The Tyralis/Chapter 7: - Tin mật Goblin và GryodenChapter 7: - Tin mật Goblin và Gryoden
20px

Sự im lặng bao trùm lấy chiếc bàn nhỏ, một sự tĩnh lặng giữa ồn ào của quán ăn. Ánh mắt của Gallas, giờ đây trở nên sắc lạnh như một lưỡi dao băng. Ông không chớp mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn, lanh lợi của gã Goblin xanh lè.

"Ngươi có ý gì?" Giọng Gallas trầm thấp

Gã Goblin nhe hàm răng nhọn hoắt ra cười, một nụ cười tự mãn của kẻ nắm đằng chuôi. "Ồ... thì là cái vụ sứ giả ấy mà. Một pháp sư già, ba đứa nhóc elf tai nhọn, và một cô công chúa du mục. Một đội hình thú vị cho một nhiệm vụ tuyệt mật, phải không nào?"

Cập!!! Cây trượng gỗ của Gallas đập mạnh xuống sàn, dù chỉ là một tiếng động nhỏ nhưng lại khiến cả quán ăn phải giật mình ngoái lại.

"Sao ngươi biết được những chuyện đó?" Jame vội vàng hỏi, sự hoảng loạn trong giọng nói.

"Ồ... thì ta đã nói rồi mà…," gã Goblin nhún vai, tỏ vẻ bí hiểm. "Ta là một nhà môi giới thông tin mà. Thông tin là mặt hàng của ta, giúp ta kiếm sống qua ngày.”

Chỉ chờ có thế. XOẢNG! Gallas đứng bật dậy. Chuyển động của ông nhanh đến không ngờ đối với một người già. Trong một cái chớp mắt, ông đã đứng trước mặt gã Goblin. Ông đẩy mạnh đầu trượng vào ngực gã Goblin, dồn hắn lùi lại mấy bước cho đến khi lưng đập mạnh vào bức tường gỗ phía sau. Gã Goblin giơ hai tay lên trời, nụ cười tự mãn trên mặt đã tắt ngấm, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ, run cầm cập.

Gallas cúi người xuống, ghé sát vào tai gã Yêu Tinh, giọng ông rít lên khe khẽ, đủ để chỉ mình hắn và cả nhóm nghe thấy…

"Ta không cần biết ngươi lấy thông tin từ đâu, từ cái địa ngục nào. Nhưng nghe cho kỹ đây. Kể từ giây phút này, cái miệng mồm của ngươi phải được niêm phong. Tuyệt đối không được bán thông tin của bọn ta cho bất kỳ ai khác, bất kì chủng tộc nào! Và cũng không được tìm hiểu thêm bất cứ điều gì về bọn ta nữa!"

Đầu cây trượng của ông bỗng lóe lên một ánh sáng màu vàng rực rỡ, từng kí tự cổ ngữ phức tạp của tộc Elf hiện ra, lơ lửng lên xuống ngay trước chóp mũi của gã Goblin. Nó tỏa ra một luồng năng lượng nóng rát và đầy đe dọa.

"Nếu không..." Gallas thì thầm, giọng nói lạnh lẽo đến tận xương tủy. "Ngươi sẽ nổ tung thành một đống bầy nhầy xanh lè. Ta thề đấy."

Gã goblin rít lên một cái, thở hổn hển.

"Vâng... vâng! Tôi thề! Tôi thề mà!" Gã Goblin lắp bắp, mồ hôi lạnh túa ra trên vầng trán xanh lét của hắn. "Tôi chấp nhận lời thề!"

Ngay khi hắn vừa dứt lời, ký tự cổ ngữ lóe sáng lên một lần cuối rồi thu mình vào đầu viên đá pha lê trên đầu trượng. Gallas thu cây trượng lại. Gã Goblin trượt người xuống sàn, hai tay ôm đầu, thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi cửa tử.

Gallas trở lại bàn, ngồi xuống như chưa có chuyện gì xảy ra, rồi liếc nhìn gã Goblin vẫn còn đang run rẩy. "Thế, thông tin mà ngươi muốn nói là gì?"

Ông ném vài đồng tiền vàng về phía hắn. Gã Goblin ngay lập tức quên hết sợ hãi, đôi mắt sáng rực lên vì tham lam. Hắn bò tới, vơ vội lấy những đồng tiền, rồi lật đật chạy lại bàn, hạ giọng xuống mức tối thiểu.

