The Tyralis/Chapter 12: - Chiến trường trên khôngChapter 12: - Chiến trường trên không
20px

Sự hỗn loạn là một con thú, và Irune đang bị nó nuốt chửng.

Cậu không còn cảm nhận được mặt đất dưới chân mình nữa. Cả thế giới của cậu chỉ còn là một mớ âm thanh chói tai và những hình ảnh nhòe đi. Tiếng gầm của hai con rồng, tiếng đá núi sụp đổ, tiếng la hét của những người lùn xa lạ và tiếng thúc giục đầy căng thẳng của những người bạn. Cậu đang bị xách đi, một bên vai bị bàn tay sắt đá của Gallas kẹp chặt, đôi chân lơ lửng, va vào những vách đá gồ ghề của đường hầm khi họ lao đi trong bóng tối.

Nhưng tâm trí cậu không ở đây. Nó đã bị bỏ lại phía sau, trong cái hang động vừa là chiến trường vừa là nấm mồ đó.

"KHÔNG! MORTHEN! MORTHEN!"

Tiếng hét của cậu khản đặc, lạc đi trong tiếng vang của đường hầm, một âm thanh tuyệt vọng và vô nghĩa. Cậu quơ tay về phía sau, cố gắng bám víu vào một thứ gì đó không tồn tại, cố gắng quay trở lại với người bạn mà cậu chỉ vừa mới tìm thấy. Morthen. Người lùn bị biến thành rồng. Ông ấy vẫn còn ở đó, chiến đấu một mình chống lại con rồng trắng và có lẽ, sắp tới là cả một đội quân.

Sự bất lực là một loại độc dược, nó ngấm vào từng thớ thịt, làm tê liệt ý chí. Irune không còn quan tâm đến hiểm nguy phía trước hay đội quân đang đuổi theo phía sau. Cậu không quan tâm liệu những tảng đá do hai con rồng tạo ra có sụp đổ hay không. Trong khoảnh khắc đó, cậu chỉ thấy hình ảnh Morthen, đôi mắt đẫm lệ của ông, và lời hứa mà cậu đã trao ,một lời hứa giờ đây tan thành mây khói.

Trong bàn tay đang siết chặt của cậu, Tyralis mà họ mang theo vẫn đang đập một cách yếu ớt, thoi thóp, như một trái tim nhỏ bé đang hấp hối. Ánh sáng xanh mờ ảo của nó lúc tỏ lúc mờ, phập phồng theo từng nhịp đập hoảng loạn của trái tim Irune.

"Nhanh lên!" giọng Đội trưởng Eldemar của Salvar vang lên từ phía trước. "Chúng đang đuổi theo sát gót rồi!"

Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía sau, không phải là tiếng chân người, mà là tiếng nện đều đều của hàng trăm đôi ủng sắt xuống nền đá. Một âm thanh máy móc, vô hồn, lạnh lẽo. Đội quân người lùn bị điều khiển đang tiến tới.

Họ cứ chạy mãi trong đường hầm tăm tối, chỉ được dẫn lối bởi quả cầu ánh sáng nhỏ nhoi trên cây trượng của Gallas. Không khí đặc quánh mùi đất ẩm, mùi ozone của đá bị phá vỡ, và mùi khói khét lẹt từ trận chiến của hai con rồng.

Bỗng nhiên, có ánh sáng ở phía trước. Không phải là ánh sáng dịu nhẹ của những tinh thể ma thuật, mà là ánh sáng tự nhiên, nhợt nhạt của bầu trời. Lối ra! Một tia hy vọng le lói.

Nhưng hy vọng đó nhanh chóng bị dập tắt.

Khi họ lao ra khỏi đường hầm, cả nhóm khựng lại. Họ đang đứng trong một cái hang động khổng lồ, một không gian rỗng vĩ đại bên trong lòng núi, rộng lớn như một nhà thờ của những người khổng lồ. Và ở phía đối diện, ngay tại lối ra duy nhất dẫn lên mặt đất, hàng chục, hàng trăm người lùn mặc giáp đen đang đứng đó, im lặng và bất động. Chúng cầm những chiếc rìu chiến và búa tạ khổng lồ, dàn thành một bức tường thép không thể xuyên thủng. Đôi mắt chúng rực lên một màu đỏ ma quái.

Cùng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập từ đường hầm phía sau họ ngày càng lớn hơn. Họ đã bị bao vây. Phía trước là một đội quân. Phía sau là một đội quân khác

Vòng tròn phòng thủ!" Đội trưởng Eldemar hét lên. Những chiến binh của Salvar nhanh chóng tạo thành một vòng tròn, khiên giơ lên, kiếm chĩa ra ngoài, che chắn cho những người không có khả năng chiến đấu ở bên trong. Adan và Jame cũng đứng vào hàng ngũ, mặt tái mét nhưng tay vẫn nắm chặt vũ khí.

Elara nhìn lên cái lỗ trên trần, rồi lại nhìn vào bức tường thép của người lùn. Sự tuyệt vọng hiện rõ trên gương mặt cô. "Chúng ta... bị kẹt rồi," cô thì thầm.

