The Tyralis/Chapter 6: - Vương quốc SalvarChapter 6: - Vương quốc Salvar
20px

Bốn ngày. Đã bốn ngày trôi qua kể từ cuộc đào thoát kinh hoàng khỏi Morrin. Bốn ngày phi nước đại trên lưng ngựa, với tiếng vó ngựa dồn dập là âm thanh duy nhất xua đi sự im lặng mênh mông của núi rừng và đồng cỏ. Đối với Irune, một mớ cảm xúc hỗn độn. Dòng suy nghĩ về cuộc chiến trong lâu đài và cuộc tẩu thoát trên vai người khổng lồ vẫn chưa tan hết, khiến cậu đôi lúc lại rộn lên một cảm giác háo hức đầy liều lĩnh. Cậu đã đối mặt với hiểm nguy, đã chiến đấu, đã sống sót cùng những người bạn. Đó là tất cả những gì cậu hằng mơ ước.

Nhưng rồi khi màn đêm buông xuống, bên ánh lửa bập bùng, những hình ảnh khác lại ùa về trong suy nghĩ. Gương mặt vô hồn của Vua Alaric khi ngã xuống, nụ cười điên loạn của Valerius khi bị chiếm hữu, và đôi mắt trống rỗng của đám lính khi chúng lao vào họ như những con rối. Sự phấn khích tan đi, nhường chỗ cho một nỗi lo lắng lạnh lẽo, một nhận thức sâu sắc rằng thế giới ngoài kia không đơn giản lúc nào cũng màu hồng. Cảm thấy gánh nặng của cuộc hành trình này đè nặng lên đôi vai trẻ tuổi của mình.

Công chúa, người đã dần quen với cuộc sống du mục bất đắc dĩ, thúc ngựa tiến lên ngang hàng với Gallas. Chiếc váy hoàng gia của cô đã được cắt ngắn đi cho gọn gàng, mái tóc vàng óng được tết lại đơn giản. Trông cô không còn vẻ con gái thiếu nữ hoàng gia như trước nữa.

"Thưa ông Gallas," cô hỏi, giọng nói trong trẻo.

 "Chúng ta... chúng ta đang đi đâu ạ?"

Gallas quay sang nhìn cô "Chúng ta đang hướng về phía nam, tới Vương quốc Salvar. Chắc cô cũng đã từng nghe đến nó. Còn với những người chưa biết," ông liếc nhìn ba chàng trai, "Salvar là một vương quốc rộng lớn, được xem là cường quốc trù phú và hùng mạnh nhất ở phương nam. Tất nhiên, vẫn không thể so sánh với những kẻ đang nắm giữ Tyralis ở phương bắc. Điều quan trọng nhất là, họ có mối thù truyền kiếp với Mondor. Mối thù đó sâu đậm đến mức không một ai mang dòng máu hay xuất thân từ Mondor có thể đặt chân vào lãnh thổ của họ mà không bị bắt giữ. Chúng ta sẽ đến đó, tìm kiếm một cơ hội, cố gắng thuyết phục họ."

Bỗng nhiên, Jame cất cao giọng hỏi một câu mà tất cả đều đang thắc mắc.

"Ông Gallas, cháu có một câu hỏi. Tại sao chúng ta không tìm cách tiêu diệt chiếc Tyralis này đi? Như vậy sẽ giảm bớt nguy hiểm, và các quốc gia khác cũng sẽ không còn lý do gì để tranh giành với chúng ta nữa."

Gallas thở dài, một tiếng thở dài mang theo sức nặng của nhiều thế kỷ. "Một câu hỏi rất xác đáng, Jame à. Ta đã tự hỏi tại sao các con không hỏi sớm hơn. Có lẽ Karah và Tộc trưởng đã quên không nói cho các con biết một sự thật phũ phàng."

Ông dừng lại, giọng nói trở nên trầm hơn. "Bởi vì chúng không thể bị phá hủy. Chúng ta đã thử mọi cách. Tộc Elf đã dùng ma thuật giải cấu trúc cổ xưa nhất, nhưng nó chỉ làm viên đá nứt nhẹ rồi tự liền lại. Chúng ta dùng một tảng đá nặng hàng tấn đè rớt xuống nó, nhưng nó vỡ rồi lại liền lại. Chúng ta thậm chí đun nóng nó trong lò rèn, nó chỉ đỏ lên và trở lại bình thường.”

Không ai hỏi gì nữa.

Cuối cùng, sau nhiều ngày dài đằng đẵng ngủ trên đất lạnh, phải gặm những miếng lương khô cứng như đá cùng bánh mì, và chỉ được tráng miệng bằng một chút ổi Elf ít ỏi còn lại, họ đã tới nơi.