"Đây là tin thượng hạng, tin nóng hổi," hắn thì thào, "Theo như thông tin từ một cậu bạn người lùn thân thiết của ta bên Vương quốc Baraldor, phải, đã quen mấy chục năm rồi. Hắn nói rằng Hội đồng Trưởng lão của Baraldor cũng đã nhận ra mối nguy hiểm từ Mondor. Họ lo sợ mỏ vàng của mình sẽ là mục tiêu tiếp theo. Vì vậy, họ cũng đã lập ra một đoàn sứ giả để đi tìm kiếm liên minh, giống hệt như các vị vậy. Nghe nói, một tuần sau, đoàn sứ giả của họ sẽ chính thức khởi hành vào tuốt phía nam nữa."

"Còn thông tin nào khác không?" Gallas hỏi.

"Không... không còn gì nữa ạ. Đó là tất cả những gì mà tôi biết…”

"Vậy thì, ngươi có thể đi được rồi."

Gã Goblin gật đầu lia lịa, nhét vội những đồng tiền vào túi rồi lẩn vào đám đông, biến mất nhanh như lúc hắn xuất hiện.

"Vương quốc của người lùn," Elara trầm ngâm nói.

"Phải," Gallas gật đầu, vuốt chòm râu bạc. "Baraldor, vương quốc hùng mạnh dưới lòng đất. Cả một dân tộc sống trong những thành phố được tạc vào đá núi, ngày đêm khai thác vàng, sắt, mithril và vô số loại khoáng sản quý giá. Thủ đô của họ là Eldorado, Thành Phố Vàng Ròng. Hầu hết những vũ khí tốt nhất trên thế giới này, nếu không phải do tộc Elf chúng ta chế tác, thì chính là từ những lò rèn của người lùn mà ra, những thợ rèn tài ba.”

"Vậy chúng ta có định đến đó không ạ?" Irune hỏi, mắt cậu sáng lên. Ý nghĩ được đặt chân đến một vương quốc trong lòng đất thật sự rất hấp dẫn.

"Chắc chắn rồi," Gallas đáp. "Nếu thông tin gã Goblin đó nói là thật, chúng ta càng phải đến đó nhanh hơn. Mặc dù dù thật hay không, ta cũng đã có kế hoạch đến đó. Sau khi có được sự chấp thuận của Salvar, Baraldor sẽ là điểm đến tiếp theo của chúng ta.

Một liên minh giữa Elf, Con Người và Người Lùn sẽ là một bức tường thành vững chắc chống lại Mondor.

"Nhưng làm thế nào hắn có thể biết được thông tin của chúng ta chứ?" Adan lo lắng hỏi, cậu vẫn còn ám ảnh bởi sự xuất hiện đột ngột của gã môi giới.

"Ta không biết," Gallas lắc đầu, vẻ mặt đăm chiêu. "Có thể có gián điệp ở Morrin, hoặc thông tin đã bị rò rỉ từ chính Faewen. Nhưng giờ điều đó không còn quan trọng nữa. Ta đã đặt một ‘'Bùa Lời Thề' lên người hắn, và hắn đã chấp nhận nó. Chỉ cần hắn hé nửa lời về bất cứ thông tin gì trong chúng ta, hoặc có ý định tìm hiểu thêm, lời nguyền của lời thề sẽ kích hoạt. Hắn sẽ nổ tanh bành thành một mớ hỗn độn không thể nhận dạng. Hắn sẽ không dám đâu."

Nghe Gallas giải thích, cả nhóm mới thở phào nhẹ nhõm. Họ nhanh chóng kết thúc bữa ăn rồi lên ngựa, tiến thẳng về phía tòa lâu đài ở trung tâm thành phố.

Lâu đài Gryoden, trái tim của Salvar, là một kiệt tác của kiến trúc và quyền lực. Khi họ bước qua cánh cổng khổng lồ được chạm khắc hình hai con sư tử gầm vang, một không khí uy nghiêm và tráng lệ lập tức bao trùm lấy họ. Đại sảnh chính rộng lớn đến mức có thể chứa cả một đội quân. Sàn nhà được lát bằng đá cẩm thạch trắng bóng loáng như gương, phản chiếu ánh sáng rực rỡ từ hàng trăm ngọn đèn pha lê treo trên trần nhà cao vút. Một tấm thảm đỏ thêu hình sư tử vàng khổng lồ trải dài từ cửa chính đến tận chân ngai vàng.