Gallas không nói gì, nhưng khuôn mặt ông đanh lại, cây trượng trong tay ông bắt đầu phát ra một luồng năng lượng mạnh mẽ. Ông sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng.

Bỗng nhiên...

BÙÙÙÙÙÙÙM!!!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ bức tường đá phía sau họ, bức tường ngăn cách cái hang này với nơi hai con rồng đang chiến đấu. Một sóng xung kích cực mạnh quét qua, hất văng tất cả mọi người ngã sõng soài. Đất đá, những tảng đá to bằng cả một ngôi nhà, bay tung tóe ra phía trước như những viên đạn đại bác, đè nát bấy hàng chục tên người lùn đang chặn lối ra.

Tiếng va đập chói tai. Một thân hình khổng lồ, trắng toát, bị ném bay xuyên qua lỗ thủng vừa được tạo ra, trượt dài trên sàn đá rồi nằm bất động. Lớp giáp bạc của nó móp méo. Zyras, Con rồng chiến của Salvar đã bị Morthen hất văng ra.

Và rồi, từ trong làn khói bụi của lỗ thủng, một bóng đen còn khổng lồ hơn nữa bước ra.

Morthen!

"Morthen!" Irune hét lên, giọng cậu xen lẫn vui mừng và kinh hoàng.

Nhưng đây không phải là một cuộc giải cứu. Lớp giáp sắt trên người Morthen đang phát ra một thứ ánh sáng đỏ rực, nhấp nháy liên hồi. Những ký tự hắc ám trên đó đang cháy lên như những vết sẹo rực lửa. Ông đang ở trong một trạng thái cực kỳ bất ổn.

"CHẠY ĐI!" Morthen gầm lên, giọng nói của ông không còn là một lời thì thầm đau khổ, mà là một tiếng thét vang dội, tuyệt vọng và đầy cấp bách. "TẤT CẢ CÁC NGƯƠI! CHẠY NGAY ĐI!"

Cả nhóm sững sờ. Chạy đi đâu?

"BỘ GIÁP CỦA TA SẮP PHÁT NỔ! ALISTAIR ĐANG TỨC GIẬN! HẮN TỨC GIẬN VÌ TA ĐÃ PHẢN BỘI LẠI HẮN! HẮN ĐANG KÍCH HOẠT CƠ CHẾ TỰ HỦY!"

Mỗi lời ông thét lên, ánh sáng đỏ trên người ông lại càng rực rỡ hơn, và những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên lớp giáp sắt.

"Ta không còn nhiều thời gian nữa! Ta sẽ tạo một con đường cho các ngươi!"

Ông quay sang nhìn Irune một lần cuối cùng. Trong đôi mắt rực lửa của con rồng, Irune có thể thấy được linh hồn của người lùn Morthen, một ánh nhìn của sự biết ơn, sự hối tiếc, và sự thanh thản.

"Tạm biệt, cậu bé Elf. Cảm ơn cậu...."

"Cái gì... Cái gì chứ... KHÔNG!" Irune hét lên, cậu cố gắng lao về phía Morthen, nhưng Gallas đã giữ chặt cậu lại. "ĐỪNG MÀ! MORTHEN!"

Nước mắt cậu tuôn trào, nóng hổi và bất lực.

Morthen không ngoảnh lại nữa. Ông gầm lên một tiếng cuối cùng, một tiếng gầm của sự thách thức, rồi dồn hết sức lực, lao vút lên bầu trời xuyên qua cái lỗ trên trần hang. Ông bay lên như một ngôi sao băng rực lửa, một ngọn đuốc sống lao vào màn đêm.

Và rồi...

BÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙMMMMMMMMMMMMMM!!!!

Không có từ ngữ nào có thể diễn tả được âm thanh đó. Nó không phải là một tiếng nổ, nó là sự im lặng bị xé toạc, là tiếng gầm của vũ trụ, là một cơn thịnh nộ của thần linh.

Đầu tiên là một tia sáng. Một tia sáng trắng xóa, chói lòa đến mức làm lu mờ cả mặt trời. Nó nhấn chìm cả hang động, xóa sổ mọi bóng tối, biến mọi thứ thành một màu trắng tinh khiết, chết chóc. Trong khoảnh khắc đó, mọi âm thanh đều biến mất. Một sự im lặng tuyệt đối, nặng nề đến mức làm vỡ cả màng nhĩ.

Rồi sóng xung kích ập đến.

Nó không phải là gió. Nó là một bức tường không khí đặc quánh, hữu hình, di chuyển với tốc độ của âm thanh. Nó đập vào vách hang, khiến cả ngọn núi rung chuyển như sắp sụp đổ. Những tảng đá khổng lồ rơi xuống như mưa. Sàn đá nứt toác. Những người sống sót bị ném bay như những con búp bê rách, va đập vào tường.

Và sau đó là quả cầu lửa.

