Bình minh ở Lionor là một sự kết hợp hơn cả tuyệt vời và hoàn hảo của ánh sáng và sự sống nhộn nhịp. Những tia nắng vàng óng đầu tiên nhảy múa trên những ngọn tháp bằng lâu đà, đánh thức cả thành phố đang say ngủ. Trong một phòng ăn xa hoa, nơi những tấm thảm đỏ mềm mại và những bộ đồ ăn bằng bạc sáng loáng, Adan, Jame và Elara ngồi trước một bàn ăn thịnh soạn. Nhưng tâm trí họ không đặt ở những món ăn ngon lành. Gánh nặng về bài kiểm tra của Vua Gryoden, về một mối đe dọa vô danh trên Đồi Gió Hú, đè nặng lên không khí, khiến cả miếng bánh mì nướng cũng trở nên khó nuốt.
"Chúng ta không thể cứ thế mà đi tay không lên đó được," Elara là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Cô đặt chiếc nĩa bạc xuống, âm thanh của nó vang lên một cách sắc lạnh trong căn phòng tĩnh lặng. "Chúng ta không biết mình sắp phải đối mặt với thứ gì. Lời kể của nhà vua quá mơ hồ. Chỉ nói là biến mất, không một dấu vết. Điều đó còn đáng sợ hơn cả một cuộc tàn sát. Chúng ta cần thêm thông tin."
"Nhưng... nhưng mà lỡ nó mạnh thật thì sao?" Adan lo lắng nói, cậu ta thậm chí còn chưa động đến đĩa trứng xông khói của mình. "Chúng ta chỉ có ba người. Không có ông Gallas, không có Irune... Lỡ như..."
"Chính vì chúng ta chỉ có ba người, chúng ta càng phải cẩn thận hơn," Jame ngắt lời, giọng cậu vẫn trầm ổn nhưng ánh mắt thì vô cùng kiên định. "Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng. Lao lên đó một cách mù quáng không phải là dũng cảm, đó là ngu. Ít nhất chúng ta cũng phải biết nó là con gì, và tại sao nó lại khiến cả những đội quân tinh nhuệ của Salvar cũng phải bó tay."
Elara gật đầu, đồng tình với sự thực tế của Jame. "Vậy thì kế hoạch là thế này," cô nói, ánh mắt của một nhà lãnh đạo bắt đầu hình thành. "Sáng nay, chúng ta sẽ vào thành phố, đến nơi có thể chứa nhiều thông tin nhất. Nơi tập trung của những kẻ chuyên buôn thông tin hay gì đó. Chúng ta phải tìm hiểu mọi thứ có thể về ngọn đồi đó."
Họ rời khỏi sự xa hoa lạnh lẽo của lâu đài. Điểm đến đầu tiên, quán ăn hôm trước, đã không mang lại kết quả. Gã Goblin môi giới thông tin đã biến mất như một bóng ma. Không nản lòng, Elara dẫn hai người bạn đi sâu vào khu phố Cũ, nơi những con hẻm nhỏ và những tòa nhà cũ kỹ nằm san sát nhau, không khí không còn vẻ ngăn nắp của khu trung tâm, mà mang một sức sống… hoang dã hơn. Cuối cùng, họ dừng lại trước một tòa nhà bằng gỗ sồi to lớn, tấm biển hiệu bạc màu có khắc hình hai thanh kiếm bắt chéo và một cái khiên đã mòn vẹt theo năm tháng. "Hội Mạo Hiểm Giả Sư Tử Vàng."
Cánh cửa nặng nề cọt kẹt mở ra, và một thế giới hoàn toàn khác biệt ập vào họ như một cơn sóng. Không khí bên trong đặc quánh mùi bia rẻ tiền đã để lâu, mùi mồ hôi của hàng trăm cơ thể, mùi da thuộc cũ và một mùi tanh nồng khó tả của máu đã khô. Tiếng cười nói ồn ào như ong vỡ tổ, tiếng những vại bia bằng gỗ đập mạnh xuống bàn, tiếng chửi thề tục tĩu và cả tiếng mài vũ khí ken két vang lên từ mọi phía. Hàng chục, hàng trăm mạo hiểm giả, với đủ mọi hình dạng và kích cỡ, đang ngồi chen chúc trong đại sảnh thiếu ánh sáng. Có những gã chiến binh to lớn người lùn với bắp tay to như đùi của Adan và bộ râu được tết công phu, đang thách nhau vật tay. Có những tên trộm gầy gò với ánh mắt lén lút ngồi trong góc tối, đang lau chùi những con dao găm của mình. Và cả những pháp sư học việc trông có vẻ yếu ớt đang cố gắng đọc những cuộn giấy da cũ nát giữa sự huyên náo. Trên những bức tường gỗ, vô số chiến tích được treo lên một cách lộn xộn, đầu của một con quái vật đầu bò với đôi mắt thủy tinh vô hồn, một chiếc nanh khổng lồ cong vút của heo rừng, và một tấm bản đồ da ghi dấu những vùng đất nguy hiểm với những dòng chữ "ĐỪNG ĐẾN" được viết bằng máu. Ở chính giữa đại sảnh là một tấm bảng thông báo khổng lồ, ghim chi chít những tờ giấy da đã ố vàng với đủ loại nhiệm vụ: hộ tống thương nhân qua đèo, tiêu diệt một bầy goblin đang quấy nhiễu nông trại, tìm kiếm kho báu của tên cướp biển Râu Đen...
Cả ba cảm thấy mình hoàn toàn lạc lõng và nhỏ bé giữa khung cảnh hỗn loạn này. Họ rụt rè tiến đến quầy bar, nơi một gã đàn ông to béo với bộ râu quai nón rậm rạp và một vết sẹo dài chạy qua mắt, đang vừa lau một chiếc cốc gỗ vừa cau có.
"Chào ông," Elara lịch sự nói. "Chúng tôi … muốn hỏi một chút thông tin về Đồi Gió Hú. Có ai biết gì… về nó không?”
Gã nhân viên ngẩng đầu lên, nheo con mắt còn lại nhìn ba đứa trẻ ăn mặc sạch sẽ, vũ khí tinh xảo trước mặt. Hắn thở hắt ra một tiếng, đặt mạnh chiếc cốc xuống bàn. "Nhiệm vụ đó đã bị gỡ xuống từ nửa năm nay rồi, đám nhóc ạ. Đừng có mà tò mò nữa. Nơi đó không dành cho mấy đứa còn hôi sữa đâu. Về nhà bú sữa mẹ đi."
"Nhưng chúng tôi thực sự cần biết..." Jame cố gắng nói.
"Cần biết cái gì?" gã gắt lên, giọng nói của hắn thu hút sự chú ý của vài mạo hiểm giả gần đó. "Cần biết tại sao hàng chục mạo hiểm giả giỏi hơn các ngươi gấp trăm lần, những người đã từng đối mặt với rồng, đã từng chiến đấu với quỷ, đã đi mà không bao giờ quay trở lại à? Biến!”
Đúng lúc đó, một bàn tay đặt lên vai Elara. Cả nhóm giật mình quay lại. Một người đàn ông mặc áo choàng đen trùm kín đầu, khuôn mặt chìm trong bóng tối, đang đứng đó từ lúc nào không hay.
"Bọn trẻ này," một giọng nói khàn khàn, mệt mỏi vang lên từ dưới tấm áo choàng, "Đi theo ta."
Hắn không đợi họ trả lời, quay người và đi về một chiếc bàn trống trong góc tối nhất của quán. Cả ba nhìn nhau, do dự, rồi quyết định đi theo.
"Ngồi đi," hắn nói. "Ta nghe thấy các ngươi nhắc đến ngọn đồi đó. Ta có thông tin các ngươi cần." Hắn chìa một bàn tay gầy gò, đeo găng tay da đã sờn cũ ra.
