Anh nhìn thấy cô trong thư viện lúc bốn giờ sáng.
Vẫn đang cắn bút suy nghĩ.
Gương mặt tiều tụy vì thức khuya.
Ánh mắt anh bất giác bị thu hút.
Khi Hứa Ngọc Phi dựng thành công mô hình đầu tiên.
Lăng Giác Khiêm đứng ngoài cửa sổ, nhìn cô gái đang vui mừng khôn xiết bên trong.
Khóe môi anh dần cong lên.
Đến giai đoạn cuối của cuộc thi.
Hứa Ngọc Phi giành chức vô địch.
Đứng trên bục nhận giải.
Cô nhất quyết kéo cả năm người đồng đội đứng cùng mình.
Cô vươn dài cánh tay, nắm chặt lấy người đứng ngoài cùng.
Có như vậy mới không bị ngã.
Ôm chiếc cúp và bó hoa.
Lắng nghe tiếng vỗ tay cùng những lời reo hò.
Hứa Ngọc Phi đứng ở đó.
Rực rỡ đến chói mắt.
Khiến người ta không thể rời mắt.
Mà cũng khiến người ta cảm thấy… khoảng cách quá xa.
Lăng Giác Khiêm biết Hứa Ngọc Phi không phải một bình hoa di động.
Đồng thời cũng nhận ra khoảng cách giữa hai người.
Cô gái trước mặt.
Có gia thế hiển hách.
Có trí thông minh xuất chúng.
Còn bản thân anh.
Ngoài gương mặt cũng tạm coi là ưa nhìn.
Thì chẳng còn gì cả.
Anh không phân biệt nổi trong sự “theo đuổi” của Hứa Ngọc Phi, có bao nhiêu phần là thật lòng, bao nhiêu phần chỉ là đùa vui.
Thế nhưng anh vẫn không thể cứu vãn mà động lòng.
Vì thế anh bắt đầu sợ.
Lỡ như Hứa Ngọc Phi chỉ chơi đùa với anh thì sao.
Lòng tự trọng đáng xấu hổ lại trỗi dậy.
Anh không muốn bản thân trở nên chật vật, mất mặt trước cô.
Cho nên thà cứ duy trì hiện trạng.
Ít nhất đến khi Hứa Ngọc Phi chán chơi.
Trông anh sẽ không quá nhếch nhác.
Mặc dù…
Bây giờ cũng đã đủ mất mặt rồi.
10
Lăng Giác Khiêm trải qua một trận đấu tranh tư tưởng dữ dội, nhưng thực ra cũng chỉ mới trôi qua hai giây.
Không đợi được câu trả lời.
Cố Nhượng cười gian đầy đắc ý.
Định hỏi tiếp:
“Thế nào…”
Đúng lúc ấy.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.
Cắt ngang lời Cố Nhượng.
Lăng Giác Khiêm bấm nghe, đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy sốt ruột.
“Anh Lăng! Anh đang ở đâu? Dữ liệu có vấn đề rồi, thầy đang tìm anh!”
“Tôi quay lại ngay!”
Lăng Giác Khiêm chạy mất.
Chỉ còn tôi và Cố Nhượng đứng nhìn nhau.
Thôi.
Ăn cơm trước đã.
Thiệt ai thì thiệt, không thể thiệt cái bụng mình.
Cố Nhượng chủ động đi thanh toán, cười hớn hở cầm hóa đơn đi.
Lúc quay lại thì mặt đen sì.
“Chết tiệt! Nó trả tiền trước rồi! Lại để nó thể hiện nữa!”
Tôi cười bảo anh bớt giận.
Cố Nhượng lấy cớ mang búp bê Barbie đến cho tôi, thật ra là muốn sang thành phố bên cạnh gặp “gu” của mình.
“À đúng rồi, còn một chuyện nữa phải nói với em. Tuần sau nữa là sinh nhật em…”
Nói xong anh vội vàng rời đi.
Tôi thong thả đi bộ về trường.
Không muốn về ký túc xá lắm.
Vừa đi lang thang vô định.
Vừa nghĩ đến chuyện Cố Nhượng vừa nói trước khi đi.
Cứ đi như vậy.
Hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua.
Trăng đã lên cao.
Hình như có người gọi tôi.
“Bạn học! Bạn đến tìm Lăng Giác Khiêm à? Cậu ấy ở trên lầu, làm nốt là xuống ngay!”
Lúc ấy tôi mới hoàn hồn.
Thì ra mình đã đi đến dưới tòa nhà phòng thí nghiệm của anh.
Ký túc xá và chỗ này hoàn toàn không cùng đường.
Cũng chẳng biết mình đi kiểu gì nữa.
Tôi thầm mắng một tiếng.
Câu hỏi gần như là tỏ tình kia vẫn chưa có đáp án.
Giờ gặp mặt đúng là hơi ngượng.
Thà anh đánh trống lảng bằng mấy câu đùa còn hơn.
Loại chuyện này vốn là vậy mà.
Khi chưa coi là thật.
Có đùa kiểu gì cũng được.
Muốn gọi “bé cưng”, “chồng ơi” thế nào cũng chẳng thấy xấu hổ.
Nhưng một khi đối phương bắt đầu có vẻ nghiêm túc.
Thì ngược lại.
Lại dễ thấy ngượng ngùng.
Hay là thôi, đi về vậy.
Tôi vừa xoay mũi chân định đổi hướng.
Thì bóng dáng Lăng Giác Khiêm đã bước ra khỏi tòa nhà.
“Tìm tôi à?”
Toàn thân tôi cứng đờ.
Cười gượng đáp:
“Không phải, tiện đi ngang thôi. Phòng thí nghiệm ổn chứ?”
Không hiểu sao.
Ánh mắt anh lại rơi trên cổ tôi.
“Giải quyết xong rồi, em…”
Tôi tưởng anh định nhắc đến chuyện ở nhà hàng.
Liền cướp lời.
“Cố Nhượng chỉ đùa thôi, anh đừng để trong lòng.”
Nói xong tôi cúi đầu.
Vò vò vạt áo.
Đúng là Lăng Giác Khiêm rất khác thường.
Nhưng trước khi có câu trả lời rõ ràng.
Ai dám khẳng định anh thích mình chứ?
Anh còn bảo anh thích một con heo mà!
Tôi đâu phải heo.
Tôi cúi đầu.
Không nhìn thấy sắc mặt Lăng Giác Khiêm tối sầm lại.
Chaporia
Bình Luận (0)