Từ điểm nổ trên bầu trời, một quả cầu lửa khổng lồ bắt đầu giãn nở, một mặt trời non trẻ, giận dữ được sinh ra và chết đi trong cùng một khoảnh khắc. Nó có màu đỏ của máu, màu cam của dung nham, và màu trắng của tâm một ngôi sao. Nó nuốt chửng những đám mây, thiêu đốt cả không khí, biến bầu trời đêm thành một buổi bình minh rực rỡ nhưng chết chóc.

Vụ nổ kéo dài, và kéo dài. Những cột lửa khổng lồ bắn ra từ quả cầu lửa, liếm láp bầu trời như những chiếc lưỡi của địa ngục. Một đám mây hình nấm khổng lồ, đen kịt và đầy tro bụi, từ từ bốc lên, che khuất cả những vì sao.

Cả một vùng trời, cả một góc của thế giới, đã bị thiêu rụi bởi sự hi sinh của một người lùn dũng cảm.

Trong cơn hỗn loạn đó, con rồng trắng Zyras, đã gắng gượng đứng dậy. Nó dùng thân mình che chắn cho cả nhóm khỏi những tảng đá rơi xuống. Khi cơn chấn động mạnh nhất qua đi, nó gầm lên một tiếng yếu ớt, rồi đập đôi cánh của mình, bay lên.

Nó bay lên xuyên qua cơn mưa tro bụi và những mảnh vỡ nóng hổi, xuyên qua cái lỗ trên trần hang, bay về phía bầu trời đã bị xé toạc.

Khi họ bay lên trên cao, vượt qua tầng mây dày đặc do vụ nổ tạo ra, một sự im lặng bao trùm lấy tất cả.

Irune không còn la hét nữa. Cậu không còn khóc. Cậu ngồi bất động trên lưng rồng, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Vụ nổ kinh hoàng đã cướp đi không chỉ Morthen, mà còn cướp đi cả âm thanh, cả màu sắc ra khỏi thế giới của cậu.

Cậu nhìn xuống dưới. Một biển mây đen kịt, vẫn còn rực lên ánh lửa từ bên trong, trải dài đến tận chân trời. Một vết sẹo khổng lồ trên khuôn mặt của thế giới.

Sự bất lực không còn là một cảm giác, nó đã trở thành một phần của cậu. Nó lạnh lẽo, nặng trịch, và trống rỗng. Cậu siết chặt Tyralis trong tay. Nó không còn đập nữa. Nó đã nguội lạnh, im lìm, giống như trái tim của cậu lúc này.

Zyras tiếp tục bay lên, cao hơn nữa, xuyên qua lớp mây đen, bay về phía những vì sao xa xôi, yên tĩnh. Nhưng đối với Irune, bầu trời chưa bao giờ đáng sợ và cô độc đến thế.

Chỉ có gió.

Đó là thực tại duy nhất nuốt chửng lấy thế giới của Irune lúc này. Gió gào thét bên tai, cuồng loạn của tự do và hiểm nguy. Gió quất vào mặt cậu, lạnh buốt và tàn nhẫn, mang theo vị mặn của mây trời và mùi tro bụi, vẫn còn vẻ cay đắng về sự hy sinh của Morthen. Họ đang bay trên lưng Zyras, con rồng trắng của Salvar, với một tốc độ không tưởng. Thế giới bên dưới chỉ còn là một vệt màu xanh nâu nhòe nhoẹt. Tiếng đập cánh hùng vĩ của Zyras vang lên đều đặn mỗi cú vỗ cánh là một luồng áp suất đẩy họ lao về phía trước như một mũi tên.

Không một lời nói, không một nụ cười. Không khí nặng trĩu, còn ngột ngạt hơn cả tầng không khí loãng trên cao. Phía đầu rồng, Đội trưởng Eldemar của Salvar, ngồi, lưng thẳng tắp, ánh mắt sắc như dao găm liên tục quét qua chân trời. Sau lưng anh là những Kỵ Sĩ Rồng, những tinh anh của Salvar. Họ im lặng như tượng đá, kỷ luật thép của họ tỏa ra một khí chất khiến người khác phải nể sợ. Irune không biết tên họ, không biết họ từ đâu tới, cũng chẳng màng đến câu chuyện đời họ. Cậu chỉ biết, họ đang ở đây, trên cùng một chuyến hành trình vô định.

Mà cậu cũng chẳng có hứng thú để hỏi.

Cậu ngồi ở phía sau cùng, cạnh Gallas, người đang trầm ngâm phóng tầm mắt vào khoảng không vô định. Adan, Jame và Elara ngồi giữa, túm tụm vào nhau như thể tìm kiếm chút hơi ấm và an ủi nơi đồng đội. Nỗi kinh hoàng ở Baraldor đã khắc một vết sẹo quá sâu vào tâm hồn mỗi người.

Một âm thanh khe khẽ phá vỡ sự im lặng chết chóc. Là Jame. Cậu đã nhích lại gần Irune, gương mặt không giấu nổi vẻ lo lắng.

"Irune..." Giọng Jame gần như bị tiếng gió nuốt chửng. "Đừng buồn nữa... Chuyện ở Baraldor... không phải lỗi của cậu."

