Lời nói của Vua Gryoden như một gáo nước lạnh dội thẳng vào niềm vui vừa chớm nở của cả nhóm. Nụ cười trên môi họ cứng lại, sự hân hoan trong nháy mắt nhanh chóng bị thay thế bởi sự bất an và lo lắng. Họ lại trở về với thực tại phũ phàng, trong thế giới của quyền lực và chính trị, không có gì là miễn phí và màu hồng. Niềm tin là một thứ hàng hóa xa xỉ, phải dùng máu và mồ hôi để đổi lấy.
Gallas ngẩng đầu, ánh mắt không hề nao núng, nhìn thẳng vào vị vua sư tử. "Thưa ngài, chúng tôi phải làm gì để chứng minh lòng trung thành của mình?"
Vua Gryoden vuốt chòm râu vàng óng của mình, một nụ cười thâm trầm thoáng hiện trên môi. "Đơn giản thôi, pháp sư ạ. Lòng trung thành được chứng minh bằng việc giải quyết vấn đề của đồng minh."
Ông quay người, chỉ tay về phía một tấm bản đồ lớn treo trên tường. "Ở phía Tây vương quốc của ta, có một vùng đồi tên là Đồi Gió Hú. Từ vài tháng nay, một hiện tượng kỳ lạ đang diễn ra ở đó. Nhiều thương nhân và người dân đi qua khu vực đó đã mất tích không một dấu vết. Không ai tìm thấy xác, cũng không có dấu hiệu của cướp bóc. Họ cứ thế tan biến vào không khí. Lời đồn về ma ám, về quái vật ăn thịt người đã lan ra, khiến các đoàn buôn phải chọn những tuyến đường xa hơn, hiểm trở hơn. Việc này đang làm trì trệ nghiêm trọng việc giao thương của Salvar."
Ánh mắt nhà vua trở nên sắc lạnh. "Ta đã cử nhiều đội binh lính tinh nhuệ đến điều tra, nhưng tất cả đều trở về tay không, thậm chí một vài người trong số họ cũng biến mất. Thứ gì đó đang ẩn nấp trên ngọn đồi đó, một thứ xảo quyệt và nguy hiểm."
Ông quay lại nhìn thẳng vào cả nhóm. "Nếu các ngươi có thể giải quyết được bí ẩn đó, tiêu diệt hoặc xua đuổi bất cứ thứ gì đang gây nhiễu loạn trên Đồi Gió Hú. Ta sẽ không chỉ chấp nhận liên minh, mà còn coi Faewen và các ngươi là những người bạn thực sự của Salvar."
Đó là một nhiệm vụ, một thử thách. Gallas không do dự. "Chúng tôi chấp nhận."
"Tốt," Gryoden gật đầu hài lòng. "Vậy bây giờ, hãy đi giải quyết nó. Các ngươi sẽ phải tự mình làm việc này, ta sẽ không cung cấp bất kỳ sự hỗ trợ quân sự nào. Đó là bài kiểm tra của các ngươi. Trong thời gian đó, các ngươi có thể thoải mái ở lại lâu đài này trong vòng năm ngày."
Họ được những người hầu trong trang phục lụa là dẫn đến một phòng ăn riêng xa hoa. Căn phòng được trang hoàng lộng lẫy với thảm đỏ, bàn ăn bằng gỗ mun đánh bóng loáng và những bộ đồ ăn bằng bạc sáng chói. Những món ăn hảo hạng, những loại rượu vang thượng hạng được dọn lên liên tục. Không khí trong phòng lại tĩnh lặng một cách nặng nề. Tiếng dao nĩa va vào nhau vang vọng trong sự im lặng.
Cuối cùng, Irune là người phá vỡ bầu không khí. "Một bài kiểm tra," cậu lẩm bẩm, giọng có chút bực bội. "Chúng ta vượt trăm dặm đến đây cầu cứu, lại còn phải đi làm việc vặt cho họ."
"Con nói sai rồi, Irune," Gallas ôn tồn đáp, ông nhấp một ngụm rượu vang đỏ. "Vua Gryoden làm vậy không có gì sai cả. Ông ta là một vị vua khôn ngoan. Ông ta sẽ không dại dột đặt niềm tin vào một đám người ngoại tộc chỉ dựa trên vài lời nói. Ông ta cần thấy được năng lực và sự chân thành thực sự của chúng ta. Đây không phải là việc vặt, đây có thể là một cơ hội để chứng minh lòng trung thành."
Elara gật đầu đồng tình. "Cha tôi... nếu ông ấy có được sự quyết đoán và cẩn trọng của Vua Gryoden, có lẽ Morrin đã không rơi vào tình cảnh như vậy."
