The Unbound Path/Chapter 2: Chapter 2:
20px

Chương 1: Chân trời mới…

Bây giờ màn đêm đã buông xuống, tôi nói dối ba mẹ về đống bừa bộn mình gây ra cũng đã xong, giờ chính là thời điểm tuyệt vời nhất để bắt đầu khám phá cuốn sách này, khi mà tất cả đều đã chìm vào giấc ngủ.

*Cốc cốc!*

Âm thanh gõ cửa phát ra phía cửa sổ, tôi không ngần ngại mà mở ra bởi tôi biết, ở đấy chính là Kim Sea người bạn thân thiết của mình và cũng là một đứa rất “tự do” theo nhiều mặt, như việc nó có thể lẻn đi chơi đêm thoải mái.

“Ê bồ tèo, cây thang nhà mày hơi xuống cấp rồi đó, tao leo lên mà nó cứ rục rịch mãi…”

“Vậy để mai tao tìm chỗ đóng cây khác, đơn giản mà…Nói ít thôi, giờ vào việc chính luôn!”

Tôi cùng thằng Sea ngồi tụm lại trên giường dưới ánh đèn bàn học vừa đủ sáng, chậm rãi lật ra từng trang sách đầu tiên, rồi cứ xem qua một trang rồi lại tiếp tục. Quả thật thứ này bất thường đúng như tôi nghĩ, một quyển sách rơi từ trên không xuống trong khi xung quanh chả có gì bất thường, mà đáng lý nếu từ độ cao đấy mà rơi vào đầu tôi thì đã không còn ngồi đây khám phá rồi…Quyển sách này chắc chắn đến từ một nơi bí ẩn nào đó.

“Xem qua thì vẫn là ngôn ngữ phổ thông tao với mày có thể đọc được…Mục lục gồm ba phần có thể tóm gọn nội dung nó nói về Công Nghệ Kỹ Thuật như trong phim khoa học viễn tưởng, Tôn Giáo kỳ lạ hay thứ gì đó đại loại thế và những công thức nằm ngoài số học thông thường…”

Mới đọc sơ qua thì không hiểu nổi nhưng càng nghiền ngẫm thì mọi thứ lại càng trôi tuột hơn, không biết từ lúc nào miệng tôi đã lẩm nhẩm qua lại những công thức kỳ lạ, não bộ thì cố gắng tiếp thu và giải mã nó, tôi nghĩ: “Khoan đã, chả phải những thứ này nếu chuyển đổi sang số học thông thường thì có thể tính ra được sao?” Tôi nhận ra được một vấn đề mấu chốt, thử lấy giấy bút ra biến đổi đống công thức lạ kỳ đấy sang mặt số thông thường…Mất chừng 20 phút thì đã hiện rõ…Một phép tính vô cùng đơn giản.

“Hửm? Chả phải đây là một phép tính tiểu học sao? Làm sao mày biến đổi nó ra số được thế?”

Thằng Sea nó nhìn tôi mà trầm trồ, thằng này nó cũng sáng dạ và có đầu óc không kém tôi cho lắm nhưng mà tại sao nó lại không thể đổi đống công thức này ra…Trong khi tôi thì lại làm việc đó rất dễ dàng.

“Tao thấy mấy công thức này nó cứ trông giống nhạc phổ thế nào ấy…Trong lúc mày ngồi tính thì tao cũng thử đưa nó về nốt nhạc này, quả thật giai điệu khá bắt tay, nếu có Guitar thì tao đánh cho mày nghe rồi…”

“Hửm? Nốt nhạc?”

Cái quái gì vậy, một công thức kỳ lạ đổi ra thành nhạc phổ nghe còn vô lý hơn đổi ra thành mặt số…Biết là thằng này nó có tài âm nhạc nhưng mà ảo đến mức này thì…

“Ê này Noveris…Mày có nhận ra điểm kỳ lạ không? Tao giỏi nhạc nên tao có thể đưa nó thành nhạc phổ, mày thì lại thích toán học nên mới quy nó về được mặt số…”

“Tùy thuộc vào cá nhân thì cách diễn giải công thức sẽ khác nhau…”

Thật sự quá phi thường rồi, càng đào sâu vào thì nhận thức của tôi và Kim Sea càng mở rộng ra. Nếu như chuyển đổi công thức và hoàn thành phép tính thì nó sẽ có ý nghĩa gì? Tôi cầm bút lên bắt đầu lặp lại quy trình, chuyển đổi xong giải mã…Do đây chỉ là phép tính đơn giản nên chỉ mất 50s tính luôn thời gian chuyển đổi thì đã hoàn thành.