Irune không đáp, đôi mắt vô hồn vẫn dán chặt vào biển mây bên dưới.

"Bọn tớ... bọn tớ đã hoàn thành nhiệm vụ ở Salvar," Jame kiên trì, cố gắng kéo bạn mình ra khỏi vực thẳm tuyệt vọng. "Để tớ kể cậu nghe. Cậu sẽ không tin nổi đâu."

Và Jame bắt đầu kể. Giọng cậu, chìm lấp giữa tiếng gió rít, dệt nên một câu chuyện về Hội Mạo Hiểm Giả và những lời đồn đại rợn người về Đồi Gió Hú. Cậu kể về kế hoạch của họ, về việc Adan đã phải hy sinh những quả ổi Elf cuối cùng. Rồi cậu kể về trận chiến. Cậu miêu tả sự xuất hiện của Xà Vương Thanaslik, về khả năng tái sinh bất tử và nọc độc hóa đá kinh hoàng của nó. Cậu kể về khoảnh khắc bản thân bị hóa đá, một cảm giác lạnh lẽo thấu xương, một sự bất lực tột cùng khi ý thức dần chìm vào bóng tối.

"Tớ đã nghĩ mọi thứ kết thúc rồi," Jame nói, giọng vẫn còn run rẩy khi hồi tưởng. "Nhưng rồi Adan... và Elara... họ đã chiến đấu. Adan thậm chí còn tự hi sinh để tạo cơ hội cho Elara."

Cậu kể về sự thật của Thanaslik, về nỗi cô đơn của con xà, và về lòng vị tha của Elara đã cứu rỗi tất cả. Cậu kể về món quà tái sinh một lần họ nhận được, một ân huệ không tưởng. Đó là một câu chuyện đẹp đẽ không phù hợp với khoảng khắc này về tuyệt vọng, hy sinh, lòng trắc ẩn và sự tái sinh. Một chiến thắng không trọn vẹn, nhưng mang một ý nghĩa sâu sắc.

Irune vẫn im lặng lắng nghe. Từng lời nói lọt vào tai cậu, nhưng chúng trôi tuột đi, không thể chạm tới tâm hồn đã chai sạn. Chiến thắng? Tái sinh? Những thứ đó có nghĩa lý gì khi Morthen đã tan thành tro bụi? Khi Faewen đã rơi vào tay kẻ thù? Cậu không quan tâm. Nỗi đau mất mát là một con quái vật quá lớn, nó đã che lấp tất cả. Cậu không muốn kể về sự thật ở Faewen, để một chút sự yên bình cuối cùng trên lưng rồng. Khi tới Salvar.

Tro bụi từ sự hy sinh của Morthen, dù cách xa hàng dặm, vẫn dai dẳng bay theo họ. Những hạt bụi li ti, màu xám tang tóc, đáp xuống quần áo, mái tóc và làn da, như một tấm màn bi thương. Không ai nói thêm lời nào. Câu chuyện của Jame đã kết thúc trong thinh không.

Họ cứ bay như vậy, không rõ bao lâu. Bất chợt, Zyras lượn một vòng, vút lên cao, xuyên qua một lớp mây dày đặc.

Và rồi, phía trước bừng lên ánh sáng.

Một khung cảnh hùng vĩ đến nghẹt thở hiện ra, bỏ lại vùng trời ô nhiễm và u ám phía sau. Họ đang bay trên một dãy núi tráng lệ, những đỉnh tuyết trắng xóa lấp lánh dưới ánh mặt trời như những vương miện kim cương của thần linh. Bên dưới, những khu rừng nguyên sinh trải dài bất tận, một tấm thảm xanh biếc và mềm mại. Những dòng sông uốn lượn như dải lụa bạc, len lỏi qua các thung lũng. Không khí nơi đây trong lành và tinh khiết, gột rửa đi mùi tro bụi và chết chóc. Một vẻ đẹp hoang sơ, tràn đầy sức sống.

“Ngựa của chúng ta sẽ về với chúng ta thôi, Irune. Chúng nó biết đường về, nhưng cần vài ngày,” Gallas nói để an ủi Irune, nhưng đó không phải là điều mà Irune quan tâm, mà Gallas cũng biết rõ điều đó.

Sự căng thẳng dường như dịu bớt trước vẻ đẹp của thiên nhiên.

"Gallas..." Irune bất ngờ lên tiếng, giọng khản đặc.

Gallas quay lại. "Sao thế, Irune?"

Irune không nhìn ông, ánh mắt cậu dán vào đôi bàn tay mình. "Đáng lẽ ra... cháu không nên nghe lén cuộc nói chuyện của ông và Tộc trưởng ngày đó. Đáng lẽ ra bây giờ cháu nên được bình yên ở Faewen, trèo cây hái ổi. Đáng lẽ ra ngay từ đầu cháu không nên gia nhập Đoàn Sứ Giả. Và... và đáng lẽ ra cháu không nên kéo Adan và Jame theo. Tất cả... là lỗi của cháu."

