20px

“Người gửi dùng ký hiệu Tàng Mệnh.”

Tôi hơi nheo mắt.

Tàng Mệnh tiên sinh.

Mười bảy năm trước đổi mệnh cho Lục Vãn Vãn.

Mười bảy năm sau lại dụ cô ta tự đào mộ lấy vòng.

Người này không phải chỉ muốn giúp Trần Tú Lan.

Ông ta đang thử nghiệm một loại thuật đổi mệnh.

Mà tôi chính là vật thí nghiệm thất bại năm đó.

Không.

Có lẽ với ông ta, tôi không thất bại.

Tôi sống.

Lục Vãn Vãn cũng sống.

Phần mệnh tách ra sinh ra ý thức.

Đây mới là kết quả ông ta muốn.

Tôi hỏi:

“Tra được tung tích Tàng Mệnh chưa?”

Trì Dã lắc đầu.

“Không có.”

“Nhưng trong điện thoại của Lục Vãn Vãn có một địa chỉ.”

“Cô ta nói đối phương bảo, nếu xảy ra chuyện thì đến đó.”

Tôi nhận lấy điện thoại.

Địa chỉ nằm ở ngoại ô phía bắc.

Một ngôi miếu bỏ hoang.

Tôi nhìn cái tên trên bản đồ.

Miếu Thanh Sơn.

Cũng chính là nơi năm đó sư phụ nhặt được tôi.

Tôi siết chặt điện thoại.

Trì Dã nhận ra sắc mặt tôi thay đổi.

“Cục trưởng?”

Tôi nói:

“Tập hợp đội số một.”

“Đến miếu Thanh Sơn.”

Chương 8: Miếu cũ

Miếu Thanh Sơn đã bị bỏ hoang nhiều năm.

Khi chúng tôi đến nơi, trời vừa tối.

Cổng miếu xiêu vẹo.

Tượng thần bên trong phủ đầy bụi.

Mạng nhện giăng kín mái hiên.

Nhưng dưới mắt tôi, nơi này không hề yên tĩnh.

Trên nền đất có dấu trận pháp cũ.

Rất cũ.

Nhưng chưa hoàn toàn mất hiệu lực.

Tôi bước vào chính điện.

Nơi này giống hệt trong ký ức mơ hồ của tôi.

Mười bảy năm trước, tôi bị bỏ ở đây.

Nếu sư phụ đến chậm thêm một chút, tôi đã không sống nổi.

Trì Dã kiểm tra xung quanh.

“Không có người.”

Tôi nói:

“Có.”

Tôi nhìn tượng thần phủ bụi phía trước.

“Ra đi.”

Gió lạnh thổi qua.

Bụi trên tượng thần rơi xuống từng lớp.

Sau đó, một giọng già nua vang lên.

“Không hổ là đứa bé năm đó.”

“Quả nhiên lớn rồi.”

Một bóng người áo xám chậm rãi hiện ra sau tượng thần.

Ông ta rất già.

Nhưng lưng vẫn thẳng.

Đôi mắt đục ngầu, khóe miệng mang nụ cười kỳ dị.

Tàng Mệnh tiên sinh.

Trì Dã lập tức rút phù.

Đội viên phía sau cũng nhanh chóng lập trận.

Tàng Mệnh nhìn họ, không hề hoảng.

“Đừng căng thẳng.”

“Nếu ta muốn chạy, các người không giữ được.”

Tôi nhìn ông ta.

“Mười bảy năm trước, là ông đổi mệnh tôi.

Ông ta cười.

“Không sai.”

“Nhưng cô nên cảm ơn ta.”

“Nếu không có ta, cô chỉ là thiên kim nhà họ Lục được nuôi trong nhung lụa.”

“Làm sao trở thành Huyền đội trưởng hôm nay?”

Trì Dã tức giận:

“Ngụy biện!”

Tôi giơ tay ngăn anh ta.

“Tại sao?”

Tàng Mệnh nhìn tôi, ánh mắt sáng lên bất thường.

“Vì mệnh của cô đặc biệt.”

“Người bình thường chỉ có một đường mệnh.”

“Cô lại có hai.”

“Một đường thuộc về nhân gian.”

“Một đường nối với âm giới.”

“Nếu không c//ắt ra, cô sống không quá ba tuổi.”

Tôi lạnh giọng:

“Cho nên ông giúp tôi?”

Ông ta bật cười.

“Đừng nói khó nghe vậy.”

“Ta chỉ muốn xem, nếu một người bị tách mệnh, liệu có thể sống thành hai cá thể hay không.”

“Và kết quả chứng minh, có thể.”

“Cô là Huyền Âm.”

“Phần mệnh kia là Lục Vãn Âm.”

“Các cô vốn là một, nhưng cũng có thể là hai.”

“Đây là kỳ tích.”

Tôi nhìn ông ta.

“Vì cái gọi là kỳ tích của ông, một đứa trẻ bị bỏ rơi, một phần mệnh bị nhốt trong gương mười bảy năm, một gia đình bị l//ừa, rất nhiều người bị liên lụy.”

“Ông không thấy mình đáng ch//ết sao?”

Tàng Mệnh thở dài.

“Người trẻ đúng là dễ bị tình cảm trói buộc.”

“Huyền Âm, cô có thiên phú như vậy, không nên đứng cùng đám người tầm thường kia.”

“Đi theo ta.”

“Ta có thể dạy cô thuật chân chính.”

“Thuật vượt qua sống ch//ết.”

Tôi yên lặng nhìn ông ta.

Sau đó hỏi:

“Ông nói xong chưa?”

Tàng Mệnh hơi khựng lại.

Tôi rút kiếm gỗ đào.

“Nói xong thì chịu trói.”

Ông ta nhìn tôi.

Một lúc sau, ông ta cười lớn.

“Giống.”

“Quá giống sư phụ cô.”

“Bà ta năm đó cũng nói y hệt.”

Tim tôi khựng lại.

“Sư phụ tôi?”

Tàng Mệnh cong môi.

“Cô không biết sao?”

“Năm đó, người đầu tiên phát hiện trận đổi mệnh là sư phụ cô.”

“Bà ta vốn có thể ngăn lại.”

“Nhưng bà ta không làm.”

Tôi siết chặt kiếm.

“Ông nói dối.”

“Ta có cần nói dối không?”

Ông ta chỉ vào nền đất trước tượng thần.

“Năm đó, bà ta đứng ngay chỗ cô đang đứng.”

“Ta hỏi bà ta, muốn cứu đứa bé này không?”

“Bà ta nói muốn.”

“Ta nói, nếu cứu, đứa bé này sau này sẽ bước vào một con đường rất khổ.”

“Không có gia đình.”

“Không có tuổi thơ.”

“Ngày ngày đối mặt với tà vật.”

“Có thể ch//ết bất cứ lúc nào.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...