*Rắc! Rắc!*

Một hòn đá hình thành ngay giữa không khí? Hả!? Hiện tượng kỳ lạ diễn ra sau khi tôi hoàn thành phép tính. Điều này hoàn toàn nằm ngoài tầm hiểu biết thông thường, Kim Sea nhìn tôi ngơ ra một lúc, xong nó vội mở điện thoại lên bật Piano Online và đánh theo nhạc phổ được chuyển đổi ra…Hiện tượng kỳ lạ cũng xuất hiện, một hòn đá hình thành giữa không khí.

“Bóp méo cả quy luật thông thường…Những thứ trong cuốn sách này…”

“Không được dừng lại Noveris, tao muốn hiểu thêm nữa, biết là khó tin nhưng nó thật sự xảy ra đấy…Sức mạnh siêu nhiên thật sự tồn tại”

“Không cần mày nói thì tao cũng có dừng đâu!”

Tôi nở một nụ cười phấn khích trước bí ẩn trước mắt…Khám phá, khám phá, đào sâu hơn nữa đi!!!

Cứ như thế thâu đêm suốt sáng, tôi và Kim Sea ngồi nghiền ngẫm hết phần công thức trong cuốn sách, căn phòng giờ đây lộn xộn đất đá, băng tuyết tan chảy, cây cối đâm ra ngoài cửa sổ, quặng sắt, thép, đồng còn có cả vết cháy đen trên sàn…Năm công thức lớn trong cuốn sách triệu gọi Ngũ Hành nguyên tố Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ.

“Sea…Tao nghĩ tao có thể thay đổi thế giới với thứ này…”

Sức mạnh lớn đã khơi gợi trong Noveris một tham vọng to lớn, thằng Sea nằm trên giường nhìn xuống tôi vẫn đang ngồi thử nghiệm công thức với nhiệt huyết sục sôi, mà trong thoáng chốc, dường như nó đã rùng mình thì phải? Trời đã hừng sáng, việc gì đến cũng phải đến, do quá chăm chú tìm hiểu quyển sách này tôi quên mất mẹ sẽ lên gọi đi học lúc sáng sớm.

“Cái đống hổ lốn gì thế này!!? Rồi cả Kim Sea nữa, thằng nhóc này lại lẻn vào nữa rồi!!”

Kim Sea bị rượt khỏi nhà, còn tôi thì cố gắng giải thích về đống lộn xộn trong phòng sao cho thỏa đáng, may mà cha mẹ đều ngó lơ cho qua. Bắt đầu từ hôm đấy là chuỗi những ngày tháng tìm tòi nghiên cứu của tôi cùng Kim Sea, nhóm chúng tôi cũng kết nạp thêm một vài thành viên thân thiết nữa, đó là cặp nam nữ Dalton và Chesire học cùng lớp. Ba ngày sau tại con suối thân thuộc.

“Quả nhiên đúng như tao nghĩ, thứ này hoạt động dựa trên sở thích hoặc loại tài lẻ nào đó của cá nhân…”

Tôi nói trong khi nhìn Chesire quẹt những đường cọ màu nước trên cuốn sổ ký họa, cô bạn đã chuyển đổi công thức sang bút pháp nghệ thuật cho tranh vẽ và kết quả cũng thực hiện được triệu gọi nguyên tố, một khối băng được tạo ra từ hư không. Còn về phía Dalton, thằng này chơi đan dây và sau khi đan được thành hình dạng gì đó mà nó cho rằng tương đồng với công thức thì cũng thành công tạo ra nước.

“Cả nguyên tố cũng nhiều trực hệ nữa, thủy lại còn thêm băng, thổ thì đánh thêm cả kim loại…”

Kim Sea đứng quan sát bên cạnh tôi lên tiếng. Lúc đầu dựa theo những công thức căn bản trong sách thì chỉ cho ra được Thủy, nhưng tôi đã thử phức tạp nó lên một tí theo sách hướng dẫn thì đã ra được Băng…Vậy là công thức càng phức tạp, thì sẽ cho ra thứ khủng hơn nữa?

