Anh hỏi ngược:

“Đùa thôi?”

Bầu không khí vừa ngượng ngập vừa kỳ lạ.

Đặc quánh như có thực thể, khiến người ta khó chịu vô cùng.

Tôi cố giả vờ thoải mái.

Giống như mọi lần trêu anh.

“Đúng vậy. Bạn học Lăng không phải tưởng thật rồi chứ? Nếu thầm thích em thì cứ nói thẳng nhé.”

Đáp lại tôi.

Là im lặng.

Im lặng…

Một khoảng im lặng thật dài…

Hơi nóng dâng lên hai má.

Tôi xấu hổ đến mức muốn đào hố chui xuống.

Chết tiệt!

Thuốc câm của Thúy Quả lại bị Bảo Quyên nhét vào miệng anh rồi à?!

Sau này tôi không bao giờ làm người phá băng nữa đâu a a a a!

Chỉ cần tôi không ngượng.

Thì ai ngượng cũng được.

Chỉ cần tôi hạnh phúc.

Thì ai đau khổ cũng mặc.

Tôi đang định nói gì đó để tự cứu mình.

Thì Lăng Giác Khiêm đột nhiên nhét vào lòng bàn tay tôi hai miếng băng cá nhân.

“Muộn rồi, mau về ký túc xá đi.”

Tôi: “?”

Tuy là thế…

Thôi vậy.

Thuận nước đẩy thuyền luôn.

Về ký túc xá tắm rửa xong.

Tôi nghi hoặc nhìn vào gương.

Trên cổ từ lúc nào lại có ba bốn nốt muỗi đốt thế này?

11

Ngày hôm sau.

Tiết thứ hai buổi sáng tôi mới có lớp.

Tôi căn đúng giờ mới thức dậy.

Vừa mở mắt đã thấy điện thoại hiện tin nhắn của Lăng Giác Khiêm.

“Xuống lấy bữa sáng.”

Kèm theo một tấm ảnh.

Có bốn phần.

Trong đó chiếc bánh trứng dày cộp vừa nhìn là biết đã thêm hai quả trứng.

Tôi chầm chậm hiện lên một dấu hỏi.

“Em đâu có nhờ anh mua.”

Anh đáp:

“Tình cờ đi ngang, tiện tay mua.”

Ơ.

Nhưng sáng nay anh học kín lịch mà.

Tiện đường kiểu gì?

Tôi do dự không biết có nên xuống hay không.

Tin nhắn của Lăng Giác Khiêm lại hiện lên.

“Không được lãng phí đồ ăn.”

Được rồi.

Tôi chậm chạp xuống lầu.

Khác hẳn mọi ngày cứ đuổi theo gọi anh là “bé cưng”, “chồng ơi”.

Hôm nay lấy xong bữa sáng là tôi quay người định đi ngay!

Kết quả bị anh giữ tay lại.

Tôi: “…Còn chuyện gì nữa?”

“Chiều nay tôi không có tiết.”

“Ồ.”

Trước đây.

Chỉ cần anh không có tiết, tôi nhất định sẽ tìm cớ bám lấy anh.

Nhưng hôm nay tôi không muốn bám nữa.

Tôi vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng.

Lăng Giác Khiêm hé miệng, muốn nói rồi lại thôi.

Đột nhiên như đổ hạt đậu, nói liền một tràng.

“Ồ? Chiều nay tôi không có tiết, ba giờ ở thư viện, sáu giờ ra cổng Tây, ngoài trường mới mở một nhà hàng…”

Tôi:

“Ồ.”

Lăng Giác Khiêm hít sâu một hơi.

Nghiến răng bỏ đi.

Tối về.

Anh tức đến mức trùm chăn cắn khăn tay, đạp chân loạn xạ.

Lại qua một ngày.

Anh nhắn:

“Hôm nay tiết thể dục của tôi phải xuống nước.”

Tôi lập tức bật dậy khỏi giường như cá chép hóa rồng.

Môn tự chọn thể dục của Lăng Giác Khiêm là bơi lội!

Xuống nước.

Đồng nghĩa với việc phải mặc quần bơi!

Mấy buổi trước toàn học lý thuyết.

Buổi nào tôi cũng đi.

Buổi nào cũng thất vọng quay về.

Không xuống nước thì thôi.

Đến cả quần bơi anh cũng chẳng mặc.

Lăng Giác Khiêm còn cười nhạo tôi.

“Em đến đây vì cái gì?”

“Để ngắm trai cởi trần.”

Môn bơi là môn hot.

Đến lúc đăng ký ai cũng tranh nhau.

Tuy đa số chẳng có gì đáng xem.

Nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ có hàng hiếm như Lăng Giác Khiêm, mặt đẹp khỏi chê.

Muốn ngắm một chút cũng là chuyện bình thường.

Chủ yếu là ngắm anh.

Lúc ấy.

Nghe xong, Lăng Giác Khiêm lập tức đẩy tôi ra.

Mặt đen như đáy nồi.

“Nghĩ cũng đừng nghĩ. Đến lúc đó cấm em tới.”

Tôi cũng đâu chịu thua.

Kiên định với chân lý “đàn ông nói không tức là có”.

Lưu manh kết luận:

“Đang làm giá.”

Chờ mãi chờ mãi.

Ngày phải xuống nước cuối cùng cũng đến.

Nhưng mà…

Quan hệ hai người đang ngượng ngập thế này.

Haiz.

Đúng là trớ trêu.

Suy nghĩ rất lâu.

Tôi trả lời anh:

“Ồ.”

Lăng Giác Khiêm mãi không đợi được tin nhắn tiếp theo, ra đến bể bơi cũng chẳng thấy bóng dáng tôi.

Nhìn cơ bụng không quá đồ sộ nhưng vẫn rõ từng múi của mình.

Anh cố nhịn xấu hổ, đứng trong phòng thay đồ tạo đủ mọi dáng rồi chụp ảnh tự sướng.

Đúng lúc liếc thấy dòng trả lời của ai đó trên màn hình.

Trước mắt tối sầm.

Lại tức đến nổ tung.

Tức quá nhảy thẳng xuống bể bơi.

Nằm nổi trên mặt nước giả làm xác chết.

Bị thầy giáo vớt lên mắng cho một trận.

“Em không muốn sống nữa à?!”

Lăng Giác Khiêm thản nhiên, ánh mắt đầy vẻ chán đời.

“Không muốn sống nữa.”

12

Chớp mắt một cái.

Đã đến sinh nhật tôi.

Người nhà dặn từ sớm, bảo tôi xin nghỉ để về nhà.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...