Tôi là truyền nhân đời cuối của Thiên Nhãn Tướng Môn.

Chỉ cần nhìn một gương mặt, tôi có thể biết người đó là thiện hay ác, giàu hay nghèo, sống hay sắp ch/ế/t.

Ông nội từng căn dặn tôi ba điều.

Thứ nhất, nhìn được thì đừng nói.

Thứ hai, nói được thì đừng xen vào.

Thứ ba, nếu đã quyết định cứu một người, phải chuẩn bị sẵn sàng để bị cả những kẻ đứng sau hắn truy s/á/t.

Tôi vẫn luôn nghĩ mình sẽ giữ được ba lời dặn ấy.

Cho đến ngày đầu tiên bước vào năm học lớp mười hai.

Tôi nhìn thấy một người phụ nữ đang ôm một bé gái khóc giữa cổng trường.

Mọi người đều nói bà ấy vừa tìm lại được con gái bị đi lạc.

Chỉ có tôi nhìn thấy.

Người phụ nữ đó…

Căn bản không có tướng làm mẹ.

Ngay khoảnh khắc tôi giữ cánh cửa chiếc xe chuẩn bị rời đi, bánh răng của một vụ án bắt cóc trẻ em kéo dài suốt mười lăm năm cũng bắt đầu chuyển động.

Và tôi…

Không còn đường lui nữa.

________________________________________

“Cứu em với!”

Tiếng kêu thất thanh của một bé gái cắt ngang cả con phố.

Tôi vừa bước ra khỏi cổng trường đã quay phắt đầu lại.

Một chiếc xe thương vụ màu đen đang đỗ sát lề đường.

Một người phụ nữ trung niên ôm chặt một bé gái chừng sáu, bảy tuổi.

Đứa bé khóc đến khản giọng, liên tục giãy giụa.

Nhưng người xung quanh chẳng những không tiến lên giúp, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm.

“May quá, cuối cùng cũng tìm được con.”

“Làm mẹ chắc lo lắng lắm.”

“Con bé nghịch thật.”

Người phụ nữ vừa lau nước mắt vừa ôm đứa trẻ, giọng nghẹn ngào.

“Tiểu Bảo, con chạy đi đâu hả? Mẹ tìm con từ sáng đến giờ.”

Đứa bé lắc đầu như điên.

“Không phải!”

“Bà không phải mẹ cháu!”

Lời vừa dứt, người phụ nữ lập tức che miệng cô bé.

“Con bé sợ quá nên nói linh tinh thôi.”

Không ít người gật gù đồng tình.

Có người còn quay sang trách đứa trẻ.

“Không được chọc mẹ như vậy.”

Tôi đứng cách đó hơn mười mét.

Ánh mắt lại chỉ tập trung vào gương mặt người phụ nữ.

Chỉ một cái nhìn.

Sống lưng tôi lạnh toát.

Cung Tử Nữ…

Trống rỗng.

Một người phụ nữ từng sinh con, dù chỉ một lần, cung Tử Nữ cũng sẽ để lại dấu vết.

Thế nhưng trên gương mặt bà ta, nơi ấy sạch trơn.

Không phải vô sinh.

Không phải mất con.

Mà là…

Chưa từng có con.

Tôi tiếp tục nhìn xuống.

Đuôi mắt phủ một tầng sát khí mỏng.

Khóe miệng hiện vân đen.

Hai gò má lộ huyết tuyến như mạng nhện.

Đó là tướng của người từng nhiều lần chia cắt cốt nhục người khác.

Ông nội từng chỉ cho tôi xem đúng một lần.

Ông gọi đó là…

“Tướng buôn con.”

Tôi siết chặt quai balô.

Trong đầu lập tức vang lên giọng nói quen thuộc.

“Đừng xen vào.”

“Con chỉ nhìn thấy thiên cơ.”

“Không có nghĩa con gánh nổi nhân quả.”

Tôi cắn môi.

Nếu hôm nay quay lưng bỏ đi…

Có lẽ từ ngày mai, sẽ có thêm một đứa trẻ biến mất khỏi thế giới này.

Đúng lúc ấy, cửa xe mở ra.

Một người đàn ông đội mũ lưỡi trai bước xuống.

Hắn nhìn quanh rồi thấp giọng.

“Lên xe nhanh.”

Người phụ nữ lập tức kéo bé gái đi.

Đứa bé vùng vẫy dữ dội.

Ánh mắt tuyệt vọng của cô bé bất ngờ chạm vào mắt tôi.

Không biết vì sao.

Tôi nhớ đến chính mình của mười năm trước.

Khi ấy, ông nội cũng từng nắm tay tôi, nói rằng có những người chỉ cần chậm một bước sẽ hối hận cả đời.

Tôi hít sâu một hơi.

Rồi chạy.

Rầm!

Hai tay tôi chống mạnh lên nắp capo chiếc xe.

Người đàn ông đội mũ giật mình.

“Cô bé, cháu làm gì vậy?”

Tôi không nhìn hắn.

Tôi chỉ nhìn thẳng người phụ nữ.

“Cô không có con.”

