The Tyralis/Chapter 9: - Khách sạn bằng vàng!Chapter 9: - Khách sạn bằng vàng!
20px

Tại một nơi xa xôi ở phương Bắc, cách Irune và Gallas hàng trăm dặm đường, trong một pháo đài được xây bằng đá hắc diện lạnh lẽo, một người đàn ông đang ngồi trên ngai vàng.

Đó là Vua Alistair của Mondor. Hắn không ngồi một cách vương giả, mà ngả người ra sau với một vẻ biếng nhác đầy quyền lực, như một con mãnh thú đang nghỉ ngơi sau một cuộc đi săn no nê. Hắn còn trẻ, có lẽ chưa quá ba mươi, với những đường nét sắc sảo, đẹp đẽ của một vị vua được trời phú. Nhưng có một thứ gì đó sai lệch. Đôi mắt hắn, màu xanh biếc của băng giá, ánh lên một sự lạnh lẽo vô hồn, một sự trống rỗng của kẻ đã nhìn thấu mọi tham vọng và thấy chúng thật tầm thường. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao bọc lấy hắn, tĩnh lặng đến mức những người hầu đang quỳ rạp dưới chân ngai vàng không dám thở mạnh, sợ rằng chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ để khiến họ bị xóa sổ khỏi cõi đời.

Hắn đang ngắm nghía một cây trượng ma thuật. Cây trượng được làm từ đá đen tuyền, không phản chiếu một chút ánh sáng nào, mà dường như đang nuốt chửng nó. Trên đỉnh trượng, một viên pha lê tím thẫm đang đập một cách yếu ớt, như một mạch trái tim hắc ám. Dưới chân ngai vàng, thanh đại kiếm hoàng gia của Mondor, một báu vật từng theo hắn vào sinh ra tử, bị vứt sõng soài trên nền đất lạnh lẽo, bị bỏ rơi và lãng quên.

Hắn mỉm cười, một nụ cười không hề có chút hơi ấm nào, rồi đưa tay vuốt ve cây trượng. Sau đó, hắn lại ngước lên, những ngón tay thon dài chạm vào một thứ khác đang ngự trị trên đầu hắn: một chiếc vương miện. Nó không được làm từ vàng hay bạc, mà từ một thứ kim loại đen tuyền kỳ lạ, được uốn thành hình những chiếc gai nhọn đang ghì chặt vào vầng trán của hắn, như thể nó đang hút lấy sinh lực và ý chí của hắn. Ở chính giữa vương miện, một viên đá đen tuyền, giống hệt viên đá trên chiếc vòng cổ của Karah, đang tỏa ra một vầng hào quang mờ ảo.

"Tuyệt vời..." hắn thì thầm, giọng nói vang vọng ma mị trong sự im lặng chết chóc. "Hiện tại... ta đang có hai sức mạnh..."

Hắn phá lên cười, một tiếng cười đắc chí, điên loạn và đầy ghê rợn, khiến những người hầu run lên bần bật.

Bỗng nhiên, cánh cửa khổng lồ của đại sảnh kẽo kẹt mở ra, một vệt sáng yếu ớt từ hành lang bên ngoài chiếu vào, cắt ngang tiếng cười của hắn. Một tên lính mặc giáp đen hớt hải chạy vào, quỳ rạp xuống.

"Thưa... thưa bệ hạ! Đội quân Goblin đã tập hợp xong! Giờ chỉ còn chờ quân Orc từ phía Đông và những người khổng lồ từ rặng núi Băng Giá. Và... và đội quân của Morrin đang trên đường tới đây, chúng nói sẽ dâng hiến toàn bộ quân binh để phục vụ ngài!"

"Tốt," Alistair gật đầu, sự hứng khởi trong mắt hắn càng thêm mãnh liệt. "Tên Valerius đó là một con rối mạnh mẽ và hữu dụng. Giờ chỉ cần chờ đội quân của hắn tới, ta sẽ lập tức bao vây từ hai phía để lấy về Tyralis thứ ba của ta từ bọn tai dài đó."

"Tình hình bên Romaie sao rồi?" hắn bâng quơ hỏi.

Tên lính run rẩy. "Thưa ngài... Bọn chúng vẫn đang chống trả rất quyết liệt. Sức mạnh từ thanh kiếm Tyralis của Vua Julius quá mạnh, quân ta chưa thể xuyên thủng được phòng tuyến của chúng..."

"Thôi được rồi," Alistair xua tay, vẻ mặt không chút lo lắng. "Cứ để chúng tận hưởng những ngày tự do cuối cùng đi. Chẳng bao lâu nữa, ta sẽ đích thân đến đó và nghiền nát chúng bằng sức mạnh mới này."

Hắn đứng dậy, cây trượng và vương miện cùng lúc lóe lên một ánh sáng hắc ám. Cả pháo đài như rung chuyển trước cơn thịnh nộ và tham vọng vô đáy của vị vua mới.

