“Không phải chồng chính thức của đại tiểu thư nhà họ Hứa tìm tới rồi chứ?”
Người nói vô tình.
Người nghe lại để bụng.
Lăng Giác Khiêm không quay đầu lại, lạnh giọng uy hiếp:
“Còn ồn nữa thì bài tập nhóm tự đi mà làm.”
Mấy người kia lập tức chắp tay xin tha, cười hì hì rồi chuyển chủ đề.
Chỉ có Lăng Giác Khiêm vẫn đầy tâm sự, ngồi đó cosplay tượng “Nhà tư tưởng”.
Anh cân nhắc rất lâu trước khung chat.
Cuối cùng.
Chọn một câu mở đầu có vẻ như không quá để tâm:
“Thuốc câm của Thúy Quả bị nhét vào miệng em rồi à?”
Nghe điện thoại báo tin nhắn, tôi bật dậy ngay tức khắc.
Nhìn thấy câu hỏi đầy sấm sét của anh.
Tôi cạn lời.
“Đó là Bảo Quyên.”
Lăng Giác Khiêm:
“Ồ ồ, vậy thuốc câm của Thúy Quả bị Bảo Quyên nhét vào miệng em rồi à?”
Tôi bị anh chọc cười.
Lập tức gọi điện qua, mắng anh:
“Lăng Giác Khiêm, đầu óc anh có bệnh đúng không?”
Anh khẽ hừ một tiếng.
“Vậy là vẫn chưa câm nhỉ? Sao dạo này im ắng thế?”
Nếu Lăng Giác Khiêm đang dùng điện thoại bàn.
Thì lúc này chắc hẳn sẽ thấy anh vừa chậm rãi quấn dây điện thoại quanh ngón tay.
Vừa quyến luyến, vừa mong chờ.
Đáng tiếc bây giờ điện thoại bàn đã không còn thịnh hành nữa.
Qua điện thoại.
Tôi cũng không nhìn thấy anh.
Trong đầu chỉ toàn nghĩ, tôi đường đường là đại tiểu thư nhà họ Hứa, vừa có tiền vừa xinh đẹp, tính tình lại tốt, sao có thể thua một con heo được!
Mắt nhìn người của Lăng Giác Khiêm đúng là tệ thật!
Tôi ôm cục tức, nhất thời không nói gì.
Đúng lúc ấy.
Ở đầu dây bên kia vang lên một giọng nam xa lạ.
“Lại là cô đại tiểu thư phiền phức đó à?”
06
Tôi hơi sững người.
Lúc này ở cạnh Lăng Giác Khiêm, chắc là bạn cùng phòng của anh.
Bọn họ thấy tôi phiền sao?
Hay là bình thường Lăng Giác Khiêm vẫn luôn than phiền về tôi với họ?
Chết tiệt!
Càng nghĩ càng tức!
Tôi lập tức cúp máy.
Không nghe thấy Lăng Giác Khiêm bực bội đáp lại:
“Liên quan gì đến cậu? Người bị làm phiền đâu phải cậu, ăn nói khó nghe thật.”
Đến khi anh hoàn hồn.
Cuộc gọi đã bị ngắt.
Trên màn hình chỉ còn một tin nhắn tôi vừa gửi.
“Không làm phiền anh nữa, tôi gọi nhầm người rồi.”
Đại tiểu thư cũng cần giữ thể diện.
Gọi nhầm chồng rồi, ý là chị đây còn có chồng khác!
Chứ không phải cái đồ thích một con heo như anh!
Màn hình yên lặng hai giây.
Ngay sau đó, hàng loạt tin nhắn đồng loạt hiện lên.
“Gọi nhầm người rồi?”
“Chẳng phải em chỉ có mình tôi là chồng sao?”
“Em có mấy ông chồng vậy?”
“Nói đi!”
Tôi: “?”
Ý gì đây?
Thấy tôi im lặng, anh nhắn càng lúc càng nhanh, trong lời nói thấp thoáng sự mất bình tĩnh.
“Hứa Ngọc Phi, em thật sự có chồng khác à?”
“Em cứ chờ đấy.”
Chờ thì chờ.
Tôi còn sợ anh chắc?
Ba phút sau, Lăng Giác Khiêm đã đứng dưới ký túc xá của tôi.
“Cút xuống đây, dẫn tôi đi gặp cái tên chồng mới chết tiệt của em.”
Tôi ngẩng cao đầu đi xuống.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn quyết định sẽ phá nhà vệ sinh ký túc xá của bọn anh.
Vừa mới đứng trước mặt anh.
Đột nhiên có một bóng người lao tới ôm chầm lấy tôi.
“Lâu rồi không gặp, vợ chưa cưới. Anh còn chưa kịp nhắn tin cho em mà em đã xuống rồi, nhớ anh quá phải không?”
Tôi giật nảy mình.
Còn chưa kịp phản ứng.
Lăng Giác Khiêm đã bùng nổ trước, sắc mặt đổi tới đổi lui như bảng pha màu, cuối cùng thống nhất thành màu đen.
“Hứa Ngọc Phi! Em thật sự có chồng khác hả?!!!”
