Chương 10 : Ngôi Sao Của Học Viện Hoàng Gia Seika
Ánh nắng buổi sáng mùa thu tại Quận 7, nơi tọa lạc của giới thượng lưu, có màu vàng mật ong, khác hẳn cái màu vàng vọt ốm yếu ở khu ổ chuột. Nó chiếu xuyên qua những tán cây anh đào cổ thụ được trồng dọc lối đi chính vào Học viện Hoàng Gia Seika, tạo nên những vệt sáng lấp lánh nhảy múa trên con đường lát gạch men sứ trắng tinh.
Trước đây, đối với Zinru, con đường dài 500 mét từ cổng trường vào đến khu giảng đường này là một con đường với vô số bụi cây xương rồng với những chiếc gai sắt bén hơn dao cạo.
Mỗi bước chân đến trường là một bước đi vào địa ngục của sự khinh bỉ lạnh lẽo, của sự cô lập tuyệt đối. Cậu là Zinru – thằng mọt sách nghèo hèn, kẻ nhận học bổng nhờ may mắn, kẻ mặc bộ đồng phục cũ mèm mua lại từ tiệm đồ cũ. Cậu thường đi sát mép tường, cúi gằm mặt đếm từng viên gạch, cố gắng nín thở, cố gắng biến mình thành vô hình để không lọt vào tầm mắt của những kẻ "ưu tú" dòng dõi quý tộc đang đi xe hơi bên cạnh.
Nhưng hôm nay, những viên gạch men sứ đó dường như đang phát sáng để chào đón bước chân của cậu. Con đường này không còn là một sa mạc xương rồng nữa. Nó là thảm đỏ.
Két...
Một chiếc xe hơi Limousine màu đen bóng loáng, dài thượt, mang biển số đỏ của Hiệp hội Guild Trung Ương dừng lại ngay trước cổng chính. Tài xế – một gã Venturer Rank C mặc vest – vội vàng chạy xuống mở cửa sau.
Zinru bước xuống.
Cậu chỉnh lại cổ áo đồng phục Seika – bộ mới toanh, thơm phức mùi vải thượng hạng. Mái tóc tổ quạ ngày xưa đã được các stylist của Guild Nguyệt Ngân cắt tỉa sành điệu theo kiểu Quiff tạo ra một khí chất mà cậu ta cho là của “Nhân Vật Chính”.
Ngay khi gót giày da Ý của cậu chạm đất, không gian ồn ào, náo nhiệt của cổng trường – nơi hàng trăm cậu ấm cô chiêu đang tụ tập – bỗng chốc im bặt.
Một giây im lặng trôi qua. Và rồi, nó bùng nổ.
"Cậu ấy đến rồi! Là Zinru!"
"Chúa ơi, nhìn kìa! Người thật kìa! Người đã một tay san phẳng tháp Necromancer đó!"
"Nhìn cậu ấy khác hẳn ngày xưa nhỉ? Đẹp trai quá! Tại sao trước đây tớ không nhận ra nhỉ?"
"Cậu bị mù à? Trước đây cậu ta giấu nghề đấy! Nghe nói cậu ta là con rơi của một vị tướng quân đội nên mới sống ẩn dật!"
Những lời đồn thổi hoang đường bắt đầu lan ra. Hàng chục nữ sinh từ các khối lớp khác nhau, như những con bướm đêm bị thu hút bởi ánh đèn cao áp, ùa tới vây quanh cậu.
Những cô gái mà trước đây thậm chí không biết Zinru tồn tại, hoặc tệ hơn là từng bịt mũi, bĩu môi khi cậu vô tình đi ngang qua, giờ đây đang chen lấn, xô đẩy nhau một cách mất nết na để được chạm vào tay áo cậu.
"Zinru! Zinru! Nhìn em này!"
"Zinru, trưa nay cậu rảnh không? Ăn cơm với tớ nhé? Tớ đặt bàn ở nhà hàng Pháp rồi!"
"Không! Zinru đã hứa giúp tớ ôn tập môn Đại Cương Tower’s Words rồi! Tránh ra con hồ ly kia!"
Zinru đứng giữa vòng vây, mỉm cười.
