“Số điện thoại của cậu ấy là: 183xxxxxxx.”

Tôi nhìn điện thoại.

Tức đến bật cười.

Cái miệng chết tiệt này.

Tự liếm một cái chắc cũng đủ đầu độc chính mình.

Cãi không lại anh.

Tôi lại mang tuyệt kỹ dùng tiền đè người ra.

“Còn nói thêm một câu nữa, tôi sẽ phá nhà vệ sinh của anh.”

Lăng Giác Khiêm chỉ gửi lại một dấu chấm.

Đầy vẻ cam chịu.

Tôi hừ lạnh một tiếng.

Có điều… nói là theo đuổi người ta, thật ra tôi cũng chẳng biết phải làm thế nào.

Chắc cứ gọi anh là chồng thôi nhỉ.

Dù sao mục đích của tôi cũng là ở bên anh, rồi trêu đùa anh! Làm nhục anh! Cuối cùng đá anh!

Lần đầu tiên tôi gọi anh là chồng.

Mặt Lăng Giác Khiêm xanh mét như vừa nuốt phải một con ruồi.

Lần thứ hai tôi gọi anh là chồng.

Anh bịt miệng tôi lại.

“Đại tiểu thư, cô đổi người khác mà chơi được không?”

Tôi lặng lẽ nhìn về phía ký túc xá của anh.

Ở đó có một nhà vệ sinh đang như phát sáng lấp lánh.

Anh khuất phục.

Lần thứ ba, lần thứ tư…

Lăng Giác Khiêm dần quen với chuyện đó, bây giờ còn biết tiện tay mua bữa sáng giúp tôi.

Còn tôi cũng vậy.

Ban đầu chỉ gọi cho vui.

Ai ngờ gọi mãi gọi mãi.

Lại nảy sinh một chút rung động khác lạ.

Lăng Giác Khiêm… cũng khá thú vị.

Tôi đâu phải người nhỏ nhen.

Nếu anh chủ động tỏ tình với tôi.

Vậy thì tôi cũng có thể miễn cưỡng từ bỏ kế hoạch báo thù vĩ đại của mình.

04

Ăn sáng xong, tôi quay về ngủ thêm một giấc.

Lúc tỉnh dậy, Lăng Giác Khiêm vẫn chưa tan học.

Tôi nhắn cho anh:

“Chồng ơi, chào buổi trưa! Anh có muốn ăn trưa cùng em không?”

Lăng Giác Khiêm:

“Đừng gọi tôi là chồng.”

Đấy.

Sáng nay tôi không xuống gặp anh.

Giận đến tận bây giờ.

Đúng là đồ nhỏ mọn.

May mà tôi nhiều kinh nghiệm.

Lập tức đổi cách xưng hô rồi tiếp tục quấy rầy anh.

“Bé cưng, anh có muốn ăn trưa cùng em không?”

Ở đầu bên kia màn hình, Lăng Giác Khiêm nhìn chằm chằm vào điện thoại.

Vành tai lặng lẽ đỏ lên.

Anh cụp mắt.

Bề ngoài vẫn lạnh nhạt, nhưng khóe môi thực ra đã nhếch lên thêm đúng hai pixel.

“Không muốn.”

“Nếu rảnh quá thì đến chép báo cáo thí nghiệm giúp tôi.”

Đàn ông nói không muốn tức là muốn!

Tôi tự động bỏ qua câu báo cáo thí nghiệm của anh.

Rồi đứng chờ sẵn trước cửa phòng thí nghiệm của bọn anh.

Tiếng chuông tan học vang lên.

Lăng Giác Khiêm bước ra, chiếc áo blouse trắng trên người còn chưa kịp cởi.

Khẩu trang màu xanh che kín nửa khuôn mặt.

Càng khiến đôi mắt anh thêm sâu hút.

Đẹp trai đến mức như không cùng một tầng đồ họa với người khác.

Tôi nhướng mày, huýt sáo trêu ghẹo anh.

“Anh đẹp trai, đi một mình à?”

Lăng Giác Khiêm trợn mắt.

Anh tháo khẩu trang rồi đi tới.

Khoanh tay trước ngực, kiêu căng như ông tướng.

“Có việc?”

“Đến rủ anh đi ăn trưa.”

“Tôi nhớ là tôi từ chối rồi.”

“Thật sự không đi với em à?”

Lăng Giác Khiêm nhìn tôi, không nói gì.

Tôi giả vờ tiếc nuối quay đầu, chỉ về phía một chàng trai đứng cách đó không xa.

“Vậy thôi, em chỉ đành đi ăn với anh ấy vậy.”

Lăng Giác Khiêm nhìn theo hướng ngón tay tôi.

Đánh giá từ trên xuống dưới một lượt, lập tức cau mày đầy ghét bỏ.

“Đó là ai?”

“Hình như là cán bộ tư vấn tâm lý. Anh ấy hẹn em đi ăn, bảo có chuyện tình cảm muốn nói với em. À đúng rồi, chính là người trước đây anh giới thiệu cho em ấy…”

Vừa nói tôi vừa đi về phía người kia.

Đột nhiên cổ tay bị ai đó nắm lấy.

