Sáu giờ ba mươi chiều, khi mọi học sinh đã về hết tôi vẫn ở lại lớp học và chờ đợi . Nhận được điện của anh Yotsuba, tôi bắt đầu đi đến phòng Kinh Tế Gia Đình . Khi đang băng qua bãi cỏ để đi tắt đến phòng Kinh Tế . Đột nhiên có ánh sáng phát ra từ phòng chuẩn bị vật liệu nấu ăn của trường nằm gần phòng Kinh Tế thu hút sự chú ý của tôi, tôi liền tiến lại cửa sổ nhỏ ngoài kho nhìn vào .
_ Tuyệt.... Tuyệt lắm.... Cuối cùng thì.... Cuối cùng thì mình cũng hoàn thành nó .
Một bóng người quay lưng đứng gần tủ lạnh đang thì thầm điều gì đó .
_ Thật hoàn hảo.... Tuyệt đẹp .
Hắn mở tủ lạnh ra làm hé ra một con búp bê thiếu chi phải đang ở trong đó .
" Í í í đó chính là búp bê Mika sao ? Nhìn... bình thường hơn con búp bê khủng khiếp của ông Yotsuba nhiều . Cơ mà cái váy đó quen thế nhỉ ? Hình như là.... " .
_ Này nhóc con với cái chân phải của mi, mọi thứ sẽ hoàn thành . Vui lên đi chứ ? HaHaHaHa !
Hắn quay lại nhìn vào một góc và trời ơi.... Trong góc đó là một bé gái nhỏ đang co ro sợ hãi . Lúc đó tôi chợt nhìn vào mặt hắn, một gương mặt quen thuộc hiện ra, khuôn mặt mà tuần nào tôi cũng thấy . Đó chính là Thầy... à không tên sát nhân Hariko.
_ Màu da của mi... Vị trí nốt ruồi... HaHaHaHa ! Phải là chân phải của mi, những cái chân khác sẽ không hợp với cái váy của ta .
_ Uhm.... Uhm... Uhm.... !
Đứa bé hoảng sợ co rúm người lại né tránh bàn tay của Hariko . Mặc dù cố gắng kêu cứu nhưng miếng vải buộc quanh miệng khiến cho âm thanh không thoát ra khỏi cổ họng của nó . Chỉ có thể nhìn cái chết đến gần mà không thể làm gì là điều kinh hoàng nhất mà nạn nhân của tên sát nhân phải chịu đựng . Hariko tự độc thoại với bản thân mình .
_ Sao ? Mi cũng đồng ý á ? Được rồi, được rồi . Giờ thì mau cắt cái chân phải của mi để hoàn thành tuyệt tác của ta thôi .
_ Này không được làm thế .
Fu Fu Fu Fu .
_ Gì thế ? Gì thế ?
Một giọng cười rợn người vang lên to đến mức át cả giọng nói của tôi . Có ai đó đang dựa vào cửa vừa nhìn vào đây vừa cười lớn . Từ cái âm điệu đáng ghét ấy khỏi cần nhìn tôi cũng biết đó là ai .
_ Thì ra là thế, tôi hiểu rồi . Đây không phải là con búp bê " Diện quần áo " mà phải là búp bê " Gắn thêm bộ phận" nhỉ ? Thường thì người ta chọn quần áo để diện cho búp bê tuy nhiên với ông thì lại khác . Ông chọn các bộ phận của búp bê để hợp với quần áo của ông .
_ Hừ ! Mày là học sinh à, lẽ ra giờ này mày phải về nhà rồi chứ ? Mà nhìn mày trông không giống học sinh cho lắm .
_ Tôi không về . Sau giờ học là thời gian hoàn hảo cho một câu truyện rùng rợn diễn ra .
Vừa nói Yotsuba vừa đóng cánh cửa và khóa lại . Anh ta cố tình giữ khoảng cách vừa phải với Hariko, liếc nhìn về phía tôi đang núp, Yotsuba bình thản nói .
_ À mà mỗi người đều có một công việc riêng nhỉ ?
_ Hử ?
" Oạch quên mất tiêu.... Rồi, được rồi, khó ghê đó đi liền đây " .
Nhớ tới chuyện đã được dặn tôi cắm đầu chạy như bay tới chỗ trong kế hoạch . Hariko không hiểu được ý trong câu của anh ta nên đã ngộ nhận . Hắn gãi cằm nhìn về phía anh có vẻ thú vị .