Đó không phải là nụ cười ngạo mạn, méo mó như lúc cậu giết con Boss. Mà đây là một nụ cười "chuẩn mực": hiền lành, hơi chút bối rối, pha lẫn sự bao dung của một kẻ bề trên đang hạ cố xuống trần gian.
Cậu giơ tay lên, nhẹ nhàng đỡ lấy một nữ sinh năm nhất suýt bị đám đông xô ngã.
"Cẩn thận nào," Zinru nói, giọng trầm ấm. "Các quý cô xinh đẹp không nên chen lấn như vậy. Sẽ làm hỏng đồng phục đẹp đẽ của các bạn đấy."
Cô gái được đỡ mặt đỏ bừng như quả cà chua chín, lắp bắp không nói nên lời, chỉ biết ôm ngực thở dốc như sắp ngất. Đám đông lại ồ lên: "Cậu ấy ga lăng quá!"
Zinru tận hưởng khoảnh khắc này. Cậu hít sâu mùi nước hoa đắt tiền, mùi dầu gội đầu thơm phức, và quan trọng nhất, mùi của sự Ngưỡng mộ .
Trong thâm tâm cậu, một dòng suy nghĩ thoáng qua, nghe có vẻ rất "Người lớn" và "Vị tha":
“Hóa ra đây là cảm giác của Kael và bọn hội học sinh sao? Cũng chẳng có gì ghê gớm. Nhưng... mình sẽ không giống họ. Mình sẽ không khinh bỉ những người này. Họ chỉ là những kẻ yếu đuối cần một chỗ dựa tinh thần. Trước đây họ ghét mình vì họ sợ cái nghèo. Giờ họ yêu mình vì mình mang lại cảm giác an toàn sao ?”
Đột nhiên, đám đông tự động rẽ ra làm hai, tạo thành một lối đi ở giữa. Sự ồn ào giảm xuống một tông.
Một cô gái bước tới.
Mái tóc tím dài mượt mà như suối chảy xuống tận thắt lưng. Đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu. Dáng người mảnh mai, thanh thoát trong bộ đồng phục váy ngắn được là ủi phẳng phiu không một nếp nhăn. Trên ngực áo cô cài huy hiệu hoa oải hương bạc – biểu tượng của "Hoa Khôi".
Đó là Hana .
Cành Lavender của khối 11. Và cũng là người mà Zinru đã thầm thương trộm nhớ, lén vẽ hình cô vào vở nháp suốt 2 năm qua.
Trước đây, Hana là một nữ thần ở trên chín tầng mây, còn Zinru chỉ là con sâu cái kiến dưới bùn đen. Cô chưa từng nói chuyện với cậu. Thậm chí, Zinru còn nhớ như in một lần năm ngoái, khi cậu vô tình đánh rơi cục tẩy lăn vào chân cô, cô đã không nhặt giúp mà chỉ bước qua, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước như thể cậu không tồn tại.
Nhưng hôm nay, Hana đang đi về phía cậu. Gò má trắng sứ của cô hơi ửng hồng. Đôi tay nhỏ nhắn đang giấu thứ gì đó sau lưng.
Không khí xung quanh trở nên căng thẳng. Mọi người nín thở chờ đợi drama.
Đột nhiên, một nam sinh to cao, mái tóc vàng chải keo bóng lộn bước ra chắn đường Hana. Đó là Jax – một tên bắt nạt hạng sang, con trai của Cục trưởng Cục Trị An của cả thành phố, kẻ mỗi ngày trấn lột tiền của Zinru, đánh đập Zinru và sỉ nhục hơn cả là bắt ép Zinru phải lăn lộn như một con lợn ngay trong chính toilet nữ tầng 2 sau mỗi buổi học và hắn thường đăng những Clip này lên diễn đàn của trường sau mỗi buổi bắt nạt...
"Hana, em định làm gì thế?" Jax cau mày, giọng đầy vẻ sở hữu. "Em định nói chuyện với thằng nhà quê này sao? Đừng để bị lừa, chắc nó dùng thủ thuật gì đó thôi chứ làm gì có chuyện một thằng Rank F giết được Boss. Đi với anh, đừng làm bẩn tay em."