Jame không do dự, lấy một vài đồng vàng từ trong túi ra và đặt vào tay hắn. Hắn nhanh chóng rụt tay lại, cất tiền đi.
"Được rồi," hắn bắt đầu kể, giọng nói của hắn mang theo một nỗi ám ảnh xa xăm, như thể hắn đang sống lại một cơn ác mộng. "Ta từng là một mạo hiểm giả, đội trưởng của đội khá có danh tiếng'. Vài tháng trước, có một tin đồn bắt đầu lan ra. Một người đàn ông tên là Tom, sống ở rìa thành phố, vợ bỗng nhiên phát bệnh nặng lúc nửa đêm. Tất cả các tiệm thuốc đều đã đóng cửa, ông ta tuyệt vọng chạy lên Đồi Gió Hú để tìm một loại thảo dược hiếm chỉ mọc ở đó. Giữa đêm khuya thanh vắng, khi đang tìm kiếm, ông ta bỗng nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ một cái hang lớn. Tò mò, ông ta nấp sau một tảng đá và nhìn vào. Và rồi, ông ta nhìn thấy nó."
Người đàn ông dừng lại, cả người run lên. "Một thân hình khổng lồ, dài hàng chục mét, đang chậm rãi trườn đi trong bóng tối. Ông thấy nó giống như một con rắn, thấy nó quá lớn, quá im lặng một cách đáng sợ. Quá hoảng sợ, ông ta đánh rơi giỏ thảo dược và cắm đầu chạy một mạch về thành phố."
"Tin đồn lan đi như một đám cháy. Hội Mạo Hiểm Giả, đánh hơi thấy một con mồi lớn, đã treo một nhiệm vụ mới: 'Săn lùng Xà Vương trên Đồi Gió Hú'. Phần thưởng cực kỳ hậu hĩnh cho bất cứ ai lấy được da của nó mang về. Thế là, một cuộc săn lùng điên rồ bắt đầu. Hàng chục, hàng trăm mạo hiểm giả, từ những tay mơ cho đến những lão làng, đổ xô lên ngọn đồi đó với hy vọng đổi đời. Trong đó... có cả những người đồng đội của ta..."
Giọng hắn trở nên nghẹn ngào. "Nhưng không một ai quay trở lại. Họ cứ thế biến mất, không một dấu vết, không một tiếng kêu cứu. Sự việc biến mất ngày càng trở nên nghiêm trọng, và Hội, vì không muốn mất thêm người, đã phải gỡ bỏ nhiệm vụ đó. Ngọn đồi đó... giờ đây là một vùng đất bị nguyền rủa không ma nào dám tới gần.”
Người đàn ông kể xong, đứng dậy và lẳng lặng bỏ đi, để lại ba đứa trẻ ngồi chết lặng trong sự kinh hoàng.
Xà Vương.
Elara đã giải thích cho hai người bạn của mình trên đường về lâu đài. Đó là một giống loài rắn cổ đại, một huyền thoại mà người ta nghĩ đã tuyệt chủng từ lâu. Chúng khổng lồ, thông minh, và đáng sợ nhất là nước bọt của chúng. Nó chứa một loại nọc độc cực mạnh, không giết chết nạn nhân, mà biến họ thành đá. Thức ăn của chúng, một cách kỳ lạ, chính là những khoáng chất có trong đá. Chúng ăn đá để sống.
Nguyên cả bữa trưa hôm đó, không một ai nói thêm lời nào. Thức ăn hảo hạng của hoàng gia trở nên vô vị. Một con quái vật có thể biến người ta thành đá. Tối nay, họ sẽ phải đối mặt với nó.
Khi những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn bị bóng tối của dãy núi phía Tây nuốt chửng, thủ đô Lionor hoa lệ cũng dần chìm vào im lặng, nhường chỗ cho hàng ngàn ngọn đèn ma thuật thắp sáng những con đường. Nhưng đối với Adan, Jame và Elara, màn đêm không mang lại sự yên bình, mà là một tấm màn che phủ cho nỗi sợ hãi đang len lỏi trong từng thớ thịt. Họ đã rời khỏi sự an toàn của lâu đài, ba bóng người nhỏ bé lặng lẽ tiến về phía Đồi Gió Hú.
Con đường mòn dẫn lên đồi dường như dài ra một cách vô tận dưới ánh trăng mờ ảo, ma mị. Càng lên cao, tiếng ồn ào của thành phố càng lùi xa, chìm nghỉm, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng chết chóc, nặng nề và không tự nhiên. Không có tiếng côn trùng rả rích. Không có tiếng cú vọ trong đêm. Thậm chí cả tiếng gió cũng im bặt, như thể chính không khí cũng đang nín thở vì sợ hãi. Cả khu rừng trên ngọn đồi này đã chết.
Nỗi sợ hãi là một con thú vô hình, nó luồn lách qua lớp áo giáp, gặm nhấm vào tận xương tủy. Mỗi tiếng lá khô xào xạc dưới bước chân của họ cũng khiến Adan giật nảy mình, tay cậu siết chặt chuôi kiếm đến trắng bệch. Cậu có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình, thình thịch, thình thịch, như một chiếc trống trận báo hiệu một cuộc chiến sắp xảy ra. Cậu không ngừng liếc nhìn vào những bụi cây rậm rạp hai bên đường, tưởng tượng ra một đôi mắt ngọc lục bảo khổng lồ đang quan sát mình từ trong bóng tối.
Jame đi sau cùng, im lặng và cảnh giác. Cậu không bộc lộ nỗi sợ ra ngoài như Adan, nhưng sự căng thẳng thể hiện qua từng bước chân vững chãi, mỗi bước đều được đặt xuống một cách cẩn trọng, sẵn sàng cho bất kỳ cuộc tấn công nào. Cậu là cái bóng của cả nhóm, là người quan sát thầm lặng, và trong thâm tâm, cậu biết rằng nếu có chuyện gì xảy ra, cậu sẽ là người đầu tiên lao lên để bảo vệ những người bạn của mình.
Elara đi đầu, thanh kiếm Elara's Grace trong tay cô phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo. Cô cũng sợ, nhưng với tư cách là người lớn nhất và là người đưa ra quyết định, cô không cho phép mình thể hiện sự yếu đuối. Trí óc cô hoạt động hết công suất, phân tích từng chi tiết nhỏ nhất. Sự im lặng này có nghĩa là gì? Con quái vật có phải là loài săn mồi ban đêm không? Tại sao nó không để lại dấu vết? Hàng trăm câu hỏi xoáy trong đầu cô, nhưng không một câu nào có lời giải đáp. Họ có cảm giác như những con cừu non đang tự bước vào hang cọp, biết rõ hiểm nguy nhưng không thể quay đầu.
Cuối cùng, sau một cuộc hành trình tra tấn tinh thần, họ cũng đến được nơi mà người mạo hiểm giả đã mô tả. Trước mặt họ là một cái hang lớn, một cái hốc tối om, sâu hun hút, trông như một cái miệng đang há ra của ngọn đồi. Không khí từ trong hang phả ra mang theo mùi ẩm mốc của đất đá, mùi tanh của máu đã khô từ lâu, và một mùi hương kỳ lạ, ngai ngái, giống như mùi của đá bị nghiền nát.
"Chính nó," Elara thì thầm, giọng cô khô khốc.
Họ không dám tiến lại gần. Cả ba nhanh chóng và im lặng leo lên một cây cổ thụ khổng lồ, những cành lá xum xuê của nó là một nơi ẩn nấp hoàn hảo ngay phía trên cửa hang. Từ đây, họ có thể quan sát toàn bộ khu vực mà không bị phát hiện.