Gallas trầm ngâm một hồi. Ông xoay người lại, đối diện với cậu bé đang chìm trong dằn vặt. Rồi ông mỉm cười, một nụ cười hiền hậu nhưng thấm đẫm mệt mỏi.

"Không ai biết trước con đường mình chọn sẽ dẫn về đâu, Irune à," giọng ông trầm ấm và vững chãi. "Có những người sinh ra để sống trong yên bình. Nhưng cũng có những người sinh ra để phá vỡ sự yên bình đó. Họ muốn hoặc số phận đã chọn họ."

"Nếu ngày đó các cháu không nghe lén, có thể mọi chuyện đã khác. Có thể thế giới này đã yên ổn hơn. Nhưng cũng có thể," ông ngưng lại, ánh mắt sâu thẳm, "nó đã trở nên tồi tệ hơn rất nhiều. Có thể chúng ta đã không bao giờ biết âm mưu của Alistair cho đến khi quá muộn. Có thể Faewen đã bị hủy diệt thay vì chỉ bị chiếm đóng."

"Chúng ta không thể quay ngược thời gian, Irune. Chúng ta chỉ có thể bước tiếp. Và điều quan trọng nhất là đừng bao giờ hối hận với lựa chọn của mình. Hãy biến nó thành sức mạnh."

Những lời của Gallas, như một dòng suối mát, từ từ thấm vào tâm hồn khô cằn của Irune, xoa dịu ngọn lửa tự trách.

Cậu im lặng. Cả nhóm cũng vậy.

Bất thình lình...

"NGUY HIỂM!"

Irune là người đầu tiên hét lên. Vị trí cuối cùng cho cậu một tầm nhìn bao quát phía sau. Cậu chỉ tay về phía họ vừa bay qua, giọng đầy hoảng loạn.

Mọi người vội vàng ngoảnh lại.

Từ trong những đám mây xa, nhiều bóng đen đang lao tới với tốc độ kinh hoàng. Chúng không phải chim. Chúng to lớn như chiến mã, với bộ lông đen kịt như màn đêm, dường như nuốt chửng cả ánh sáng. Mắt chúng rực lên màu đỏ máu, và tiếng kêu của chúng không phải tiếng hót, mà là một tiếng rít ghê rợn, xé toạc không gian. Một luồng khí hắc ám, lạnh lẽo tỏa ra từ chúng. Những con quái điểu.

Trên lưng mỗi con quái điểu đó, là một kỵ sĩ mặc áo choàng đen, bất động như tử thần.

"Bọn chúng là ai?" Adan hét lên.

Chưa ai kịp trả lời, một trong những bóng đen đã giơ cây trượng mục nát của mình lên. Một quả cầu năng lượng hắc ám, đặc quánh như bóng đêm, hình thành ở đầu trượng rồi bắn ra như một viên đạn đại bác, gào thét lao thẳng về phía Gallas.

"CẨN THẬN!"

Gallas phản ứng trong tích tắc. Ông đập mạnh cây trượng xuống lưng rồng. "BẢO VỆ!" Một mái vòm năng lượng màu xanh ngọc trong suốt hiện ra, bao bọc lấy cả nhóm. Quả cầu hắc ám va vào khiên, tạo ra một tiếng nổ trầm đục. Mái vòm rung chuyển dữ dội, những vết nứt như mạng nhện lan tỏa trên bề mặt nhưng may mắn không vỡ tan.

Zyras gầm lên một tiếng giận dữ, nó nghiêng mình lượn một vòng gấp trên không, suýt nữa hất văng tất cả mọi người xuống dưới. Cơn gió lốc từ cú chuyển mình của nó khiến đội hình kẻ địch thoáng chút rối loạn.

"BẢO VỆ CÁC SỨ GIẢ!" Đội trưởng Eldemar gầm lên, rút phắt thanh kiếm sáng loáng. Các Kỵ Sĩ Rồng, với sự điêu luyện của những chiến binh dày dạn kinh nghiệm, lập tức di chuyển, tạo thành một bức tường thép sống che chắn cho Gallas và những người khác.

Bảy con quái điểu, bảy kỵ sĩ, chúng nhanh chóng ổn định lại đội hình, bắt đầu bay vòng quanh Zyras như bầy kền kền đói khát. Chúng không tấn công ồ ạt mà phối hợp nhịp nhàng, tìm kiếm kẽ hở dù là nhỏ nhất.

Một chiến binh Salvar dũng cảm vung kiếm, chém vào cánh một con điểu bay quá gần. Lưỡi kiếm va vào bộ lông đen, tóe lửa và phát ra một tiếng "keng" chói tai như chém vào sắt thép. Con quái điểu chỉ lảo đảo một chút, rồi con ngươi đỏ máu của nó long lên, nó há cái mỏ nhọn hoắt đớp trả. Người chiến binh vội giơ khiên lên đỡ, lực va chạm mạnh đến nỗi đẩy anh ta trượt đi vài bước trên lớp vảy rồng.

Trong lúc hỗn loạn, một cơn gió mạnh bất chợt lật tung mũ trùm của một tên tấn công.

Và thứ lộ ra khiến tất cả phải chết lặng.