Hana nhíu mày, vẻ mặt khó xử: "Jax, tránh ra. Cậu ấy là bạn cùng trường..."
"Bạn bè gì với loại khố rách áo ôm!" Jax cười khẩy, quay sang nhìn Zinru với ánh mắt thách thức quen thuộc. Hắn vẫn chưa tin vào tin tức. Hắn nghĩ Zinru vẫn là cái bao cát ngày nào. "Này Zinru, mày lại định giở trò gì..."
Zinru không nói gì. Cậu chỉ bước tới một bước.
Và [AURA SHIELD] nó lại kích hoạt ? và nó đã buff cho Zinru.
RẦM!
Một cái vỗ vai nhẹ nhàng nhưng với Jax, hắn cảm thấy như có một tảng đá vô hình nặng ngàn cân đè sập xuống vai hắn. Đầu gối hắn run lên, hai hàm răng va vào nhau cầm cập. Mồ hôi lạnh toát ra như tắm. Hắn nhìn vào mắt Zinru và thấy... không phải đôi mắt sợ sệt ngày xưa, mà là đôi mắt của một con dã thú đang nhìn miếng mồi ngon.
Một vài học sinh đã thì thầm.
“Đó có phải [AURA SHIELD] không vậy ? Và buff của [AURA SHIELD] có thể lớn đến mức vậy sao ?”
“ [AURA SHIELD] kích hoạt như vậy có nghĩa là người thi triển nó gần đây… nhưng đây làm gì có ai có dấu hiệu thi triển phép, [AURA SHIELD] yêu cầu đứng gần mục tiêu trong khoảng 50m mà.”
“Nhưng dù có là Cấp A cũng không thể thi triển nhanh như vậy được.”
“Cứ như thể có Thế Lực nào đó đang giúp hắn vậy !” – Một cậu bạn vô tình hét lớn rồi vội lấy tay che miệng mình lại.
Zinru liếc tên vừa hét lên một cái nhưng cũng nhanh chóng phất lờ tên “NPC” này đi.
"C... c..." Jax lắp bắp, rồi không tự chủ được mà lùi lại, vấp chân ngã bệt xuống đất trước mặt bao nhiêu người.
Zinru bước qua Jax như bước qua một đống rác, thậm chí không thèm liếc nhìn hắn một cái. Cậu đi thẳng đến trước mặt Hana.
Hành động này – sự phớt lờ tuyệt đối – còn tàn nhẫn hơn cả một cú đấm. Nó khẳng định đẳng cấp: Jax không còn xứng đáng làm đối thủ của cậu nữa.
"Chào... chào Zinru," Hana lí nhí, ngước nhìn cậu với ánh mắt rưng rưng (vừa sợ vừa nể). Giọng cô ngọt ngào như mật ong rót vào tai. "Hôm qua... tớ thấy cậu trên tivi. Cậu ngầu lắm. Cậu... cậu không sao chứ?"
Tim Zinru đập mạnh. Thịch. Thịch.
Không phải vì tình yêu thuần khiết. Mà vì cảm giác Chinh Phục.
Nữ thần của trường, người từng không thèm nhìn cậu, giờ đang lo lắng cho cậu, đang đỏ mặt vì cậu. Cậu đã thắng. Cậu đã đạp đổ được bức tượng đài cao ngạo nhất.
"Chào Hana," Zinru đáp, cố tình hạ thấp tông giọng cho có vẻ trầm ấm, nam tính, đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc đang rối vì gió. "Cũng bình thường thôi. Mấy con quái đó không đáng để tớ bận tâm. Chỉ là... tớ không muốn thấy ai bị thương, nhất là những cô gái xinh đẹp như cậu."
(Câu thoại sến súa này được cậu học lỏm từ phim truyền hình, nhưng với hào quang hiện tại, nó nghe như lời thoại của soái ca ngôn tình).
"Tớ... tớ có làm bento...
" Hana ngập ngừng, đưa ra một hộp cơm được bọc khăn lụa hồng thêu hoa anh đào. "Tớ nghe nói cậu sống một mình... chắc ăn uống không đầy đủ. Nếu cậu không chê..."
