Dãy nhà cũ của trường cấp ba Hishinaraka vào buổi tối là một trong những nơi ghê rợn nhất ở thành phố này . Ban đêm tại đấy luôn có những tiếng động lạ phát ra từ mọi nơi trong dãy nhà ấy, chính vì thế không bao giờ có người nào dám một mình vào đây vào buổi tối, đặc biệt là vào mười hai giờ khuya . Ấy thế lại có một bóng người đang đi vào trong . Tsuchiya đi vào trong mà không hề liếc nhìn xung quanh một lần, cứ như đã quen thuộc với nơi này . Khi Tsuchiya đi tới trước một căn phòng xập xệ, cậu ta tiến thẳng vào bên trong chẳng màn tới màn đêm đang vây kín nơi này . Nhưng khi vừa đặt chân lên ngưỡng cửa, một giọng nói đột ngột vang lên đằng sau.
Các cậu xong chưa ?
Một người đứng ở góc khuất của hành lang từ từ đi ra . Tsuchiya chưa bao giờ thấy kẻ nào như thế trong ngôi trường này, có điều gì đó rất khác lạ trong con người này phải cẩn thận, cậu ta nghĩ như vậy đấy . Kẻ lạ mặt kia là người mở lời trước .
_ Anh bạn đến đây giờ này . Xem ra là muốn thử lòng can đảm chăng ? Ở đây nguy hiểm lắm, con ma sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào đấy .
_ Ma ? Anh muốn nói đến mấy câu chuyện rùng rợn à ? Tôi chả tin vào những thứ đó . Mà anh đến đây làm gì ?
_ Tôi cũng là học sinh của trường này mà, dù đồng phục có hơi khác một tí . Tôi đến đây để thử lòng can đảm ấy mà . Thật ra, tôi rất thích những câu chuyện rùng rợn . Nhưng mà tôi có thể hỏi anh bạn một việc được không ?
_ Việc gì ?
_ Nếu anh đến đây không phải để thử lòng can đảm.... Vậy thì để làm gì ?
_ ..... Không phải việc của anh . Tôi đi về đây, tạm biệt .
Tsuchiya vội vàng quay gót đi khỏi đây, trông cậu đang hết sức bực bội như thể người lạ mặt kia đã xen ngang vào công việc quan trọng nào đó của mình . Mặc kệ cho Tsuchiya đi khỏi, Yotsuba bắt đầu quan sát khung cảnh ghê gợn xung quanh mình .
_ Hmm... Trong căn phòng này sẽ có gì đây ?
Ánh mắt của Yotsuba ngừng lại tại căn phòng mà Tsuchiya dự định sẽ bước vào trong . Anh tiến vào bên trong và nhìn xung quanh căn phòng . Chỉ toàn là những mảnh bàn ghế cũ kỹ bị mối mọt ăn nằm khắp nơi . Một cái bảng đen đã bị vỡ nằm một góc tường, các tấm vải che cửa sổ bay phất phới như thể có một bàn tay đang giật lấy nó . Trong một góc tường là tủ dựng dụng cụ vệ sinh lớp học, Yotsuba bước đến mở cái tủ sắt rỉ sét ấy ra . Có một vật gì bỗng rớt khỏi tủ ngay khi anh mở cửa sắt ra . Nhặt cái vật dưới chân mình lên Yotsuba nhận ra đó là một cái ví da đựng tiền còn mới cứng, trong cái ví đó là thẻ chứng minh của một nữ sinh có gương mặt khá đẹp có tên là... Hinako Kurumi .
Những tin đồn trong trường bắt đầu thay đổi, dựa vào sự mất tích bí ẩn của Kurumi mọi người đã ghép cô vào trong câu chuyện ma mà tôi đã lan truyền .
_ Này, này . Con ma trong ngôi trường cũ là Hinako Kurumi đúng không ?
_ Nhưng không phải cô ấy mất tích rồi sao ?
_ Cô ấy chết chưa nhỉ ?
_ Suỵt ! Các cậu nói to quá đấy . Nhân tiện, cô ấy mất tích bao nhiêu ngày rồi nhỉ ?
_ Tệ thật đấy....
Hiện giờ trong trường mọi cuộc trò chuyện đều nói về Kurumi và ai cũng nghĩ rằng cô ấy đã.... Việc này ảnh hưởng rất lớn tới tinh thần tôi, nó gần như xóa đi hi vọng của tôi . Hết chịu nổi không khí trong lớp học, tôi xin thầy xuống phòng y tế rồi đi thẳng tới chỗ Yotsuba với hi vọng anh ta sẽ có tin gì đó tốt hơn . Vừa bước chân vào trong địa bàn của Yotsuba, tôi thấy anh ta ngồi đó đang xoay lưng lại nhìn chằm chằm vào.... Con búp bê ma .
