“Bà ta im lặng rất lâu.”
“Cuối cùng, bà ta vẫn bế cô đi.”
Tôi lạnh giọng:
“Đó là cứu tôi.”
Tàng Mệnh cười.
“Đúng.”
“Nhưng bà ta cũng biết, chỉ cần đưa cô trở về nhà họ Lục, mọi thứ có thể kết thúc sớm hơn.”
“Bà ta không đưa.”
“Vì bà ta nhìn thấy thiên phú của cô.”
“Bà ta cũng ích kỷ.”
“Bà ta muốn cô kế thừa vị trí của mình.”
Trì Dã lo lắng nhìn tôi.
“Cục trưởng, đừng nghe ông ta.”
Tôi không nói.
Tôi nhớ đến sư phụ.
Nhớ đến bà lão tóc bạc luôn bắt tôi dậy lúc năm giờ sáng luyện phù.
Nhớ đến mỗi lần tôi bị thương, bà vừa mắng vừa bôi thuốc cho tôi.
Nhớ đến năm tôi mười hai tuổi, tôi hỏi bà:
“Con có nhà không?”
Bà nói:
“Nơi nào có người chờ con ăn cơm, nơi đó là nhà.”
Bà chưa từng nói với tôi về nhà họ Lục.
Nhưng bà cũng chưa từng dùng tôi như công cụ.
Tôi nhìn Tàng Mệnh.
“Ông sai rồi.”
“Sư phụ tôi bế tôi đi không phải vì muốn tôi kế thừa bà.”
“Mà vì tôi lúc đó sắp ch//ết.”
“Bà không đưa tôi về nhà họ Lục không phải vì ích kỷ.”
“Mà vì khi đó nhà họ Lục đã có người bị đổi mệnh thay thế.”
“Đưa tôi về chỉ khiến tôi ch//ết nhanh hơn.”
Tôi bước lên một bước.
“Ông sống lâu như vậy, vẫn không hiểu một chuyện.”
Tàng Mệnh nheo mắt.
Tôi nói:
“Không phải ai cũng giống ông, làm gì cũng vì tính toán.”
Tàng Mệnh im lặng.
Nụ cười trên mặt ông ta dần biến mất.
“Đáng tiếc.”
“Ta vốn thật sự muốn nhận cô làm đồ đệ.”
Tôi giơ kiếm.
“Không cần.”
“Tôi có sư phụ.”
Tàng Mệnh bỗng vung tay áo.
Toàn bộ miếu Thanh Sơn lập tức rung chuyển.
Dưới nền đất, vô số sợi chỉ đen bật ra, lao về phía chúng tôi.
Trì Dã hét lên:
“Kết trận!”
Đội số một lập tức tản ra.
Ánh sáng phù chú bùng lên trong đêm tối.
Tàng Mệnh đứng giữa chính điện, tóc bạc tung bay, cười lạnh:
“Vậy để ta xem.”
“Đứa trẻ bị ta c//ắt mệnh năm đó, rốt cuộc đã mạnh đến đâu.”
Chương 9: Phá trận
Sợi chỉ đen trong miếu không phải âm khí bình thường.
Đó là mệnh tuyến bị c//ướp từ rất nhiều người.
Mỗi sợi chỉ đều mang theo oán hận.
Chúng lao đến như rắn độc, chỉ cần chạm vào người sống là có thể hút đi sinh khí.
Một đội viên tránh không kịp, cổ tay bị quấn lấy.
Sắc mặt cậu ta lập tức trắng bệch.
Tôi xoay kiếm chém xuống.
Sợi chỉ đen đứt đôi.
Trì Dã kéo đội viên kia lùi lại.
“Lùi ra sau!”
Tàng Mệnh nhìn tôi, ánh mắt càng lúc càng sáng.
“Quả nhiên.”
“Thu hồi phần mệnh kia rồi, cô đã hoàn chỉnh hơn.”
Tôi không trả lời.
Mũi kiếm gỗ đào điểm xuống đất.
Một vòng phù văn vàng nhạt lan ra dưới chân tôi.
“Sắc lệnh.”
“Trấn.”
Ánh sáng vàng ép xuống.
Sợi chỉ đen xung quanh bị đ//ốt cháy, phát ra tiếng rít chói tai.
Tàng Mệnh không tránh.
Ông ta giơ tay, giữa lòng bàn tay hiện lên một chiếc kéo đen.
Kéo c//ắt mệnh.
Chu đại sư từng nói, pháp khí này đã thất truyền hơn trăm năm.
Không ngờ lại nằm trong tay ông ta.
Tàng Mệnh nâng kéo lên.
“Cô có biết vì sao năm đó ta không c//ắt hết mệnh của cô không?”
Ông ta cười.
“Vì không c//ắt được.”
“Nhưng hôm nay, ta có thể thử lại.”
Ông ta khép kéo.
Rắc.
Tôi lập tức cảm thấy tim mình đau nhói.
Trì Dã biến sắc.
“Cục trưởng!”
Tôi cúi đầu.
Một sợi mệnh tuyến vàng nhạt hiện ra trước ng//ực tôi.
Trên sợi mệnh tuyến ấy có một vết nứt rất nhỏ.
Tàng Mệnh cười hài lòng.
“Đau không?”
Tôi ngẩng đầu nhìn ông ta.
“Cũng được.”
“Không đau bằng viết báo cáo kiểm điểm.”
Tàng Mệnh: “…”
Trì Dã: “…”
Tôi nhân lúc ông ta khựng lại, lập tức vung tay ném ra ba lá bùa.
“Phá tà.”
“Định thân.”
“Trảm mệnh.”
Ba lá bùa đồng thời bùng sáng.
Tàng Mệnh lùi về sau nửa bước.
Tôi lao lên.
Kiếm gỗ đào chém thẳng vào chiếc kéo đen.
Keng!
Âm thanh kim loại va chạm vang lên.
Rõ ràng là kiếm gỗ.
Nhưng khi chạm vào kéo c//ắt mệnh, lại phát ra tiếng như thép lạnh.
Tàng Mệnh nhìn tôi, ánh mắt cuối cùng cũng hiện lên vẻ nghiêm túc.
“Cô đã học đến bước này.”
Tôi nói:
“Ông ngạc nhiên hơi sớm.”
Sau lưng ông ta, Trì Dã đã hoàn thành trận pháp.
Mười hai đội viên đứng ở mười hai phương vị.
Chuông đồng đồng loạt vang lên.
Leng.
Leng.
Leng.
Ánh sáng bạc từ trận pháp dâng lên, khóa chặt toàn bộ chính điện.
Tàng Mệnh nhíu mày.
“Thập Nhị Tỏa Hồn Trận?”
Trì Dã cười lạnh.
“Cũ nhưng hiệu quả.”
Tàng Mệnh hừ một tiếng, định phá trận.
Nhưng ngay khoảnh khắc ông ta động, tôi đã cắt đầu ngón tay, nhỏ một giọt m//áu lên kiếm gỗ đào.
“Sư phụ từng nói.”
“Đối phó với kẻ thích c//ướp mệnh người khác, cách tốt nhất là…”
Chaporia
Bình Luận (0)