(Bốn bức tường đá lạnh lẽo. Đó là tất cả những gì ta còn lại. Bốn bức tường xám xịt, ẩm mốc, và một song sắt nhỏ xíu, cao tít trên trần, chỉ đủ để lọt vào một vệt ánh trăng mờ ảo, lạnh lẽo. Ánh trăng của kẻ xâm lăng. Nó không còn là ánh trăng hiền hòa của Faewen, không còn là Nữ Thần Ánh Sáng đang mỉm cười ban phước cho những đứa con của mình. Đây là ánh trăng của sự thật phũ phàng, soi rọi vào cái cũi đá mà chúng nhốt ta. Gió. Ta có thể nghe thấy tiếng gió rít qua song sắt. Nó không còn là bản nhạc du dương của núi rừng, không còn là tiếng thì thầm của Cha Núi đang kể chuyện cho chúng ta nghe. Đây là tiếng hú của một con thú bị thương, tiếng than khóc của một linh hồn đang tan vỡ. Tiếng than khóc của chính mảnh đất này.)
Những mảnh đất bình yên. Những dòng suối hiền hòa. Những người dân thân thiện. Những ngọn đồi cao trải dài bao phủ.
Ta nhắm mắt lại. Ta phải nhắm mắt lại, vì thực tại này là một sự sỉ nhục. Và khi ta nhắm mắt, ta lại thấy... ta thấy Nhà.
Ta thấy Faewen.
Ta thấy những thảm cỏ xanh biếc, mềm như nhung, trải dài bất tận, lấp lánh sương đêm dưới ánh trăng mà ta hằng yêu mến. Ta thấy những ngọn đồi hùng vĩ, không phải là những khối đá trơ trọi, mà là những người khổng lồ hiền từ đang say ngủ, bờ vai rộng lớn của họ được phủ một tấm chăn dệt bằng rừng cây cổ thụ. Ta thấy những dòng suối, nước của chúng trong vắt như pha lê, và khi ta cúi xuống uống, ta không chỉ uống nước, ta đang uống lấy tinh túy của đất trời, uống lấy lời ca của đá sỏi. Chúng chảy ào ào từ đỉnh núi, nơi Cha Núi thở ra hơi thở băng giá, rồi lại hiền hòa uốn lượn qua từng thung lũng, thì thầm những bí mật cổ xưa mà chỉ có rễ cây mới hiểu được.
Ta thấy những người dân của ta. Những đồng bào thân yêu của ta. Ta thấy những đứa trẻ Elf với đôi tai nhọn kiêu hãnh rung rinh trong nắng sớm, tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng khắp khu rừng, trong trẻo hơn cả tiếng suối. Ta thấy những người thợ thủ công, bàn tay họ không dùng để cầm vũ khí, mà để dệt nên những tấm lụa từ tơ nhện, để tạc nên những bức tượng từ gỗ sống, để mỗi ngôi nhà của chúng ta không phải là một công trình xây dựng, mà là một tác phẩm nghệ thuật, một sự hòa quyện tuyệt đối với thiên nhiên. Ta thấy những cụ già, đôi mắt họ sâu thẳm như bầu trời đêm, chứa đựng sự thông thái của hàng ngàn năm, ngồi dưới gốc Cây Đại Cổ Thụ, trái tim của Faewen, và kể cho con cháu nghe về thuở khai thiên lập địa.
Quê hương của ta. Một nơi mà quyền lực chỉ là một khái niệm xa xôi, một trò chơi trẻ con lố bịch của những chủng tộc khác. Một nơi mà vật chất chỉ là công cụ, không phải là mục đích sống. Chúng ta lấy vừa đủ, chúng ta trả lại bằng sự chăm sóc, chúng ta sống trong một vòng tuần hoàn vĩnh cửu của sự biết ơn. Một nơi mà tham vọng là một căn bệnh lạ lùng, một thứ hắc ám mà chúng ta chỉ nghe qua những câu chuyện cổ, một thứ có thể thiêu đốt linh hồn và biến con người thành quái vật.
Tới một ngày, họ đến.
