Lăng Giác Khiêm xấu hổ đến mức như muốn bốc khói khỏi đỉnh đầu.
“Em… đừng xem nữa.”
“Nhưng em xem rồi.”
“Xin em, đừng xem.”
Anh nắm lấy một góc váy của tôi.
Cúi đầu.
Giống như đang van xin.
Tôi chỉ nhìn thấy sắc đỏ lan từ tai xuống tận cổ.
Tim bỗng đập nhanh hơn.
Tôi lại lấy câu nói thường trêu anh ra.
“Bạn học Lăng, nếu thích em thì cứ nói thẳng.”
Tôi vốn không mong nhận được câu trả lời.
Đánh trống lảng vài câu.
Mới là phản ứng thường thấy của Lăng Giác Khiêm.
Thế nhưng.
Anh ngẩng đầu lên.
Đột nhiên nói:
“Được, anh thích em.”
Đôi mắt màu nâu sẫm như gợn sóng mùa xuân.
Đuôi mắt đỏ nhàn nhạt.
Không hiểu sao lại mang theo vài phần yếu thế.
Tôi:
“??????”
Tim đập điên cuồng.
Thình thịch thình thịch.
Như muốn nhảy vọt lên tận cổ họng.
Thấy tôi mãi không phản ứng.
Lăng Giác Khiêm sốt ruột.
“Em nói gì đi chứ.”
Tôi:
“%##&//**%#&……”
Ai vừa tháo mất hệ thống ngôn ngữ của tôi thế?!
17
Một lúc lâu sau.
Tôi mới tìm lại được giọng nói của mình.
Run rẩy.
Lạc cả âm.
“Thế… anh có chuẩn bị quà sinh nhật cho em không?”
Mặt Lăng Giác Khiêm vẫn đỏ bừng.
Cả người như đang tỏa hơi nóng.
“…Không.”
Vừa dứt lời.
Cố Nhượng từ phía sau đi tới.
Trên tay cầm một bưu kiện.
“Hứa Ngọc Phi, có chuyển phát nhanh liên thành phố của em đây. Số đuôi 3344 đâu phải của em.”
Tôi khựng lại.
Cười đầy ý vị nhìn bạn học Lăng đang cúi đầu tìm khe đất để chui.
Đương nhiên số đuôi đó không phải của tôi.
Là của Lăng Giác Khiêm.
Tôi bước lại gần.
Ngẩng đầu nhìn anh.
“Thật sự không chuẩn bị quà sinh nhật cho em à?”
Lăng Giác Khiêm ôm mặt.
Giọng run run cầu xin.
“Tha cho anh đi.”
Tâm trạng tôi cực kỳ vui vẻ.
Tôi mở gói quà không quá lớn.
“Trời ơi, chiếc vòng tay này đắt lắm đấy.”
“Cũng… không đắt đến thế.”
Cố Nhượng ngồi một bên.
Chống cằm nhìn hai chúng tôi.
“Hello vợ chưa cưới, còn đi cắt bánh sinh nhật không đây?”
Tôi và Lăng Giác Khiêm đồng thời sững người.
Suýt quên mất chuyện này.
Bánh sinh nhật thì vẫn phải đi cắt.
Còn chuyện hôn sự…
Cố Nhượng trợn mắt.
“Được rồi, hai người cứ ở đây đi, tôi đi.”
Tôi đuổi theo hỏi:
“Anh đi đâu?”
“Đi come out.”
“Thật luôn à? Không sợ bị gia pháp đánh gãy chân sao?”
“Không sao, ngoài kia đang thịnh hành công 1 khuyết tật.”
“…Anh đỉnh.”
Lăng Giác Khiêm căng thẳng nhìn hai chúng tôi.
Không chen được câu nào.
Nhưng càng nghe.
Anh cũng dần hiểu ra.
Hai tiếng sau.
Truyền thông đưa tin:
“Trong tiệc sinh nhật của đại tiểu thư nhà họ Hứa, công bố tin vui giữa cậu út nhà họ Cố và nhà họ Hứa.”
Bruce và Bobby chính thức kết đôi!
Bruce là chó nhà tôi.
Bobby là chó nhà họ Cố.
Một bộ phận truyền thông phát hiện mình bị chơi khăm.
Tức đến mức Cố Nhượng chửi ầm lên.
“Làm gì thế! Là đứa nào dám kỳ thị Bobby nhà tôi hả?!”
18
Sau đó.
Lăng Giác Khiêm đòi tôi cho anh một màn tỏ tình chính thức.
Còn tôi thì rất tò mò.
Đã thích rồi.
Tại sao không nói sớm hơn?
Giọng Lăng Giác Khiêm khàn khàn.
“Chênh lệch gia thế quá lớn, anh sợ…”
“Sợ gì chứ? Có nhiều tiền thì cũng vẫn là con người, cũng có hỉ nộ ái ố, cũng có quan niệm chi tiêu bình thường. Xa xỉ nhất của em cũng chỉ là bánh trứng thêm hai quả trứng thôi mà? Chẳng lẽ bình thường em sống phung phí lắm sao?”
Lăng Giác Khiêm nhớ lại một lúc.
Rồi lắc đầu.
Tôi mỉm cười, tựa vào người anh.
Nắm lấy tay anh, tiện thể nghịch từng khớp ngón tay.
“Thế mới đúng chứ. Với lại em biết bạn học Lăng đã bắt đầu khởi nghiệp rồi mà. Nghe nói việc kinh doanh cũng khá tốt.”
Yết hầu Lăng Giác Khiêm khẽ chuyển động.
Anh trịnh trọng đặt một nụ hôn lên mu bàn tay tôi.
“Cảm ơn em.”
“Không có gì.”
Sau khi tốt nghiệp đại học.
Bạn học Lăng đã trở thành Tổng giám đốc Lăng.
Ngày anh đến nhà hỏi cưới.
Đúng lúc bắt gặp Cố Nhượng đang nghênh ngang xách một con búp bê Barbie mới mua vào nhà.
Anh nhỏ giọng hỏi tôi.
“Lúc tiệc sinh nhật hôm đó, nhà cậu ấy không nói gì à?”
Tôi bật cười.
“Bố anh ấy nói, Cố Nhượng có muốn cưới cả cái nồi áp suất thì ông ấy cũng lười quản.”
Hóa ra.
Nhà họ Cố gia quy rất nghiêm là thật.
Chỉ là…
Chẳng có ai xem gia quy ra gì.
Lăng Giác Khiêm:
“Ồ.”
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)