01
Lại thức trắng một đêm.
Màn hình điện thoại hiển thị bây giờ là bảy giờ rưỡi sáng.
Xem xong thời khóa biểu, tôi nhắn tin cho Lăng Giác Khiêm:
“Chồng ơi, chào buổi sáng.”
“Hôn hôn.jpg”
“Em mua bữa sáng cho anh rồi, để ở quầy căn tin số 2, nhớ đi lấy nhé.”
Hôm nay anh có tiết học lúc tám giờ.
Không có gì bất ngờ thì giờ này chắc anh đã dậy rồi.
Quả nhiên.
Lăng Giác Khiêm trả lời rất nhanh.
“Gió gì thổi đại tiểu thư dậy sớm thế? Sáng nay em đâu có tiết.”
Cũng đúng.
Mười buổi học sớm của anh thì có đến chín buổi tôi không dậy nổi.
Tôi nằm trên giường.
Vuốt cằm cười đầy gian xảo.
“Sao anh biết em không có tiết? Xem thời khóa biểu của em rồi à?”
Điện thoại im lặng hẳn nửa phút.
Mỗi lần gặp câu hỏi khó trả lời là Lăng Giác Khiêm lại không lên tiếng.
Tôi nhịn cười đến mức cả giường rung lên.
Tay cũng chẳng chịu yên.
“Chồng ơi, nói gì đi.”
“Xem thì xem thôi, có cấm anh xem đâu.”
“Nhưng em nhớ là chưa từng gửi thời khóa biểu cho anh mà, anh lén lưu từ lúc nào vậy?”
“Chồng ơi?”
“Còn đó không?”
“Hay là anh cũng cài thời khóa biểu của em làm hình nền khóa rồi?”
Đúng lúc tôi nghĩ anh sẽ không trả lời nữa.
Điện thoại rung lên.
Lăng Giác Khiêm: “…Im miệng, còn gọi nữa là không có bữa sáng đâu.”
Tôi biết điểm dừng.
Liền gửi ba bốn sticker làm nũng.
“Hôn hôn, chồng mang cho em một phần luôn nhé, em muốn bánh trứng, còn Tiểu Kỳ muốn bánh sốt tương…”
Tôi gửi hết món ăn của cả bốn người trong phòng ký túc.
Lăng Giác Khiêm gửi lại một dấu chấm.
Ngay sau đó là một đoạn ghi âm.
Nghiến răng nghiến lợi nói:
“Hứa Ngọc Phi, em thật sự xem tôi là shipper rồi à?”
Tôi lập tức ném qua tám sticker hôn hôn.
“Chồng là tuyệt nhất.”
“Bánh trứng của em nhớ thêm hai quả trứng nhé!”
Lăng Giác Khiêm tức đến bật cười.
Bạn cùng phòng khoác vai anh.
“Này, xem gì mà cười ngu thế?”
Lăng Giác Khiêm lập tức cất điện thoại, nhét vào túi quần.
Khóe môi đang cong lên cũng hạ xuống.
“Không có gì, tôi đi mua bữa sáng.”
“Từ bao giờ cậu có thói quen ăn sáng thế?”
“Có người mua.”
Hai mươi phút sau.
Lăng Giác Khiêm xách lỉnh kỉnh mấy túi đồ, đứng dưới ký túc xá của tôi.
Một tay nhắn tin:
“Xuống đây.”
Tôi: “Đại diện phe em là Tiểu Kỳ sắp xuống đến nơi.”
Hàm răng sau của Lăng Giác Khiêm khẽ nghiến.
Có hơi khó chịu.
“Đại tiểu thư đến ngồi thang máy xuống cũng không chịu à?”
Tôi thoải mái lăn một vòng trong chăn.
Mặt không đổi sắc bịa chuyện:
“Xin lỗi mà chồng, em còn chưa rửa mặt, không thể gặp người được.”
“Anh muốn gặp em không?”
“Nếu muốn thì em dậy đi rửa mặt ngay.”
Chắc chắn anh sẽ không thừa nhận.
Quả nhiên.
Trên màn hình hiện lên vỏn vẹn hai chữ:
“…Không muốn.”
He he.
Kế hoạch thành công!
Tiểu Kỳ xách bữa sáng trở về, khoa trương xoa xoa cánh tay.
“Khí áp của Lăng Giác Khiêm thấp thật đấy, biệt danh tủ lạnh sống đúng là không oan.”
Tôi cắn một miếng bánh trứng vẫn còn bốc khói.
Nóng đến mức xuýt xoa.
“Chẳng phải… vẫn rất ấm sao…”
Để sưởi ấm được người như anh ấy, tôi đã tốn không ít công sức đấy.
02
Lần đầu tiên tôi gặp Lăng Giác Khiêm là trong buổi lễ chào đón tân sinh viên.
Chúng tôi đều là đại diện phát biểu của khóa mới.
Tôi nhập học cùng một khoản tài trợ.
Chưa chính thức vào trường đã cho cải tạo toàn bộ nhà vệ sinh ký túc xá.
Hệ thống thông gió và nước nóng đều được lắp loại cao cấp nhất.
Đám sinh viên cảm động đến rơi nước mắt.