"Bây giờ chúng ta phải dụ nó ra," Elara nói khẽ, vạch ra kế hoạch đã bàn từ trước. "Chúng ta sẽ tấn công từ trên cao, dùng yếu tố bất ngờ."
Cô quay sang Adan.
“Adan, đến lượt cậu rồi."
Adan nhìn hai người bạn, rồi lại nhìn vào chiếc túi bên hông mình, nơi chứa đựng những báu vật cuối cùng gợi nhắc cậu về quê hương. Mặt cậu méo xệch. Cậu lôi ra một quả ổi Elf, lớp vỏ xanh mướt của nó dường như phát sáng nhẹ dưới ánh trăng. Cậu hít một hơi thật sâu hương thơm ngọt ngào, quen thuộc của nó. Hương thơm của sự bình yên, của những ngày vô tư trèo cây cùng Irune và Jame. Một giọt nước mắt gần như đã chực trào ra.
"Vì nhiệm vụ." cậu tự nhủ, rồi thả quả ổi xuống.
Nó rơi xuống nền đất mềm trước cửa hang, phát ra một tiếng "bịch" rất nhỏ, rồi lăn vài vòng và nằm im.
Một phút trôi qua. Im lặng đến đáng sợ.
"Có lẽ nó không có ở nhà." Adan thì thầm đầy hy vọng.
"Thử lại đi." Jame thúc giục, mắt không rời khỏi cửa hang.
Adan, với một tiếng thở dài não nề, lại lấy ra hai quả nữa, những quả cuối cùng. Cậu nhắm mắt lại, thả chúng xuống.
Bịch. Bịch.
Vẫn không có gì xảy ra. Adan bắt đầu tin rằng hôm nay họ thực sự may mắn. Có lẽ con quái vật đã di chuyển đến một nơi khác.
Nhưng rồi, một âm thanh khiến máu trong người họ như đông cứng lại.
RÍÍÍÍÍÍÍÍÍÍÍÍÍÍÍÍÍÍÍÍÍT...
Một tiếng rít ghê rợn, xì xào, không lớn, nhưng nó vang vọng từ sâu trong lòng đất, chui vào tai họ, len lỏi vào tâm trí, mang theo một sự uy hiếp cổ xưa. Đó không phải là âm thanh của một con thú. Đó là âm thanh của chính ngọn đồi đang cựa mình thức giấc.
Và rồi, từ trong bóng tối sâu thẳm của cái hang. Hai điểm sáng màu ngọc lục bảo từ từ hiện ra. Chúng không chớp, chỉ nhìn chằm chằm ra ngoài, lạnh lẽo và vô hồn.
Một cái đầu khổng lồ, to bằng cả một chiếc xe ngựa, chậm rãi trườn ra khỏi bóng tối. Làn da của nó không phải là vảy, mà là một lớp da trơn láng, màu xanh thẫm lốm đốm đen, lấp lánh dưới ánh trăng như được tạc từ đá cẩm thạch. Chiếc lưỡi dài, chẻ đôi như một ngọn roi hắc ám, thè ra, đánh sà sạt trong không khí, dường như đang nếm mùi vị của màn đêm.
Rồi cả thân hình của nó trườn ra. Nó dài, dài đến mức phi lý. Thân hình nó to và dày như một cây cổ thụ ngàn năm, uốn lượn một cách uyển chuyển đến chết người. Mãi một lúc lâu sau, cả thân hình nó mới ra hết khỏi hang, và cái đuôi của nó vẫn còn nằm đâu đó trong bóng tối. Con Xà Vương. Nó còn khổng lồ và đáng sợ hơn bất kỳ lời đồn đại nào.
Nó nhìn thấy những quả ổi Elf, nghiêng cái đầu to lớn của mình một cách tò mò. Nó từ từ trườn tới, dùng chiếc lưỡi dài của mình khều một quả lên và nuốt chửng. Nó dường như không hề biết đến sự hiện diện của ba người trên cây.
Đây chính là cơ hội!
Cả ba cùng nhảy xuống.
Không khí rít lên bên tai họ khi họ lao xuống như ba mũi tên. Elara, với thanh kiếm, nhắm thẳng vào cái gáy khổng lồ của con rắn.
XOẸT! XOẸT! XOẸT!
Ba lưỡi kiếm sắc bén của tộc Elf, được gia tăng sức mạnh bởi trọng lực và yếu tố bất ngờ, đã hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo. Chúng xuyên qua lớp da cứng như đá của con rắn, cắt đứt xương sống và cơ bắp của nó.
BỊCH!
Cả ba đáp đất một cách an toàn. Phía sau họ, một cảnh tượng khó tin hiện ra. Thân hình khổng lồ của con Xà Vương đã bị chém ra làm nhiều khúc riêng biệt, nằm co giật một cách yếu ớt trên mặt đất. Máu của nó, một thứ chất lỏng màu xanh đen, sền sệt và bốc khói, ộc ra từ những vết cắt, làm xèo xèo mặt đất.
Adan ngồi phịch xuống, thở hổn hển, tim vẫn còn đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu đã làm được. Họ đã làm được.
"Chúng ta... chúng ta đã giết được nó rồi!" Elara hét lên, giọng cô xen lẫn vui sướng và không thể tin nổi. Nụ cười rạng rỡ hiện trên môi. Họ đã trả thù được cho những người đã mất tích.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Một cảnh tượng kinh hoàng và phi tự nhiên diễn ra trước mắt họ. Các khúc cơ thể của con rắn, vốn đang co giật yếu ớt, bỗng nhiên dừng lại. Rồi, những vết cắt bắt đầu sủi bọt một cách ghê rợn. Các lớp da thịt, cơ bắp và xương sống bắt đầu mọc dài ra như những con đỉa khổng lồ, trườn về phía nhau. Chỉ trong vài giây, ba khúc đã kết nối lại làm một. Lớp da mới nhanh chóng bao bọc lấy vết nối, không để lại dù chỉ một vết sẹo.
Con Xà Vương đã sống lại, lành lặn như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Sự sống và cái chết dường như chỉ là một trò đùa đối với nó.
Nó từ từ nâng cái đầu của mình lên, đôi mắt ngọc lục bảo không có đồng tử nhìn họ, nhưng lần này không phải với sự tò mò, mà là một vẻ... chán nản và mệt mỏi.
"Lâu rồi ta không có khách," nó nói, giọng trầm và khàn, tiếng lưỡi của nó đánh sặc vào nhau tạo ra những âm thanh kỳ lạ. "Ta cảnh báo. Ta khuyên các ngươi nên đi về, trước khi các ngươi bị biến thành những cục đá cứng ngắc, vô tri."
Cả ba rùng mình, lùi lại một bước. Lời nói của nó xác nhận nỗi sợ hãi tồi tệ nhất của họ. Nó không chỉ bất tử, mà còn có thể biến người ta thành đá. Đây không phải là một con quái vật họ có thể đánh bại bằng sức mạnh.
Nó không cho họ thời gian để định thần. Nhanh như một tia chớp, nó lao tới Adan, người đang ở gần nó nhất. Cái miệng khổng lồ của nó há rộng, để lộ hai chiếc răng nanh dài và sắc nhọn, nhỏ giọt một thứ chất lỏng màu xám đục.
Adan hoàn toàn bị tê liệt vì sợ hãi. Cậu chỉ có thể đứng đó, trân trối nhìn cái chết đang lao về phía mình.
"ADAN, CẨN THẬN!"
Jame, người đứng gần Adan nhất, không một chút do dự. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, trong đầu cậu không có một suy nghĩ nào về bản thân. Cậu chỉ biết rằng, Adan là trái tim của cả nhóm, là người bạn luôn lo lắng cho mọi người. Cậu không thể để Adan chết. Không thể. Không bao giờ.
Cậu lao tới như một mũi tên, dùng hết sức bình sinh của mình đẩy mạnh Adan ra khỏi đường tấn công của con rắn.