Đó là một buổi sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương đêm. Cả nhóm đang đứng trên một sườn đồi cao, ở dưới là vương quốc Salvar.

Từ xa nhìn lại, một cường quốc thịnh vượng và tràn đầy sức sống hiện ra. Một dãy tường thành bằng đá cẩm thạch trắng muốt, cao sừng sững, bao bọc lấy cả một vùng đất rộng lớn. Dưới ánh nắng ban mai, những bức tường thành như đang phát sáng. Vô số tháp canh được bố trí dày đặc, trên đỉnh mỗi tháp đều có lính canh mặc giáp bạc đi tuần tra, những ngọn cờ mang biểu tượng sư tử vàng tung bay phấp phới trong gió. Ở trung tâm của tất cả sự hùng vĩ đó, là một tòa lâu đài nguy nga tráng lệ với những ngọn tháp nhọn.

"Đây là thủ đô Lionor," Gallas nói, giọng ông cũng không giấu được vẻ thán phục. "Thành phố Sư Tử.”

Khi họ tiến đến cổng thành, một đội lính canh với giáp trụ sáng loáng, vũ khí sắc bén đã chặn họ lại. Một viên chỉ huy bước ra, không nói một lời, chỉ giơ tay lên trời. Từ trên đỉnh của cổng thành khổng lồ, một màn sương mỏng gồm hàng triệu chấm li ti màu tím rơi xuống, bao phủ lấy cả nhóm. Chúng lướt qua người họ, qua hành lý, qua cả những con ngựa, mang lại một cảm giác hơi tê dại.

Sau vài giây, màn sương tan biến. Một giọng nói máy móc, vô cảm vang lên từ đâu đó trên cổng thành: 

"Kiểm tra hoàn tất. Không có dấu hiệu ma thuật của Mondor. Không có trong danh sách tội phạm truy nã. Cho qua."

Viên chỉ huy gật đầu, và đội lính canh lập tức dạt sang hai bên, mở ra một con đường.

Họ dắt ngựa bước vào trong. Không khí bên trong Lionor thật khác biệt. Đường phố được lát đá hoa cương sạch bóng, hai bên là những tòa nhà cao tầng với kiến trúc tinh xảo. Người dân ăn mặc sang trọng, gương mặt ai cũng rạng rỡ, tiếng cười nói rộn rã khắp nơi. Đây là một thế giới khác hẳn so với sự suy tàn của Morrin hay sự mộc mạc của Faewen.

Gallas dừng ngựa lại. "Công việc đầu tiên. Elara, nếu cô thực sự muốn đồng hành cùng chúng tôi, cô cần vũ khí và một con ngựa cho riêng mình. Irune, con đi cùng Elara để trông chừng. Những người còn lại, chúng ta đi mua đồ ăn sáng và một ít lương thực. Chắc các con cũng không thể chịu nổi lương khô. Sau khi mua xong, tất cả tập trung ở quán ăn có biển hiệu hình con sư tử vàng đằng kia."

Irune định phản đối, cậu không muốn làm bảo mẫu. Nhưng một cái lườm của Gallas khiến cậu phải nuốt lời lại. Cậu miễn cưỡng gật đầu.

"Kìa, đằng kia có một cửa hàng rèn vũ khí," Elara chỉ tay, có vẻ cô cũng không mấy thoải mái khi phải đi riêng với Irune.

Cửa hàng vũ khí "Lưỡi Thép Của Sư Tử" là một nơi ấn tượng. Không khí nồng nặc mùi thép, dầu và da thuộc. Hàng trăm, hàng ngàn thanh kiếm đủ loại được treo trên tường, đặt trên giá, cắm trong những thùng gỗ sồi. Irune, với con mắt của một người Elf yêu thích sự tinh xảo, cũng phải trầm trồ.

Elara đi một vòng, có vẻ hơi choáng ngợp. Cô chưa từng tự mình chọn vũ khí bao giờ. Irune, sau một hồi quan sát, tiến đến một thanh kiếm được đặt trang trọng trên một tấm nệm nhung. Đó là một thanh kiếm nhẹ, với phần chắn tay được chạm khắc tinh xảo hình những bông hoa hồng quấn quanh nhau. Lưỡi kiếm sáng bóng, phản chiếu ánh sáng như một mặt gương.

"Tôi nghĩ cái này hợp với cô," Irune nói.

Elara nhìn thanh kiếm. "Nó rất đẹp, nhưng tại sao vậy?”

Irune chỉ vào một dòng chữ nhỏ được khắc trên phần chắn tay. "Vì nó có tên là 'Elara's Grace' - Nét duyên dáng của Elara."