_ Chuyện rùng rợn à ? Hóa ra chính mày là thằng tung tin đồn đó à ? Điều đó làm ta rất khó chịu vì lũ học sinh cứ mò tới đây để thử lòng can đảm, ta đã gần xong việc rồi .
_ Không, không, không ! Việc của ông sẽ không bao giờ hoàn thành . Nếu Mika lấy đủ bốn chi, câu truyện sẽ trở nên quá đơn giản và nhàm chán . Nó sẽ phải lang thang đi tìm bộ phận cuối cùng mãi mãi . Đó là cái kết của câu truyện rùng rợn này . Tuy nhiên.... Trước đó, câu truyện vẫn cần một thứ nữa.... Tôi muốn tự mình nói với ông vì thế tôi đã đến đây , " Thầy " Hariko à.... FuFuFuFu ! Nào, giờ hãy nói về một truyền thuyết đáng sợ chỉ dành cho ông . Bắt đầu nhé ?
Trong căn phòng thoáng chốc trở nên im lặng . Hariko chẳng hiểu thằng nhãi kia đang tính bài trò gì, hắn nghĩ cứ chờ đợi một chốc xem sao . Cả hai người cứ dán chặt mắt vào nhau mà không nhúc nhích lấy một phân . Chính Yotsuba là người phá vỡ cái sự im lặng nặng nề ấy . Thình lình anh cất tiếng rồi từ từ di chuyển khắp phòng .
Lê... Lê... Lê....
Tìm kiếm một phần thân thể .
Một giọng nói vu vơ .
Chưa Đủ.... Chưa.... Vẫn Cần.... Một thứ nữa....
A.... Một cái chân phải.... Đây rồi .
_ Đúng là Mika muốn có cái chân phải . Nhưng, những người khác cũng muốn một thứ gì đó . Đó là những cô bé đã bị mất chân tay, vì ông . Chính vì ông, chân tay họ đã bị lấy mất . Những cô bé đó.....
Hướng ngón tay chỉ vào Hariko, Yotsuba chậm rãi tiếp tục câu truyện của mình .
Lê... Lê... Lê....
Kéo lê theo cơ thể của họ...
Cái cơ thể thiếu mất một chi....
Lê... Lê... Lê....
_ HaHaHaHa ! Mấy con bé đó đã bị giết rồi . Làm sao chúng có thể sống lại và di chuyển được chứ . Vả lại.... Tao.... Tao đã cho chúng những bộ phận thay thế rồi mà .
Yotsuba ôm bụng cười nhạo tên sát nhân . Có vẻ câu truyện của anh đang tác động một phần nào đó trong suy nghĩ của Hariko . Khi tiếng cười chấm dứt, Yotsuba lạnh lùng nói với khán giả của mình .
_ Ông nghiêm túc đấy à ? Ông gọi đó là thay thế ? Nói thật nhé, những thứ đồ nhựa ấy không bao giờ thay thế được máu thịt thật sự được . Những cô bé ấy đến đây trả lại mấy thứ đồ giả, họ dùng những chi còn lại của mình kéo lê ba chi kia và tới để lấy lại chân tay thật của mình .
Lời kể bắt đầu nhỏ dần di, trong bóng tối khuôn mặt Yotsuba không thể nhận diện được . Âm thanh cứ từ từ giảm dần cho đến khi chỉ như một tiếng thở dài thế nhưng Hariko vẫn cứ nghe rõ mồn một câu truyện ấy .
Mang bộ phận giả đến....
Có tiếng bước chân ai đó từ ngoài hành lang đang tiến lại gần thật nhanh . Cứ như thể thứ gì đó đang hối hả tìm đến căn phòng này .
_ Không....
Họ đang từ từ....
Tiếng bước chân nhỏ dần dần, thứ ngoài kia đã dừng lại tại đâu đó như thể đang lắng nghe .
_ Không thể được.....
Từ từ....
Chậm rãi....
Âm thanh lại tiếp tục và lần này hình như có thay đổi .
_ Chuyện này không thể nào...
Họ đã đến rất gần rồi....
Nỗi sợ bắt đầu lan tỏa vào sâu trong xương cốt của Hariko . Hắn bắt đầu mất bình tĩnh dần theo từng lời nói của Yotsuba .
_ Thằng điên ! Chuyện này thật vớ vẩn.
... Hết sức vớ vẩn....
Đột nhiên Yotsuba giơ một ngón tay lên miệng cắt ngang câu nói .