Bốn chữ ấy khiến gương mặt bà ta cứng đờ trong tích tắc.

Rất nhanh, bà ta bật khóc.

“Các người xem đi! Con bé này nói bậy!”

Đám đông bắt đầu xôn xao.

“Cô học sinh này sao thế?”

“Đừng xen vào chuyện nhà người ta.”

“Té ra thích nổi tiếng.”

Tôi vẫn đứng chắn trước đầu xe.

Không lùi nửa bước.

Bởi vì tôi biết.

Nếu chiếc xe này rời đi…

Tôi sẽ không bao giờ còn gặp lại cô bé nữa.

Người đàn ông đội mũ hơi nheo mắt.

Bàn tay hắn chậm rãi đưa vào túi áo.

Tôi nhìn thấy một luồng hắc khí bốc lên từ cổ tay hắn.

Tim tôi đập mạnh.

Dao.

Trong túi áo hắn có dao.

Ngay khoảnh khắc ấy, bé gái bất ngờ cắn mạnh vào tay người phụ nữ.

Bà ta đau đến hét lên.

Cô bé nhân cơ hội vùng khỏi vòng tay, vừa khóc vừa chạy về phía tôi.

“Chị ơi!”

“Cứu em!”

Tôi dang hai tay ôm chặt lấy cô bé.

Người đàn ông đội mũ lập tức lao tới.

Đúng lúc đó.

Một hồi còi xe cảnh sát chói tai vang lên cuối con đường.

Hai chiếc xe tuần tra lao thẳng về phía cổng trường.

Người đàn ông chửi thề một tiếng.

Người phụ nữ cũng biến sắc.

Bọn chúng không hề do dự.

Quay người bỏ chạy.

Tôi ôm cô bé đang run rẩy, lặng lẽ nhìn theo bóng hai kẻ đó.

Tôi có một linh cảm rất rõ ràng.

Hôm nay…

Tôi chỉ mới chạm vào mép của một vụ án.

Phía sau hai kẻ kia, còn có một bàn tay lớn hơn đang điều khiển tất cả.

Chương 2: Người đầu tiên tin tôi

Tiếng còi xe cảnh sát dần khuất sau con phố.

Tôi vẫn ôm chặt cô bé trong lòng.

Cơ thể nhỏ xíu run lên từng hồi, hai bàn tay lạnh như băng bấu chặt lấy đồng phục của tôi, tựa như chỉ cần buông ra một chút, người ta sẽ lại cướp em đi mất.

Một nữ cảnh sát bước tới, nhẹ giọng dỗ dành.

“Không sao rồi, các cô chú ở đây.”

Thế nhưng cô bé chỉ lắc đầu.

Em níu lấy tôi, nghẹn ngào.

“Chị… đừng bỏ em…”

Tôi khẽ xoa lưng em.

“Được, chị không đi.”

Một lúc sau, chiếc xe cứu thương cũng đến.

Nhân viên y tế kiểm tra sơ bộ rồi đưa cô bé lên xe.

Trước khi cửa xe khép lại, em quay đầu nhìn tôi.

Đôi mắt đỏ hoe ấy khiến lòng tôi nặng trĩu.

Tôi có linh cảm…

Đây chỉ mới là đứa trẻ đầu tiên.

Một cảnh sát trẻ tiến đến trước mặt tôi.

“Cô bé, cháu tên gì?”

“Lâm Du Hạ.”

“Lớp mười hai?”

Tôi gật đầu.

Ông ấy mở cuốn sổ nhỏ.

“Làm sao cháu biết người phụ nữ kia không phải mẹ của đứa bé?”

Tôi im lặng.

Tôi biết câu trả lời của mình sẽ chẳng ai tin.

“Tình cờ đoán thôi.”

Vị cảnh sát nhíu mày.

“Đoán?”

“Vâng.”

Ông ấy rõ ràng không tin.

Đúng lúc ấy, một chiếc xe màu đen dừng ngay trước cổng trường.

Một người đàn ông cao lớn mặc thường phục bước xuống.

Anh khoảng hai mươi tám, hai mươi chín tuổi, dáng người thẳng tắp, ánh mắt sắc bén nhưng rất bình tĩnh.

Những cảnh sát xung quanh đồng loạt chào.

“Đội trưởng Tần.”

Tôi vô thức nhìn sang.

Chỉ một cái liếc mắt.

Tôi hơi khựng lại.

Khí sắc của người đàn ông này rất lạ.

Ấn Đường sáng.

Cung Quan Lộc ngay ngắn.

Sát khí quấn thân.

Nhưng sát khí ấy không phải của kẻ giết người.

Mà là của người quanh năm đối mặt với hung án.

Đây là tướng của cảnh sát hình sự.

Ánh mắt anh cũng vừa lúc dừng trên tôi.

“Chính cô bé là người ngăn chiếc xe?”

Tôi gật đầu.

“Cô nói người phụ nữ kia không có con?”

“Đúng.”

“Lý do?”

“Tôi nhìn ra.”

Người cảnh sát trẻ đứng cạnh bật cười.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...