Zinru nhìn hộp cơm. Trong quá khứ, cậu từng mơ được nếm thử cơm của Hana.
Cậu đưa tay ra nhận lấy. Ngón tay cậu cố tình lướt qua mu bàn tay trắng mịn của Hana khiến cô rụt lại như bị điện giật, mặt đỏ bừng lên tận mang tai.
Cả sân trường ồ lên ghen tị.
"Trời ơi! Hana làm cơm cho cậu ấy!"
"Cặp đôi hoàn hảo quá!"
Zinru mỉm cười, ghé sát tai Hana thì thầm: "Cảm ơn cậu. Tớ sẽ ăn hết sạch sẽ. Vì nó là do cậu làm."
Cậu cảm thấy mình là Vua của thế giới này. Cậu đã có sức mạnh. Cậu đã có danh tiếng. Và giờ, cậu có cả mỹ nhân. Mọi thứ đều hoàn hảo. Một kịch bản hoàn hảo.
Trong tiết học đầu tiên, Thầy giáo dạy môn Lịch sử Khai Phá Tháp là ông Morro – một lão già hói đầu, đeo kính dày cộp, nổi tiếng là khó tính và hám danh lợi.
Trước đây, trong những cơn ác mộng của Zinru, ông Morro thường gọi cậu dậy trả bài vào những lúc cậu chưa chuẩn bị, để cả lớp cười nhạo sự ấp úng, lắp bắp của cậu. Ông ta thường nói: "Zinru, em là nỗi sỉ nhục của cái học bổng này. Em nên đi làm thợ hồ thì hợp hơn."
Nhưng hôm nay, ông Morro dành hẳn 15 phút đầu giờ để ca ngợi "chiến công" của Zinru. Ông ta chiếu lại đoạn video Zinru bước ra khỏi tháp lên màn hình lớn.
"Các em hãy nhìn Zinru mà học tập," thầy giáo nói, giọng run run đầy vẻ tự hào giả tạo, tay cầm thước chỉ vào màn hình. "Một tấm gương sáng về sự nỗ lực không ngừng nghỉ, về ý chí kiên cường. Thầy luôn biết mà! Thầy luôn biết Zinru là một viên ngọc thô cần được mài giũa. Từ một học sinh có chỉ số Mana thấp, em ấy đã vươn lên trở thành Anh hùng Quốc gia."
Ông ta quay sang nhìn Zinru với ánh mắt nịnh nọt:
"Zinru, em có muốn đứng lên chia sẻ bí quyết với cả lớp không? Về cách em vượt qua nghịch cảnh ấy?"
Zinru không đứng dậy.
Cậu ngồi dựa lưng vào ghế, gác cả hai chân lên mặt bàn (một hành động mà chắc chắn sẽ bị đuổi học ngay lập tức). Cậu khoanh tay trước ngực, nhìn quanh lớp học.
Những gương mặt quen thuộc. Những kẻ từng ném giấy vụn vào đầu cậu. Những kẻ từng giấu giày của cậu. Giờ đây, bọn họ đều đang nhìn cậu với ánh mắt ngưỡng mộ, chờ đợi cậu ban phát một lời vàng ngọc.
Zinru nhếch mép. Cậu quyết định diễn vai "Người hùng chịu nhiều đau khổ".
"Bí quyết ạ?" Cậu nói, giọng trầm xuống, ánh mắt nhìn xa xăm ra cửa sổ (nơi cậu có thể thấy hình ảnh phản chiếu đẹp trai của mình). "Đơn giản thôi. Đó là Nỗi Đau ."
Cả lớp im phăng phắc.
"Khi các cậu đang ngủ trên chăn ấm nệm êm, tôi đang chiến đấu trong bóng tối. Khi các cậu đang cười đùa, tôi đang đối mặt với cái chết," Zinru tiếp tục, giọng nói bắt đầu run rẩy. "Hôm qua... tôi đã mất đi những người đồng đội. Brollo, Jace... họ đã ngã xuống để tôi có thể đứng đây."