Các vị quan chức, quý tộc của Salvar đứng dọc hai bên, mặc những bộ trang phục sang trọng nhất, im lặng quan sát họ với những ánh mắt dò xét, tò mò và ngẫm nghĩ. Trên tường nhà cao vút là những bức bích họa khổng lồ, vẽ lại chân dung của các đời vua Salvar, mỗi người uy nghiêm, như đang từ trên cao dõi theo những kẻ ngoại tộc vừa bước vào lãnh địa của mình.

Gallas dẫn đầu, bước đi một cách tự tin và đĩnh đạc. Cả nhóm theo sau, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh dù trái tim đang đập loạn nhịp trước sự choáng ngợp này. Cuối cùng, họ cũng đến trước ngai vàng.

Đó là một chiếc ngai vàng được tạc từ một khối vàng ròng duy nhất, với hình hai con sư tử oai vệ làm tay vịn. Ngồi trên đó là Vua Gryoden. Ông ta là một người đàn ông trung niên, thân hình vạm vỡ, mái tóc vàng óng như bờm sư tử và bộ râu được tết lại cẩn thận. Ông không có vẻ già nua như Vua Alaric, cũng không có vẻ điên loạn như Valerius. Ánh mắt ông sắc bén, thông tuệ và đầy quyền uy, một ánh mắt của kẻ sinh ra để lãnh đạo và cai trị.

Cả nhóm trang trọng quỳ một gối xuống.

Gallas cất giọng, tiếng của ông vang vọng khắp đại sảnh. “Kính thưa vua Gryoden, chúng tôi là tộc Elf từ xứ Faewen xa xôi tới đây. Chúng tôi là một đoàn sứ giả, như ngài biết đấy, từ khi nắm giữ Tyralis vua Alistair ngày càng bị tha hóa tham lam hơn, hắn chiến tranh với Shateria và các vương quốc nhỏ khác ở phía Bắc, sớm muộn gì thì chắc chắn hắn cũng sẽ tiến về phía Nam… Chúng tôi tới đây để ngỏ ý xin hợp tác thành lập một liên minh để chống lại các vương quốc đang nắm giữ Tyralis, nếu thành công, mối thù truyền kiếp giữa Salvar và Mondor sẽ bị phá bỏ. Vậy nên. Hãy liên minh với chúng tôi, vì hướng tới một lợi ích chung của các dân tộc!”

Vua Gryoden im lặng lắng nghe, tay vuốt ve chòm râu dài của mình, ánh mắt không rời khỏi Gallas. Khi vị pháp sư già kết thúc, cả đại sảnh chìm trong im lặng. Sự im lặng kéo dài, căng thẳng đến mức Irune có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình.

Cuối cùng, nhà vua lên tiếng, giọng ông trầm hùng như tiếng sư tử gầm gú ở rừng xanh.

"Ta tin những lời ngươi nói, hỡi pháp sư của tộc Elf. Mạng lưới gián điệp của ta cũng đã báo về những động thái bất thường của Alistair. Hắn ta là một con rắn độc có răng nanh sắc bén và ta sẽ không bao giờ quay lưng lại khi con rắn đó đang bò về phía sân nhà của mình. Ta sẽ đồng ý liên minh với các ngươi."

Một luồng cảm xúc vui mừng và nhẹ nhõm lan tỏa trong cả nhóm. Irune, Adan và Jame bất giác nhìn nhau, không giấu được nụ cười. Elara cũng thở phào. Họ đã thành công…

"Tuy nhiên," Vua Gryoden nói tiếp, giọng ông đanh lại, nụ cười của cả nhóm lập tức cứng lại trên môi, không khí chùng xuống. "Gryoden ta đây chưa bao giờ đặt niềm tin vào những lời hứa suông. Ta căm ghét Mondor, nhưng ta cũng không thể mù quáng tin tưởng những người thuộc tộc Elf xa lạ vừa mới xuất hiện trước cứ sân nhà ta."

Ông đứng dậy, bước xuống khỏi ngai vàng, chậm rãi tiến về phía họ. Ánh mắt ông quét qua từng người, sắc bén và mang vẻ phán xét.

"Ta cần một sự đảm bảo. Ta cần các ngươi chứng minh lòng trung thành của mình đối với liên minh này, không phải bằng lời nói, mà bằng hành động.”

Ông dừng lại ngay trước mặt Gallas, nhìn thẳng vào mắt vị pháp sư già, rồi lại quay sang nhìn một lượt.

"Các ngươi phải chứng minh rằng mình xứng đáng là đồng minh của Salvar."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...