Lăng Giác Khiêm kéo tôi trở lại, liếc lạnh người đàn ông kia một cái.

Rồi hỏi tôi:

“Muốn ăn ở căn tin nào?”

Tôi cố nhịn cười.

“Chẳng phải anh bảo không đi cùng em sao?”

Anh kéo tôi đi thật nhanh.

Đến khi vị cán bộ tư vấn tâm lý kia khuất hẳn khỏi tầm mắt mới chậm lại.

“Còn chẳng phải sợ em lại phá nhà vệ sinh của bọn tôi.”

Tôi giơ tay lên lắc lắc.

Cười đến cong cả mắt.

“Nếu ghen thì cứ nói thẳng đi.”

Lăng Giác Khiêm sững người.

Ngay cả bàn tay vẫn đang nắm tay tôi cũng quên buông.

Một lúc lâu sau.

Anh khẽ cười nhạt, khí chất cool ngầu lại bùng lên.

“Ghen? Tôi á?”

“Không phải sao?”

“Không.”

Lăng Giác Khiêm buông tay, tự mình đi phía trước.

Chỉ có vành tai đỏ ửng mới để lộ cảm xúc của anh.

Tôi đuổi theo.

Có chút không vui.

“Không ghen à? Vậy bây giờ anh có người mình thích chưa?”

Anh nhìn sang nơi khác.

“Chưa.”

Không khí yên lặng hai giây.

Tôi tròn mắt kinh ngạc, vội đưa tay che miệng rồi ngả người ra sau.

“Trời đất! Anh vẫn chưa thích em sao?”

Thế thì buồn thật đấy.

Tôi gọi anh là chồng suốt ba tháng rồi, còn muốn thế nào nữa?

Lăng Giác Khiêm nhìn tôi.

Đột nhiên bật cười.

Đôi mắt đào hoa long lanh phản chiếu bóng dáng tôi, lấp lánh ý cười trêu chọc.

“Tôi thích một con heo, em là heo à?”

“Tất nhiên em không phải rồi.”

Anh khẽ trợn mắt.

Trông có vẻ tâm trạng còn khá hơn lúc nãy.

“Khả năng lĩnh hội của em ngang ngửa một quả chuối trưởng thành.”

05

Lăng Giác Khiêm thà thích một con heo còn hơn thích tôi.

Tức đến mức tôi mời cả phòng ký túc ăn cơm giò heo suốt ba ngày.

Ngon thật.

Lớp da màu hổ phách trong veo bóng bẩy, thịt mềm rục, ăn kèm dưa cải chua chống ngấy.

Cắn một miếng thôi thơm đến tận óc.

Ăn no xong tôi nằm vật lên giường.

Liếm môi, vẫn còn dư vị.

Ngày mai lại ăn cơm giò heo vậy.

Đôi lúc tôi cũng thấy việc anh thích một con heo là chuyện bình thường.

Nhưng vừa lấy điện thoại ra.

Nhìn khung chat trống trơn.

…Lại tức nữa.

Lăn qua lăn lại trên giường đến phát điên.

Trước đây để tăng thiện cảm, một ngày tôi có thể gọi anh tám mươi câu “bé cưng”, “chồng ơi”.

Hôm nay đến một tin nhắn tôi cũng chưa gửi.

Chẳng lẽ anh không thấy cuộc sống thiếu đi thứ gì sao?

Hay là tôi thật sự còn không bằng một con heo?

Ngón tay gõ rồi lại dừng trên bàn phím.

Hai chữ “Chồng ơi” bị tôi xóa đi tám lần.

Cùng lúc đó.

Lăng Giác Khiêm đang làm PowerPoint cho bài thuyết trình nhóm trong ký túc xá.

Ngón tay liên tục gõ từng đoạn văn dài.

Nhìn thì có vẻ rất chăm chú.

Thực ra có đến một nửa toàn là ký tự loạn.

Khóe mắt anh cứ liếc về chiếc điện thoại bên cạnh.

Màn hình vốn luôn náo nhiệt giờ đây lại yên tĩnh lạ thường.

Khó khăn lắm mới có thông báo.

Hai mắt anh sáng lên.

Vậy mà vẫn cố đợi hai giây mới giả vờ mất kiên nhẫn cầm điện thoại lên.

…Được rồi.

Là tin nhắn quảng cáo.

Lần này Lăng Giác Khiêm thật sự mất kiên nhẫn.

Sau khi tâm trạng lên xuống thất thường, giờ anh bực bội vô cùng.

Bạn cùng phòng đi ngang qua, tiện miệng trêu:

“Hôm nay anh Lăng rảnh ghê, không phải làm chân sai vặt cho đại tiểu thư nữa à?”

“Tốt quá còn gì, không ai làm phiền cậu.”

“Cũng bình thường thôi, biết đâu người ta tìm được món đồ chơi mới rồi, anh Lăng được giải thoát.”

Lăng Giác Khiêm càng nghe càng cau mày.

Vậy mà bọn họ vẫn vô tư nói tiếp.

“Nghe nói mấy gia đình hào môn kiểu này thích sắp đặt hôn nhân lắm, kiểu thanh mai trúc mã gì đó…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...