Elara ngạc nhiên, rồi một vệt hồng lan tỏa trên đôi má cô. Cô chưa từng nghĩ rằng một cậu trai có phần cộc cằn như Irune lại có thể tinh ý đến vậy. 

"Ừm... tôi cũng nghĩ vậy..."

Cô cầm thử thanh kiếm lên. Nó vừa vặn một cách hoàn hảo trong lòng bàn tay cô. Cô rút kiếm ra khỏi vỏ. Một luồng sáng bạc lóe lên, thanh kiếm nhẹ bẫng cho cảm giác vô cùng chắc chắn và cân bằng.

Khi họ mang thanh kiếm ra quầy, Irune định thò tay vào túi tiền Gallas đã đưa.

"Không... Để tôi trả cho," Elara vội ngăn lại, giọng có chút quả quyết. "Tôi có mang theo một ít tiền..."

Irune nhún vai, lùi lại một bước. Cậu thấy được sự kiêu hãnh và mong muốn tự lập trong đôi mắt cô. Cậu tôn trọng điều đó.

Tiếp theo, họ bước vào một tiệm bán ngựa lớn. Hàng loạt con ngựa khỏe mạnh, bờm được chải chuốt cẩn thận, đang đứng trong những chuồng gỗ sạch sẽ. Sau một hồi lựa chọn, Elara dừng lại trước một con ngựa cái màu trắng tuyền, không một sợi lông tạp. Đôi mắt nó thông minh và hiền dịu.

"Tôi nghĩ tôi đã chọn được rồi."

"Con này khá đắt đấy," Irune buột miệng khi nhìn vào bảng giá. "Nó là giống ngựa thuần chủng của Salvar."

"Không sao... tôi có đem theo tiền từ Morrin..." Elara tự tin nói, nhưng khi ông chủ tiệm ngựa báo giá, mặt cô bỗng đỏ bừng lên. Cô lục lọi trong chiếc túi nhỏ của mình, lôi ra một ít đồng vàng. "Thật ra... cũng không nhiều cho lắm."

Sự bối rối và xấu hổ hiện rõ trên gương mặt cô công chúa. Irune thở dài. Cậu không nói gì, chỉ lẳng lặng bước lên, đặt một túi tiền vàng nặng trịch lên bàn của ông chủ tiệm. Tiếng những đồng vàng va vào nhau nghe thật vui tai. Ông chủ tiệm lập tức thay đổi thái độ, tươi cười niềm nở.

"Cảm... ơn anh," Elara lí nhí, cô không dám nhìn thẳng vào mắt Irune.

"Không có gì," Irune đáp cộc lốc, quay mặt đi hướng khác để che giấu sự ngượng ngùng của chính mình. Cuối cùng, cả hai cưỡi ngựa, một con ngựa nâu quen thuộc và một con ngựa trắng tinh, quay trở lại quán ăn. Họ buộc ngựa vào cọc trước quán rồi bước vào trong. Gallas, Adan và Jame đã ngồi đó, trước mặt họ là một bàn đầy ắp thức ăn nóng hổi: bánh mì nướng thơm lừng, thịt xông khói áp chảo, trứng ốp la và những ly sữa tươi.

Irune ngồi phịch xuống ghế, không nói không rằng, chộp lấy một miếng bánh mì và ăn ngấu nghiến.

"Đúng là... hảo hạng!" Cậu vừa nhai vừa nói, quên hết mọi sự trên đời. Sau bao ngày gặm lương khô, đây chẳng khác gì mỹ vị nhân gian.

Bỗng nhiên, một bóng người mặc áo choàng trùm đầu kín mít, vốn đang ngồi trong một góc tối, đứng dậy và tiến về phía bàn của họ. Mọi người lập tức cảnh giác, tay đặt lên chuôi kiếm.

Người đó dừng lại trước bàn của họ, không khí trong quán dường như đặc lại. Hắn từ từ đưa tay lên, kéo chiếc mũ trùm đầu ra.

Cả nhóm khựng lại. Kẻ đứng trước mặt họ có làn da màu xanh lá cây, đôi tai nhọn hoắc và dài hơn cả tộc Elf, đôi mắt to tròn, đen láy và lanh lợi. Một Yêu Tinh. Hay còn được gọi là Goblin. Nhưng hắn không mặc giáp trụ rách rưới, mà là một bộ trang phục gọn gàng, trông như một thương nhân.

"Ta là một nhà môi giới thông tin," hắn nói, giọng a dua và a dua.

"Ta nghe nói các vị đang có một chuyến hành trình dài. Có muốn mua một số thông tin không? Những thông tin có thể sống còn, liên quan mật thiết đến thứ... mà các vị đang tìm kiếm."

Hắn nháy mắt, mỉm cười đắc chí.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...