những suy đoán đầy lo âu về sự mất tích của Kurumi .

_ Không thể nào, chắc chắn sẽ không xảy ra . Nhưng nếu có thì sao đây.... ?

_ Chuyện gì vậy Makoto ? Sao trông bà lo lắng thế ?

Trong khi đang ngồi gặm những móng tay của mình, một cô bạn đến gần vỗ vai tôi . Để những ngón tay bé nhỏ tạm thoát, tôi quay lại trò truyện với bạn mình . Chỉ khi bận bịu vào công việc thì đầu óc tôi mới được thanh thản trốn thoát khỏi cảm giác dằn vặt trong tâm hồn . Công chuyện của tôi bắt đầu lớn dần, nhiều đứa bạn tọc mạch bắt đầu xáp lại và bàn về đủ thứ trên trời dưới đất . Đến khi đề tài bắt đầu trở lại về những vụ mất tích bí ẩn gần đây thì tôi bỗng có cảm giác muốn kể câu truyện kinh dị chiều hôm qua cho bọn họ .

_ Uhm... Này mấy cậu có biết về lời đồn này không ? Câu truyện về  " Mika ba chi "  đấy .

_ À à ! Tui có coi trên mạng rồi nè – Một bà tám nhanh nhẩu lên tiếng – Hơi ghê ghê tí nhưng cũng thường thôi .

Trước khi để cô bạn kia kịp bĩu môi chê bai về khoảng mù thông tin của mình, tôi vội xua tay nói .

_ Không không ! Câu truyện này hơi khác một tí . Nghe tui kể nè, câu truyện này là về một con búp bê đang đi tìm chân tay mới.....

Cứ như thể đang bị gã Yotsuba ám quẻ, tôi bắt đầu kể lại câu truyện bằng cái giọng điệu rờn rợn khá giống anh ta . Các thính giả cứ im lặng mà chú ý nghe rõ từng câu khiến cho tôi bắt đầu cảm thấy thích thú . Dường như tôi đang bắt đầu hiểu rõ một phần cái sở thích quái gở của anh ta .

_ Kyaaaa ! Đừng kể nữa không phải bà rất sợ mấy thể loại này sao ?

Để trả thù cái vụ tra tấn lỗ tai hôm qua, tôi cố tình xáp lại gần mà hét những câu cuối cùng vào tai hai hung thủ . Trông cái cảnh cả hai xoa xoa lỗ tai, tôi rất muốn cười to lên một tiếng . Tuy nhiên, tôi bắt buộc phải nhịn cười nếu không chẳng biết sẽ bị báo thù thảm khốc như thế nào nữa . Thế là miệng nhoẻn cười, chắp tay về trước tôi bắt đầu diễn kịch .

_ Úi úi ! Xin lỗi nha, chẳng qua mình đang quá nhập tâm vô câu truyện ấy mà .

_ Không có gì đâu . Cơ mà truyện này nghe ghê thật đấy bà nghe ở đâu thế ?

_ À cái này thì tui....

_ E hèm ! Mấy em làm tới đâu rồi ?

Giọng của thầy bộ môn Hariko vang lên cạnh tôi . Thầy là một người khá dễ tính mặc cho đôi kính dày cộm trên mắt trông rất trí thức . Với cái đầu hói có thể phản xạ toàn phần ánh mặt trời trông thầy y như một ngọn đèn khi đứng ở gần cửa sổ . Tuy dễ gần đến thế nhưng thầy khá kỹ lưỡng trong vụ thực hành, đứa nào mà không làm xong là chuẩn bị ăn một con ngỗng to tướng là vừa .

_ Lo mà làm đi chứ, nói chuyện hoài biết chừng nào làm xong hử ? Chỗ này phối màu sai rồi, màu này phải đi với màu xanh chứ, còn nữa hoa văn phải như thế này này .

_ Khó quá thầy ơi, sao cầu kỳ ghê vậy trời !

Cả bọn đồng thanh rên rỉ ỉ ôi . Khiến cho ông thấy phải thở dài mà nói .

_ Chăm chỉ không nói chuyện riêng là làm được thôi mấy em à .

_ À thầy ơi ! Cái váy trong tủ kiếng là thầy may ạ ? Cho trẻ con hả, dễ thương quá nhưng hình như chưa xong thì phải ?

_ Gần xong rồi... Nhưng nó vẫn còn thiếu một thứ nữa .

