Tôi ngẩng đầu.
“Mời Thiên Đạo nhìn một cái.”
Tàng Mệnh biến sắc thật sự.
“Cô điên rồi?”
Tôi cắm kiếm xuống đất.
“Thiên Đạo chứng giám.”
“Kẻ trước mắt dùng tà thuật đổi mệnh, c//ướp mệnh, giam mệnh.”
“Hại người vô số.”
“Huyền Âm, người chấp pháp của Cục Quản Lý Sự Kiện Tâm Linh Đặc Biệt, xin mở án.”
Bầu trời bên ngoài miếu đột nhiên vang lên một tiếng sấm.
Không mưa.
Không gió.
Chỉ có một tia sét trắng xé ngang màn đêm.
Tàng Mệnh xoay người muốn chạy.
Nhưng trận pháp đã khóa kín.
Tôi rút kiếm lên, chém xuống.
“Án thành.”
Sét trắng giáng thẳng xuống miếu Thanh Sơn.
Tàng Mệnh gào lên, dùng kéo c//ắt mệnh chắn trước người.
Nhưng Thiên Đạo không phải vật có thể cắt.
Ánh sét nuốt chửng thân hình ông ta.
Trong tiếng gào thảm thiết, vô số sợi mệnh tuyến bị ông ta giam giữ bay ra.
Có sợi đứt đoạn.
Có sợi mờ nhạt.
Có sợi đã không còn chủ nhân.
Chúng bay lên không trung, rồi chậm rãi tan thành ánh sáng.
Tàng Mệnh quỳ rạp trên đất.
Chiếc kéo đen vỡ thành hai nửa.
Ông ta chưa ch//ết.
Nhưng toàn bộ tu vi đã bị phế.
Tôi bước đến trước mặt ông ta.
Ông ta ngẩng đầu nhìn tôi, cười khàn:
“Huyền Âm…”
“Cô tưởng như vậy là kết thúc sao?”
“Đổi mệnh không phải chỉ có mình ta biết.”
“Cô đã thu hồi mệnh nguyên.”
“Những kẻ khác sẽ tìm đến cô.”
“Cô chính là chìa khóa…”
Tôi lấy bùa niêm phong dán lên miệng ông ta.
“Ồn quá.”
Tàng Mệnh: “…”
Trì Dã bước tới.
“Đưa về cục?”
Tôi gật đầu.
“Canh giữ cấp đặc biệt.”
“Đừng để ông ta nói chuyện với bất kỳ ai.”
Trì Dã nhìn Tàng Mệnh bị dán bùa kín miệng.
“Chắc cũng không nói được.”
Tôi thu kiếm.
Bỗng nhiên, sau lưng vang lên một tiếng gọi rất nhẹ.
“Huyền Âm.”
Tôi quay đầu.
Trong chính điện cũ nát, một bóng dáng quen thuộc đứng dưới tượng thần.
Tóc bạc.
Áo vải xám.
Tay cầm chiếc túi tiền giấy cũ.
Là sư phụ.
Tôi đứng yên tại chỗ.
Trì Dã và đội viên xung quanh không nhìn thấy bà.
Chỉ có tôi.
Sư phụ nhìn tôi, ánh mắt hiền hòa như xưa.
“Làm tốt lắm.”
Mũi tôi bỗng cay xè.
Tôi rất muốn hỏi bà rất nhiều chuyện.
Hỏi bà năm đó có đau lòng không.
Hỏi bà vì sao không nói với tôi về nhà họ Lục.
Hỏi bà có từng hối hận khi nhặt tôi về không.
Nhưng cuối cùng, tôi chỉ hỏi:
“Sư phụ, người có chờ con ăn cơm không?”
Bà cười.
“Có.”
“Nên đừng vội xuống.”
Tôi bật cười, nước mắt lại rơi xuống.
Sư phụ đưa tay, như muốn xoa đầu tôi.
Nhưng bàn tay bà xuyên qua tóc tôi.
Bà đã đi lâu rồi.
Đây chỉ là một chút tàn niệm được giữ trong miếu Thanh Sơn.
Bà nói:
“Con có nhà.”
“Không cần quay đầu tìm những người không biết trân trọng con.”
“Đi về phía trước.”
“Có rất nhiều người đang chờ con.”
Tàn ảnh của bà dần biến mất.
Tôi đứng trong miếu rất lâu.
Cuối cùng, tôi cúi đầu thật sâu.
“Vâng.”
“Con biết rồi.”
Chương 10: Người nhà
Vụ án Lục gia kết thúc sau bảy ngày.
Trần Tú Lan bị chuyển giao cho cảnh sát xử lý phần tội danh đời sống.
Tàng Mệnh bị nhốt trong tầng phong cấm sâu nhất của cục.
Lục Vãn Vãn vì tự ý sử dụng tà vật, đào mộ, tham gia nghi thức mượn mệnh nên bị cục giám sát đặc biệt.
Cô ta mất thân phận thiên kim nhà họ Lục.
Cũng mất toàn bộ vận may mượn được.
Nghe Trì Dã nói, sau khi rời khỏi cục, cô ta được đưa đến bệnh viện điều dưỡng.
Không có ai đến thăm.
Tôi không hỏi thêm.
Lục gia nhiều lần gửi lời muốn gặp tôi.
Tôi đều từ chối.
Cho đến chiều ngày thứ tám, Lục Cảnh Thần tự mình đến trước cửa cục.
Anh ta đứng dưới mưa rất lâu.
Cuối cùng Trì Dã không nhịn được, chạy lên báo với tôi:
“Cục trưởng, anh trai cô… à không, Lục Cảnh Thần vẫn đứng ngoài kia.”
Tôi đang viết báo cáo.
Nghe vậy chỉ hỏi:
“Ảnh hưởng giao thông không?”
“Không.”
“Vậy cứ để anh ta đứng.”
Trì Dã im lặng hai giây.
“Trời mưa to lắm.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Cậu đau lòng?”
Trì Dã lập tức nghiêm mặt.
“Không hề.”
“Thuộc hạ chỉ s//ợ anh ta ch//ết trước cửa cục, chúng ta lại phải viết thêm báo cáo.”
Tôi nghĩ một lúc.
Có lý.
Tôi đặt bút xuống, cầm ô đi xuống tầng.
Lục Cảnh Thần đứng ngoài cổng.
Mưa làm ướt vai áo anh ta.
Gương mặt vốn lạnh lùng giờ chỉ còn tái nhợt và mệt mỏi.
Thấy tôi, anh ta lập tức ngẩng đầu.
“Huyền Âm.”
Tôi đứng trong cổng.
“Có việc?”
Anh ta mím môi.
“Ba mẹ muốn gặp em.”
“Tống Uyển bị bệnh.”
“Bà ấy mấy ngày nay không ăn được, cứ gọi tên em.”
Tôi nhìn màn mưa.
“Vậy nên?”
Chaporia
Bình Luận (0)