_ Nghe này Makoto ! Kẻ đã giấu Hinako Kurumi chính là Tsuchiya .
Trước khi tôi kịp hỏi thăm về tin tức, Yotsuba đã nói với tôi bằng chất giọng đều đều, đúng y chang cái âm điệu mà bác sĩ hay thông báo cho bệnh nhân của mình những tin xấu . Nói xong anh ta quay lại và đưa tôi một cái ví da khá quen mắt . Tôi run rẩy giở nó ra, bên trong chiếc ví da là thẻ chứng minh của Kurumi .
_ Cái này.... Cái này... Ở đâu ra ? Anh Yotsuba, Kurumi đang ở đâu ? Cô ấy đang ở đâu thế ? Này, anh trả lời em đi ?
Yotsuba im lặng và không nhìn tôi . Anh ta quay mặt đi hướng khác như khẳng định lại cái ý nghĩ mơ hồ bên trong tôi .
_ Không... Không !
_ Khán giả lần này đã có rồi . Hãy hoàn thành câu chuyện thôi, giúp anh nào .
_ .... Tại sao ?
_ Em không muốn thấy sự thật sao ?
_ Sau tất cả... Tsuchiya lại là hung thủ . Chỉ còn là vấn đề thời gian, rồi anh ta sẽ bị bắt vì thế.... Kết thúc rồi ! Cuối cùng, em đã không làm được gì.... Không gì cả.... Tất cả đã kết thúc....
_ " Trò chơi trốn tìm " vẫn chưa kết thúc đâu . Câu chuyện rùng rợn lần này là tìm ra Hinako Kurumi. Nếu không có Nakashima Makoto, sẽ không thể hoàn thành được . Chơi trốn tìm cần ít nhất hai người . Còn ai khác ngoài em có thể tìm ra Hinako Kurumi ? Nếu em có thể đối mặt với một sự thật khủng khiếp và quyết tâm tìm người bạn thân nhất cho đến giây phút cuối cùng.... Chắc chắn em sẽ tìm ra " Câu trả lời " . Khi câu chuyện của anh bắt đầu, em sẽ làm bóng ma của " Trò chơi trốn tìm " anh sẽ gọi khán giả tới và hoàn tất phần cao trào . Nhanh lên nào chúng ta sắp sửa tạo ra... Một câu chuyện đáng sợ khác .
" Được rồi tập trung nào .
" Trò chơi trốn tìm "
lần này sẽ do mình sẽ kết thúc, chính mình sẽ chấm dứt câu chuyện này " .
Sau khi anh Yotsuba đi khỏi phải một lúc lâu nữa tôi mới có thể tự vực mình dậy được . Với quyết tâm cháy bỏng trong tim, tôi sẽ dồn hết sức mình để hoàn thành câu chuyện này . Tôi bèn bước ra khỏi căn phòng mà tiến đến dãy nhà cũ . Dọc đường đi tôi cứ thom thóp lo sợ bị giáo viên bắt gặp khi đang lang thang ngoài này . Tôi bắt đầu tự hỏi làm thế nào Yotsuba có thể thoải mái tung tăng khắp nơi mà chẳng bị ai phát hiện ra . Do mọi người đều ở trong lớp học nên dọc đường đi tôi chẳng gặp khó khăn gì cả . Khi đã bước ra ngoài sân trường tiến tới dãy nhà cũ, tôi bỗng thấy Toto đang chui vào lỗ hổng trên bức tường gỗ của dãy nhà .
_ Hả ? Gì thế này ? Toto đừng có chui vào trong đó.... Á nó chui vào mất rồi .
Rẹt.... Rẹt.... Rẹt
Âm thanh của loa phát thanh trường vang lên thật bất thường . Đây không phải là thời điểm mà chiếc loa được sử dụng . Ngay sau tiếng rè rè, một bản nhạc kinh dị được phát ra .
_ Chào buổi sáng . Đây là ban thông tin của trường Hishinaraka .
_ Hình như là giọng của Yotsuba thì phải, hèn gì nãy giờ chẳng thấy lão đâu ra là làm trò này .
Sau khi thông báo được phát ra, những học sinh trong trường tỏ ra hết sức tò mò về nó . Bản tin này đang thu hút sự chú ý của mọi người một cách quá mức .
_ Hả ? Đây là thông báo buổi sáng à ?
_ Nhưng bây giờ sắp tan học rồi mà lạ nhỉ ?
_ Chắc có tin " Hot " đấy . HaHaHa !
_ Cơ mà bản nhạc hơi bị ghê đấy .
Giọng nói của Yotsuba tiếp tục vang lên qua loa phát thanh .
_ Và bây giờ là thông báo ngày hôm nay....
Các cậu xong chưa ?
Các cậu xong chưa ?
Các cậu xong chưa ?