Dứt câu nói bỗng thầy trở nên trầm ngâm đến lạ thường . Nhìn cái dáng vẻ nghiền ngẫm đó, cả bọn không khỏi tò mò .

_ Thứ gì vậy ta ?

Chuông reo lên báo hiệu giờ chơi đã đến, cả bọn nháo nhào chạy ra khỏi phòng học mà vui đùa . Mấy đứa bạn vừa mới dứt chân ra cửa đã reo ầm lên truyền bá câu truyện kinh dị này khiến tôi không kịp chặn lại .

_ Này này, mấy ông nghe câu truyện này chưa ? Makoto vừa kể cho tụi tui nè .

_ Ế ! Tớ đã nói là không được kể cho ai nghe mà .

Quá vội quay đầu nhắc nhở mấy bà tám kia khiến cho cây kim sắc nhọn có cơ hội tặng cho tôi một vết thương trên đầu ngón tay . Vừa mút ngón tay vừa ăn vạ, tôi bắt đầu rên rỉ .

_ Ui da ! Hức.... Kim đâm vào tay rùi nè . Tại bà hết á ! Bắt đền đó .

_ Bà hậu đậu quá, cái hộp cứu thương trong tủ đồ nghề kia kìa ra lấy đi .

_ Ui.....

_ Đi đi bà . Thui mấy ông nghe kể tiếp nè truyện ghê lắm á . Con búp bê ấy nó.....

Mặc cho nạn nhân tự trị thương trong đau khổ, cô bạn ấy lại tiếp tục công việc truyền tin vịt của mình . Thế là tôi đành phải lết cái thân tàn này về cái phía tủ dụng cụ . Trong khi đang định lấy cái hộp chết tiệt đó thì bỗng dưng có thứ gì đó mềm mềm rớt lên mặt tôi .

_ Oạch ! cái khỉ gì đây ta ?

Đang nhăn nhó nâng vật đó khỏi mặt mà chưa kịp nhìn rõ thì xuất hiện một tiếng hét rõ to bằng sau lưng tôi . Kèm theo tiếng hét đó là một tràng âm thanh ầm ĩ ùa theo .

_ Á á á !

_ Trời !

_ Ôi mẹ ơi ! Chuyện này là thiệt sao ?

Một loạt tiếng la hét và đẩy ghế vang lên từ phía những học sinh còn ở lại, cả lớp trở nên rối loạn hết mức . Một con búp bê vừa mới rớt xuống người tôi . Con búp bê khá cũ đã bị cháy xém, một vài chỗ còn chảy ra cộng với khuôn mặt đầy vết rạch biến nó trở nên kinh khủng hơn cả búp bê Annabelle đang chiếu ngoài rạp và quan trọng nhất.... Nó bị mất chân phải . Nhìn mê mẩn con búp bê ấy một hồi tôi mới nhận thức được mọi chuyện, thế là mắt tôi bắt đầu mờ dần đi . Dường như đỉnh của sự náo loạn bắt đầu khi tôi ngất xỉu, trước khi mê man chìm hẳn vào giấc ngủ thì tôi nghe có ai đó hét lên về mình .

_ Makoto xỉu rồi kìa khiên nó đi xuống phòng y tế mau . Còn nữa vứt con búp bê vào tủ đi .

Trên sân thượng, một dáng người cao nhòng khoác bộ đồ học sinh trông có vẻ chẳng hề hợp tuổi đang quan sát cảnh nhốn nháo bên dưới . Anh ta đứng trên ban công cầm ống nhòm ngó xuống cái cảnh tượng hỗn loạn bên dưới phòng Kinh Tế Gia Đình .

_ Chậc chậc chậc ! Là giáo viên mà lại chạy ra trước thế à, thưa thầy Hariko ? Xem nào trong tất cả mọi người thì ông là kẻ đang sợ hãi nhất . Chắn chắn ông thầy này biết điều gì đó . Theo tình huống này thì mình nghĩ cách đầu tiên là hay nhất . FuFuFuFu !

Bịch Bịch Bịch..... Rầm .

Đá tung cánh cửa phòng, tôi bay thẳng đến trước mặt Yotsuba và dí con búp bê vào thẳng mặt anh ta .

_ Yotsubaaaaaa ! Trò đùa này là anh làm phải không ? Chẳng vui chút nào đâu nhá . Mém nữa em  Thăng  "  luôn rồi đó anh biết không ?

_ FuFuFu ! Em phát tán câu truyện tốt lắm đấy .

