“Con bé khóc rất nhỏ, lại cứ nắm chặt tay tôi không buông.”
“Tôi…”
Bà nói đến đây thì bật khóc.
“Tôi chỉ muốn có một đứa bé bên cạnh.”
Tôi hỏi:
“Vậy bà có từng nghĩ, vì sao lại trùng hợp như vậy không?”
Tống Uyển không nói được.
Tôi nhìn Lục Vãn Vãn đang bị nữ quỷ váy đỏ ôm cổ.
Không.
Nói chính xác hơn, cô gái váy đỏ không muốn g//iết cô ta ngay.
Cô ta giống như đang thưởng thức sự s//ợ hãi của Lục Vãn Vãn.
Từng sợi khí đen từ chiếc vòng ngọc quấn quanh người hai cô gái.
Một người sống.
Một người ch//ết.
Mệnh của họ đã bị buộc vào nhau từ rất lâu.
Tôi đi đến trước mặt Lục Vãn Vãn.
Cô ta hoảng s//ợ nhìn tôi.
“Chị…”
“Chị cứu em…”
“Em biết sai rồi…”
Tôi ngồi xổm xuống.
“Cô biết sai cái gì?”
Lục Vãn Vãn khóc đến nước mắt giàn giụa.
“Em không nên cãi chị.”
“Không nên đeo vòng.”
“Chị cứu em đi, em sẽ tháo nó ra ngay.”
Tôi nhìn cô ta một lát.
Rồi bỗng bật cười.
“Lục Vãn Vãn, đến giờ này cô vẫn diễn được.”
“Chiếc vòng này là cô tự đeo sao?”
Cô ta cứng đờ.
Tôi nói:
“Không.”
“Là cô tự tìm về.”
“Bảy ngày trước, cô đến nghĩa trang Tây Sơn, mở một ngôi mộ nữ ch//ết trẻ, lấy chiếc vòng trên cổ tay người ta.”
“Sau khi lấy về, cô còn nhỏ m//áu của mình lên vòng để nhận chủ.”
“Cô tưởng nó có thể giúp cô giữ vững thân phận thiên kim nhà họ Lục.”
“Nhưng cô không biết, chiếc vòng này vốn là tín vật mượn mệnh.”
Lục Vãn Vãn run rẩy.
“Không… không phải…”
“Em không có…”
Nữ quỷ váy đỏ bỗng cười khanh khách.
“Cô có.”
“Đêm đó cô nói với ta, cô không muốn trả lại nhà họ Lục cho bất kỳ ai.”
“Cô nói chỉ cần ta giúp cô, cô sẵn sàng trả giá.”
“Lục Vãn Vãn.”
“Cô quên rồi sao?”
Mặt Lục Vãn Vãn không còn chút m//áu.
Lục Cảnh Thần chống bàn đứng dậy, nhìn cô ta khó tin.
“Vãn Vãn…”
“Em thật sự…”
Lục Vãn Vãn lập tức lắc đầu.
“Không phải!”
“Anh, anh đừng tin nó!”
“Nó là quỷ!”
“Quỷ nói dối!”
Nữ quỷ váy đỏ nghiêng đầu nhìn cô ta.
“Đúng.”
“Ta là quỷ.”
“Nhưng mười bảy năm trước, người đầu tiên bị đổi mệnh không phải ta.”
“Là cô ta.”
Cô ta giơ tay chỉ về phía tôi.
Cả sảnh lập tức yên tĩnh.
Tống Uyển bỗng ngẩng đầu.
“Huyền Âm?”
Tôi không bất ngờ.
Thật ra từ lúc nhìn thấy hồ sơ cấp A, tôi đã đoán được một phần.
Mười bảy năm trước, tôi thất lạc không phải vì ngoài ý muốn.
Một đứa trẻ nhà họ Lục được bảo vệ nghiêm ngặt, không thể vô duyên vô cớ biến mất khỏi bệnh viện.
Trừ khi có người cố tình lấy mệnh của tôi.
Lục Vãn Vãn bò trên đất, lùi về sau.
“Không liên quan đến tôi…”
“Khi đó tôi cũng chỉ là trẻ sơ sinh…”
“Không phải tôi làm…”
Tôi nhìn cô ta.
“Đúng, khi đó cô không làm được.”
“Nhưng có người làm thay cô.”
Trì Dã đúng lúc mang một tập tài liệu bước vào.
“Cục trưởng.”
“Điều tra được rồi.”
“Mười bảy năm trước, Lục Vãn Vãn không phải trẻ bị bỏ rơi bình thường.”
“Tên gốc của cô ta là Trần Vãn.”
“Mẹ ruột là Trần Tú Lan, từng làm hộ lý tại bệnh viện tư nhân nơi phu nhân Lục sinh con.”
“Sau khi cô mất tích, Trần Tú Lan nghỉ việc ngay trong đêm.”
“Ba ngày sau, Trần Vãn được đưa vào cô nhi viện.”
“Một tuần sau, nhà họ Lục nhận nuôi cô ta.”
Tống Uyển lảo đảo lùi về sau.
Lục Hoài Sơn lập tức đỡ lấy bà.
“Không thể nào…”
Tống Uyển lẩm bẩm.
“Lúc đó bệnh viện nói con bị y tá sơ suất bế nhầm, sau đó bị người ta mang đi…”
Tôi hỏi:
“Bà tin?”
Tống Uyển khóc không thành tiếng.
Lục Hoài Sơn nhắm mắt.
“Chúng tôi đã tìm.”
“Nhưng khi đó mọi manh mối đều bị cắt đứt.”
Tôi nhìn ông.
“Ông tìm con gái ruột mười bảy năm.”
“Nhưng lại nuôi kẻ chiếm mệnh của cô ấy ngay trong nhà mười bảy năm.”
“Lục tiên sinh, ông không thấy buồn cười sao?”
Lục Hoài Sơn như bị ai tát một cái thật mạnh.
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
Lục Vãn Vãn đột nhiên hét lên:
“Dù vậy thì sao?”
“Ba mẹ nuôi tôi mười bảy năm!”
“Anh cả thương tôi mười bảy năm!”
“Cô vừa về đã muốn c//ướp hết của tôi!”
“Dựa vào cái gì?”
“Dựa vào việc cô là con ruột sao?”
Tôi nhìn cô ta.
“Không.”
“Dựa vào việc đây vốn không phải của cô.”
Lục Vãn Vãn cười lạnh.
“Nhưng mười bảy năm này là của tôi!”
“Phòng của tôi.”
“Ba mẹ của tôi.”
“Anh cả của tôi.”
“Bạn bè của tôi.”
“Tên Lục Vãn Vãn cũng là của tôi!”
Nữ quỷ váy đỏ bỗng siết chặt cổ cô ta.
“Không.”
“Tên đó cũng không phải của cô.”
Lục Vãn Vãn đau đến nghẹn giọng.
Nữ quỷ váy đỏ chậm rãi ngẩng đầu.
Ánh mắt trống rỗng nhìn về phía Tống Uyển.
Chaporia
Bình Luận (0)