Âm điệu lạnh xương thường được anh ta sử dụng khi kể các câu chuyện của mình giờ đây bị bóp méo bởi dàn loa dỏm khiến cho nó nghe thật kỳ quái .
_ Xin chào mọi người . Từ bây giờ, câu chuyện rùng rợn ngày hôm nay của chúng ta sẽ bắt đầu.
Ngay khi giọng cười dọa người của anh ta vừa kết thúc, mọi học sinh trong trường đồng thời giật mình một cái . Họ đã nhận ra người đang nói là ai .
_ Ê ! Mày.... Mày có nghe thấy không ?
_ Đây.... Đây, đây là..... Yotsuba ?
_ Chắc chắn là anh ta . Truyền thuyết của ngôi trường này .
_ Không ngờ anh ta lại có thật .
Trong khi mọi người vẫn chưa hoàn hồn, Yotsuba đã bắt đầu câu truyện của mình . Chẳng biết các giáo viên sẽ phản ứng như thế nào nhưng lúc này thì tôi chẳng thể nào biết được .
_ Lúc bình minh, tại dãy nhà cũ của trường.... Một học sinh đã biến mất .
Các cậu xong chưa ?
_ " Bóng ma " bị bỏ lại một mình nói . Nó vẫn đang tìm kiếm một ai đó và.... Người mất tích sẽ sớm được tìm thấy . Vậy thì, đó là ai ? Người nó đang tìm là ai ? " Trò chơi trốn tìm " vẫn chưa kết thúc . Người đang lang thang trong ngôi trường cũ có phải là " Ma " chăng ?
Trong khi Yotsuba bắt đầu truyền bá nỗi sợ hãi thì tôi lại đang ở dãy nhà cũ tìm kiếm Toto .
_ Toto ơi mày chạy đâu rồi ?
_ Em lại ngăn cấm Toto à ?
Tsuchiya hiện ra đột ngột như thể xuất hiện từ hư không . Tuy nhiên, tôi biết rằng thật ra anh ta chỉ mới bước ra khỏi căn phòng kế bên mà thôi . Hướng đôi mắt thù hận về kẻ xấu xa đó, tôi hét lên .
_ Tsuchiya ! Trả Kurumi lại đây !
_ Trả lại ? Mày có hiểu việc tao đang làm không ? Hinako Kurumi là của tao . Tao giấu cô ấy đi để cô ấy thuộc về tao . Và nơi giấu ? Tao sẽ không bao giờ cho mày biết . ToTo rất hiền nhưng.... Nếu nó dám động vào tài sản của tao.... Tao sẽ bẻ hết răng nó .
Gương mặt hắn ta méo mó lại vì tức giận . Hắn từ từ tiến tới sát người tôi, hai bàn tay giơ lên chuẩn bị sẵn sàng cho một việc cực kỳ tồi tệ .
Rầm ! Xoảng.... Xoảng !
Thứ gì đó vừa đập mạnh vào cửa kính hành lang phía sau làm nó vỡ ra từng mảnh . Tuy nhiên tôi không dám quay lại nhìn, mọi sự chú ý của tôi đều dồn hết vào Tsuchiya .
_ Một tên con trai vẻ ngoài yếu đuối săn tìm một cô gái như một con chó điên và giống như vậy, hắn ta đang chuẩn bị làm điều tương tự với một cô gái khác . Tuy nhiên đúng lúc đó hắn lại lên cơn điên và cả sự lo lắng nữa .
Một giọng nói quen thuộc vang lên, tôi liền quay lại nhìn . Đúng là Yotsuba, anh ta đứng gần cái cửa sổ bể và khung cảnh đằng sau cái cửa sổ đó, thật lạ thường . Bầu trời đang chuyển sang màu đen, những đám mây cuốn lại cùng với con gió kỳ lạ cuống những chiếc lá bay không theo quỹ đạo nào lao vào trong . Yotsuba đứng sát cái khúc ngoặc của hanh lang kế của sổ, nữa người hiện ra và trên mặt nở một nụ cười rùng rợn .
_ Anh Yotsuba .
Tôi mừng rỡ kêu lớn .
_ Mày là thằng tối qua và cả trên thông báo lúc nãy nữa . Sao mày đến đây lẹ vậy ?
_ Anh bạn còn nhớ là tốt rồi . Còn chuyện sao tôi đến lẹ vậy anh bạn muốn biết không ?
_ Làm sao chứ ?
_ Một ma thuật của thời hiện đại – Yotsuba thì thầm ra vẻ bí ẩn rồi giơ tay chìa ra một món đồ nhỏ – Máy thu âm .
_ Hừ....
_Hm..... ! Có vẻ như anh bạn đây đã nghe hết thông báo lúc nãy nhỉ, phải không nào Tsuchiya ! Vậy, hãy để buổi diễn bắt đầu .
Chaporia
Bình Luận (0)