Cố Nhượng cũng đã giúp tôi mua vé máy bay.
Một lát nữa sẽ cất cánh.
Lúc này tôi đang trên đường đến sân bay.
Dòng xe cộ lướt qua ngoài cửa sổ.
Chỉ cần nhớ đến những lời Cố Nhượng nói hôm ăn cơm.
Là tôi lại đau đầu.
Lần đầu tiên cảm thấy sinh nhật khó vượt qua đến thế.
Mà người thấy khó chịu đâu chỉ có mình tôi.
Sau buổi học bơi.
Lăng Giác Khiêm không liên lạc với tôi nữa.
Mỗi ngày anh đều diễn cảnh hai nửa não tự đánh nhau trong ký túc xá.
Mở khung chat được ghim lên…
Không được.
Thể diện của anh.
Đóng khung chat lại…
Không được.
Vợ của anh.
Thể diện… vợ… thể diện… vợ…
Ngày nào Lăng Giác Khiêm cũng vò đầu bứt tai trước điện thoại và máy tính.
Bạn cùng phòng còn tưởng PowerPoint khó đến mức nào, ngay cả anh Lăng cũng sầu thành thế này.
Thế là tranh nhau làm việc.
Kết quả.
Lăng Giác Khiêm càng rảnh thì càng buồn.
Cho đến khi một tin nhắn từ số lạ hiện lên.
Anh nhìn chằm chằm vào màn hình ba giây.
Thể diện hay danh dự gì…
Mặc xác hết đi.
Dù Hứa Ngọc Phi thật sự quyết tâm trêu đùa anh.
Anh cũng chấp nhận.
Chẳng qua chỉ là mất mặt một chút thôi.
Cùng lắm tìm sợi dây treo cổ làm lại từ đầu.
Thế nào cũng còn hơn bây giờ.
Nhân lúc khí thế này vẫn chưa nguội.
Lăng Giác Khiêm quyết tâm một lần.
Mở khung chat.
Ngón tay gõ lia lịa.
“Em đang rảnh không? Tôi có chuyện muốn nói với em.”
Tim anh đập dữ dội.
Máu từng đợt dồn lên não.
Nhưng khi nhận được tin nhắn trả lời.
Trái tim lập tức nguội đi quá nửa.
Tôi nhắn:
“Em không ở trường.”
Lăng Giác Khiêm vẫn chưa chịu từ bỏ.
Lại hỏi:
“Em ở đâu?”
Tôi:
“Sân bay.”
Lăng Giác Khiêm:
“Đợi tôi.”
13
Nhìn hai chữ trên màn hình.
Tim tôi đập rất nhanh.
Cố Nhượng ghé sát lại.
Cố ý rướn cổ định nhìn màn hình điện thoại của tôi.
“Sao thế?”
Tôi lập tức cất điện thoại đi.
Trừng mắt nhìn anh.
“Không có gì. Mà anh thì sao? Chuyện bọn họ định công bố hôn sự của hai đứa ra ngoài rốt cuộc có đáng tin không?”
Cố Nhượng cười đầy gian xảo.
“Quen nhau bao nhiêu năm rồi, hay là hai đứa mình sống tạm với nhau luôn đi.”
Tôi tức đến mức giơ tay bóp cổ anh.
“Đi chết đi!”
Sau một trận quậy phá.
Tôi mím môi.
Nhìn về hướng mình vừa đi tới.
Lăng Giác Khiêm…
Có đến không?
Anh có tìm được tôi không?
Thời gian từng chút từng chút trôi qua.
Loa phát thanh thông báo bắt đầu lên máy bay.
Rất nhiều người lần lượt đi ngang qua trước mặt.
Tôi cố hết sức nhìn quanh.
Nhưng thế nào cũng không thấy bóng dáng Lăng Giác Khiêm.
Cố Nhượng kéo tôi lại.
“Đi thôi, còn chờ ai nữa?”
Tôi nắm ngược lấy tay anh.
“Đợi thêm chút nữa.”
Hàng người lên máy bay đã không còn ai.
Nhân viên bắt đầu giục chúng tôi.
Cố Nhượng cứng rắn đẩy tôi lên.
“Đi thật thôi, cả nhà đều đang đợi rồi.”
Cho đến khi bước lên ống lồng.
Tôi vẫn không đợi được Lăng Giác Khiêm.
Cũng phải.
Dù là mua vé gấp.
Hay chạy từ trường đến đây.
Thời gian đều quá gấp gáp.
Cố nén sự thất vọng.
Tôi khẽ thở dài.
Vừa ngồi xuống đã nhắm mắt giả vờ ngủ.
14
Cùng lúc đó.
Ở phía bên kia.
Việc đầu tiên Lăng Giác Khiêm làm là tra vé máy bay về quê của Hứa Ngọc Phi.
Chuyến bay thẳng thì không kịp nữa.
Anh lao ra khỏi cổng trường.
Bắt taxi đến sân bay.
Đồng thời tra luôn những chuyến bay nối chuyến gần nhất.
Mọi chuyện ngay từ đầu đã không thuận lợi.
Suốt dọc đường toàn gặp đèn đỏ.
Anh đành vừa chuyển sang đi tàu điện ngầm.
Vừa gọi điện cho sân bay để xác nhận dịch vụ hỗ trợ nối chuyến nhanh nhất.
Trong một lúc.
Anh chỉ hận mình không mọc thêm tám cánh tay.
Cuối cùng cũng xác nhận xong chuyến bay với sân bay.
Anh lập tức chuyển sang ứng dụng khác.
Hôm nay là sinh nhật Hứa Ngọc Phi.
Anh biết.
Trước đây từng nhìn thấy ngày sinh của cô trong hồ sơ sinh viên.
Thuận tay ghi nhớ luôn.
Quà sinh nhật là chiếc vòng tay mà Hứa Ngọc Phi từng vô tình khen đẹp.
Anh đã đặt trước từ một tháng trước.
Vốn định gửi chuyển phát nhanh thẳng đến tay cô.
Cho cô một bất ngờ.
Bản thân không cần xuất hiện.
Mà vẫn thể hiện được.
Nhưng bây giờ tình hình đã thay đổi.
Anh bắt đầu liên hệ quầy hàng gần nhất để điều chuyển hàng.
Đổi sang gửi về quê của Hứa Ngọc Phi.
Bộ não thông minh của thủ khoa tỉnh lúc này phát huy đến cực hạn.
Lăng Giác Khiêm bình tĩnh sắp xếp mọi việc.
Chaporia
Bình Luận (0)