Không phải một khuôn mặt.

Mà là một chiếc đầu lâu trắng ởn, với hai hốc mắt trống rỗng rực lên ngọn lửa xanh lam ma quái. Trên đỉnh đầu lâu, một chiếc vương miện vàng, nạm châu báu, đã bị móp méo và xỉn màu.

"Không thể nào..." Elara lắp bắp, mặt cô trắng bệch như tờ giấy.

"Lũ Draugrborn!" Gallas hét lên, giọng ông đầy kinh ngạc và căm phẫn.

"Draugrborn là gì?" Jame hỏi, tay siết chặt chuôi kiếm, mắt không rời những bóng ma đang lượn lờ.

"Chúng từng là người!" Gallas giải thích nhanh, giọng ông gấp gáp giữa tiếng gió rít. "Linh hồn của họ đã bị Alistair triệu hồi và ràng buộc vào chính hài cốt của mình bằng ma thuật hắc ám. Chúng trở thành những xác sống bất tử, không ký ức, không cảm xúc, chỉ biết tuyệt đối tuân lệnh kẻ tạo ra chúng!"

Ông nhìn những bóng đen còn lại, ánh mắt lóe lên sự kinh hoàng. "Một bề tôi hoàn hảo để cướp Tyralis! Vì chúng không có lòng tham!"

"Đó... đó là Vua Cedric của vương quốc Threror!" Elara kêu lên, giọng lạc đi, cô chỉ tay vào tên Draugrborn vừa lộ mặt. "Tôi đã gặp ông ấy hồi nhỏ! Cái vương miện đó! Không thể sai được!"

"Không lẽ Alistair đã biến các vị vua của các vương quốc phía nam thành Draugrborn?" Eldemar kinh hoàng thốt lên.

Bảy Draugrborn, còn lại bảy vương quốc ở phía nam, con số trùng khớp đến đáng sợ.

Lũ Draugrborn không quan tâm đến những lời bàn tán. Mục tiêu duy nhất của chúng là Gallas. Chúng bắt đầu tập trung hỏa lực, những tia ma thuật hắc ám, những mũi tên xương bắn ra như mưa bão, dồn dập dội vào tấm khiên của Gallas. Tấm khiên rung lên bần bật, những vết nứt ngày một nhiều. Gallas nghiến răng, trán lấm tấm mồ hôi, rõ ràng việc duy trì tấm khiên đang tiêu tốn rất nhiều ma lực của ông.

"Phòng thủ thế này không được!" Gallas gầm lên, nhìn thẳng lên bầu trời trong xanh. "Đã đến lúc thay đổi thời tiết một chút rồi!"

Ông giơ cao cây trượng của mình lên trời.

"Hỡi những linh hồn của gió và mây! Hỡi cơn thịnh nộ của bầu trời! HÃY NGHE THEO TIẾNG GỌI CỦA TA! BÃO TỐ!!!"

Một luồng năng lượng xanh lam khổng lồ bắn vút lên trời. Bầu trời trong xanh tức thì tối sầm lại như có ai đó kéo một tấm màn đen khổng lồ che phủ. Mây đen từ khắp nơi cuồn cuộn kéo đến, quần tụ lại một cách giận dữ. Gió bắt đầu gào thét điên cuồng. Những giọt mưa nặng trĩu bắt đầu rơi, rồi nhanh chóng biến thành một cơn mưa rào xối xả. Và rồi, những tia sét đầu tiên xuất hiện, xé toạc bầu trời.

XOẸT! ẦM!

Một tia sét khổng lồ giáng xuống khoảng không giữa chúng, như một lời cảnh cáo long trời lở đất..

Lưng rồng giờ đây là một chiến trường hỗn loạn, trơn tuột và chết chóc. Mưa quất vào mặt rát buốt, gió mạnh khiến việc đứng vững cũng trở nên khó khăn.

"CHIA RA!" Eldemar hét, tiếng hét của anh át cả tiếng sấm.

Các chiến binh Salvar, dù bị ảnh hưởng bởi thời tiết, vẫn chiến đấu một cách quả cảm. Hai tên Draugrborn lao vào cùng lúc, một tên từ trên cao bổ xuống, một tên bay sạt bên hông Zyras. Đội trưởng Eldemar đón đầu tên từ trên cao, tiếng kim loại va vào xương khô kêu lên ken két. Trong khi đó, hai Kỵ Sĩ Rồng khác cùng nhau chặn tên còn lại.

Adan, với sức mạnh tái sinh trong người, chiến đấu như một con thú bị dồn vào chân tường. Cậu gầm lên man dại, lao vào một tên Draugrborn đang tấn công một chiến binh Salvar bị thương. Cậu dùng hết sức bình sinh chém vào bộ giáp mục nát của nó. Tên Draugrborn không hề nao núng, nó vung thanh đại đao rỉ sét của mình, chém một nhát, nhưng bị khiên của chiến binh chặn lại. Jame thì ngược lại, cậu chiến đấu một cách bình tĩnh và chính xác. Cậu không tấn công trực diện mà di chuyển linh hoạt như một vũ công giữa cơn bão, hỗ trợ cho các chiến binh Salvar. Thấy một Kỵ Sĩ Rồng sắp bị một mũi tên xương bắn lén, Jame phi thân tới, dùng kiếm gạt phăng mũi tên chỉ trong gang tấc.