Jame đã cứu được Adan. Nhưng cậu đã tự đặt mình vào vị trí của bạn mình.
Cái miệng khổng lồ của Xà Vương đớp một phát.
PHẬP!
Hai chiếc răng nanh cắm sâu vào vai của Jame.
"A!"
Jame chỉ kịp kêu lên một tiếng đau đớn. Cậu vội vàng lùi lại, nhưng đã quá muộn. Một màu xám xịt, màu của đá, bắt đầu lan ra từ vết cắn trên vai cậu. Nó lan đi với một tốc độ kinh hoàng, như một vết mực loang trên giấy thấm. Nỗi kinh hoàng và đau đớn hiện rõ trên gương mặt Jame, nhưng rồi nó nhanh chóng bị đông cứng lại. Ánh sáng trong mắt cậu vụt tắt, thay vào đó là một vẻ vô hồn của đá. Cả cơ thể cậu, từ da thịt, quần áo, cho đến thanh kiếm trong tay, đều biến thành một khối đá màu xám. Bức tượng Jame đứng sững trong một giây, rồi ngã "bịch" xuống đất. Cứng ngắc.
Sự im lặng tuyệt đối bao trùm lấy khu rừng.
Adan và Elara ngã lăn trên mặt đất, toàn thân đau nhức và kiệt sức sau khi bị sóng âm đánh bật ra xa. Không khí trong phổi họ như bị rút cạn, lồng ngực đau nhói, và tai vẫn còn ù đi vì tiếng gầm kinh hoàng. Họ gắng gượng ngẩng đầu lên, kinh hoàng nhìn con quái vật khổng lồ đang vươn cái cổ dài của nó lên trời. Cái đầu của nó giờ còn cao hơn cả những ngọn cây loại vừa, che khuất cả ánh trăng, biến nó thành một hình bóng đen kịt, đầy hung tợn.
"Ta là Xà Vương Thanaslik," giọng nói của nó vang vọng khắp khu rừng, mỗi âm thanh phát ra đều khiến mặt đất rung nhẹ.
Adan nghiến chặt răng, cơn thịnh nộ vì cái chết của Jame sôi sục trong lồng ngực cậu, nóng bỏng hơn cả ngọn lửa. "Một con quái vật biết nói..." cậu gầm gừ, cố gắng gượng dậy, đôi chân run rẩy.
"Ta là sự vĩnh hằng," Thanaslik tiếp tục, đôi mắt ngọc lục bảo khổng lồ, không có đồng tử của nó nhìn xuống họ như những vị thần nhìn loài sâu bọ. "Bởi vì ta không thể bị giết. Da thịt này chỉ là một lớp vỏ tạm thời, có thể tái tạo vô tận từ chính linh hồn của trời đất. Các ngươi có thể chém ta ngàn lần, ta cũng sẽ lành lại ngàn lần."
"Vĩnh hằng ư?" Elara thì thầm, tay cô siết chặt thanh kiếm. Nỗi đau mất đi người bạn đồng hành khiến từ "vĩnh hằng" trở thành một sự sỉ nhục tàn nhẫn đối với sự hữu hạn của sinh mệnh. Jame đã chết, vĩnh viễn, còn con quái thai này lại rao giảng về sự bất tử của nó.
"Ta là sự tĩnh lặng," con rắn nói tiếp, cái lưỡi chẻ đôi dài hàng mét của nó khẽ thè ra, đánh sà sạt trong không khí, dường như đang nếm mùi vị của nỗi sợ hãi và căm hờn của họ. "Bởi vì mọi sinh vật ồn ào, mọi trái tim nhộn nhịp, đều sẽ hóa thành đá câm lặng trước mặt ta. Sự tồn tại của các ngươi, với những cảm xúc hỗn loạn và cuộc đời ngắn ngủi, chỉ là một cái chớp mắt đối với ta. Một sự phiền nhiễu không đáng kể."
"ĐỦ RỒI!" Adan không thể chịu đựng được nữa. Sự kiêu ngạo của con quái vật, sự coi thường của nó đối với sinh mạng của Jame, đã đẩy cơn phẫn nộ của cậu lên đến đỉnh điểm. Lý trí của cậu bị nhấn chìm bởi một cơn sóng thần đau thương. "Ngươi chỉ là một con rắn biết nói! Ngươi sẽ phải trả giá cho những gì đã làm với Jame!"
Cậu đứng dậy, dồn hết tất cả sức lực, tất cả sự căm hờn, tất cả nỗi đau vào đôi tay của mình, ném mạnh thanh kiếm của chính cậu về phía cổ họng của Thanaslik. Đó là một cú ném, đó là tiếng thét cuối cùng của linh hồn cậu, một hành động thách thức tuyệt vọng chống lại một định mệnh tàn khốc. Thanh kiếm xoay tít trong không khí, lóe lên dưới ánh trăng như một giọt nước mắt bằng thép.
Lần đầu tiên kể từ khi trận chiến bắt đầu, con rắn đã có phản ứng né tránh một cách rõ rệt. Nó không chỉ nghiêng đầu, mà là cả phần cổ của nó uốn lượn sang một bên với một tốc độ không thể tin nổi, tạo thành một đường cong duyên dáng nhưng chết người. Thanh kiếm của Adan bay sượt qua, chỉ cách lớp da xanh thẫm của nó vài centimet, rồi cắm phập vào một thân cây sồi cổ thụ phía sau, rung lên bần bật.
"Vô ích thôi, nhóc con!" Thanaslik rít lên, và lần này, trong giọng nói của nó đã có một chút tức giận thật sự. "Sự kiên nhẫn của ta cũng ta cũng có giới hạn, con người!”
Nó không còn đứng yên nữa. Nó lao tới.
Cả thân hình khổng lồ của nó trườn đi trên mặt đất, tạo ra một âm thanh sầm sập như một trận lở đất. Adan, giờ đây tay không, đứng chết lặng, cậu đã dồn hết tất cả vào cú ném đó. Cậu đã thất bại.
"ADAN!" Elara hét lên, cô lao tới, nắm lấy tay cậu và kéo mạnh. "CHẠY MAU!"
Thanaslik không đuổi theo họ một cách mù quáng. Nó khá thông minh. Nó dùng thân hình dài của mình để bao vây, tạo thành một vòng tròn siết chặt dần. Nó không tấn công trực diện, mà dùng chiếc đuôi khổng lồ của mình quật vào những thân cây xung quanh.
RẦM! RẦM!
Những cây sồi cổ thụ, vốn đã đứng sừng sững hàng thế kỷ, gãy rạp như những que tăm, đổ ầm xuống, chặn đường lui của họ. Vỏ cây và những mảnh gỗ sắc nhọn bay tung tóe như những mảnh đạn. Adan và Elara phải liên tục nhảy tránh, lăn lộn trên mặt đất để không bị đè bẹp.
"Nó đang dồn chúng ta vào một góc!" Elara hét lên giữa tiếng cây đổ và tiếng gầm gừ của con rắn. "Chúng ta không thể chạy mãi được!"
Cô nhìn quanh, trí óc của một nhà chiến lược hoạt động hết công suất ngay cả trong tình thế hiểm nghèo nhất. Cô nhận ra một điều. Con rắn rất to lớn, nhưng chính sự to lớn đó cũng là một điểm yếu. Nó không thể di chuyển linh hoạt trong những khu vực chật hẹp.
"Adan! Theo tớ!" cô ra hiệu. "Đến chỗ những tảng đá kia!"
Phía trước họ là một khu vực đầy những tảng đá lớn, lởm chởm, nằm san sát nhau, tạo thành một mê cung tự nhiên.
Họ lách mình qua những khe hở hẹp, nơi thân hình khổng lồ của Thanaslik không thể trườn qua một cách dễ dàng.