Còn bầu tôi làm “hiệu trưởng dân gian”.
Đi đến đâu cũng được mọi người vây quanh, ai ai cũng yêu mến.
Thế nên, khi bị Lăng Giác Khiêm phớt lờ ở hậu trường hội trường…
Tôi lập tức nổi cáu.
Lúc đó tôi cầm chặt bản thảo, nhìn xuống dưới sân khấu chỉ thấy một biển người đen nghịt, ít nhiều cũng có chút căng thẳng.
Bên cạnh chỉ có mỗi Lăng Giác Khiêm.
Tôi chủ động bước tới chào hỏi.
“Xin chào, tôi là Hứa Ngọc Phi, anh là thủ khoa của tỉnh năm nay đúng không?”
Đúng lúc MC trên sân khấu đang giới thiệu anh.
Tôi cũng biết được tên anh.
Lăng Giác Khiêm.
Anh liếc xéo tôi một cái.
Không hề mang theo chút cảm xúc nào, lạnh nhạt như đang nhìn một con chó.
Người ta nhìn chó còn huýt sáo gọi vài tiếng nữa cơ!
Ngay giây tiếp theo.
Anh lướt thẳng qua người tôi.
Tôi đứng sững tại chỗ.
Trong đầu chỉ còn một câu: Anh ta khinh mình, anh ta khinh mình, anh ta khinh mình…
Chết tiệt!
Thủ khoa tỉnh thì ghê gớm lắm à!
Đẹp trai thì ghê gớm lắm à!
Không có tôi, mùa đông anh vẫn phải tắm trong cái ký túc xá chết tiệt đó rồi rét run như cầy sấy thôi!
Tức chết tôi rồi.
Nhờ “ơn” anh.
Đến lượt tôi lên phát biểu cũng chẳng còn tâm trí đâu mà hồi hộp.
Đọc xong bài phát biểu.
Tôi lại chặn anh ở hậu trường.
Lăng Giác Khiêm khoanh tay trước ngực, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối.
Chỉ nhìn khóe môi thẳng băng cũng đủ cảm nhận được sự mất kiên nhẫn.
“Đại tiểu thư tìm tôi có việc gì?”
Tôi chống một tay lên khung cửa, chặn đường anh.
“Vừa nãy tại sao anh không để ý đến tôi?”
Lăng Giác Khiêm nhếch môi cười đầy mỉa mai.
“Tôi không để ý đến cô thì cô khó chịu lắm à?”
Tôi: “…Anh vô duyên quá, tôi hơi tức.”
“Vậy thì cô cứ tiếp tục tức đi.”
Anh thản nhiên gạt tay tôi ra, không quay đầu mà rời đi.
Hay lắm.
Lúc nãy chỉ hơi tức thôi.
Giờ thì không còn là hơi nữa rồi.
03
Dựa trên kinh nghiệm nhiều năm đọc tiểu thuyết trên Zhihu.
Tôi quyết định theo đuổi anh.
Theo đuổi cho bằng được, khiến anh không thể rời xa tôi, rồi đá anh thật phũ!
Đến lúc đó, Lăng Giác Khiêm nhất định sẽ khóc lóc thảm thiết, ôm chân tôi cầu xin tôi đừng rời bỏ anh!
Khi ấy.
Tôi cũng sẽ thản nhiên gạt tay anh ra.
Kiêu ngạo lạnh lùng nói:
“Vậy thì anh cứ tiếp tục khóc đi.”
Khặc khặc khặc.
Nghĩ thôi đã thấy sảng khoái.
Nói là làm.
Tôi lập tức tìm được phương thức liên lạc của anh.
Phải gửi lời mời kết bạn đến ba lần anh mới chịu chấp nhận.
Vì tôi nói nếu còn không đồng ý, tôi sẽ cho người phá luôn nhà vệ sinh ký túc xá của bọn anh…
Bạn cùng phòng tặc lưỡi cảm thán.
“Chị ơi, em xin chị đấy, năng lực dùng tiền đè người này cho em mượn với được không?”
“Dễ thôi, muốn phá nhà vệ sinh nào?”
Ngay trong ngày hôm đó, cô ấy cũng xin được phương thức liên lạc của người mình thích.
Thế là chỉ có mỗi Lăng Giác Khiêm chịu tổn thương.
Câu đầu tiên anh nhắn cho tôi là:
“Đừng phá nhà vệ sinh của bọn tôi.”
Tôi bình tĩnh gửi lại một biểu tượng OK.
Sau đó tuyên bố:
“Tôi thích anh, tôi sẽ theo đuổi anh.”
Trên màn hình liên tục hiện dòng chữ “Đối phương đang nhập…”
Cuối cùng.
Lăng Giác Khiêm chỉ gửi đúng một dấu hỏi chấm.
Tôi: “Có vấn đề gì à?”
Anh im lặng một lúc rồi nói:
“Hay là hôm qua tôi chọc cô tức đến đau tim, cô lại tưởng đó là rung động?”
“Hay là cô có khuynh hướng thích bị ngược?”
“Nếu có vấn đề này thì nên tìm cán bộ tư vấn tâm lý.”
Chaporia
Bình Luận (0)