20px

“Phu nhân Lục.”

“Bà còn nhớ không?”

“Năm đó bà vốn định đặt tên cho con gái là Lục Vãn Âm.”

“Nhưng sau khi đưa cô ta về, bà thấy cô ta khóc nhiều vào ban đêm, nên đổi thành Vãn Vãn.”

“Bà nói, mong con bé cả đời bình an, đêm đến không còn khóc nữa.”

Tống Uyển che miệng.

Nước mắt rơi xuống từng giọt.

Đó là chuyện chỉ bà và Lục Hoài Sơn biết.

Không ai từng nói ra ngoài.

Nữ quỷ cười rất nhẹ.

“Bà không biết.”

“Đêm nào cô ta cũng khóc không phải vì s//ợ.”

“Mà vì mệnh của con gái bà vẫn chưa bị c//ắt sạch.”

“Mỗi khi cô ta khóc, là có người đang thay cô ta chịu đau.”

“Người đó chính là Huyền Âm.”

Lục Hoài Sơn nhìn tôi.

Ánh mắt lần đầu tiên có sự đau đớn thật sự.

Tôi lại không có cảm giác gì.

Mười bảy năm trước, tôi bị đưa đi, bị bỏ trong một miếu hoang.

May mà sư phụ đi ngang qua nhặt được tôi.

Năm ba tuổi, tôi suýt ch//ết vì âm khí phản phệ.

Năm sáu tuổi, tôi lần đầu vào hiện trường cấp C, suýt bị tà vật kéo vào gương.

Năm mười tuổi, tôi tự tay phong ấn một con quỷ nước.

Năm mười bốn tuổi, tôi được đặc cách vào đội số một.

Năm mười sáu tuổi, tôi trở thành người trẻ nhất xử lý sự kiện cấp A.

Tôi không lớn lên trong nhà họ Lục.

Nhưng cũng không cần nhà họ Lục thương hại.

Chương 4: Người trong gương

Trì Dã lập xong trận phong tỏa.

Toàn bộ biệt thự chìm trong ánh sáng xanh nhạt.

Khách thường đã được đưa ra ngoài.

Trong sảnh chỉ còn người nhà họ Lục, Lục Vãn Vãn, Chu đại sư, đội số một và nữ quỷ váy đỏ.

Nói là nữ quỷ cũng không chính xác.

Oán khí trên người cô ta rất nặng, nhưng mệnh tuyến lại chưa đứt hẳn.

Cô ta không phải người sống.

Cũng chưa hoàn toàn là người ch//ết.

Tôi hỏi:

“Cô tên gì?”

Cô gái váy đỏ nhìn tôi.

Một lát sau, cô ta đáp:

“Lục Vãn Âm.”

Tống Uyển gần như sụp xuống.

“Không thể…”

“Vãn Âm là cái tên tôi định đặt cho Huyền Âm…”

Nữ quỷ nhìn bà.

“Phải.”

“Ta là phần mệnh bị c//ắt ra từ con gái bà.”

“Năm đó, Trần Tú Lan dùng tà thuật đổi mệnh, muốn để con gái mình thay thế Huyền Âm bước vào nhà họ Lục.”

“Nhưng mệnh của Huyền Âm quá cứng.”

“Không thể c//ướp hết.”

“Vì vậy, phần mệnh bị tách ra biến thành ta.”

“Từ đó về sau, ta bị nhốt trong gương.”

“Mười bảy năm.”

Lục Vãn Vãn run rẩy lắc đầu.

“Không phải…”

“Không phải vậy…”

Tôi nhìn chiếc gương vỡ phía sau cô ta.

Trong những mảnh gương vỡ, tôi thấy vô số hình ảnh.

Một người phụ nữ mặc đồ hộ lý bế đứa trẻ sơ sinh rời khỏi phòng bệnh.

Một đạo sĩ mặc áo xám đứng trước gương, dùng dao nhỏ c//ắt vào cổ tay trẻ sơ sinh.

Máu của hai đứa bé nhỏ lên chiếc vòng ngọc.

Khí đen quấn lấy hai sợi mệnh.

Một sợi bị kéo vào gương.

Một sợi được đeo lên tay Trần Vãn.

Từ đó, Trần Vãn trở thành Lục Vãn Vãn.

Còn đứa bé thật sự bị đưa đến miếu hoang.

Tôi nhìn hết tất cả, trong lòng lại rất bình tĩnh.

Có lẽ vì tôi đã sớm không còn mong chờ gì ở quá khứ.

Tống Uyển khóc đến gần như đứng không vững.

“Huyền Âm…”

“Mẹ không biết…”

“Mẹ thật sự không biết…”

Tôi quay đầu nhìn bà.

“Bà không biết.”

“Nhưng bà cũng không muốn biết.”

Tống Uyển cứng đờ.

Tôi nói:

“Mười bảy năm trước, nhà họ Lục có đủ tiền, đủ người, đủ quan hệ.”

“Một đứa trẻ mất tích, manh mối bị cắt, y tá nghỉ việc, hồ sơ cô nhi viện xuất hiện quá đúng lúc.”

“Chỉ cần tra kỹ hơn một chút, không thể không phát hiện điểm bất thường.”

“Nhưng bà quá đau khổ.”

“Đúng không?”

“Bà cần một đứa bé để lấp chỗ trống.”

“Cho nên khi Lục Vãn Vãn xuất hiện, bà chọn tin.”

Tống Uyển run môi, không nói được lời nào.

Lục Hoài Sơn nhắm mắt.

Có lẽ ông cũng biết.

Có rất nhiều bi kịch không phải vì kẻ ác quá thông minh.

Mà vì người bị l//ừa tự nguyện nhắm mắt.

Lục Cảnh Thần đột nhiên bước đến trước mặt tôi.

Anh ta há miệng, giọng khàn đi:

“Huyền Âm, anh…”

Tôi ngắt lời anh ta.

“Đừng xin lỗi.”

“Anh chưa đủ tư cách.”

Mặt Lục Cảnh Thần trắng bệch.

Tôi chỉ vào Lục Vãn Vãn.

“Bây giờ muốn cứu cô ta thì còn một cách.”

Lục Cảnh Thần lập tức ngẩng đầu.

“Cách gì?”

Tôi nói:

“Trả mệnh.”

Lục Vãn Vãn hét lên:

“Không!”

“Trả mệnh rồi tôi sẽ ra sao?”

Tôi nhìn cô ta.

“Cô không ch//ết.”

“Nhưng những thứ vốn không thuộc về cô sẽ biến mất.”

“Vận may.”

“Sức khỏe.”

“Tình cảm mà cô mượn từ mệnh của tôi.”

“Và cả thân phận thiên kim nhà họ Lục.”

Lục Vãn Vãn lắc đầu điên cuồng.

“Không được!”

“Tôi không trả!”

“Tôi là Lục Vãn Vãn!”

“Tôi mới là con gái nhà họ Lục!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...