The Unbound Path/Chapter 1: Chapter 1:
20px

Mở đầu: Ngàn vạn biến số…

Thuở khai thiên lập địa, tạo hóa từ ánh sáng và bóng tối sinh ra đất, trời, biển và từ đấy xuất hiện những cá thể mà sau này được gọi chung là “Nhân loại” mang trong mình khả năng tư duy cùng bản ngã, họ phát triển qua nhiều thời kỳ rồi gây dựng nên một tinh cầu đa dạng về nhiều mặt văn hóa, kỹ thuật…Tên gọi của tinh cầu đấy chính là Địa Cầu.

Hiện tại đã là năm 2030, các quốc gia đều đang đẩy mạnh việc đô thị hóa và không có dấu hiệu chậm lại, tôi ngồi trước màn hình TV nhìn những tòa tháp cao chọc trời, những công nghệ và xe cộ bóng bẩy cực oách hiếm lắm mới thấy ở cái nơi hoang vu hẻo lánh mình đang ở, một lòng chỉ muốn lớn lên thật nhanh để bước đến thành thị trau dồi học hỏi…Quên giới thiệu mất, tôi là Brighton Noveris lúc 10 tuổi, một thằng nhóc tiểu học, niềm vui nhỏ nhoi mỗi ngày là chiếc TV, cái thư viện cũ ở trường tiểu học, con suối sau nhà và gara sửa xe đầy ắp máy móc của người cha già dấu yêu.

*Lạch cạch lạch cạch!*

Vừa xem TV tôi vừa nghịch khẩu súng hơi tự chế từ những món linh kiện nằm trong thùng đồ lộn xộn của ông cha mình, giờ nhà đang vắng nên mới có gan đem đồ chơi ra, chớ nếu người nhà mà thấy thì kiểu gì cũng cấm tôi triệt để bởi…

*Choang!*

Đang nghịch thì khẩu súng hơi đột nhiên khai hỏa bắn viên bi sắt trong đấy với lực tương đối mạnh làm vỡ luôn cả cửa kính cửa sổ, như quý vị thấy tôi toàn làm ra mấy món đồ hơi mang tính phá hoại và vô tình gây ra phiền toái.

Tôi vội tắt TV đi và thứ gì quan trọng nhất thì sẽ làm trước, đó chính là cất khẩu súng hơi, tôi chạy vào rừng hướng đến con suối nhỏ thân quen nơi có một cái hang đá nhỏ vừa đủ để một thằng nhóc 10 tuổi chui vào, đây chính là căn cứ bí mật.

“Phải giấu lẹ thôi…”

Tôi cất khẩu súng hơi cạnh vào những món đồ tự chế khác, nào là kiếm lửa, súng điện tự chế và ty tỷ thứ khác học lỏm cách chế tạo trên Internet, chắc chắn là tôi sáng dạ hơn bọn cùng tuổi rồi. Bước ra khỏi cái hang nhỏ, tôi cũng không vội đi về ngay bởi cha mẹ đến tận chiều tối mới về, tí dọn hiện trường cũng được, cứ thế tôi ngồi xuống ngâm chân dưới dòng suối, cảm nhận dòng chảy của nó, ánh nắng xuân ấm áp chiếu rọi trên da thịt, cùng làn gió nhẹ nhàng lướt qua những tán lá…Thế này mới là sống chớ, cảm giác tự do khi được làm những việc mình thích.

*Cốp!*

“Ui da!”

Tôi ôm lấy đầu đau của mình, hình như có thứ cứng cáp gì đó vừa rơi xuống thì phải? Mở mắt ra nhìn thứ rơi ngay cạnh nằm im trên đất thì…Một cuốn sách bìa da? Tôi cầm nó lên ngơ ngác nhìn xung quanh tìm kiếm “thứ” đã đưa nó đến…Không một thứ gì cả, đây chính là một cuốn sách rơi xuống từ trên trời!

“Không biết là thứ gì nhưng…Bí ẩn đấy!”

Tôi cười khoái chí trước bí ẩn vừa tự tìm đến mình, đêm nay chắc chắn sẽ là một đêm mất ngủ rồi. Chạy vào trong nhà tìm một quả bóng chày cũ đặt ngay hiện trường, xem như thế là xong, lấy điện thoại riêng ra tôi gọi cho thằng cốt hẹn nó tối nay lẻn đến khám phá cuốn sách. Lúc đấy không ai biết được rằng, cuốn sách “tầm thường” này lại bắt đầu cho một chuỗi những điều bất thường xảy đến.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...