Con rắn gầm lên một tiếng tức tối. Nó không thể đuổi theo họ vào trong mê cung đá. Nhưng nó có một cách khác. Nó nâng cao phần đầu và cổ của mình lên, rồi phun ra một luồng chất lỏng màu xám đục về phía họ.
"TRÁNH!" Elara hét lên.
Họ vội vàng nấp sau một tảng đá lớn. Luồng nọc độc bay sượt qua, bắn vào một tảng đá khác. Ngay lập tức, tảng đá đó kêu lên một tiếng "xèo xèo" rồi nhanh chóng bị bao phủ bởi một lớp vỏ cứng màu xám, trông giống hệt như Jame lúc bị hóa đá.
Adan rùng mình. Chỉ cần một giọt thôi, và họ sẽ có chung số phận.
"Chúng ta không thể ở đây mãi được," Adan nói, giọng run rẩy. "Nó sẽ phá nát hết những tảng đá này, hoặc cứ tiếp tục phun nọc độc cho đến khi trúng chúng ta."
"Tớ biết!" Elara đáp, cô nhìn trộm ra ngoài. Con rắn đang dùng đầu của nó húc vào những tảng đá nhỏ hơn, phá vỡ chúng một cách dễ dàng. "Chúng ta cần một kế hoạch. Một kế hoạch thực sự."
Cô nhìn Adan, người đang tay không và hoảng loạn. Rồi cô lại nhìn vào thanh kiếm của mình. Trực diện là tự sát. Dùng môi trường cũng đã thất bại. Vậy thì còn lại gì?
"Adan," cô nói, giọng kiên quyết. "Nghe tớ nói đây. Chúng ta chỉ có một cơ hội thôi. Tớ sẽ đánh lạc hướng nó. Cậu... cậu hãy chạy đi lấy lại thanh kiếm của mình. Có lẽ... có lẽ nó có thể làm được gì đó."
"Không!" Adan phản đối. "Tôi không thể để cô một mình!"
"Đây không phải là lúc để tranh cãi!" Elara quát. "Một người trong chúng ta còn vũ khí sẽ tốt hơn là cả hai cùng chết ở đây! Cậu nhanh hơn tớ, hãy chạy đi! Tớ sẽ cố gắng câu giờ cho cậu! ĐI NGAY!"
Không đợi Adan trả lời, Elara hít một hơi thật sâu rồi lao ra khỏi chỗ nấp. "NÀY, CON THẰN LẰN QUÁI THAI! BÊN NÀY NÀY!"
Thanaslik ngay lập tức quay sự chú ý về phía cô. Nó rít lên một tiếng giận dữ rồi trườn về phía Elara. Adan, thấy vậy, nghiến răng rồi quay người chạy về hướng thân cây nơi thanh kiếm của cậu đang cắm.
Một cuộc chiến đơn độc bắt đầu. Elara đối mặt với con Xà Vương. Cô không tấn công, mà là né tránh. Cô lướt đi giữa những tảng đá, nhanh nhẹn như một vũ công. Thanh kiếm trong tay cô không dùng để chém, mà để gạt đi những tảng đá nhỏ do con rắn hất về phía cô. Cô biết mình không thể làm nó bị thương, mục tiêu duy nhất của cô là sống sót, là câu từng giây, từng phút cho Adan.
Thanaslik càng lúc càng tức giận. Con mồi nhỏ bé này quá nhanh nhẹn. Nó dùng chiếc đuôi của mình quật một cú cực mạnh, tạo thành một đường cong quét ngang cả khu vực. Elara không còn đường né. Cô chỉ kịp giơ thanh kiếm lên đỡ.
KENG!
Một lực cực mạnh truyền vào cánh tay cô. Elara bị hất văng đi, đập mạnh vào một vách đá rồi rơi xuống, khóe miệng rỉ máu.
"Hết trò mèo bắt chuột rồi!" Thanaslik gầm gừ, nó trườn tới, cái đầu khổng lồ của nó che khuất cả bầu trời phía trên Elara.
Đúng lúc đó, một tiếng hét vang lên từ phía sau con rắn. "TRÁNH XA CÔ ẤY RA!"
Adan đã quay trở lại, tay cầm chắc thanh kiếm của cậu. Cậu đã lấy được nó.
Thanaslik quay lại, đôi mắt nó ánh lên vẻ khinh bỉ. "Lại là ngươi! Ngươi nghĩ một thanh sắt thì làm được gì ta?"
"Vậy thì thử xem!" Adan gầm lên, cậu lao tới, nhưng lần này cậu không nhắm vào cổ họng nữa. Cậu trượt người trên mặt đất, lách qua bên dưới cái đầu khổng lồ của nó và chém một nhát thật mạnh vào một bên mắt ngọc lục bảo của con rắn.
KENG!
Một tiếng động chói tai như tiếng kim loại va vào đá vang lên. Lưỡi kiếm của Adan chỉ tạo ra một vài tia lửa và một vết xước mờ trên con mắt của Thanaslik. Nhưng... nó đã có tác dụng.
"ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!"
Lần đầu tiên, Thanaslik rú lên một tiếng thét đau đớn thực sự. Vết thương không nghiêm trọng, nhưng sự sỉ nhục và cơn đau bất ngờ đã khiến nó điên lên. Nó không còn giữ được vẻ bình tĩnh nữa. Nó quật đầu lung tung, đập vào những tảng đá xung quanh, gầm lên một cách điên dại.
Adan vội vàng chạy đến đỡ Elara dậy. "Cô không sao chứ?"
"Tớ không sao," Elara ho ra một tiếng. "Nhanh lên, chạy thôi! Nó điên lên thật rồi!"
Họ không còn nghĩ đến việc chiến đấu nữa. Hi vọng cuối cùng đã bị dập tắt. Giờ đây chỉ còn là một cuộc chạy đua với tử thần. Họ cắm đầu chạy lên phía trên đồi, xuyên qua những bụi cây rậm rạp và những tảng đá lởm chởm. Tiếng trườn đi sầm sập và tiếng gầm điên cuồng của con rắn khổng lồ ngay phía sau họ, mỗi lúc một gần. Tiếng cây cối gãy rạp dưới sức nặng và cơn thịnh nộ của nó nghe như tiếng sấm rền.
"Bên này!" Elara hét lên, cô nhận ra vách núi thấp phía trước. Đó là cơ hội cuối cùng của họ.
Với sự nhanh nhẹn được rèn luyện từ nhỏ, Elara nhanh chóng bám vào những mỏm đá và leo lên được gần đến đỉnh. Cô quay lại, đưa tay ra, giọng đầy khẩn thiết.
"Adan! Mau lên!"
Nhưng Adan, sau chuỗi cảm xúc cực độ và sự kiệt sức vì trận chiến, đã chậm lại một nhịp. Cậu vừa mới đặt chân lên mỏm đá đầu tiên, cơ thể nặng trĩu. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn thấy bàn tay của Elara, nhưng khoảng cách quá xa. Cùng lúc đó, cậu nghe thấy tiếng rít ghê rợn ngay bên tai mình. Cơn thịnh nộ đã khiến tốc độ của Thanaslik tăng lên gấp bội.
Và một nhịp đó là đủ.
Thanaslik đã tới nơi. Nó lao tới, cái miệng khổng lồ của nó há rộng. Adan, trong khoảnh khắc đó, không còn cảm thấy sợ hãi nữa. Cậu nhìn thấy vách đá ngay sau lưng mình, những tảng đá lớn dường như chỉ được giữ lại một cách lỏng lẻo. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu cậu. Đây là cơ hội. Vì Jame. Vì Elara. Vì Irune. Vì Gallas. Vì nhiệm vụ. Vì mọi người.