_ Em không cố ý làm thế . Trả anh con búp bê kinh dị này nè, anh để cái chân phải của nó ở đâu rồi còn làm nó ra thế này nữa chứ . Anh không thấy có lỗi với nó à ?

_ Ầy ầy ! Trật tự nào, anh cất nó rồi . Cái chân là một nguyên liệu cần thiết trong câu truyện này đấy .

_ Tại sao anh lại làm thế.... Chỉ vì câu truyện linh tinh ấy à ?

Nhướng người ngó tôi một cách đầy giả tạo, anh ta trông như đang giả bộ bị tổn thương mà thều thào .

_ Chỉ vì á ? Em đừng có coi thường những câu truyện rùng rợn đấy .

_ Hờ.....

_ Nakashima, em đến đây vì bạn mình . Mặc dù anh không biết gì về truyện đấy nhưng những  lời đồn  và  sự thật  đều có liên hệ với nhau . Nghĩ kỹ xem, Nakashima . Chỉ là một câu truyện rùng rợn, chỉ là một lời đồn thổi . Tuy nhiên, một khi nó đã lan rộng thì mọi truyện sẽ thay đổi . Đôi khi ta tìm thấy sự thật đằng sau một tin đồn . Hãy nghĩ kỹ xem.....

Câu nói của anh ta như in vào não tôi, không thể quên được dù chỉ một từ .

Hết giờ giải lao tôi đành trở về lớp học . Trên đường về lớp tôi nghe đủ câu truyện, đủ các thể loại về việc đã xảy ra ở phòng Kinh tế . Cả trường đã biết về sự kiện đó và nhân vật chính trong câu truyện bất hạnh thay chính là tôi.

.....

_ Nghe chuyện gì chưa có ma ở phòng Kinh tế đó . Mày biết chưa ?

_ Biết rồi tao nghe đâu con búp bê ma ấy sẽ ám nạn nhân đầu tiên lại gần nó .

_ Ờ còn tao thì nghe là nó đang cháy dở nhưng vẫn dí theo nạn nhân gần 40 Km/h và còn bò lên trên tường như phim kinh dị ấy .

" Mình không nghĩ nó có thể..... "

_ À nghe đâu nạn nhân tiếp theo nó chọn là con nhỏ Nakashima Makoto, cái người đụng nó đầu tiên và ngất xỉu ấy.

" Oạch sao lại liên quan tới mình ta ? "

Thời gian thấm thoát thoi đưa, bốn ngày đã trôi qua nhưng vẫn chưa tìm được Kurumi, thậm chí cảnh sát đã vào cuộc nhưng vô vọng . Hi vọng tìm được cô ấy ngày càng mong manh còn trong lớp những lời đồn vẫn tiếp tục phát triển . Nỗi sợ hãi dần dần tăng lên trong tôi cùng với sự hối hận .

Có vẻ mọi người ai cũng thích thú câu truyện của anh Yotsuba, tâm điểm của mọi câu truyện trong trường hiện đều xoay quanh nó . Tôi nghe phong phanh từ tụi con trai ở góc lớp đang bàn về kế hoạch thám hiểm của mình, họ đang tính thử lòng can đảm của mình .

_ Tụi bây có muốn đến phòng Kinh Tế sao giờ học không ?

_ Nhưng bác bảo vệ luôn canh chừng ở đó mà sao lẻn vào được ?

_ Thế á ! Tao nghe đâu bác ấy bị thương ở chân nên nghỉ rồi mà ?

_ Chả biết nữa.... À mà này Nakashima ơi ! Nè, nè nghe không hả ?

Đang hóng hớt câu truyện bỗng dưng bị phát giác khiến tôi giật thót cả người . May thay, mấy đứa đó chẳng có vẻ gì biết về kẻ tọc mạch này .

_ À à.... Sao thế ?

_ Thầy chủ nhiệm kêu bà sau giờ học nhớ mang tài liệu của lớp lên nộp kìa .

_ Oày chán thế......

Sau giờ học, tôi nộp tài liệu cho thầy chủ nhiệm và xui làm sao thầy nhờ ở lại ghi điểm hộ nên khi xong việc đã sáu giờ tối . Trời thì tối thui, trong trường thì chẳng có một ai, hành lang và dãy lớp học nhìn âm u đến rợn người khiến cho tôi nổi cả da gà . Lớp học khi tan trường là nơi đáng sợ nhất mà tôi biết đến . Bóng đèn bên trong tất cả các phòng học đều tắt khi chẳng còn ai, gộp chung với nó là những âm thanh lạ lùng chẳng biết đến từ đầu khiến cho bất cứ đứa nhát gan nào như tôi cũng đều sợ hãi . Vừa đi vừa tự nhủ trong bụng chẳng có gì xảy ra đâu chỉ là do trí tưởng tượng bay xa và bay cao quá, tôi chợt nghe một tiếng gì đó ở phòng Kinh Tế .

