Lục Cảnh Thần khàn giọng:
“Em có thể về nhìn bà ấy một lần không?”
Tôi hỏi:
“Lục Cảnh Thần, nếu ngày đó ở tiệc nhận thân, tôi không phải người của cục, không có năng lực tự bảo vệ, anh có nghĩ sau đó tôi sẽ thế nào không?”
Anh ta cứng đờ.
Tôi nói:
“Anh sẽ ép tôi xin lỗi.”
“Nhà họ Lục sẽ trách tôi không hiểu chuyện.”
“Khách khứa sẽ cười tôi quê mùa ác độc.”
“Lục Vãn Vãn sẽ tiếp tục đeo chiếc vòng kia.”
“Còn tôi có thể bị mượn mệnh lần nữa.”
“Đến lúc đó, anh có đứng ngoài mưa cầu xin cô ta đến nhìn tôi không?”
Lục Cảnh Thần không trả lời được.
Tôi nhìn anh ta.
“Anh thấy chưa.”
“Anh không thật sự muốn bù đắp cho tôi.”
“Anh chỉ muốn xóa bỏ cảm giác tội lỗi của chính mình.”
Mưa rơi càng lúc càng lớn.
Lục Cảnh Thần đỏ mắt.
“Anh biết mình sai.”
“Nhưng Huyền Âm, chúng ta là anh em ruột.”
Tôi bình tĩnh nói:
“M//áu mủ là sự thật sinh học.”
“Không phải giấy miễn trách nhiệm.”
Anh ta run lên.
Tôi đưa chiếc ô trong tay cho bảo vệ trước cổng.
“Đưa cho anh ta.”
Nói xong, tôi xoay người đi vào.
Lục Cảnh Thần vội gọi:
“Huyền Âm!”
Tôi không quay đầu.
Anh ta hỏi trong mưa:
“Em thật sự không cần nhà họ Lục nữa sao?”
Tôi dừng chân.
Một lúc sau, tôi nói:
“Không phải tôi không cần.”
“Là từ ngày đầu tiên, các người đã không cho tôi cảm giác đó là nhà.”
Nói xong, tôi bước vào trong.
Cánh cổng sau lưng chậm rãi khép lại.
Tôi không biết Lục Cảnh Thần đứng thêm bao lâu.
Cũng không muốn biết.
Buổi tối, tôi tăng ca viết xong báo cáo.
Khi chuẩn bị về, Trì Dã bỗng đưa cho tôi một hộp bánh nhỏ.
Tôi nhìn anh ta.
“Gì đây?”
“Đội số một chúc mừng cô thu hồi mệnh nguyên.”
Tôi mở hộp ra.
Bên trong là một chiếc bánh kem rất nhỏ.
Trên mặt bánh viết mấy chữ xiêu vẹo:
Hoan nghênh về nhà.
Tôi ngẩn ra.
Trì Dã ho khẽ.
“Chữ của lão Chu ở phòng hồ sơ.”
“Xấu thì xấu nhưng ý tốt.”
Phía sau anh ta, mấy đội viên giả vờ bận rộn.
Người lau kiếm.
Người sắp hồ sơ.
Người cúi đầu uống trà.
Nhưng ai cũng lén nhìn tôi.
Tôi nhìn chiếc bánh rất lâu.
Bỗng nhiên bật cười.
“Xấu thật.”
Mấy người phía sau lập tức thở phào.
Trì Dã cắm nến lên bánh.
“Ước đi.”
Tôi hỏi:
“Người làm nghề này cũng được ước à?”
“Được chứ.”
“Cục trưởng cũng là người mà.”
Đèn trong phòng họp tắt đi.
Ngọn nến nhỏ sáng lên giữa bóng tối.
Tôi nhìn ánh lửa.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhớ đến sư phụ.
Nhớ đến Lục Vãn Âm.
Nhớ đến chính mình năm ba tuổi nằm trong miếu hoang.
Rồi tôi nhắm mắt.
Tôi không ước nhà họ Lục hối hận.
Cũng không ước những người từng làm tôi tổn th//ương phải trả giá thê thảm.
Bởi những chuyện đó, luật nhân quả sẽ tự tính.
Tôi chỉ ước.
Từ nay về sau, những người bị c//ướp mệnh đều có thể tìm lại tên của mình.
Tôi thổi tắt nến.
Đèn bật sáng.
Đội số một đồng loạt vỗ tay.
Có người hô:
“Cục trưởng Huyền vạn tuế!”
Tôi liếc qua.
“Báo cáo viết xong chưa?”
Tiếng vỗ tay lập tức biến mất.
Mọi người giải tán trong một giây.
Trì Dã ôm bụng cười.
Tôi cũng cười.
Ngoài cửa sổ, trời mưa đã tạnh.
Ánh trăng rơi xuống hành lang của cục.
Tôi cắt chiếc bánh đầu tiên, đặt trước vị trí trống bên cạnh.
Đó là chỗ của sư phụ.
Sau đó, tôi chia phần còn lại cho mọi người.
Tôi từng nghĩ mình là người bị bỏ lại.
Sau này mới hiểu.
Có những nơi không sinh ra ta.
Nhưng sẽ chờ ta trở về.
Có những người không cùng huyết thống.
Nhưng sẽ đứng sau lưng ta trong mỗi lần nguy hiểm.
Nhà không phải nơi có cùng họ.
Mà là nơi khi ta bước vào, sẽ có người nói với ta:
“Về rồi à?”
Đêm ấy, tôi nhận được tin nhắn từ số lạ.
Chỉ có một câu.
“Tàng Mệnh chỉ là người giữ cửa.”
“Muốn biết mệnh thật của cô, đến Quỷ Thị đêm rằm.”
Tôi nhìn tin nhắn.
Sau đó bình tĩnh chụp màn hình, gửi vào nhóm đội số một.
Trì Dã nhắn lại rất nhanh:
“Lại có án?”
Tôi trả lời:
“Ừ.”
“Ăn bánh xong tăng ca.”
Nhóm chat lập tức im lặng.
Ba giây sau, một loạt dấu chấm than bùng nổ.
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ.
Khóe môi khẽ cong lên.
Câu chuyện của Lục gia đã kết thúc.
Nhưng con đường của Huyền Âm mới chỉ vừa bắt đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)