Họ không đến như những người khách, gõ cửa và xin phép. Họ đến như một cơn bão. Một cơn bão bằng sắt thép, lửa và khói đen.
Ta vẫn còn nhớ như in cái ngày đó. Bầu trời không tối đi vì mây, mà tối đi vì khói từ những cỗ máy chiến tranh khổng lồ của họ. Không khí không còn trong lành, mà sặc sụa mùi dầu mỡ và mùi kim loại nung chảy. Tiếng chim hót bị thay thế bằng tiếng ủng sắt nện đều đều trên mặt đất thiêng, một âm thanh ghê rợn, máy móc, xúc phạm đến từng ngọn cỏ.
Họ đứng trước chúng ta, trước Cây Đại Cổ Thụ, và họ nói. Ồ, họ nói hay lắm.
Họ nói rằng họ muốn "giải phóng" nơi này. Ta đã tự hỏi, giải phóng chúng ta khỏi cái gì? Khỏi sự bình yên? Khỏi hạnh phúc? Khỏi sự hòa hợp với thiên nhiên?
Họ nói với đồng bào ta, những người Elf chỉ quen với sự thật và không biết đến sự dối trá phức tạp, rằng họ sẽ cho chúng ta một "chỗ sống ấm no hơn". Ấm no hơn cả vòng tay của Đất Mẹ sao? Họ hứa hẹn sẽ "giúp chúng tôi sống trong niềm vinh quang của một trật tự mới".
Một trật tự mới. Vinh quang.
Và sự thật là gì?
Sự thật là ngọn lửa. Lửa là câu trả lời của họ cho mọi thứ. Vinh quang của họ chính là tro tàn.
Làng mạc của chúng tôi, những ngôi nhà được dệt nên từ gỗ sống và tình yêu thương, những nơi mà cây cối tự nguyện vươn cành ra để che chở cho chúng ta. Họ đã đốt. Họ đốt chúng một cách không thương tiếc. Họ cười vang khi nhìn những tác phẩm nghệ thuật ngàn năm tuổi sụp đổ thành một đống than hồng. Ta vẫn còn ngửi thấy mùi gỗ cháy, mùi nhựa cây đang khóc than, mùi của những giấc mơ bị thiêu rụi. Tro tàn giờ đây là lớp chăn mới của đất mẹ.
Nhân dân của ta đói khổ, li tán. Họ đi lang thang trên chính mảnh đất của mình như những bóng ma, bị săn đuổi, bị áp bức, bị đối xử như những con thú hoang. Họ không còn được hát, không còn được cười. Những cuộc áp bức xảy ra triền miên. Họ lấy đi những thành quả lao động của chúng ta, lấy đi những trái cây mà chúng ta đã dùng cả một mùa để vun trồng, lấy đi những món đồ thủ công tinh xảo mà tổ tiên chúng ta đã truyền dạy qua hàng ngàn thế hệ. Mọi tài sản quý báu đều bị tước đoạt. Họ gọi đó là "thuế".
Nhưng đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất. Họ không chỉ chiếm đất đai. Họ không chỉ cướp tài sản. Họ đang chiếm đoạt linh hồn.
Họ dạy những đứa trẻ của chúng ta. Họ tách những mầm non Elf ra khỏi cha mẹ chúng, đưa chúng vào những căn nhà vuông vức, lạnh lẽo được xây bằng đá và vữa, và nhồi nhét vào đầu óc non nớt của chúng những điều sai lệch. Họ nói rằng lịch sử của chúng ta là man rợ, là lạc hậu. Họ nói rằng tổ tiên của chúng ta là những kẻ ngu muội, tôn thờ cây cối và đá sỏi. Họ cười nhạo vào sự kết nối của chúng ta với thiên nhiên.
Những bản anh hùng ca về các vị anh hùng Elf, những người đã dùng sinh mạng mình để bảo vệ khu rừng này từ thuở hồng hoang, bị cấm đoán. Chúng bị thay thế bằng lịch sử của họ, bằng những cuộc chinh phạt đẫm máu được ca tụng là "khai sáng" và "văn minh". Những vị anh hùng của chúng ta bị quên lãng, bị bôi nhọ, trở thành những kẻ phản diện trong câu chuyện của kẻ xâm lăng.