Cạch... Cạch.... Xoạt... Xoạt... Ầm .....

" Í í í ! Tiếng gì thế nhỉ ? "

Một loạt những âm thanh cực kỳ đáng ngờ đang phát ra bên trong lớp học . Khi âm thanh đó chấm dứt, một giọng nói bắt đầu vang lên, do cách nhau những một lớp tường nên tôi không nghe rõ câu nói đang phát ra cho lắm .

_ Chỉ một..... Hoàn thành..... Một lần nữa.... Cái cuối cùng....

" Ôi mẹ ơi ! Đây là trường hợp không nên nhìn điển hình trong phim kinh dị mà . Sao mình lại đi nhìn chứ ngốc ghê, ngốc quá . Dọt lẹ thôiiii ! " .

Nghĩ xong tôi phóng đi khỏi hành lang tránh xa căn phòng đó lao thẳng về nhà .

_ Chỉ một chi nữa thôi . Hahaha !

Giữa lớp bóng tối đang phủ trong phòng học, một kẻ nào đó đang lặng lẽ thực hiện công việc đáng sợ của mình . Hắn vừa cười vừa lẩm bẩm những câu nói gợn người .

_ Cánh tay phải trắng trẻo này rất hợp với màu hồng nhạt . Cánh tay trái với những chỗ đóng vảy đầy sức sống . Sự khác biệt này tôn lên vẻ đẹp của cái chân trái nõn nà này . Việc làm của mình thật phi thường, một tuyệt tác nghệ thuật sắp sửa ra đời . Hahahaha !

Hôm sau tôi đến căn phòng của hội nghiên cứu những hiện tượng siêu nhiên và kể mọi chuyện cho anh Yotsuba nghe . Thật ra thì tôi chẳng biết nên làm gì mà cũng chẳng còn ai để kể lại chuyện này nên đành phải mò tới đây . Đáp lại câu truyện, Yotsuba nở một nụ cười lương thiện đến nổi gai ốc và đưa ra một sấp hồ sơ cho tôi .

_ Tập hồ sơ này là về thầy Hariko . Đây là những thông tin bên phía cảnh sát nên khỏi lo về độ chuẩn xác của nó . Theo như trong này thì Hariko có một quá khứ khá tồi tệ, thủa nhỏ ông ta luôn bị đánh đập và hành hạ bởi mẹ của mình, một nhà thiết kế thời trang trẻ em hết thời . Người mẹ đáng sợ này ép ông ta phải học những gì mà bà ta cho là cần thiết, do bà ta chỉ thiết kế đồ cho trẻ em nên Hariko chẳng còn cách nào khác phải học cách may cho những đứa trẻ . Dần đà ông ta bắt đầu cảm thấy thích thiết kế đồ cho trẻ em, đặc biệt là các bộ quần áo cho những cô bé . Về phần bà mẹ, sau khi bị sa thải trở thành một người cực kỳ quái đản và tại nơi ở xưa vẫn còn tồn tại hàng đống tin đồn về bà ta . Tới một ngày một vụ án xảy ra, bà ta bắt cóc nhiều đứa bé gái về chặt ra từng mảnh chỉ giữ lại bốn chi còn lại thủ tiêu hết . Một người hàng xóm phát hiện những điều bất thường ở bà ta nên đã báo cảnh sát tới khám xét và sau đó bà ta bị bắt . Vụ việc này chắc chắn đã in sâu vào tâm trí của thầy Hariko khiến ông ta hành động như vậy .

Thông tin mà tập hồ sơ này cung cấp thật đáng sợ . Chưa bao giờ tôi tưởng tượng được có một cuộc đời đau khổ đến thế . Những tấm ảnh bên trong quá gê gợn nên tôi không dám đụng tới, gấp tập hồ sơ lại và trả Yotsuba . Tôi chìm lâu trong suy tư của mình trước khi bắt đầu hỏi anh ta .

_ Anh chắc đó là thầy Hariko chứ ? Thầy ấy là người hiền nhất trong các giáo viên ấy . Mà cái tập hồ sơ này có chính xác không đó ?