"Tôi không mạnh vì tôi muốn thế. Tôi mạnh vì tôi buộc phải thế để bảo vệ những gì còn lại. Vì vậy... các cậu đừng bao giờ từ bỏ. Hãy biến nỗi đau thành sức mạnh."
"Hay quá!" Một nữ sinh òa khóc vì xúc động.
"Zinru, cậu vĩ đại quá!"
Cả lớp vỗ tay rào rào. Tiếng vỗ tay vang dội như sấm. Những kẻ từng bắt nạt cậu giờ vỗ tay to nhất, nhiệt tình nhất, như thể muốn dùng tiếng vỗ tay để xóa đi tội lỗi quá khứ của mình.
Zinru nhắm mắt lại, tận hưởng tràng pháo tay. Cậu tin vào lời nói dối của chính mình. Cậu tin mình thực sự là người hùng bi tráng đó.
Nhưng có một người không vỗ tay.
Ở bàn đầu tiên, ngay sát bục giảng.
Kael.
Hội trưởng hội học sinh. "Học Bá" của trường. Thiên tài thực thụ với mái tóc bạc kim và đôi mắt màu xám tro lạnh lùng.
Kael ngồi đó, lưng thẳng tắp. Cậu ta không nhìn màn hình, không nhìn đám đông cuồng loạn. Cậu ta đang viết gì đó vào cuốn sổ tay bọc da đen, bút máy lướt trên giấy tạo ra tiếng soạt soạt đều đặn, lạnh lùng cắt ngang tiếng vỗ tay.
Đôi mắt xám tro của Kael khẽ liếc nhìn Zinru. Không có sự ngưỡng mộ. Không có sự ghen tị. Chỉ có sự Nghi Ngờ và một chút gì đó Đáng Thương sâu sắc.
Cậu ta thấy một thứ gì đó... méo mó. Một sức mạnh khổng lồ đã kéo cái tôi tí teo, yếu ớt của Zinru lên nhưng chính nó đã “kéo” luôn con người trước kia của cậu ta ?
"Đó không phải là sức mạnh của nỗ lực," Kael viết vào sổ tay, nét chữ sắc lẹm. "Đó là sức mạnh của một con rối bị bơm hơi. Cậu ta liệu có đang nói dối ? Cậu ta đã thay đổi ? Hay ngay từ đầu đã luôn như vậy… He thinks the sun shines out of his rear end"
Kael đóng cuốn sổ lại cái bộp .
Zinru, với thính giác đã được cường hóa, nghe thấy tiếng động đó. Cậu mở mắt ra, nhìn thẳng vào Kael.
Hai ánh mắt chạm nhau.
Một bên là Mặt Trời Rạng Rỡ đang chói lòa.
Một bên là Tảng Băng Trôi lạnh lùng, sắc bén.
Zinru nhíu mày. “Tại sao nó không vỗ tay? Tại sao nó nhìn mình như thế? Nó dám coi thường MÌNH sao?”
Cậu đứng dậy, bước chậm rãi về phía bàn của Kael. Tiếng đế giày da đắt tiền gõ xuống sàn nhà tạo nên một nhịp điệu áp đảo. Cả lớp nín thở dõi theo cuộc đụng độ giữa "Cựu Vương" và "Tân Vương".
Zinru đặt bàn tay lên vai Kael – một cử chỉ thoạt nhìn thì thân thiện như anh em. Cậu cúi người, thì thầm nhưng cố tình để âm lượng đủ lớn cho những người xung quanh nghe thấy:
"Kael, Hội trưởng đáng kính. Cảm ơn cậu đã 'giúp đỡ' mình trong suốt khoảng thời gian khó khăn qua. Những bài học 'thực tế' mà cậu và các bạn dạy... nếu không có chúng, chắc mình sẽ không bao giờ có động lực để bước lên đỉnh cao này. Chúng ta sẽ tiếp tục là bạn tốt nhé? Những người đứng đầu luôn cô đơn mà, tớ hiểu cảm giác bị bỏ lại phía sau của cậu lúc này."
Nhưng Kael không ngồi im chịu trận.
Bốp!
Kael vung tay, hất mạnh bàn tay của Zinru ra khỏi vai mình một cách thô bạo, không hề kiêng nể. Tiếng động khô khốc vang lên khiến cả lớp giật mình thon thót.