Và rồi, họ gieo rắc sự chia rẽ. Họ tàn nhẫn giết đi, treo cổ công khai bất cứ ai dám cất tiếng chống đối, bất cứ ai dám hát một bài hát cổ, bất cứ ai dám nhắc đến hai từ "tự do". Nhưng họ thưởng của cải, những đồng tiền kim loại vô hồn, cho những ai tố cáo. Họ dùng chính thứ tham vọng mà chúng ta luôn ghê tởm để đầu độc đồng bào của ta.
Và điều đau đớn nhất... nó đã có tác dụng. Sự đoàn kết ngàn năm của chúng ta, sợi dây liên kết vô hình giữa các gia đình, giờ đây đang bị nứt vỡ. Ta đã thấy, bằng chính mắt mình, cảnh người anh em tố cáo người anh em, cảnh hàng xóm quay lưng lại với hàng xóm, chỉ vì vài đồng bạc lấp lánh, chỉ vì một lời hứa hẹn về một vị trí cao hơn trong "trật tự mới". Họ biến sự tin tưởng, thứ quý giá nhất của tộc Elf, thành một thứ vũ khí để chống lại chính chúng ta.
Ta biết. Ta biết những con người này. Họ không hiểu, và họ cũng không muốn hiểu cách sống của chúng ta.
Đối với họ, đất mẹ là một cái xác. Họ mổ xẻ nó, khai thác nó, lấy đi những thứ họ cần từ trong lòng đất mà không một lời cảm ơn. Những ngọn đồi hùng vĩ, nơi tổ tiên ta vẫn thường ngồi thiền định, nơi gió trời hát lên những bản trường ca? Họ san bằng chúng.
Họ dùng thuốc nổ để phá nát Cha Núi, bởi vì chúng "ngán đường đi giao thương", bởi vì bên trong chúng có "tài nguyên".
Những cái cây cổ thụ ngàn năm tuổi, nơi linh hồn của rừng trú ngụ, nơi mỗi chiếc lá là một ký ức? Chúng chỉ là "gỗ", là "nguyên vật liệu", là những cái gai chướng mắt cần phải chặt phá để lấy đất xây dựng những pháo đài xấu xí của họ. Ta đã nghe thấy tiếng khóc của rừng, một tiếng rên rỉ kéo dài khi hàng ngàn thân cây ngã xuống.
Họ cư xử với Đất Mẹ và Cha Núi như những vật thể vô hồn, những món hàng có thể mua được, có thể định giá bằng vàng. Rồi họ bán đi những con ngựa, những thân cây, những khoáng sản mà họ đào được. Họ ngấu nghiến từng mảnh đất này, nhai ngấu nghiến mà không một chút biết ơn, rồi để lại đằng sau chỉ là những bãi hoang mạc cằn cỗi, những hố sâu trống rỗng, và những dòng suối bị nhiễm độc, chết chóc.
Nhưng, đối với chúng tôi thì khác...
Đối với chúng tôi, đất là Mẹ. Vùng đất này là thiêng liêng. Nó không phải là một tài sản, nó là một phần của chúng tôi. Ta có thể cảm nhận được nhịp đập của nó dưới chân mình. Từng tiếng lá cây xào xạc không phải là tiếng ồn, đó là tiếng thì thầm của tổ tiên, nhắc nhở chúng ta về cội nguồn. Từng cái bóng của những ngọn đồi không chỉ che nắng, nó che chở cho linh hồn chúng tôi. Từng tiếng nước chảy tí tách không chỉ là một dòng suối, đó là mạch máu của đất mẹ đang nuôi sống chúng tôi.