Trở về với thực tại, sau gần ba ngày rong ruổi không ngừng nghỉ, Gallas và Irune cuối cùng cũng đã đến được chân dãy núi Răng Nănh Rồng, lãnh địa của người lùn.

Cảnh tượng hiện ra trước mắt họ không bút nào tả xiết. Đó không phải là một ngọn núi trơ trọi, mà là một siêu đô thị được xây dựng trên và trong lòng một ngọn núi khổng lồ. Hàng ngàn, hàng vạn ngôi nhà nhỏ được tạc thẳng vào những vách đá cheo leo, nối với nhau bằng những cây cầu treo vững chãi và những đường ray xe lửa ngoằn ngoèo. Lối vào chính là một cái hang động khổng lồ, cao hàng trăm mét, được thắp sáng bởi hàng ngàn ngọn đèn pha lê ma thuật, sáng trưng như ban ngày. Từng đoàn người lùn, với những bộ râu được tết công phu và thân hình vạm vỡ, đang hối hả bước ra bước vào. Những khu chợ sầm uất được dựng ngay trên các mỏm đá, bày bán đủ loại mặt hàng: những thỏi vàng nguyên chất, những thanh mithril quý giá, những viên đá quý lấp lánh và vô số vũ khí, áo giáp tinh xảo. Một vài ngôi nhà của các lãnh chúa giàu có thậm chí còn được xây hoàn toàn bằng vàng ròng, tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nắng.

Đây chính là thủ đô Eldorado của Vương quốc Baraldor.

Khi họ dắt ngựa bước vào bên trong, sự choáng ngợp càng lên đến đỉnh điểm. Mọi thứ đa số đều được làm từ vàng. Những căn nhà bằng vàng, những biển hiệu bằng vàng, thậm chí cả những cây cột đèn cũng được mạ vàng. Nhưng kỳ lạ thay, ở đây vàng nhiều đến mức nó dường như đã trở thành một vật liệu xây dựng thông thường, chưa bao giờ bị mất đi giá trị vốn có của nó.

Không khí tràn ngập tiếng búa đập chan chát. Họ đi ngang qua những lò rèn khổng lồ, nơi những người thợ lùn cởi trần, cơ bắp cuồn cuộn, đang dùng những chiếc búa tạ khổng lồ nện vào những thanh kiếm còn rực lửa. Mỗi nhát búa nện xuống, những tia lửa lại bắn tung tóe như pháo hoa. Những cửa tiệm bán vũ khí và áo giáp nằm san sát nhau, trưng bày những sản phẩm kiệt tác mà bất kỳ chiến binh nào cũng phải thèm muốn.

Irune không thể kìm được mà phải trầm trồ kêu lên một tiếng. Cậu nhìn thấy những chiếc rìu chiến khổng lồ, những bộ giáp toàn thân được chạm khắc tinh xảo, và cả những cỗ máy chiến tranh kỳ lạ chạy bằng hơi nước.

Họ tiếp tục đi sâu vào lòng núi, nơi tòa kinh thành thực sự tọa lạc. Tòa kinh thành này ở trong một hang động khổng lồ, được những người thợ lùn tài hoa nhất đào rỗng và xây dựng qua hàng ngàn năm. Và điều khiến Irune kinh ngạc nhất chính là sàn nhà. Nó được làm hoàn toàn bằng một loại kính ma thuật trong suốt và cực kỳ chắc chắn. Từ trên cao nhìn xuống, họ có thể thấy rõ một thế giới khác ở bên dưới, hàng ngàn người lùn khác đang miệt mài làm việc trong những khu mỏ sâu hun hút, những dòng sông dung nham chảy cuồn cuộn, và những cỗ máy khai thác khổng lồ đang đào bới lòng đất.

Cuối cùng, họ cũng đến được đại sảnh ngai vàng. Một ông vua người lùn to béo, râu tóc tết thành hàng chục bím nhỏ lấp lánh đá quý, đang ngồi trên một chiếc ngai vàng bằng vàng và kim cương. Ông ta mặc một bộ giáp toàn thân dù chẳng phải ra trận.

Gallas và Irune lại một lần nữa quỳ gối xuống.

Gallas lại một lần nữa trình bày lý do, kể về mối đe dọa của Mondor, về thông tin ông nhận được từ gã Goblin, và lời đề nghị liên minh. Irune thì đã chán ngấy cái giai đoạn này rồi. Cậu chỉ cúi đầu, thầm mong cho nó nhanh chóng kết thúc.

Sau khi Gallas nói xong, một sự im lặng kỳ lạ bao trùm. Vua Borin không nói gì, ông chỉ ngồi đó, đôi mắt nhìn trừng trừng vào họ. Một ánh mắt đờ đẫn. Nhưng nó không phải sự đờ đẫn vì tuổi già như Vua Alaric, mà là một sự đờ đẫn máy móc, vô hồn. Những vị quan chức người lùn xung quanh cũng vậy, tất cả đều nhìn họ với cùng một ánh mắt trống rỗng.