Xoạt... Xoạt... Xoạt... Xoạt....
Âm thanh của một vật gì đang lê tới vang lên trong hành lang . Khi âm thanh biến mất, một bóng người thình lình đứng trước cửa căn phòng .
Lạch cạch... Lạch cạch.... Lạch cạch
Cánh cửa bị khóa chặt đang rung bần bật như muốn bung ra khỏi chốt cửa . Kẻ đứng bên ngoài chắn hẳn đang rất muốn vào trong .
_ Cái quái gì thế ?
Hariko bụm miệng sợ hãi, hắn bò xuống núp dưới chân bàn giáo viên .
_ Nghe này, " Thầy " Hariko ạ ! Dù ông có núp ở đâu, giữ yên lặng đến đâu thì.... Những bé gái ấy cũng sẽ tìm được ông thôi .
Chẳng hề thương xót, Yotsuba lạnh lùng nói với kẻ đang sợ hãi mà trốn dưới góc của cái bàn . Hariko giơ tay về phía anh cầu cứu với đôi mắt hoang dại đang chìm trong nỗi sợ tột độ .
_ Giúp... Giúp tôi với.... Cứu tôi, làm ơn cứu tôi....
_ Quá muộn rồi . Những cô bé đó đã.... Đến gần cửa sổ rồi . Mika và ba cô bé tội nghiệp, mỗi người thiếu mất một chi . Nhưng không sao, ông hãy nhìn đây......
Yotsuba tiến đến tắt đèn, mở khóa cửa và kêu Hariko nhìn ra khung cửa sổ gần đó . Một bóng người hiện ra trên tấm màng mỏng, người đó đang cầm một cái chân và dán sát cả cơ thể vào tấm kính mỏng manh .
_ Không... không ! Không thể thế được.... Làm ơn đừng.... Đừng vào đây !
Kẹt... Kẹt... Kẹt...
Tiếng kéo cửa vang lên . Một bàn tay đang nắm chắc tay nắm cửa đẩy vào trong . Trước khi cánh cửa hoàn toàn được mở tung, Yotsuba bắt đầu nói một cách thật nhanh với khán giả của mình .
_ Ông có nhận ra điều gì không nhỉ ? Hả " Thầy " Hariko ? Tất cả các chi của " Thầy " chẳng phải... Vừa đủ bốn cái sao ?
_ Aaaaaaaaaaaaaaaaaaa .
Những ngón tay của Hariko ôm chặt lấy gương mặt của hắn . Tiếng thì thầm của những đứa trẻ bỗng xuất hiện bên tai hắn gần đến mức dường như có thể cảm nhận được hơi thở .
Đưa nó cho tôi.... Đưa nó cho tôi... Mau đưa nó đây....
Một giọng nói trẻ em vang lên, trong mắt Hariko có một con búp bê đang ôm chân phải mình và ba đứa trẻ đang bám các chi còn lại của ông....
_ Làm ơn.... Không phải tôi.... Tôi không cố tình.... Đừng lấy chúng, đừng lấy chúng !
_ Chuyện gì đang diễn ra vậy anh Yotsuba ?
Ngay khi bước vào căn phòng tôi nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ . Thầy Hariko đang lăn lộn, cào cấu cơ thể và lết từ từ vào góc phòng . Còn anh Yotsuba đang đứng ôm cô bé bị bắt vào người .
_ Có chuyện gì vừa xảy ra thế anh yotsuba ?
_ Chân.... Chân của tôi......
_ À không biết, chắc ông ta nhìn thấy cái gì đó thôi . Hay có lẽ... Ông ta nghĩ rằng mình đã thấy gì đó . Dù là gì đi nữa, câu truyện về " Mika ba chân " đã kết thúc tại đây .
Tối hôm đó thầy Hariko đã bị bắt . Cô bé được gặp lại bố mẹ của mình, cảnh tượng thật sự rất xúc động . Trong lúc cảnh sát lấy lời khai, tôi tình cờ thấy anh Yotsuba đang ngồi tán chuyện với một vị thanh tra . Thấy tôi nhìn anh ta cười đểu một cái, một nụ cười đủ sức làm ứa gan bất cứ ai . Sáng hôm sau, không thắng nổi sự tò mò, tôi lại đến gặp Yotsuba .