Tôi vừa nhìn Dalton và Chesire đang thích thú đằng kia vừa suy nghĩ, cuốn sách này chỉ đưa ra những công thức cơ bản, còn lại là phải tự mò mẩm, cứ thế Noveris cùng đám bạn bắt đầu công cuộc mở rộng thêm công thức…Nhanh chóng trôi qua thêm một tuần nữa…

“Tch…Quả thật nếu chỉ với kiến thức toán học của bậc Tiểu học thì tao không cho ra được thứ gì đó nổi trội…”

Tôi vừa đi trong hành lang trường vừa vò đầu, còn Kim Sea thì đang luyện tay trên chiếc Guitar của mình. Sự phát triển của công thức đang bị chậm lại, do giới hạn của tài năng đã đạt mức nào đó cần phát triển thêm…Tức là hai thứ này phải song hành với nhau.

Đột nhiên sự chú ý của tôi bị thu hút ra ngoài sân khuôn viên của trường, Chesire đang dạy một đám tầm ba đến bốn đứa cách sử dụng công thức, trong đấy có một thằng đẹp mã mà nhỏ thích.

“Ê Sea! Không ổn rồi! Chesire bị trai dụ!”

“Hả!?”

Sea mãi luyện tay mà nghe tôi bảo thì liếc nhìn há hốc mồm, tôi và nó tức tốc chạy ra để ngăn lại, trong lòng tôi thầm nghĩ “Con nhỏ này, đã bảo giữ bí mật rồi mà, bình thường mày kín miệng lắm mà!?” nhưng quên mất rằng nó dễ bị trai đẹp dụ.

“Đấy như cậu thấy lúc nãy tớ làm được như vậy là do…”

Tôi và Kim Sea chen ngang đám đó rồi ngó sát mặt vào Chesire đồng thanh gặng hỏi:

“MÀY CHƯA DẠY TỤI NÓ CÁI GÌ ĐÚNG KHÔNG!?”

Chesire nhăn mặt xoay sang chỗ khác như muốn phủ nhận nhưng như thế cũng đủ để tôi và Sea hiểu rằng hai thằng đã chậm chân rồi. Sau một hồi lộn xộn thì sự tình rốt cuộc như này…

“Thế là mày bị đám khựa này bắt gặp đang nghịch, xong thằng này đẹp mã quá nó tò mò tiến lại xong mày mê trai nên chỉ tụi nó để lấy lòng?”

Kim Sea ngồi tóm tắt lại sự tình xong chỉ biết lắc đầu ngao ngán, cả tôi cũng vậy. Không phải là tôi không muốn công khai về cái vụ công thức này nhưng do lúc này quá sớm và chưa nghiên cứu tới nơi nữa, từ bí mật bốn đứa mà giờ thành tám đứa mất rồi...Ba ngày sau, cách sử dụng công thức bắt đầu lan ra trong nội bộ trường, bọn nhà báo cũng đã đánh hơi được ra, tưởng như đây sẽ là khởi đầu cho một thời đại mới nhưng không…

“Noveris! Có cánh nhà báo bảo muốn tìm con kìa!”

Tiếng gọi của mẹ tôi vọng lên tầng trên, bọn nhà báo tìm đến, chuyện sớm muôn thôi nhưng tôi không muốn gặp họ. Tất cả là tại con nhỏ Chesire ấy, chưa gì giấc mộng mới đi bước đầu đã bị nó phá tan tành.

“Đúng là phải chọn bạn mà chơi rồi…Kệ họ đi mẹ! Nói với họ là con không có nhà!”

Tôi đáp lại mẹ của mình rồi dùng chiếc thang đặt cạnh cửa sổ di chuyển xuống sau vườn tiến đến chỗ căn cứ quen thuộc, ở đó ba đứa bạn cũng đã chờ sẵn. Đến chỗ con suối, Sea, Dalton và Chesire đã chờ sẵn, ồ nhìn mặt nhỏ hối lỗi chưa kìa?

“Noveris, mấy cha báo chí có tìm đến mày không?”

Dalton lên tiếng hỏi thăm, nghe nó nói như vậy thì chắc nó cũng bị tình cảnh tương tự tôi.

“Có, tất cả đều bị săn nhỉ?”

Cả đám lần lượt gật đầu, giờ đây cả bọn sẽ phải nghĩ đối sách để tránh khỏi việc bị truy đuổi, rất nhanh thì cả bọn sẽ bị bắt đi tạm giam để lấy lời khai và lấy mất quyển sách thôi. Cuộc rượt đuổi chuẩn bị bắt đầu…Hoặc không…

*RẮC!*

Trên bầu trời xanh, một vết nứt không gian xuất hiện, từ trong đó một bàn tay không lồ bám vào khe nứt vươn ra, báo hiệu cho hồi kết của thế giới.

-------------------------------------------------------------------------------------

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...