"Hinako Kurumi là của ta " . " Ta không muốn ai khác cướp đi cô ấy " . " Ta muốn có cô ấy " . " Nếu cậu có một vật quan trọng, cậu sẽ giữ nó rất kỹ phải không ? " .
Yotsuba lặp lại chính xác từng câu nói của Tsuchiya không sai lấy một từ . Sau khi đã nói hết những câu đó, giọng điệu của anh ta thay đổi hẳn, nửa như kết tội nửa như phán xét .
_ Vậy.... Tại sao mày giết cô ấy ?
_ Gì cơ ?
_ Tao hỏi ? Tại sao.... Mày giết cô ấy ?
_ Giết cô ấy ? Mày đang nói cái quái gì vậy....
Tsuchiya bỗng nhiên ngừng lại và quay mặt vào căn phòng kế bên . Hắn lao vào trong rồi bắt đầu điên cuồng ném những chồng ghế xếp bên trong ra ngoài . Đằng sau góc khuất của những cái bàn, cái ghế cũ kỹ hiện ra một tấm màn sẫm màu, do bị đống đồ cũ đó che khuất nên chẳng ai có thể nhìn thấy được . khi hắn ta kéo màn ra.... Hinako Kurumi đang nằm dưới đất, từ chỗ đầu cô ấy là một vũng máu khô và trong vũng máu đó là một mảnh kính, gần đó là một chiếc giày bị tuột khỏi chân cô ấy .
_ Cái quái.....
Giọng nói phán xét của Yotsuba lặng lẽ vang lên ngay sau lưng Tsuchiya . Câu hỏi được lặp đi lặp lại như một lời buộc tội .
Tại sao mày giết cô ấy ?
_ Không phải do tôi . Tôi chưa hề....
Vậy mày thấy thế nào ?
Trông Tsuchiya hết sức hoảng loạn, đôi mắt hắn đảo qua đảo lại khắp nơi như cố bấu víu thứ gì đó để bào chữa cho bản thân mình . Yotsuba tiếp tục câu hỏi của mình .
_ MÀY " CHƯA " GIẾT CÔ ẤY . Nếu đúng như vậy thì hãy đến đó và nhìn lại xem, xem cô ấy đã chết hay chưa...
Tsuchiya đứng đó trong câm lặng, hắn chẳng thể thốt lên một lời bào chữa nào cho hành động man rợ của mình . Cả người hắn rung bần bậc lên trong sự sợ hãi .
_ Mày đang sợ hãi bởi vì mày tự hiểu rằng chính mày đã giết cô ấy . Cô gái ấy đã bị giam giữ ở đây trong bao nhiêu ngày ? Tất nhiên cô ấy không thể nào chịu đựng nổi . Tối hôm đó vì lo lắng nên mày đã đến kiểm tra . Mày sợ những học sinh đến thử lòng can đảm sẽ biết được việc mày giấu Hinako Kurumi trong dãy nhà cũ, nơi mày " Bảo quản tạm thời " cô ấy .
_ Ta thích Kurumi, vậy nên.... Ta không muốn Kurumi " Của mình " bị kẻ khác chạm vào và sẽ chẳng ai biết chuyện này nếu các người không thể kể cho ai khác, ta sẽ không có tội . Ta chỉ cần giữ bí mật này với những kẻ khác thôi . Ahhhh, thật đáng tiếc !
_ Mi....
Khuôn mặt hắn đơ ra chẳng còn miếng cảm xúc nào . Trong đôi mắt hắn chỉ tồn tại một sự điên loạn đến tột cùng của một con người đã vứt bỏ lý trí cùng lương tâm của mình . Tôi giận đến mức chẳng thể tự kìm chế nổi cơ thể mình, khi chuẩn bị lao về phía Tsuchiya thì Yotsuba đã giơ tay ngăn lại .
_ Chờ đã Makoto và đừng thất vọng thế . Chúng ta vẫn chưa kết thúc " Trò chơi trốn tìm " mà . Tôi muốn kể cho anh Tsuchiya, cái kết của câu truyện rùng rợn " Trò chơi trốn tìm trong ngôi trường cũ " .
Vậy bắt đầu nào ! Câu chuyện dành riêng cho Tsuchiya .
_ Ah !
Tới giờ này tôi mới nhớ lời dặn dò của Yotsuba lúc nãy .