Cuối cùng, sau một hồi lâu, Vua Borin mới lên tiếng, giọng ông đều đều như một cái máy. "...Ờ... phải... Các ngươi... hãy bước lại gần đây... trước bậc thềm ngai vàng của ta..."

Gallas và Irune nhìn nhau, cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng vẫn làm theo.

"Giờ thì..." Vua Borin nói tiếp.

Bỗng nhiên!

Irune cảm thấy cả thân hình mình hẫng đi. Sàn kính dưới chân cậu đột ngột biến mất. Một cảm giác rơi tự do ập đến, gió thổi vù vù bên tai. Cậu hoảng hồn la lên, cảm giác như đang rơi từ trên đỉnh một tòa tháp cao tầng xuống đất.

"ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!"

Cả thế giới xung quanh tối sầm lại. Cậu ngất đi.

Não tôi đang quay mòng mòng...

...

Chào mừng các bạn đã quay trở lại với kênh "Một Ngày Cùng Irune"! Sau một chuyến đi có chút "xóc nảy", hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau review về một khách sạn siêu cấp sang chảnh nằm ngay tại trung tâm thủ đô Eldorado của Vương quốc Baraldor!

Đầu tiên phải nói về cách di chuyển. Khách sạn này có một hệ thống thang máy vô hình độc quyền! Các bạn chỉ cần đến kinh thành, nói chuyện một chút với ông vua, và BÙM! Bạn sẽ được trải nghiệm cảm giác rơi tự do với tốc độ ánh sáng để đến thẳng phòng của khách sạn! Một trải nghiệm không thể nào quên!

Về giá tiền, ở đây thì quá hào phóng, họ tặng cho bạn cả một căn phòng như vậy mà giá là miễn phí! Thật khỏi tốn tiền!

Tiếp theo là về không gian. Khách sạn ở đây thật sự rất yên tĩnh. Phải nói là yên tĩnh tuyệt đối, không có một tiếng động nào cả, cực kỳ thích hợp cho những ai muốn tìm một nơi để thiền định. Ở đây cũng thật sang trọng, mọi thứ... đều được làm bằng sắt nguyên khối cực kỳ cứng cáp hoặc vàng ròng. Kích thước phòng thì phải gọi là rộng mênh mông, bạn có thể cất hết gia tài cả một đời của mình vào đây mà vẫn còn thừa chỗ!

Giường ngủ thì khỏi phải bàn! Bạn đã bao giờ nghĩ mình sẽ được ngủ trên một chiếc giường làm từ những đồng tiền xu bằng vàng và châu báu chưa? Một cảm giác vương giả tột độ, mặc dù nó hơi... cấn lưng một chút. Ở đây thì không bao giờ lo nóng nực, vì lúc nào cũng có những luồng khí tự nhiên ớn lạnh thổi qua sống lưng bạn, đảm bảo bạn sẽ luôn trong trạng thái tỉnh táo!

Về ẩm thực, phải gọi là độc nhất vô nhị! Bữa ăn của bạn sẽ là một bát súp màu nâu nóng hổi, bốc khói nghi ngút. Bên trong có gì thì... đó là một bí mật của đầu bếp! Nhưng chắc chắn là toàn lợi khuẩn tốt cho sức khỏe thôi!

An ninh thì tuyệt đối đảm bảo! Mọi hành lý của khách hàng đều được thông qua, không cần phải qua bất kỳ khâu kiểm tra an ninh rườm rà nào cả. Chúng ta còn được sắp xếp một ông người lùn vệ sĩ đứng canh ngay ngoài cửa phòng 24/7. Ở đây thì không bao giờ phải lo sợ nguy hiểm!

Và cuối cùng, một điểm cộng cực lớn là chính sách phòng ở đây rất thoáng. Bạn có thể hút thuốc hay làm bất cứ gì tạo ra khói cũng được. Ví dụ như ông bạn Gallas đang ở cùng phòng với tôi đây này, ổng đang hút một điếu thuốc tẩu, khói bay mù mịt cả phòng, khiến tôi phải bịt chặt cả mũi lại...

...

Cậu và Gallas đang ở trong một căn phòng giam dưới lòng đất. "Chiếc giường" chính là một đống vàng và châu báu mà họ đang nằm. "Bát súp" là một thứ đồ ăn kinh tởm nào đó. "Ông vệ sĩ" là một tên cai ngục người lùn với ánh mắt vô hồn. Và Gallas, không biết bằng cách nào, vẫn giữ được cây tẩu thuốc của mình, đang bình thản hút thuốc, mặc cho tình thế hiểm nghèo.

Sự kiên nhẫn của Irune cuối cùng cũng đi đến giới hạn. Cậu bật dậy.

"TẠI SAO CHÚNG TA LẠI Ở MỘT CÁI NƠI QUÁI QUỈ NÀY CHỨ?! ÔNG GALLAS!!!"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...