Gallas ngẫm nghĩ một lúc, đôi mắt ông nhìn xa xăm, một kế hoạch bắt đầu hình thành trong đầu vị pháp sư già. Ông đặt ly rượu xuống.
"Chúng ta không có nhiều thời gian. Ta sẽ chia nhóm. Adan, Jame và Elara, ba người sẽ ở lại đây."
Adan và Jame lập tức liếc nhìn ông, vẻ mặt hoảng hốt. "Ơ... nhưng mà..." Adan lắp bắp. "Bọn cháu... đi một mình ạ?"
Ánh mắt Gallas bỗng trở nên nghiêm khắc, ông trừng mắt nhìn hai cậu bé. "Nên nhớ, đây chính là cuộc phiêu lưu mà các con đã lựa chọn ngay từ đầu, trong đêm hôm đó ở Faewen. Không ai ép buộc các con cả. Đây là bài kiểm tra của Vua Gryoden, và cũng là bài kiểm tra của chính các con. Đã đến lúc các con phải tự đứng trên đôi chân của mình."
Lời nói của ông như một gáo nước lạnh dội vào sự ỷ lại của Adan và Jame. Cả hai cúi gằm mặt xuống, không dám nói thêm lời nào.
Gallas quay sang Elara. "Công chúa, nhiệm vụ của cô là ở lại đây, với tư cách là một nhà ngoại giao. Hãy dùng sự khôn khéo và kiến thức của mình để xây dựng mối quan hệ tốt với các quan chức ở đây, tìm hiểu thêm về tình hình của Salvar. Tuy nhiên, nếu cô muốn, cô cũng có thể tham gia vào nhiệm vụ trên ngọn đồi đó. Đó là tùy cô lựa chọn."
Rồi ông quay sang Irune. "Irune, con sẽ đi với ta. Sáng sớm ngày mai, chúng ta sẽ khởi hành đến Baraldor. Chúng ta phải tranh thủ tạo dựng càng nhiều liên minh càng nhanh càng tốt. Ta có cảm giác Alistair đang tập hợp lực lượng với một tốc độ mà chúng ta không thể lường trước được."
Irune lại liếc mắt nhìn Gallas. Cậu nhìn những món ăn ngon trên bàn, nghĩ đến căn phòng sang trọng và chiếc giường êm ái đang chờ đợi.
Chỉ được tận hưởng nơi này đúng một đêm thôi sao? Nhưng cậu biết đây là nhiệm vụ, và cậu gật đầu không một lời phàn nàn.
"Giờ thì," Gallas hạ giọng, vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm túc. "Nghe cho thật kỹ đây. Kế hoạch liên lạc của chúng ta."
Ông lấy ra một tấm bản đồ. "Từ đây tới Baraldor, nếu đi nhanh cũng phải mất gần ba ngày. Ta dự kiến sẽ đến nơi vào khoảng sáng ngày thứ ba, kể từ lúc chúng ta khởi hành. Ta sẽ có một ngày để đàm phán."
"Vào đúng sáu giờ sáng ngày thứ tư, các con hãy đứng trên ban công cao nhất của lâu đài này và nhìn về phía đông bắc. Ta sẽ bắn một quả pháo hiệu ma thuật."
Ông giơ bốn ngón tay lên.
"Nếu là màu xanh lá, có nghĩa là liên minh với người lùn đã thành công và chúng ta đang trên đường quay về."
"Nếu là màu tím, liên minh thành công, nhưng chúng ta cần ở lại Baraldor thêm một thời gian để bàn bạc."
"Nếu là màu đỏ, liên minh đã thất bại, và chúng ta đang quay trở về.”
"Và cuối cùng," giọng ông trầm xuống, "nếu là màu đen, hoặc không có bất cứ tín hiệu nào được bắn lên trời... điều đó có nghĩa là chúng ta đã gặp nguy hiểm đặc biệt đến tính mạng. Các con phải tự mình quyết định hành động tiếp theo."
"Vậy nên," Gallas kết luận, "nhiệm vụ trên Đồi Gió Hú phải được hoàn thành trước 6 giờ ngày thứ tư. Các con có ba ngày. Nhớ rõ chưa?"
Adan, Jame và Elara đồng thanh gật đầu, vẻ mặt đầy lo âu. Kế hoạch đã được vạch ra. Sự chia ly đầu tiên của họ sắp bắt đầu.
Đêm đó, trong một phòng tắm xa hoa được tạc hoàn toàn từ đá cẩm thạch, Adan, Irune và Jame ngâm mình trong một bồn tắm lớn.