Elara không lùi bước. Cô đứng ngay bên cạnh Gallas, dùng thân mình làm lá chắn sống, đôi mắt liên tục quét xung quanh, hét lên cảnh báo mỗi khi có một đòn tấn công lén lút nhắm vào vị pháp sư già đang tập trung điều khiển cơn bão.

Irune, sau cơn sốc ban đầu, đã biến nỗi đau và căm phẫn thành một sự tập trung chết người. Cậu lướt đi trên lưng rồng, nhanh nhẹn như một con sóc, né tránh những đòn tấn công một cách điệu nghệ. Mục tiêu của cậu không phải là những tên Draugrborn bất tử, mà là những con quái điểu bên dưới chúng. Cậu trượt dài trên lớp vảy trơn, luồn qua chân của một Kỵ Sĩ Rồng đang giao chiến, rồi bất ngờ chém vào khớp cánh của con quái điểu. Con vật rít lên một tiếng ghê rợn, chao đảo dữ dội, khiến tên Draugrborn trên lưng nó mất thăng bằng.

Và trên tất cả, là Gallas. Ông đứng vững như một ngọn hải đăng giữa tâm bão, cây trượng của ông là trung tâm của sự hủy diệt. Ông không chỉ duy trì cơn bão, ông còn điều khiển nó.

"Adan, Jame! Dồn tên bên trái lại!" Gallas hét lên.

Adan và Jame hiểu ý, họ cùng nhau tấn công dồn dập vào một tên Draugrborn, buộc nó phải lùi lại, tách khỏi đồng bọn. Ngay khi nó lọt vào vị trí Gallas muốn...

"SÉT!" ông gầm lên.

Một tia sét bạc trắng, giáng thẳng từ trời cao xuống tên Draugrborn. Một tiếng nổ vang trời. Luồng điện kinh hoàng khiến bộ xương của nó vỡ vụn, ngọn lửa xanh trong hốc mắt phụt tắt. Nó rơi khỏi lưng con quái điểu, tan biến vào màn mưa bên dưới.

Một tên đã bị hạ. Nhưng việc đó cũng khiến Gallas lảo đảo, gương mặt ông ngày càng tái nhợt.

Thấy đồng bọn bị tiêu diệt, ba tên Draugrborn khác điên cuồng lao tới. Một tên dùng cây trượng bắn ra một sợi xích hắc ám, quấn lấy chân của một Kỵ Sĩ Rồng và giật mạnh. Người chiến binh hét lên một tiếng rồi bị kéo bay khỏi lưng Zyras, rơi vào hư không.

"KHỐN KIẾP!" Eldemar gầm lên, anh chém văng đối thủ của mình ra, nhưng đã quá muộn.

Sự hy sinh của người đồng đội đã châm ngòi cho cơn thịnh nộ của những người còn lại. Trận chiến trở nên tàn khốc hơn bao giờ hết.

Irune, thấy con quái điểu mình làm bị thương đang bay thấp hơn, cậu lấy đà, nhảy bật khỏi lưng Zyras, đáp chính xác lên lưng con vật. Tên Draugrborn quay lại, vung kiếm về phía cậu. Irune nhanh nhẹn né được, cậu dùng kiếm đâm thẳng vào mắt con quái điểu. Con vật rú lên một tiếng cuối cùng rồi lao đầu xuống vực thẳm, kéo theo cả tên Draugrborn bất lực gào thét. Irune dùng hết sức bình sinh, đạp mạnh vào lưng nó để nhảy ngược trở lại, bám được vào đuôi của Zyras và leo lên trong gang tấc.

Hai tên đã bị hạ. Gallas thở dốc, ông phải dựa vào cây trượng mới đứng vững được.

Sau một hồi lâu thật lâu, vài tên nữa đã bị tiêu diệt.

Cuối cùng, chỉ còn lại tên cầm đầu, Vua Cedric. Hắn ta dường như mạnh hơn những tên khác. Hắn đã đánh bật được hai chiến binh Salvar, bộ giáp hoàng gia mục nát của hắn dường như không thể bị xuyên thủng. Hắn đang tiến thẳng về phía Gallas, ngọn lửa xanh trong hốc mắt rực lên đầy hận thù.

"LÃO GIÀ! CHẾT ĐI!" một giọng nói khô khốc, vô hồn vang lên từ chiếc đầu lâu.

Đúng lúc đó, Irune, từ phía đuôi rồng, đã lao tới như một mũi tên. Cậu không tấn công Cedric, mà nhảy lên một cái gai nhọn trên lưng Zyras, rồi từ đó, phóng người xuống, đáp thẳng lên lưng con quái điểu của Cedric. Cậu đâm thanh kiếm của mình vào gáy con chim. Con vật rú lên đau đớn, lảo đảo trên không.