_ Phù ! Em mừng là cô bé ấy đã an toàn . Nhưng em vẫn chưa biết Kurumi ở đâu, nhân tiện cho em hỏi có chuyện gì khi em mở cửa ra vậy ?
_ Hờ, anh đã dặn chờ năm phút rồi mà em vẫn lao vào lẹ thế ?
_ Úi... Tại lúc ấy em.... Gấp quá .
_ Được rồi ! Lúc ấy là sáu giờ bốn mươi lăm, đó là lúc bác bảo vệ đi tuần .
_ Đi tuần ?
_ Không phải chân bác ấy bị đau nên đi lại khó khăn sao ? Tiếng gót giày bị kéo trên sàn là của bác ấy . Bác ta luôn lười biếng trong việc tuần tra nên chẳng khi nào mở cửa phòng học để nhìn cả . Còn lúc em đứng ngay cửa sổ thì trong phòng tối thui và bị cửa sổ bị che bớt bởi tấm màn, Hariko đã bị lừa bởi cái bóng ấy .
_ Ồ ra là vậy ! Chỉ có thế thôi à . Phù !
Mọi chuyện đều xảy ra tình cờ . Chỉ là bác bảo vệ bị đau chân đang đi tuần, còn mình chỉ tình cờ đứng đó, chỉ vậy thôi . Nhưng chủ yếu là do Yotsuba, anh ta đã không để ai có thời gian nhận ra sự thật trong " Lời nói " của anh ấy .
_ Xem nào "Cách kể truyện ", " Vai diễn " và " khán giả " . Để tạo nên một câu truyện đáng sợ nhất thì cần khán giả tốt nhất . Khán giả phải là người có liên quan sâu sắc đến sự việc nghĩa là.... Câu chuyện đáng sợ nhất phải liên quan tới sự thật ư ?
_ Ai mà biết ! Anh chỉ tạo ra một truyền thuyết rùng rợn thôi, hiếm khi nó liên quan đến sự thật . Điều quan trọng nhất với anh là thuyết phục được khán giả . Vì thế, sự thật lộ ra từ câu truyện bởi vì có một nỗi sợ lớn hơn được truyền đến . Cơ mà nước trà anh pha ngon không ?
_ Uhm.... Ngon thật, lạ ghê nhìn ghê thế này mà ngon quá .
_ FuFuFuFu !
_ Sao anh lại cười ? Anh bỏ gì vào đây thế ?
_ Em không muốn biết đâu đồ ngốc ạ .
_ Em không có ngốc nhá !
_ Chắc là thế .
Chép miệng hừ một cái, tôi vội bỏ ly nước xuống bàn . Cố gắng xua tan ý nghĩ về thứ chất lỏng xanh xanh ấy, tôi hỏi về số phận của khán giả .
_ Còn thầy Hariko thì sao ? Hình như ông ấy chưa bao giờ trải qua một chấn động lớn đến thế . Lúc bị bắt thầy Hariko cứ luôn miệng rên đừng lấy chân tay của ổng .
_ Đó là vì nỗi sợ hãi của ông ta là cảm nhận chính " Những gì " ông ta đã làm, bọn tội phạm luôn thế . Có lẽ, ông ta sẽ không bao giờ bình tĩnh khi trông thấy trẻ con hay búp bê nữa . Nhân tiện sao em vẫn còn ở đây ? Em đã bảo sẽ không đến đây nữa cơ mà ? Anh không quan tâm đến những người không có " Câu chuyện lễ vật " .
" Đúng vậy, mình ghét những câu truyện rùng rợn hay những thứ đáng sợ . Nhưng mình không muốn Kurumi trở thành một phần của những câu truyện rùng rợn .Anh Yotsuba chẳng có quan hệ gì với Kurumi và bí ẩn vẫn chưa đượcgiải quyết . Mình cảm thấy như vậy, nhưng tại sao những câu nói của anh ấy vẫn luôn quanh quẩn trong đầu mình và hôm qua nhờ câu truyện rùng rợn đó mà tênsát nhân đã bị bắt . Nếu mình tin tưởng anh ta, biết đâu sẽ có cơ hội tìm được Kurumi chăng ? " .
_ Anh yotsuba ! Anh có thể nghe em nói một lần nữa được không ? Có một chuyện đã xảy ra vào hôm Kurumi biến mất .
_ FuFuFuFu ! Để xem nào, anh tự hỏi câu truyện của em liệu có phù hợp với một " Câu chuyện rùng rợn " ?
Chaporia
Bình Luận (0)