"Oa! Nước ở đây thật ấm, lại còn nổi bọt nữa chứ!" Irune khoái trá nói to, cậu nghịch ngợm thổi những bong bóng xà phòng bay lơ lửng.
Nước ấm chảy ra từ một cái vòi hình đầu sư tử bằng vàng ròng. Có rất nhiều vòi nước khác nhau với những ký hiệu lạ lẫm, và vì chẳng phân biệt được vòi nào có chức năng gì, cả ba đã quyết định vặn hết tất cả. Hơi nước nóng hòa quyện với mùi hương tinh dầu thảo mộc lan tỏa khắp căn phòng.
"Thật sảng khoái! Cứ như được tái sinh sau một hành trình dài đằng đẵng," Adan sung sướng ngả người ra sau, để dòng nước ấm massage cơ thể mệt mỏi của mình.
"Tớ cũng nghĩ vậy," Jame nói, giọng đầy hưởng thụ. "Ở Faewen, chúng ta toàn phải tắm bằng nước suối lạnh cóng."
Cả đám vui đùa, té nước vào nhau như những đứa trẻ, tạm thời quên đi những gánh nặng và hiểm nguy.
"Haizz, một cái bồn tắm xịn sò như thế này mà ngày mai tớ đã phải đi rồi!" Irune than thở.
"Không sao, nếu chúng ta thành công trong việc chống lại Mondor," Adan lạc quan nói, "chúng ta có thể đến đây nghỉ dưỡng lúc nào tùy thích."
"Tớ nghĩ... ngày mai sẽ có cảm giác lạ lắm đây," giọng Irune bỗng trầm xuống.
"Tại sao chứ?" Adan và Jame cùng hỏi.
Irune nhìn hai người bạn thân của mình, những người đã cùng cậu lớn lên, cùng cậu nghịch ngợm, cùng cậu trải qua những khoảnh khắc sinh tử đầu tiên. "Vì tớ phải xa các cậu. Các cậu biết mà... từ nhỏ đến lớn, bộ ba chúng ta lúc nào cũng dính lấy nhau như hình với bóng, chưa bao giờ chia lìa. Giờ đây... tớ lại phải đi một nơi, còn các cậu ở lại một nẻo."
Cả bồn tắm bỗng chìm vào im lặng, chỉ còn nghe tiếng nước chảy róc rách. Lần đầu tiên, họ thực sự cảm nhận được ý nghĩa của sự chia ly.
"Không sao đâu," Jame là người lên tiếng trước, giọng cậu vẫn trầm ổn như mọi khi. "Cũng chỉ tầm một tuần thôi mà."
"Nếu thành công," Irune nói thêm, một nỗi lo lắng vô hình len lỏi vào giọng nói của cậu.
"Này, đừng bi quan như vậy chứ!" Adan vỗ nước vào người Irune. "Hãy nghĩ xem, nếu chúng ta thành công trong việc ngăn chặn Mondor, tên của chúng ta sẽ được vinh danh trong sách sử của toàn thế giới! 'Bộ ba anh hùng đến từ Faewen'! Nghe oách không chứ?"
Cả đám phá lên cười trước viễn cảnh đó, nhưng trong sâu thẳm, mỗi người đều thầm mong ước điều đó sẽ trở thành sự thật.
Ba giờ sáng. Cả thủ đô Lionor chìm trong giấc ngủ say. Sương đêm lạnh lẽo bao phủ những con đường đá hoa cương vắng lặng. Irune đang cẩn thận kiểm tra lại yên cương và vũ khí trên con ngựa của mình. Bên cạnh, Gallas cũng đã sẵn sàng trên một con hắc mã khỏe mạnh.
"Sẵn sàng chưa, Irune?"
Irune hít một hơi thật sâu không khí lạnh của buổi sớm. Cậu gật đầu thật mạnh.
"Đi thôi!"
Không một lời chào tạm biệt. Họ không muốn đánh thức những người bạn của mình. Cuộc chia tay thực sự đã diễn ra trong phòng tắm đêm qua rồi.
Tiếng vó ngựa bắt đầu vang lên, dồn dập và cô độc, phá vỡ sự tĩnh lặng của thành phố đang say ngủ. Hai bóng người, một già một trẻ, phi nước đại ra khỏi cổng thành, hướng về phía đông bắc, nơi một vương quốc khác và một thử thách mới đang chờ đợi. Ở lại phía sau, trong tòa lâu đài, ba người bạn của họ cũng sắp phải đối mặt với bài kiểm tra của riêng mình. Lần đầu tiên, họ đã thực sự chia xa.
Chaporia
Bình Luận (0)