Cedric quay phắt lại, vung kiếm về phía Irune. Nhưng đã quá muộn. Sự phân tâm đó là tất cả những gì Gallas cần.

"VĨNH BIỆT!" Gallas gầm lên, ông dồn hết chút sức lực cuối cùng, chĩa thẳng cây trượng về phía Cedric.

Một tia sét, to và sáng hơn bất kỳ tia sét nào trước đó, giáng thẳng xuống. Nó không đánh vào người Cedric, mà đánh trúng vào chiếc vương miện của hắn. Chiếc vương miện, nổ tung thành hàng ngàn mảnh vụn. Cả hắn và con quái điểu của hắn bị thiêu cháy hoàn toàn, rơi xuống như một quả cầu lửa, biến mất vào màn mưa và mây mù bên dưới.

Cơn bão từ từ tan đi. Mây đen tản ra, mưa ngớt dần, để lại một bầu trời trong xanh và một chiếc cầu vồng tuyệt đẹp.

Cả đám thở phào nhẹ nhõm, ngồi phịch xuống lưng rồng, kiệt sức. Họ đã thắng, nhưng với một cái giá đắt.

Gallas quay lại, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy tự hào hiện trên môi. "Làm tốt lắm... các con..."

Ông không còn chút sức lực nào. Cơn bão đã rút cạn ma lực của ông.

Bỗng nhiên, sắc mặt ông thay đổi. Một sự kinh hoàng tột độ hiện lên trong đôi mắt.

Và rồi, mọi thứ dường như chậm lại.

Từ bên dưới mép lưng của Zyras, nơi Cedric vừa rơi xuống, một cánh tay xương xẩu, đen kịt vì bị cháy sém, vươn lên. Hắn vẫn chưa chết hẳn. Hắn đã bám được vào lưng rồng trong khoảnh khắc cuối cùng và leo lên..

Với chút căm hận cuối cùng, cánh tay đó nắm chặt lấy cổ chân Gallas.

Gallas, kiệt sức và không phòng bị, mất thăng bằng.

Ông ngã ngửa ra sau.

"ÔNG GALLAS!"

Tất cả mọi người đều hét lên.

Irune, người gần nhất, phản ứng nhanh nhất. Cậu lao tới như một tia chớp, tay vươn ra, cố gắng nắm lấy bàn tay đang chìa ra của vị pháp sư già.

Nhưng cậu đã chậm một tích tắc.

Những ngón tay của cậu chỉ sượt qua những ngón tay của Gallas. Cậu chỉ kịp nhìn vào đôi mắt ông lần cuối cùng. Một đôi mắt không sợ hãi, chỉ có sự bình thản, và một chút áy náy.

Gallas nhìn cậu, nhìn tất cả những đứa trẻ mà ông coi như cháu mình. Rồi ông hét lên, mệnh lệnh cuối cùng, giọng nói át cả tiếng gió.

"BAY TIẾP ĐI! LŨ NGỐC!"

Và rồi, ông rơi xuống. Ông và tàn dư của tên Draugrborn cuối cùng cùng nhau lao vào vực thẳm của bầu trời, biến mất vào biển mây trắng xóa.

Sự im lặng bao trùm lấy lưng rồng. Một sự im lặng còn nặng nề và đau đớn hơn cả sự im lặng sau cái chết của Morthen.

Và rồi, một tiếng thét xé lòng vang lên.

"KHÔNGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGG!"

Là Irune. Cậu quỳ sụp xuống, đấm liên tiếp vào lớp vảy cứng của Zyras cho đến khi các khớp ngón tay bật máu. Nhưng cậu không cảm thấy đau. Nỗi đau thể xác chẳng là gì so với sự trống rỗng, lạnh lẽo đang xé nát lồng ngực cậu.

Gallas. Người thầy. Người ông. Người đã dẫn dắt cậu, đã dạy dỗ cậu, đã bảo vệ cậu suốt cuộc hành trình. Đã ra đi.

Giờ đây Irune mới thực sự hiểu nỗi đau là gì. Nó là một cái gì đó sâu sắc, một sự mất mát không thể nào bù đắp được. Nó không giống như nỗi đâu thể xác, nó gậm nhấm vào tinh thần và suy nghĩ của cậu. Một phần trong cậu đã chết theo Gallas.

Cậu bắt đầu khóc. Những tiếng nấc nghẹn ngào, đau đớn của một đứa trẻ.

Adan và Jame cũng vậy. Họ ôm lấy nhau, nước mắt lưng tròng. Elara quay mặt đi, bờ vai cô run lên bần bật. Ngay cả những chiến binh Salvar dạn dày sương gió cũng không thể che giấu được nỗi buồn và sự kính trọng trong ánh mắt họ.

Lũ Draugrborn đã nhắm vào Gallas, vì chúng nghĩ rằng ông đang giữ Tyralis. Chúng đã thành công trong việc tiêu diệt mục tiêu.

Nhưng chúng đã lầm.

Tyralis, ngay từ lúc ở Baraldor, đã luôn nằm yên trong túi áo của Irune.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...