Thay vì cố gắng leo lên, cậu hoảng hốt buông tay, ngã lăn sang một bên. Cậu đã tránh được cú cắn chí mạng, nhưng đó là một phần trong kế hoạch của cậu. Cậu đã tự đặt mình vào một vị trí mà một chiếc răng nanh của nó chắc chắn sẽ sượt qua.
Và đúng như cậu dự đoán, chiếc răng nanh sắc nhọn, nhỏ giọt nọc độc, đã sượt qua chân cậu.
Ngay lập tức, một cảm giác lạnh buốt đến tận xương tủy lan tỏa từ chân cậu. Đôi chân của Adan hóa đá. Cậu mất thăng bằng, ngã xuống. Màu xám nhanh chóng lan lên khắp cơ thể cậu, đông cứng lại nét mặt kinh hoàng nhưng cũng đầy quyết tâm của cậu. Và rồi, Adan cũng trở thành một bức tượng đá.
Nhưng cũng chính vì cú lao tới đó, Thanaslik đã không kịp dừng lại. Cái đầu khổng lồ của nó, với tất cả quán tính và cơn thịnh nộ, đâm sầm vào vách núi ngay tại điểm mà Adan đã nhắm tới.
ẦM!
Một tiếng động long trời lở đất vang lên. Cả vách núi rung chuyển. Một trận lở đất nhỏ xảy ra, đất đá từ trên cao đổ xuống, đè chặt lấy phần đầu và cổ của con rắn, khiến nó bị kẹt cứng.
Elara, đang bám chặt vào mỏm đá phía trên, kinh hoàng chứng kiến tất cả. Adan. Cậu ấy... đã tự hi sinh để tạo ra cơ hội này. Nước mắt trào ra, nhưng cô không cho phép mình gục ngã. Jame. Adan. Sự hi sinh của họ sẽ không thể vô ích.
Cô nhìn xuống con rắn đang bị mắc kẹt. Nó đang gầm gừ, cố gắng vùng vẫy nhưng vô ích. Phần cổ họng của nó, điểm yếu duy nhất, đang bị lộ ra ngay bên dưới cô.
Cô không chờ đợi nữa. Đây là cơ hội duy nhất. Cô nhặt nửa thanh kiếm gãy của mình lên, dồn tất cả sự căm phẫn, đau đớn và quyết tâm của mình vào mũi kiếm, nhắm thẳng vào phần cổ họng đang bị lộ ra của con rắn. Cô sẽ đâm xuyên qua nó, kết thúc con quái vật này một lần và mãi mãi.
Nhưng...
Khi cô định dồn hết sức lực để đâm xuống, cô bỗng khựng lại.
Con rắn... nó đang... khóc.
Phải. Nó không hề gầm gừ hay tức giận Con rắn... nó đang... khóc.
Phải. Nó không hề gầm gừ hay tức giận nữa. Nó đã ngừng vùng vẫy. Đôi mắt ngọc lục bảo khổng lồ của nó đang ngấn lệ. Một vẻ mặt buồn bã, sợ hãi và cô đơn đến tột cùng hiện rõ trên gương mặt của con quái vật. Những giọt nước mắt to như những viên pha lê lăn dài xuống lớp da xanh thẫm của nó, nhỏ xuống nền đất.
Elara sững sờ. Thanh kiếm trong tay cô run lên. Lòng căm thù trong cô như bị dội một gáo nước lạnh, một lòng trắc ẩn hiện ra. Làm sao... làm sao một con quái vật khát máu lại có thể khóc? Cô từ từ hạ thanh kiếm xuống, sự căm hận trong lòng dần tan biến, nhường chỗ cho một sự hoài nghi và tò mò đến lạ.
"Ngươi..." cô lắp bắp, giọng đầy hoài nghi. "Tại sao ngươi lại khóc? Tại.. sao ngươi lại khóc?"
Thanaslik nhìn cô, giọng nói của nó không còn vẻ đe dọa, mà chỉ còn sự mệt mỏi và đau khổ vô biên. "Ta... ta không muốn làm hại ai cả... Ta chỉ muốn được yên... Ta cũng sợ hãi..."
"Sợ hãi ư?" Elara không thể tin được. "Ngươi là một con quái vật bất tử! Ngươi có gì phải sợ?"
"Ta sợ sự cô độc," Thanaslik thì thầm, những giọt nước mắt lại lăn dài. "Ta sợ chính bản thân mình."
Và rồi, nó bắt đầu kể, một câu chuyện được cất lên bằng một giọng nói đứt quãng, đầy bi thương. Nước mắt nhày nhụa càng ra nhiều hơn.
"Ta cũng từng là một sinh vật bình thường," nó nói. "Ta được sinh ra từ một quả trứng dưới lòng đất sâu, nhưng khi ta nở ra, ta đã khác biệt. Ta lớn nhanh hơn, ta có thể tái tạo, và ta mang trong mình nọc độc hóa đá. Đồng loại của ta... chúng sợ hãi ta. Chúng xa lánh ta, gọi ta là một điềm gở, một con quái vật. Mẹ của ta đã cố gắng bảo vệ ta, nhưng cuối cùng, bà cũng bị cả đàn xua đuổi. Ta đã phải lớn lên trong sự cô độc, không một người bạn, không một ai để trò chuyện."
Elara lặng lẽ lắng nghe, trái tim cô thắt lại.
"Ta đã trườn về phương nam, hy vọng tìm được một nơi hẻo lánh, một nơi không ai biết đến, để có thể sống một mình trong yên bình. Ta đã tìm thấy ngọn đồi này. Ta chỉ ăn những khoáng chất trong đá để tồn tại, ta chưa bao giờ làm hại một sinh vật sống nào. Nhưng rồi... con người các ngươi tìm thấy ta."
Giọng nó trở nên cay đắng. "Các ngươi không cố gắng tìm hiểu. Các ngươi chỉ nhìn thấy một con quái vật, một chiến tích, một món lợi. Các ngươi mang theo gươm giáo, mang theo lửa đuốc, tấn công ta. Ta đã cố gắng trốn chạy, nhưng các ngươi cứ đuổi theo. Ta đã hoảng loạn. Ta đã tự vệ. Nọc độc... ta không thể kiểm soát nó. Ta không muốn biến họ thành đá, nhưng đó là cách duy nhất để khiến họ dừng lại. Ta... ta thực sự không muốn làm hại ai cả..."
Câu chuyện bi thương đó kết thúc, để lại một sự im lặng nặng trĩu. Elara nhìn những bức tượng của Adan và Jame, rồi lại nhìn con rắn đang bị mắc kẹt. Lòng căm thù trong cô đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một sự đồng cảm sâu sắc. Kẻ mà cô coi là một con quái vật khát máu, hóa ra cũng chỉ là một sinh vật cô đơn, bị cả thế giới hiểu lầm và ruồng bỏ, giống như chính cô lúc này, một nàng công chúa mất nước, không còn nơi nào để đi.
Thanh kiếm của cô run rẩy trong tay trước khi cô từ từ hạ nó xuống. Lòng căm thù đã nguội lạnh, chỉ còn lại một sự đồng cảm xa lạ và một nỗi buồn sâu sắc cho sinh vật khổng lồ, cô độc trước mặt cô. Cô nhìn nó, không còn như một con quái vật, mà như một tù nhân của chính số phận mình.
"Ta... ta sẽ giúp ngươi," Elara nói, giọng cô vẫn còn nghẹn lại nhưng đã trở nên kiên định. "Ta sẽ không giết ngươi."
Đôi mắt ngọc lục bảo khổng lồ của Thanaslik ngấn lệ, một tia hy vọng le lói trong đó. "Cảm ơn cô... Nhưng... ta vẫn đang bị kẹt..." nó thì thầm, giọng nói của nó không còn vẻ đe dọa, mà chỉ còn sự mệt mỏi và đau khổ.