_ Sao không ? Anh lấy từ một thanh tra khét tiếng đó nha .Với lại anh nhờ em một chuyện nhá Nakashima !

Bỗng dưng anh ta hạ giọng xuống năn nỉ tôi, cảm giác có mùi nguy hiểm tôi cẩn thận hỏi lại lần nữa .

_ Hả, chuyện gì nè ?

_ Anh sẽ không cho cơ thể của Mika được hoàn chỉnh . Nếu các bộ phận đều đầy đủ thì câu truyện sẽ không trọn vẹn .

_ Nhưng đây không phải là một câu truyện rùng rợn . Đây là một việc có thật hơn nữa chắc gì thầy Hariko là hung thủ ? Kurumi đã mất tích năm ngày rồi . Em vẫn chưa có tin tức của cô ấy nên không có thời gian cho thú vui của anh đâu .

_ Liệu Kurumi có liên quan đến việc này không ? Mình phải làm sao để giúp cô ấy ? Em muốn biết điều đó nên mới đến đây đúng không ? Vậy thì em bắt buộc phải giúp anh thôi !

_ Nhưng nó đâu có liên quan đến câu hỏi của em ?

Anh ta trưng giọng cười kỳ cục của mình rồi đặt ra một câu hỏi khiến tôi phải suy nghĩ một lúc lâu .

_ Câu truyện rùng rợn như thế nào em cho là đáng sợ nhất ?

_ Câu truyện đáng sợ nhất ư ?

_ Phải câu truyện đáng sợ nhất cần có các vai diễn, cách kể truyện và khán giả . Tất cả đều rất cần thiết để hình thành một câu truyện đáng sợ . Tuy nhiên, hiện tại câu truyện đáng sợ trong trường vẫn chưa hoàn thành, thậm chí nó còn chưa đến lúc cao trào nữa . Người không tin câu truyện này đáng sợ chính là khán giả .

_ Khán giả ?

_ Đúng vậy ! Câu truyện rùng rợn từ anh ta sẽ bộc lộ nỗi sợ hãi tột đỉnh và khiến tất cả mọi người phải hoảng sợ . Và đến lúc đó, câu truyện kinh dị này mới thực sự hoàn thiện .

_ Vậy thì sao chứ ? Em chỉ mong Kurumi không liên quan đến chuyện này .

_ Được, vậy hãy tìm ra kẻ sát nhân là ai .

_ Hả ?

_ Từ bây giờ anh sẽ kể chuyện cho  " khán giả "  nghe nghĩa là.... Mà thôi có nói bây giờ em cũng chẳng hiểu nổi đâu . Như anh đã nói  " khán giả "  chính là người sợ câu truyện nhất . Thế ai là người sợ hãi nhất ?

_ Đó là.... Thầy Hariko ?

_ Anh sẽ lo diễn biến và phần cao trào, em chỉ cần xác nhận sự thật thôi . Cả hai đều có lợi phải không ?

_ Nhưng.... Sao anh lại muốn giúp em ?

_ Tuyệt ! Vậy em đồng ý rồi nhá . Tốt tốt !

_ Ế em nói vậy hồi nào ?

_ FuFuFu ! Chờ anh tí .

Công cuộc ép buộc đã xong xuôi, anh ta tảng lờ đi sự phản đối yếu ớt của tôi . Yotsuba đi tới cái bàn giữa phòng và lục cái thùng trên đó . Anh ta lôi ra một cái chân của búp bê khỏi cái thùng giấy . Hình như nó chính là cái chân của con ma búp bê kia .

_ Em chỉ cần cầm cái này và đứng ngoài phòng Kinh Tế còn lại để anh lo liệu .

Nói xong anh ta quẳng cái chân cho tôi .

_ Em sẽ làm gì với cái này ?

_ Em chỉ cần đứng ngoài cửa sổ và giữ nó, chỉ thế thôi . À ! Còn nữa, sau khi đèn tắt em phải đứng ngay cửa chờ 5 phút rồi mới vào rõ chưa ?

_ Sao ? Em phải làm vậy à ?

Một lần nữa câu hỏi của tôi bị vứt bén sang một bên . Yotsuba ngồi trên chiếc ghế gỗ đan những ngón tay lại với nhau đặt gần mặt mình và nói với tôi một câu mà sau này sẽ trở nên cực kỳ quen thuộc .

_ Được rồi ! Đi thôi, Cùng tạo nên một truyền thuyết đáng sợ nào . FuFuFuFu !

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...