" Nghe đây Makoto ! Khi anh bắt đầu kể chuyện, em sẽ làm " Ma " trong trò chơi trốn tìm " . Đó là lời dặn lúc nãy anh Yotsuba nói với tôi .
_ 1.... 2.... 3.....
Nhắm mắt lại, mặt kệ mọi chuyện xung quanh, tôi bắt đầu đếm . Tsuchiya cười nhạo tôi khi làm thế, hắn nhìn về hướng Yotsuba mà nói .
_ Hì hì hì ! Mày định kể cho tao câu truyện rùng rợn mà ai cũng bàn tán đấy hả ? Ta không tin vào ma quỷ đâu .
_ 20.... 21.... 22....
_ Kurumi biến thành " Ma " ư ? Chuyện đó.....
.... Không hề có chuyện đó .
Hai người đồng thanh nói . Khỏi phải nói Tsuchiya bất ngờ thế nào trước chuyện đó .
_ Hả ?
_ Mày không chú ý kỹ đến cái thông báo ban nãy rồi ? Tao đã nói rồi Kurumi không phải là " Ma ", Cô ấy đang chờ " Bóng ma " thật . Chờ được tìm thấy .
_ Hừ ! Giờ chúng ta đã thấy cô ta rồi . Trò chơi đã kết thúc !
_ Vậy.... Mày có nghe thấy " Giọng nói " đó không ?
_ 40.... 41.... 42....
Cất tiếng nói mê hoặc, Yotsuba bắt đầu dẫn dắt khán giả của mình vào câu chuyện rùng rợn của anh ta . Một âm thanh kỳ đó bỗng xuất hiện, nghe như tiếng móng vuốt đang cắm ngập vào sàn gỗ của dãy nhà cũ tạo ra .
_ Có thứ gì đó cứ cào cào.... Giống như cào xuống sàn nhà . Đó..... Tao đang nói đến âm thanh đó giống như là..... " Tôi muốn ra khỏi căn phòng tối tăm này ! " . Cô ấy đang cầu khẩn " Bóng ma " giúp mình .
_ 60.... 61.... 62....
_ Cô ấy đang khẩn cầu.... Đang cào xuống sàn nhà.... Đó là tiếng móng tay của người chết kéo lê cơ thể của mình .
Những giọt máu như đông lại trong người Tsuchiya . Hắn cảm thấy cả cơ thể như tê tái bởi cái lạnh từ đâu đó phát ra, với khuôn mặt không còn giọt máu nào, Tsuchiya thì thào nỗi sợ của mình . Những con số phát ra từ miệng tôi như thể đang tác động mạnh mẽ tới hắn .
_ Không thể thế được !
_ 71.... 72.... 73....
_ Cô ta chết rồi mà ! Trốn tìm cái quái gì chứ ? Cái....
Yotsuba giơ một ngón tay ra chặn đứng câu phản bác của hắn . Một loạt âm thanh khủng khiếp xuất hiện .
Roạt.... Roạt.... Roạt....
_ Không.... Không thể nào !
_ Mày nói " Cái gì " là sao ? Ý mày đang nói đến những âm thanh này à ? Tại sao mày lại bịt tai ?
_ Im.... Im đi.... Làm ơn.... Dừng nó lại đi.....
_ Nó sẽ không dừng lại . Từ lúc mày dấu Hinako Kurumi thì " trò chơi chốn tìm " đã bắt đầu rồi . Mày đã gây ra chuyện này nên cũng phải do mày kết thúc . Phải vậy không Tsuchiya ?
_ Không.... Không....
_ 90.... 91.... 92....
'' Nếu Kurumi có liên quan đến câu truyện này và bị mắc kẹt trong
" Trò chơi trốn tìm vô tận "
này....
Mình sẽ làm
" Ma "
. Mình sẽ tìm ra cậu ấy và kết thúc chuyện này một lần và mãi mãi . ''
_ Tsuchiya trò chơi trốn tìm vẫn chưa kết thúc, " Bóng ma " vẫn đang tìm người trốn .
Yotsuba nhìn thẳng vào kẻ đang co ro sợ hãi trên sàn gỗ cũ kỹ mà lạnh lùng nói .
_ 98.... 99.... 100 . Hức hức.... Các cậu xong chưa ?
