Mà còn có cả những lời nghi ngờ.
“Gian lận!”
“Ai mà không biết bố cô ta là nhà tài trợ!”
“Đại tiểu thư chỉ đứng tên thôi chứ gì, ở trong đội làm được việc gì không?”
“Đội hạng hai thảm thật, nghe nói người ta còn phải kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ.”
“Đại tiểu thư đúng là hại người.”
Những lời ấy rất khó nghe.
Nhưng với tôi cũng chẳng phải chuyện lạ.
Có lẽ cả đời tôi với họ cũng chỉ gặp nhau một lần.
Không cần phải giải thích.
Nhiều nhất chỉ là… nghe xong thấy hơi buồn.
Còn người đứng hạng hai kia.
Nếu anh ấy thật sự cần.
Quỹ từ thiện nhà họ Hứa sẽ ra tay giúp đỡ.
Đúng lúc ấy.
Lăng Giác Khiêm đeo thẻ nhân viên bước ra.
Cuộc thi được tổ chức tại trường chúng tôi.
Trước đây anh từng tham gia.
Lần này bị kéo đến làm tình nguyện viên.
Anh nhìn lướt qua đám người đang mỉa mai xung quanh.
Thản nhiên lên tiếng:
“Mọi người đang nghi ngờ tính công bằng của cuộc thi? Hay đang nghi ngờ sự trung thực của trường chúng tôi? Chỉ là một cuộc thi thôi, trường không cần thiết phải gian lận. Ai có thắc mắc, hoan nghênh nộp đơn xin kiểm tra lại.”
Hôm ấy.
Hiện trường có rất nhiều người.
Người thi đấu.
Người xem.
Cả giám khảo…
Rất nhiều.
Nhưng chỉ có Lăng Giác Khiêm lên tiếng.
Chỉ vài câu đơn giản.
Đã khiến rất nhiều lời chỉ trích phải im bặt.
Sau đó.
Tôi đến cảm ơn anh.
Lăng Giác Khiêm liếc tôi một cái.
“Cảm ơn cái gì?”
Tôi chắp hai tay sau lưng.
Cười híp mắt nhìn anh.
“Cảm ơn anh đã công nhận thành quả lao động của em. Nói thật nhé, lúc đầu anh cũng giống bọn họ, nghĩ về em như vậy đúng không?”
Lăng Giác Khiêm ngầm thừa nhận.
Tôi biết ngay mà.
Lúc đầu anh chắc chắn cũng nghĩ tôi chỉ là một bình hoa vô dụng.
Làm ơn đi.
Tôi chỉ không giành được danh hiệu thủ khoa tỉnh thôi.
Đâu có nghĩa là thành tích kém.
Tôi xoay người ngồi xuống bên cạnh.
“Xúc động quá. Không ngờ anh lại nói giúp em. Xem ra mấy tiếng ‘bé cưng’, ‘chồng ơi’ em gọi suốt thời gian qua cũng không uổng công.”
Hôm ấy.
Gió rất ồn ào.
Nhịp tim cũng rất ồn ào.
Tôi cười trêu anh.
“Bạn học Lăng, nếu thích em thì cứ mạnh dạn tỏ tình nhé.”
Lăng Giác Khiêm trợn mắt nhìn tôi.
“Đại tiểu thư tha cho nhà vệ sinh ký túc xá của bọn tôi trước đã.
”
16
Tôi kéo mình ra khỏi dòng hồi tưởng.
Bụi cỏ trước mặt bỗng phát ra tiếng sột soạt.
Ngay sau đó.
Có một người chui từ trong bụi cỏ ra.
Lăng Giác Khiêm đội đầy cỏ dại xuất hiện.
Tôi: “?”
Màn xuất hiện này…
Đúng là quá độc lạ.
Điều nhiều hơn cả.
Là niềm vui bất ngờ.
“Sao anh lại ở đây?”
Lăng Giác Khiêm cũng ngơ người.
Cố Nhượng nói với anh rằng Hứa Ngọc Phi ở đây.
Chỉ cần chui qua cái lỗ chó này là sẽ gặp.
Nhưng cũng đâu nói là vừa chui qua đã gặp ngay thế này!
Đầu óc anh bỗng chết máy vài giây.
Anh đứng dậy.
Phủi lá khô trên người.
Rồi nói với tôi:
“Chúc mừng sinh nhật.”
“Cảm ơn.”
Tôi chợt nhớ đến tin nhắn anh từng gửi.
Liền hỏi tiếp:
“Điều anh muốn nói với em là chuyện này sao?”
Lăng Giác Khiêm khựng lại.
“Không phải…”
Tiếng chuông đồng hồ cổ đột nhiên vang lên.
Âm thanh vọng khắp sân.
Cắt ngang lời anh.
Tôi giật mình.
“Chết rồi, bây giờ là mấy giờ?”
“Tám giờ đúng, sao thế?”
“Em phải quay về cắt bánh sinh nhật, em quên mang điện thoại rồi. Cho em mượn điện thoại anh một chút.”
Lăng Giác Khiêm không nói hai lời.
Đưa điện thoại cho tôi.
Tôi định gọi cho Cố Nhượng, bảo anh mang đôi giày cao gót của tôi trả lại.
Ai ngờ.
Vừa nhận lấy điện thoại.
Đập vào mắt lại là một trang tìm kiếm.
“Lúc cô gái mình thích sinh nhật thì nên mở lời thế nào.”
“Làm sao để phá băng với con gái.”
“Cô ấy có vị hôn phu rồi, mình làm kẻ thứ ba được không.”
“Làm kẻ thứ ba không đáng xấu hổ.”
Tôi đứng sững tại chỗ.
Không dám tin chớp chớp mắt.
Lăng Giác Khiêm khó hiểu ghé lại.
“Sao thế?”
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy màn hình.
Anh hít mạnh một hơi lạnh.
Vươn tay định giật lại điện thoại.
Lúc ấy tôi mới hoàn hồn.
Lập tức giấu điện thoại ra sau lưng.
Phải cảm ơn đôi giày da nhỏ Cố Nhượng vừa kiếm cho tôi.
Chạy đúng là nhanh như bay.
Vừa né sự truy đuổi của Lăng Giác Khiêm.
Tôi vừa nhìn vành tai đỏ như sắp nhỏ máu của anh.
Một suy nghĩ dần hiện lên trong lòng.
Tôi cười hỏi:
“Ôi chao, bạn học Lăng còn điều gì muốn nói với em nữa không?”
Chaporia
Bình Luận (0)