Những bông hoa ngát hương. Những mỏm đá phủ rêu. Những vũng nước trong trên đồng cỏ sau cơn mưa. Hơi ấm của những con ngựa và hơi thở của tộc Elf... tất cả chúng tôi, từ ngọn cỏ nhỏ nhất đến người già nhất, từ con nai hiền lành đến vị tộc trưởng già nua này, đều cùng chung một gia đình. Bởi lẽ, đây là mảnh đất đã nuôi sống bao thế hệ Elf suốt hàng ngàn năm nay. Chúng tôi sống, chúng tôi yêu thương, và chúng tôi bao dung với mảnh đất này. Chúng tôi không sở hữu nó. Chúng tôi thuộc về nó.
Ta biết, cách sống của chúng tôi khác với cách sống của con người. Cảnh đẹp nơi thành phố đầy kim loại và đá lạnh của con người, nơi không khí đặc quánh mùi khói và sự vội vã, khác xa với đồng quê và cánh rừng ấm áp, kiên nhẫn của tộc Elf. Có lẽ... có lẽ, tộc Elf chúng tôi thực sự hoang dã và lạc hậu trong mắt họ chăng? Có lẽ, sự thất bại trong việc chống cự này là bằng chứng cho thấy cách sống của chúng tôi đã lạc hậu?
Không. Ta gạt phăng ý nghĩ đó. Ta không tin. Một thế giới không có linh hồn, một thế giới chỉ biết khai thác và hủy diệt, một thế giới mà giá trị của mọi thứ đều được đo bằng tiền... đó mới chính là thế giới tăm tối, là thế giới đã lạc hậu, đã đi chệch khỏi con đường của vũ trụ.
Những cuộc khởi nghĩa đã nổi lên. Ta đã chứng kiến. Những người anh em dũng cảm của ta, những chàng trai, cô gái Elf trẻ tuổi với ngọn lửa trong tim, đã cố gắng. Họ dùng cung tên để chống lại những con ma thú, dùng sự nhanh nhẹn của rừng xanh để chống lại những cỗ máy sắt. Lửa đã nổi lên trong rừng, nhưng lần này là ngọn lửa của sự kháng cự.
Nhưng nó đã bị dập tắt. Bị dập tắt không thương xót. Bằng máu. Bằng thép. Bằng sự tàn nhẫn tuyệt đối. Bất cứ ai liên quan, hay chỉ bị nghi ngờ là có liên quan, đều bị bắt. Bị tra tấn. Và bị treo cổ công khai giữa quảng trường làng, nơi chúng ta từng tổ chức những lễ hội.
Và trong đó, có cả ta. Tộc trưởng của các người. Kẻ đã thất bại trong việc bảo vệ các người. Ta đã bị bắt khi đang cố gắng tổ chức một đường dây đưa những đứa trẻ trốn thoát. Một kẻ phản bội, một người Elf đã bị đồng tiền của chúng làm mờ mắt, đã chỉ điểm cho chúng. Nỗi đau đó còn lớn hơn cả những trận đòn roi của chúng.
(Tiếng bước chân. Chúng đang đến. Ta có thể nghe thấy tiếng giáp sắt va vào nhau một cách lạnh lẽo bên ngoài hành lang. Bình minh sắp ló dạng. Và đó cũng là lúc mặt trời của ta lặn xuống.)
Karah... Bạn già của ta. Lữ khách vĩ đại của ta. Ta biết ông vẫn còn ở ngoài đó, lẩn trốn đâu đó trong đám đông, trái tim ông tan nát khi nhìn thấy quê hương mình. Nghe ta, Karah. Hãy cố gắng sống sót. Đó là mệnh lệnh cuối cùng của ta. Đừng chết một cách vô nghĩa trong một cuộc nổi dậy tuyệt vọng. Ông không phải là một chiến binh, ông là một người kể chuyện, một nhà thám hiểm. Hãy giả vờ. Hãy cúi đầu nếu cần. Hãy cố gắng thích nghi với "trật tự mới" của chúng. Hãy là hạt giống kiên cường ngủ đông dưới lớp tro tàn lạnh lẽo. Hãy sống, Karah. Hãy sống để mà nhớ. Hãy là ký ức sống của Faewen. Chờ ngày... chờ ngày chúng ta giành lại mảnh đất này, những mảnh đất mẹ thiêng liêng, những ngọn đồi cha yêu dấu.