"Chúng ta phải đưa ngươi ra khỏi đây," Elara nói, trí óc của một nhà chiến lược trong cô bắt đầu hoạt động trở lại. Cô nhìn vào đống đất đá đang đè chặt lấy phần đầu và cổ của con rắn. "Nhưng ngươi quá lớn. Ta một mình không thể làm được gì."
"Ta... ta có một cách," Thanaslik nói một cách khó nhọc. "Ta có thể tự lột bỏ lớp da cũ này. Thân hình mới của ta sẽ nhỏ hơn một chút, có lẽ... có lẽ sẽ đủ để trườn ra khỏi đây. Nhưng ta đã kiệt sức sau trận chiến, ta cần cô giúp... Hãy dùng thanh kiếm của cô, rạch một đường dài trên lớp da cũ của ta, ngay sau gáy. Nó sẽ tạo ra một điểm khởi đầu."
Elara do dự trong giây lát. Ý nghĩ dùng kiếm rạch lên một sinh vật sống, dù là để giúp đỡ, cũng khiến cô rùng mình. Nhưng cô nhìn thấy sự khẩn cầu trong đôi mắt của Thanaslik. Cô hít một hơi thật sâu, leo xuống khỏi mỏm đá, cẩn thận bước qua những tảng đá sắc nhọn để đến gần cái đầu khổng lồ của con rắn.
Cô có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của nó phả vào mặt mình. Lớp da của nó, khi nhìn gần, có một vẻ đẹp kỳ lạ, trơn láng và lấp lánh như đá cẩm thạch được đánh bóng. Cô đặt một tay lên đó, cảm nhận được sự mát lạnh và cứng cáp của nó. "Sẽ hơi đau một chút," cô nói khẽ.
"Ta chịu được," Thanaslik đáp.
Elara giơ thanh kiếm lên, mũi kiếm lóe lên dưới ánh trăng. Cô cẩn thận và dứt khoát rạch một đường dài, sâu vừa đủ để cắt qua lớp da cũ nhưng không làm tổn thương lớp thịt bên trong.
Thanaslik gầm lên một tiếng đau đớn nhưng kìm nén. Từ vết rạch, lớp da cũ bắt đầu tách ra. Con rắn khổng lồ bắt đầu quằn quại, co rút cơ bắp của nó một cách dữ dội. Một cảnh tượng vừa ghê rợn vừa kỳ vĩ diễn ra. Lớp da cũ từ từ tuột ra khỏi thân hình nó, giống như một con rắn bình thường lột xác, nhưng ở một quy mô lớn hơn gấp ngàn lần. Thân hình mới của nó hiện ra, vẫn to lớn, nhưng có phần nhỏ hơn và lớp da cũng có màu xanh thẫm sáng bóng, tràn đầy sức sống hơn.
Cuối cùng, với một nỗ lực cuối cùng, Thanaslik trườn ra khỏi đống đất đá và cả lớp da cũ của mình. Nó tự do.
"Giờ thì đến lượt bạn của ta," Elara nói, cô chỉ tay về phía những bức tượng đá của Adan và Jame.
Đây là một nhiệm vụ còn khó khăn hơn. Elara một mình không thể nào di chuyển được những bức tượng nặng trịch đó. Thanaslik, dù vừa mới lột xác, đã không ngần ngại giúp đỡ. Nó cẩn thận dùng phần thân mềm dẻo của mình quấn quanh bức tượng của Adan, rồi đến Jame, nhẹ nhàng nâng chúng lên khỏi mặt đất. Đó là một hình ảnh kỳ lạ: một con rắn khổng lồ, vốn là biểu tượng khiến không ma nào dám lại gần, giờ đây lại đang dịu dàng và cẩn trọng với những sinh mạng mà nó đã vô tình cướp đi.
Họ cùng nhau mang hai bức tượng trở lại hang. Bên trong, không gian không còn vẻ đáng sợ như lúc đầu. Khi Elara bước theo sau Thanaslik vào sâu hơn, cô nhận ra đây không phải là một cái hang ẩm thấp, bẩn thỉu. Không khí bên trong mát mẻ và trong lành, mang theo mùi của ozone và đất ẩm sau cơn mưa. Ánh sáng không đến từ bên ngoài, mà từ những cụm tinh thể khổng lồ mọc ra từ vách đá, chúng phát ra một thứ ánh sáng màu xanh lam dịu nhẹ, huyền ảo.
Ở chính giữa hang là một hồ nước nhỏ, trong vắt đến mức có thể nhìn thấy tận đáy. Mặt nước phẳng lặng như gương, phản chiếu ánh sáng từ những cụm tinh thể, tạo nên một cảnh tượng đẹp đến nao lòng. Đây không phải là một cái hang của quái vật, đây là một thánh địa bí mật của thiên nhiên.
"Đây là nơi ta nghỉ ngơi," Thanaslik nói. "Nước trong hồ này được chảy ra từ một mạch ngầm xuyên qua những lớp tinh thể kia. Chúng cũng ban cho hồ nước này những đặc tính kỳ diệu. Hãy đặt bạn của cô vào đây, cùng với lớp da cũ của ta."
Elara cẩn thận làm theo. Cô và Thanaslik cùng nhau đặt hai bức tượng vào hồ nước. Rồi cô kéo tấm da rắn khổng lồ vào.
Ngay khi lớp da cũ chạm vào mặt nước, một cảnh tượng kỳ diệu xảy ra. Tấm da từ từ tan ra, không phải như bùn đất, mà như những hạt bụi ánh sáng, hòa vào làn nước trong vắt, khiến cả hồ nước bừng lên một thứ ánh sáng màu xanh lục bảo rực rỡ. Làn nước bắt đầu sủi bọt lăn tăn xung quanh hai bức tượng.
Lớp đá xám xịt trên người Adan và Jame bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ. Ánh sáng xanh lục từ trong hồ len lỏi vào những vết nứt đó. Các vết nứt ngày càng lớn hơn, không phải vỡ ra một cách bạo lực, mà giống như một lớp vỏ trứng đang nhẹ nhàng tách ra. Lớp đá từ từ bong ra từng mảng, rồi tan biến vào trong làn nước phát sáng.
Cuối cùng, lớp đá cuối cùng trên mặt họ cũng tan đi. Adan và Jame mở bừng mắt, ho sặc sụa và hít một hơi thật sâu vào lồng ngực.
"Elara?" Adan hoang mang gọi. "Chuyện... chuyện gì đã xảy ra vậy? Tớ nhớ... con rắn... và Jame..." Cậu nhìn sang bên cạnh, thấy Jame cũng đang ngơ ngác không kém. "JAME! Cậu còn sống!"
Jame im lặng, cậu giơ hai bàn tay của mình lên, cảm nhận hơi ấm của sự sống đang chảy trong huyết quản. Cậu đã thực sự trở lại.
Elara, với những giọt nước mắt hạnh phúc, đã giải thích toàn bộ câu chuyện cho hai người bạn của mình. Về sự thật của Thanaslik, về sự hi sinh của Adan, và về sự hối hận của con rắn. Adan và Jame, sau cơn sốc ban đầu, đã nhìn về phía Thanaslik, con quái vật khổng lồ đang im lặng quan sát họ từ bên bờ hồ. Trong ánh mắt của họ không còn sự căm thù, mà là sự bàng hoàng, và một chút biết ơn.
"Ta rất lấy làm tiếc về những gì đã xảy ra," Thanaslik nói, giọng nói của nó đầy sự chân thành. "Để bù đắp, ta muốn tặng các ngươi một món quà. Nước trong hồ này, giờ đã thấm đẫm tinh chất tái sinh của ta. Nó sẽ không thể hóa giải nọc độc được nữa, nhưng nó sẽ ban cho các ngươi một ân huệ khác. Hãy vào ngâm mình đi."