Xong rồi !
Một giọng nữ đột nhiên phát ra từ phía tấm màn sờn rách kia . Kurumi với cơ thể đẫm máu đang đứng sau tấm màn cũ rách đó . Tấm màn vô tình che hơn nửa khuôn mặt của Kurumi chỉ để lộ ra một con mắt trái trên khuôn mặt đầy máu đen đang nhìn chòng chọc thẳng vào Tsuchiya . Hắn ta run lập cập từ từ quay lại nhìn Kurumi và quỳ xuống nói .
_ Tôi.... Xin lỗi.... Xin lỗi.... Tôi.... Tôi..... Xin hãy tha thứ cho tôi .
Hắn cứ lẩm bẩm những lời xin lỗi vô nghĩa rồi từ từ bò vào góc phòng tối tăm mà úp mặt vào đấy bịt tai lại trốn tránh mọi thứ .
" Tsuchiya phản ứng kì quặc như vậy vì hắn nhìn thấy ảo giác, nhưng mình không nghĩ đây là ảo giác " .
Tôi từ từ tiến đến gần Kurumi . Hình ảnh cô bạn thân đầy máu đang nhìn chằm chằm vào tôi có vẻ đáng sợ thật đấy nhưng lúc này tôi không quan tâm đến . Khi cả hai đối diện nhau, tôi giơ bàn tay run rẩy của mình lên và.... Nhéo mặt cậu ấy .
_ Là..... Thật !
_ Hihi ! Nè đau đó nha .
_ Đây là sự thật . Hức hức !
_ Á Makoto....
Tôi ôm lấy cô bạn thân mà khóc, những nỗi dằn vặt trong tôi đến bây giờ mới được giải thoát hẳn . Kurumi vỗ vỗ đầu mà an ủi tôi . Quệt nước mắt đi, tôi ngẩng mặt hỏi cái câu mà nãy giờ đang thắc mắc mãi .
_ Nhưng làm sao.... Sao cậu vẫn còn sống ?
_ Ờ thì anh có bảo cô ấy chết rồi đâu.... Chưa hề nhá !
_ !!?
Lão ôn thần xui xẻo Yotsuba đã bày ra cái trò này đây . Anh ta dọa tôi đến phát khiếp đi được, lẩm nhẩm trong bụng sẽ trả thù sau, hiện thời tôi đành phải tạm ngó lơ cái gã hắc ám này đi .
Rốt cuộc Tsuchiya cũng đã bị bắt nhưng do vẫn còn trong tuổi thành niên nên chỉ bị án treo . Khi cảnh sát đến hắn còn không thể tự đứng dậy mà phải nhờ họ khiên đi, câu chuyện về " Trò chơi trốn tìm " chắc chắn sẽ ám ảnh hắn hết phần đời còn lại .
Hôm sau, cả hai người chúng tôi tới phòng của anh Yotsuba . Tôi bắt đầu tra hỏi cái trò lừa của anh ta .
_ Đó chỉ là nước cà chua thôi sao ? Ahhhhhh !
_ FuFuFuFu ! Anh đã dùng lon cà chua dở tệ mà em mua ở máy bán hàng tự động .
Có vẻ lão cố tình trả đũa vụ cái lon nước ép đấy mà . Đang chuẩn bị làm thịt tên ôn thần kia, Kurumi khều tay tôi lại .
_ Makoto, tớ xin lỗi đã lừa cậu .
_ Hì, tớ tìm được cậu rồi nhé, hihi !
Tôi lao vào ôm Kurumi thật chặt và buông ra cũng thật lẹ, căn cứ theo cái con vật kỳ quái trong tay, Yotsuba hình như vừa mới tính phá tôi tiếp nữa thì phải . Nghĩ về những chuyện vừa xảy ra, tôi vươn vai mà nói .
_ Vậy là " Trò chơi trốn tìm " đã kết thúc .
Đứng vậy " Trò chơi trốn tìm " cuối cùng đã chấm dứt, " Bóng ma " đã tìm thấy người nó muốn tìm .