Irune, Adan và Jame... Những cậu bé của ta. Ta vẫn còn nhớ như in cái đêm hôm đó, khi các con lén lút dưới cửa sổ nhà ta. Ta đã thấy sự tò mò, sự liều lĩnh, và cả sự dũng cảm trong mắt các con. Ta đã đẩy các con vào cơn bão này. Không phải như một hình phạt. Mà là một sự cứu rỗi. Ta đã ném các con ra khỏi con tàu đang chìm, hy vọng các con có thể tìm thất đồng minh. Giờ đây ta không biết các con đang ở đâu, đang làm gì, các con còn sống tốt không. Ta xin lỗi. Ta xin lỗi vì đã đặt gánh nặng của cả một dân tộc lên đôi vai non nớt của các con. Nhưng ta cũng tự hào về các con.
Vài giờ sau, khi thể xác già nua này của ta đã xa rời mảnh đất, khi ta trở về với cát bụi, ta sẽ không biến mất. Ta sẽ là ngọn gió phù hộ cho các con, thổi tung mái tóc của các con.
Các con hãy cố gắng thật tốt. Dù ta biết các con không thể nghe thấy những lời này, nhưng ta tin. Ta tin vào sự ràng buộc của tộc Elf. Chúng ta đều chung một dòng máu, đều chung một niềm tin, đều có một sự liên kết vô hình. Cây Đại Cổ Thụ, trái tim của Faewen, rễ của nó kết nối tất cả chúng ta, kết nối Elf với Elf, và kết nối Elf với thiên nhiên. Dù ta có chết đi, một phần linh hồn của ta vẫn sẽ sống, thông qua rễ cây, thông qua dòng nước, và thông qua các con. Hãy sống, hãy chiến đấu, không chỉ cho Faewen, mà cho cả thế giới.
Gallas... Người bạn thông thái của ta. Người anh em của ta. Gánh nặng giờ đây dồn cả lên vai ông. Ta biết ông. Ông luôn cằn nhằn, luôn cho rằng ta quá mộng mơ. Nhưng ta cũng biết, trái tim ông còn thuần khiết và mạnh mẽ hơn bất cứ ai. Hãy bảo vệ những đứa trẻ đó. Ta đã giao phó tương lai của chúng ta cho ông. Hãy cống hiến hết mình. Hãy dùng trí tuệ ngàn năm của ông để dẫn dắt chúng tiến thật xa, để thực hiện nhiệm vụ mà chúng ta đã bắt đầu. Đừng để sự hi sinh của ta, và của bao nhiêu người khác, trở nên vô ích.
Nhiệm vụ của chúng ta vẫn chưa kết thúc. Nó sẽ không bao giờ kết thúc, hỡi đồng bào của ta. Nhiệm vụ của chúng ta chỉ thực sự chấm dứt khi không còn bất kỳ một Elf nào thở trên mảnh đất này. Hãy giành lại mảnh đất thiêng liêng này!
(Tiếng cửa mở. Lạnh lẽo. Ánh sáng của bình minh ùa vào, nhưng nó không mang lại hy vọng, nó chỉ mang lại sự thật.)
Họ đã đến. Những kẻ mặt sắt vô hồn. Những cọng dây thừng thô ráp và những ngọn giáo sắc lạnh đang chờ ta.
Ta hít một hơi thật sâu. Không khí vẫn còn mùi của Faewen. Mùi của đất ẩm, của lá cây. Ta đã sống một cuộc đời trọn vẹn. Ta đã yêu thương mảnh đất này. Ta đã bảo vệ đồng bào của ta hết sức mình. Cho đến phút cuối cùng, ta đã cống hiến hết mình, cho tổ quốc, cho đồng bào.
Giờ là lúc... để ta gặp lại tổ tiên.
Giờ là lúc để ta về nhà. Ta sẽ trở thành một phần của đất mẹ, của cha núi, và ta sẽ chờ. Ta sẽ chờ ngày các con trở về.
Chaporia
Bình Luận (0)