Lập tức quay sang nhìn tôi.

“Em bị dị ứng rau mùi từ bao giờ thế?!”

Giống như đang trách tôi lúc gọi món sao không nói.

Làm anh thua một ván.

Nói thật.

Tôi hoàn toàn không hiểu lòng hiếu thắng đột nhiên nổi lên của Cố Nhượng.

Anh ta là một tên gay chính hiệu mê búp bê Barbie.

Mỗi lần được sống đúng với bản thân là đi giày cao gót lộc cộc khắp nơi.

Vốn dĩ cũng chẳng thật sự kết hôn với tôi.

Chỉ vì gia giáo nhà anh quá nghiêm.

Vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp để come out.

Cứ thế kéo dài.

Hôn ước của chúng tôi cũng chẳng có dịp hủy bỏ.

Hơn nữa.

Dị ứng rau mùi thì chỉ cần gắp ra là được.

Thật ra tôi rất thích mùi của rau mùi.

Không ăn được thì ngửi mùi cũng được.

Với lại.

Sẽ luôn có người chủ động gắp giúp tôi.

Lăng Giác Khiêm cong khóe môi.

Tâm trạng rất tốt, cặm cụi gắp từng cọng rau mùi ra khỏi đĩa.

Chẳng bao lâu đã chất thành một ngọn núi rau mùi nho nhỏ.

Vừa gắp anh vừa lẩm bẩm:

“Tình cảm cũng chẳng tốt đẹp gì nhỉ, bảo sao còn phải ra ngoài tìm chồng mới.”

Anh đầy ẩn ý liếc tôi một cái.

“Hứa Ngọc Phi, cậu ta chẳng để tâm đến em.”

Tôi không nhịn được bật cười.

Câu này quá rõ ràng.

Rõ đến mức hình như có người vẫn chưa nhận ra.

Trong không khí nồng nặc mùi giấm chua lâu năm.

Từ lúc chiều anh nhắn tin đã thấy không bình thường, cuối cùng tôi cũng tìm được nguyên nhân.

Được rồi.

Tôi tha thứ cho chuyện anh bảo mình thích một con heo.

Đại tiểu thư đây hết giận rồi.

Quyết định không phá nhà vệ sinh ký túc xá của anh nữa.

Lăng Giác Khiêm gắp xong rau mùi, đẩy chiếc đĩa về phía tôi rồi khó hiểu hỏi:

“Em cười gì?”

Cố Nhượng dựa lưng vào ghế, lạnh lùng nhìn anh.

“Cậu để tâm à? Cậu quan tâm đến vợ chưa cưới của tôi như thế làm gì? Muốn cướp người của tôi?”

09

Hỏng rồi.

Vạch trần tâm sự của cậu thiếu niên đang cố tỏ ra bình tĩnh rất dễ bị phản tác dụng.

Bàn tay Lăng Giác Khiêm vừa rút về khựng lại.

Vành tai lập tức đỏ bừng.

Màu đỏ lan từ tai xuống cổ rồi khuất dần dưới cổ áo.

Yết hầu anh khẽ chuyển động.

Nhìn chằm chằm vào đĩa thịt bò xào rau mùi đã được gắp sạch rau mùi.

Chắc là đầu óc đang quay cuồng hết tốc lực.

Đến cả thái dương cũng lấm tấm mồ hôi.

Dưới gầm bàn.

Cố Nhượng lấy tay chọc chọc tôi.

Tôi hiểu ngay ý anh.

Dù sao chúng tôi cũng là cặp hồ bằng cẩu hữu chơi với nhau từ nhỏ.

Anh bảo tôi mau cảm ơn mình.

Tôi đáp lại bằng một cái trợn mắt.

Rồi tiếp tục đầy hứng thú chờ xem Lăng Giác Khiêm sẽ trả lời thế nào.

Thời gian như bị kéo dài vô tận.

Đối với Lăng Giác Khiêm lại càng như thế.

Cả đời anh chưa từng thấy khoảng thời gian nào dài đến vậy.

Trong đầu anh hiện lên vô số câu trả lời.

“Chẳng phải chỉ sợ đại tiểu thư nổi hứng lại đi phá nhà vệ sinh của bọn tôi thôi sao.”

“Tôi chỉ tiện tay làm việc tốt, thế cũng gọi là cướp người à?”

“Người này còn cần tôi cướp sao? Vốn dĩ đã là đống đổ nát rồi.”

Nhưng cuối cùng.

Anh không nói được câu nào.

Anh tự hỏi:

Mình đang trốn tránh điều gì?

Lăng Giác Khiêm luôn cho rằng mình không phải người thích trốn tránh.

Gặp chuyện gì cũng sẽ chủ động tìm cách giải quyết.

Bài tập không hiểu.

Thí nghiệm thất bại.

Hay những mối quan hệ xã giao bắt buộc phải duy trì để lấy tín chỉ và điểm GPA.

Đối với anh.

Chẳng có gì là vấn đề.

Chỉ duy nhất khi đối mặt với Hứa Ngọc Phi, anh lại trốn hết lần này đến lần khác.

Rõ ràng luôn mong chờ tin nhắn của ai đó, nhưng lại giả vờ như không quan tâm.

Rõ ràng rất để ý, nhưng lần nào cũng giả ngốc cho qua.

Lăng Giác Khiêm tự hỏi mình:

Mình đang sợ điều gì?

Anh cố tìm đáp án trong ký ức của chính mình.

Thế là bắt đầu lần theo từng mảnh ký ức.

Lần đầu gặp ở hội trường.

Quả thật anh không thích Hứa Ngọc Phi.

Một giấy báo nhập học được đổi bằng tiền bạc.

Khiến anh khinh thường.

Nói anh ghen tị cũng được.

Nói anh kiêu ngạo cũng chẳng sao.

Dù thế nào thì lúc ấy anh cũng thấy cô rất chướng mắt.

Rốt cuộc từ khi nào anh thay đổi cái nhìn về Hứa Ngọc Phi?

Có lẽ là bắt đầu từ lúc anh nhìn thấy tên cô trong danh sách một cuộc thi.

Đó là một cuộc thi có giá trị rất cao, nổi tiếng vì tính công bằng và nghiêm ngặt.

Ban đầu.

Anh cũng giống mọi người.

Mang tâm lý chờ xem kịch hay.

Muốn xem vị đại tiểu thư này tham gia cuộc thi thì sẽ làm được trò gì.

Nhưng chẳng bao lâu sau.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...