Kael từ từ đứng dậy. Dù chiều cao thấp hơn Zinru một chút, nhưng khí chất lạnh lẽo tỏa ra từ cậu ta khiến không khí xung quanh như đóng băng. Cậu ta chỉnh lại cổ áo nơi bàn tay Zinru vừa chạm vào, rồi phủi nhẹ như thể vừa bị dính bẩn.
"Đừng chạm vào tôi bằng bàn tay đó, Zinru," Kael nói, giọng lạnh tanh, rõ ràng và sắc bén từng chữ một. Cậu ta không thì thầm, cậu ta tuyên bố.
"Kết bạn? Cậu nghĩ khoác lên mình bộ vest hàng hiệu, xịt nửa chai nước hoa đắt tiền là che giấu được mùi hôi thối phát ra từ bản chất của cậu sao?"
Kael bước lên một bước, dí sát mặt vào Zinru, đôi mắt xám tro nhìn thấu tâm can đối thủ:
"Cậu diễn kịch dở lắm. Mọi người có thể bị lóa mắt bởi ánh hào quang giả tạo kia, nhưng tôi thì ngửi thấy nó rất rõ... Mùi tanh của máu. Không phải máu quái vật, mà là máu của những người cậu đã dẫm lên để đứng ở đây. Vở kịch của cậu nhiều lỗ hổng lắm, 'Anh hùng' ạ."
Không gian chết lặng. Lời buộc tội đanh thép của Kael treo lơ lửng trong không khí.
Trong một khoảnh khắc, con quái vật bên trong Zinru gào thét. Đồng tử cậu co lại. Cậu muốn tung một cú Power Punch nát đầu tên mọt sách kiêu ngạo này ngay tại chỗ.
"Kael quá đáng thật đấy..." "Cậu ta ghen tị sao? Chỉ vì Zinru giờ nổi tiếng hơn?" "Zinru đã chủ động làm hòa mà Kael lại hất tay cậu ấy. Đúng là bản tính quý tộc kiêu căng." "Nói nhảm gì về máu me thế? Kael học nhiều quá hóa điên rồi à?"
Zinru nghe thấy tất cả, lần đầu tiên cậu thấy được sự bảo vệ của cái lớp này dành cho mình. Zinru thả lỏng nắm đấm. Thay vì tức giận, cậu nở một nụ cười buồn bã, đầy vẻ cam chịu và bao dung. Cậu lùi lại một bước, giơ hai tay lên như thể đầu hàng trước sự hung hăng của Kael.
"Tớ hiểu mà, Kael," Zinru nói, giọng trầm xuống, ánh mắt nhìn Kael như nhìn một người bạn lầm lỡ. "Áp lực của kỳ thi sắp tới, cộng thêm việc vị trí số 1 của cậu bị lung lay... chắc chắn khiến cậu stress lắm. Tớ không trách cậu đâu. Những lời cậu nói... tớ sẽ coi như là lời góp ý chân thành để hoàn thiện bản thân hơn."
Cậu quay sang cả lớp, nói lớn:
"Mọi người đừng trách Hội trưởng. Cậu ấy chỉ đang mệt mỏi thôi. Hãy cho cậu ấy không gian. Tớ ổn mà, chút hiểu lầm này không làm sứt mẻ tình bạn của chúng ta đâu."
Những ánh mắt ngưỡng mộ dành cho Zinru càng rực rỡ hơn. Ngược lại, những ánh mắt nhìn về phía Kael giờ đây đầy sự ghét bỏ và thương hại.
Zinru đã biến lời vạch trần sắc bén của Kael thành một màn "ghen ăn tức ở" rẻ tiền.
Kael đứng trân trân nhìn cảnh tượng đó. Cậu ta không tức giận, chỉ cảm thấy một sự ghê tởm sâu sắc dâng lên trong cổ họng. Cậu nhận ra mình đang đơn độc giữa một bầy cừu mù quáng đang tôn thờ con sói.
Zinru quay lưng đi về chỗ ngồi trong tiếng vỗ tay tán thưởng rào rào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)