_ '' Bảo quản tạm thời '' tên lập dị ấy đã nói thế, nghĩa là hắn chưa thật sự giấu được báu vật của mình . Chắc hắn đã định đưa Kurumi đến một nơi an toàn nên hắn không hề lo lắng có người tìm được em ấy . Lúc cô ấy mất tích ở điểm hẹn thì chỉ có dãy nhà này là đáng nghi nhất vì thế sau khi lời đồn được lan truyền, tối hôm ấy anh đã đợi hắn đến .
Yotsuba bắt đầu kể lại mọi việc mà anh ta suy đoán . Dù bực tức nhưng tôi chẳng thể làm gì được anh ta cả .
_ Để đền ơn anh ấy tớ đã giả chết một ngày, tớ thực sự xin lỗi .
_ Không sao đâu . Cơ mà tại sao anh không nói với em chứ ? Em chẳng biết gì kế hoạch của anh cả !
_ Bởi vì, nếu '' Bóng ma '' biết chỗ trốn của người kia thì còn gì là trốn tìm nữa .
_ Lại một lí do quái đản nữa....
Tôi bĩu môi chê bai .
_ Nhân tiện, tiếng cào ấy ở đâu ra vậy ?
_ Nhìn đây – Yotsuba chìa ra một vật màu trắng .
_ Một khúc xương ? Cái xương hôm qua ấy hả ?
_ Anh chỉ cần để nó ở phòng kế bên và thả Toto đang bị buộc dây sau lưng đúng thời điểm . Chỉ đơn giản vậy thôi .
_ Có hiệu quả thật đấy chứ - Kurumi tán thưởng .
_ Lại một trò lừa đảo vớ vẩn.... Ahhhh ! Ngay cả Toto cũng lừa mình, nhưng.... Yotsuba, em muốn cảm ơn anh đã giúp em tìm được Kurumi .
_ Em là người làm '' Ma '' chính em đã tìm thấy cô ấy . Hơn nữa câu truyện chỉ tình cờ liên quan đến sự thật thôi . Anh đã nói rồi anh chỉ sáng tác một câu truyện, thế thôi .
Những câu truyện rùng rợn của Yotsuba chỉ '' Đôi khi '' liên quan đến sự thật . Một lần nữa tôi lại chứng kiến điều kỳ diệu . Bản thân tôi không thích những truyện rùng rợn và những thứ đáng sợ . Dù những việc tình cờ và những câu truyện khá giống nhau nhưng chúng vẫn có khác biệt .Tuy vậy, chúng đều gắn liền với sự thật . Điều khiển sự thật bằng câu truyện rùng rợn của mình, đó là cách làm của anh ta .
_ Anh phải công nhận lần này rất thành công nhưng nỗi sợ hãi từ việc Kurumi mất tích sẽ dần biến mất khi em ấy trở về trường phải không ?
_ Em.... Em xin lỗi .
_ Hmm ! Đợi đã có khi nó sẽ mang lại nhiều nỗi sợ và sự hỗn loạn hơn .
" Mình không nghĩ điều này quan trọng với anh ấy nhưng.... " .
_ Em.... Em vẫn rất sợ những câu truyện rùng rợn nhưng có lẽ... Em không hề ghét những câu truyện của anh .
Kurumi và anh Yotsuba im phăng phắt nhìn tôi . Trong khi có tia sáng nào đó vừa lóe lên trong mắt cô bạn thì anh Yotsuba đứng dậy tiến về phía tôi với nụ cười ghê gợn trên môi .
_ Ồ, thật sao ? Giờ em cũng thích những câu truyện rùng rợn rồi hả ? Tốt lắm.... Vậy là em sẵn sàng đi sưu tầm những lời đồn đến tận khi em chết ? FuFuFu ! Tuyệt lắm Makoto à !
_ Uhm... Em chỉ muốn gia nhập câu lạc bộ thôi mà....
_ Được rồi, với cách kể chuyện của anh và diễn xuất của em chúng ta sẽ hợp tác để nhấn chìm mọi người trong những tiếng hét, bắt đầu từ ngôi trường này .
_ Ế mà khoan.... Một câu lạc bộ phải có ba người nhỉ ? Mà hình như chỗ này còn chưa đăng ký .
_ Khỏi lo Makoto à ! Tớ sẽ " Giúp " cậu . Hihihi !
_ Á Á Á !
Vậy là sự nghiệp tạo ra những câu chuyện rùng rợn của chúng tôi đã bắt đầu như thế .
Chaporia
Bình Luận (0)