"Món quà gì chứ?" Adan vẫn còn hơi e dè.
"Một lần tái sinh," Thanaslik đáp. "Tinh chất của ta sẽ ngấm vào cơ thể các ngươi. Nó sẽ nằm im ở đó. Nhưng nếu sau này, các ngươi có phải chịu một vết thương chí mạng, một vết thương có thể lấy đi mạng sống, tinh chất đó sẽ được kích hoạt. Nó sẽ chữa lành cho các ngươi một lần duy nhất, tái tạo lại cơ thể các ngươi như ta vậy."
Cả ba sững sờ. Đó là một món quà vô giá, một mạng sống thứ hai. Họ nhìn nhau, rồi cùng gật đầu. Họ bước xuống hồ nước ma thuật, cảm nhận một luồng năng lượng ấm áp và mạnh mẽ lan tỏa khắp cơ thể, chữa lành mọi vết thương và sự mệt mỏi của họ sau trận chiến. Đó là một khoảnh khắc của sự tái sinh, không chỉ về thể xác, mà còn về tâm hồn.
Họ quay trở lại lâu đài Lionor khi trời gần sáng. Vua Gryoden, sau khi được đánh thức bởi đội lính canh, đã ngay lập tức triệu tập họ đến đại sảnh ngai vàng.
Sau khi nghe toàn bộ câu chuyện từ Elara, từ Adan và Jame, vị vua khôn ngoan đã im lặng một lúc lâu. Cả đại sảnh nín thở chờ đợi phán quyết của ông.
Cuối cùng, ông đứng dậy. "Thật là một câu chuyện khó tin," ông nói, giọng đầy uy quyền. "Nhưng ta nhìn thấy sự thật trong mắt các ngươi. Một sinh vật bị cả thế giới ruồng bỏ, lại có một trái tim cao thượng hơn nhiều kẻ mang hình người. Salvar sẽ không phạm phải sai lầm đó."
Ông quay sang viên đội trưởng đội cận vệ hoàng gia. "Đội trưởng Eldemar, hãy dẫn một đội quân tinh nhuệ đến đồi. Tất nhiêm mhông phải để tấn công, mà là để bảo vệ. Hãy thiết lập một vành đai an ninh xung quanh ngọn đồi, cắm biển báo, và đảm bảo không một ai được phép làm phiền đến Thanaslik nữa. Kể từ hôm nay, Xà Vương là một sinh vật được hoàng gia Salvar bảo hộ. Hãy cử thêm các học giả của triều đình đến đó, nghiên cứu một cách tôn trọng, và tìm ra cách để giúp nó kiểm soát được nọc độc của mình. Thương nhân được phép đi qua ngọn đồi, nhưng không được phép lại gần cái hang đó.”
"Rõ, thưa bệ hạ!" Viên đội trưởng cúi đầu nhận lệnh.
Vua Gryoden quay lại nhìn cả ba. "Các ngươi không chỉ hoàn thành nhiệm vụ, mà còn mang về cho Salvar một người bạn. Các ngươi đã chứng minh được lòng dũng cảm, sự thông thái, và cả lòng vị tha của mình. Ta, Vua Gryoden, chính thức chấp nhận lời đề nghị liên minh với Faewen. Salvar sẽ sát cánh cùng các ngươi chống lại Mondor."
Nhiệm vụ đã thành công một cách không thể ngờ tới.
Đúng sáu giờ sáng ngày thứ tư.
Bầu không khí trên ban công cao nhất của lâu đài Gryoden thật trong lành và se lạnh. Adan, Jame và Elara đã đứng đó từ lúc trời còn chưa sáng, sự lo lắng khiến họ không thể nào ngủ được.
"5 giờ 58 phút rồi," Adan nói, giọng cậu có chút run rẩy. "Chắc chắn sẽ là màu xanh lá thôi. Ông Gallas và Irune chắc chắn đã thành công."
"Hoặc là màu tím," Jame nói thêm, cậu cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. "Người lùn rất kỹ tính, có thể họ cần bàn bạc thêm về các điều khoản. Miễn là không phải màu đỏ hoặc màu đen là được."
Elara không nói gì, cô chỉ im lặng nhìn về phía chân trời đông bắc, nơi những vệt nắng đầu tiên đang bắt đầu nhuộm hồng những đám mây. Trái tim cô đập thình thịch. Chỉ cần không phải màu đỏ hoặc màu đen.. và xin đừng là sự im lặng.
Sáu giờ.
Mặt trời ló dạng, rải những tia nắng vàng óng đầu tiên lên thành phố Lionor xinh đẹp. Cả ba nín thở, mắt không chớp, dán chặt vào bầu trời.
Sáu giờ năm phút.
Nụ cười hy vọng trên môi Adan bắt đầu tắt dần. Bầu trời vẫn trong xanh một cách hoàn hảo.
Sáu giờ mười phút.
Jame bắt đầu cau mày, sự bất an hiện rõ trên gương mặt cậu.
Sáu giờ mười lăm phút.
Toàn bộ hy vọng trong lòng họ đã bị dập tắt, thay vào đó là một tảng băng lạnh lẽo của sự sợ hãi và tuyệt vọng. Bầu trời vẫn đẹp một cách tàn nhẫn, vẫn trong xanh và yên bình.
Không có một quả pháo hiệu nào cả.
Không xanh lá. Không tím. Không đỏ. Và cũng không đen.
Chỉ có sự im lặng.
Sự im lặng đó còn đáng sợ hơn cả tín hiệu màu đen. Nó có nghĩa là một điều gì đó tồi tệ đến mức Gallas và Irune thậm chí còn không có cơ hội để bắn pháo hiệu.
"Không..." Elara thì thầm, mặt cô trắng bệch.
Họ nhìn nhau, thấy rõ sự hoảng loạn trong mắt của những người bạn. Không một lời bảo nhau, cả ba cùng quay người, cắm đầu chạy khỏi ban công.
Họ chạy như điên qua những hành lang sang trọng của lâu đài, xô cả vào những người hầu đang đi lại. Họ đến thẳng phòng của nhà vua, thậm chí không chờ lính canh thông báo đã xông vào.
"Bệ hạ!" Elara thở hổn hển. "Không có tín hiệu! Gallas và Irune... họ đang gặp nguy hiểm!"
Vua Gryoden, đang ngồi đọc sách, lập tức đứng dậy khi thấy vẻ mặt của họ. Ông không hỏi nhiều. Ông tin vào sự cấp bách trong mắt họ. "Người lùn có thể là những người bạn tốt, nhưng cũng có thể là những kẻ thù đáng sợ. Ta sẽ không để đồng minh của mình phải chiến đấu một mình."
Ông đi nhanh đến một chiếc chuông lớn và gióng lên ba hồi. Ngay lập tức, viên đội trưởng Eldemar và một đội chiến binh mặc giáp bạc, những người tinh nhuệ nhất của Salvar, chạy vào.
"Chuẩn bị Zyras!" nhà vua ra lệnh. "Tập hợp đội Kỵ Sĩ Rồng. Chúng ta có những người bạn cần được giải cứu."
Ông quay lại nhìn cả ba. "Hãy đi tìm họ," Vua Gryoden nói, ông đặt tay lên vai Elara. "Và mang họ trở về an toàn."
Cả nhóm cúi đầu cảm tạ nhà vua. Rồi không một chút chần chừ, họ chạy theo đội trưởng Eldemar, lao ra sân bay của lâu đài. Ở đó, một con rồng trắng tuyệt đẹp, Zyras, cùng với đội Kỵ Sĩ Rồng của Salvar, đã sẵn sàng.
Họ leo lên lưng rồng, bay vút lên trời, lao về phía Baraldor, lao về phía một mối nguy hiểm không thể lường trước.
Chaporia
Bình Luận (0)