Tôi vẫn chưa hết hoảng hồn, quay đầu nhìn sang.
Chết rồi.
Đây đúng là người chồng đã được đính ước từ trong bụng mẹ, thanh mai trúc mã, hôn sự do cha mẹ sắp đặt của tôi.
07
Tôi kinh ngạc.
“Sao anh lại tới đây?”
Cố Nhượng ôm lấy tôi, thân mật cọ cọ vào má tôi.
Vì thế còn phải hơi cúi người xuống.
“Con búp bê Barbie giấu trong tủ quần áo bị phát hiện rồi. Anh bảo là của em nên mang tới trả.”
Đầu tôi lập tức đau nhức.
“Em nói bao nhiêu lần rồi, cái búp bê Barbie của anh không thể giấu chỗ khác được à!”
Cố Nhượng ừ hử cho có lệ rồi lảng sang chuyện khác.
Anh quay đầu đánh giá người đối diện.
“Đừng nói chuyện của anh nữa, Ngọc Phi, người này là ai?”
Ánh mắt Lăng Giác Khiêm lướt qua hai chúng tôi đang đứng sát bên nhau.
Hàm răng nghiến chặt.
Trong không khí bỗng lan tỏa mùi thuốc súng.
Tôi gãi đầu.
Ấp úng đáp:
“Bạn… học ở học viện bên cạnh.”
Chân mày Lăng Giác Khiêm khẽ nhíu lại.
Anh tức đến bật cười.
Giận đến mức gân xanh trên trán nổi lên, từng chữ đều như nghiến ra từ kẽ răng.
“Bạn học à?”
“…Ừm.”
Anh không hỏi lại thì còn đỡ.
Hỏi rồi tôi lại thấy chột dạ.
Nhưng nếu không thì phải giới thiệu thế nào?
Bạn học mắc chứng thích một con heo?
Hay bạn học sắp bị tôi phá nhà vệ sinh ký túc xá?
Mất mặt quá.
Tôi mới không nói thế đâu.
Lén bĩu môi.
Đôi mắt Cố Nhượng đảo một vòng, lập tức lộ vẻ đã hiểu.
“Ra là bạn học bình thường à~ Thế thì khỏi quan tâm. Anh đói rồi, bé cưng, chúng ta đi ăn thôi.”
Anh cố tình nhấn mạnh bốn chữ “bạn học bình thường”.
Lại còn cố ý gọi tôi bằng giọng ngọt đến phát ngấy.
Tôi nổi hết da gà.
Đang định mắng anh.
Thì thấy Lăng Giác Khiêm đột nhiên lên tiếng:
“Vừa hay tôi cũng chưa ăn, đi cùng luôn.”
Cố Nhượng liếc anh từ trên xuống dưới.
Khinh khỉnh nói:
“Bạn… học… bình… thường… cũng muốn đi ăn cùng à?”
Lăng Giác Khiêm hừ lạnh.
“Bạn học bình thường thì cùng ăn một bữa có gì phải sợ? Hay bạn học Hứa có chuyện gì mờ ám không muốn người khác biết?”
Tôi: “?”
Tôi thì có chuyện gì mờ ám chứ?
08
Ba người với bầu không khí kỳ quái cùng nhau đến một nhà hàng.
Cố Nhượng kéo tôi ngồi cùng một bên.
Hào hứng bắt đầu gọi món.
Lăng Giác Khiêm chậm hơn một bước.
Đành phải ngồi đối diện tôi.
Vừa mới ngồi xuống ghế đã bắt đầu nói bóng gió.
Nhìn đâu cũng thấy chướng mắt.
“Chú ý một chút đi, gọi món thì ngồi sát nhau như thế làm gì?”
Theo phản xạ tôi định giải thích, mạng của thẻ sinh viên không tốt, thực đơn mãi không tải được.
Cố Nhượng phản ứng còn nhanh hơn tôi.
Lập tức dán sát vào tôi hơn.
Giọng đầy vẻ khiêu khích:
“Đây là vợ chưa cưới của tôi, bạn học bình thường thì quản được à? Không danh không phận mà còn quản đến cả vợ chưa cưới của tôi.”
Lăng Giác Khiêm há miệng định nói gì đó rồi lại tức tối ngậm lại.
Anh quay đầu sang chỗ khác.
Lồng ngực phập phồng mạnh một cái.
Rõ ràng là đang ôm cả bụng tức.
Tôi lén nhìn anh một cái.
Lăng Giác Khiêm hôm nay thật kỳ lạ.
Còn chưa kịp nghĩ ra nguyên nhân.
Thì nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Đến lúc này.
Sắc mặt đen sì suốt cả buổi tối của Lăng Giác Khiêm mới dịu đi đôi chút.
Anh nhìn lướt qua cả bàn thức ăn.
Khẽ hừ mũi.
“Đến chuyện Hứa Ngọc Phi dị ứng rau mùi mà cũng không biết, vị hôn phu như cậu cũng chẳng ra sao.”
Cố Nhượng giật mình.
Chaporia
Bình Luận (0)