“Đội trưởng, con bé này nói chuyện kỳ lắm.”

“Nó bảo chỉ nhìn mặt là biết.”

Tần đội trưởng không cười.

Anh nhìn tôi thêm vài giây.

“Vậy cô nhìn tôi xem.”

Tôi sửng sốt.

“Tôi?”

“Ừ.”

“Tôi muốn biết cô nhìn ra điều gì.”

Tôi do dự.

Ông nội từng dặn, tuyệt đối không tùy tiện xem tướng cho người khác.

Nhưng ánh mắt người đàn ông này rất bình thản.

Không có ý chế giễu.

Tôi hít sâu một hơi.

“Anh làm nghề rất nguy hiểm.”

Anh không nói gì.

“Ba tháng gần đây anh từng bị thương ở vai trái.”

Đồng tử anh khẽ co lại.

Tôi tiếp tục.

“Trong nhà anh có một người thân mắc bệnh lâu năm.”

“Anh rất muốn dành thời gian chăm sóc bà ấy, nhưng công việc khiến anh thường xuyên thất hứa.”

Người cảnh sát trẻ há hốc miệng.

“Đội trưởng…”

Tần đội trưởng vẫn nhìn tôi.

Lần đầu tiên trong mắt anh xuất hiện một tia kinh ngạc.

Tôi không nói tiếp.

Bởi vì tôi còn nhìn thấy một điều.

Ngay giữa cung Tật Ách của anh có một vệt đỏ rất mảnh.

Đó là dấu hiệu…

Trong vòng ba ngày sẽ gặp nạn.

Tôi cắn môi.

Có nên nói không?

Ông nội từng nói.

Thiên cơ không thể tiết lộ.

Nếu cưỡng ép thay đổi, người gánh hậu quả sẽ là tôi.

Thấy tôi im lặng, Tần đội trưởng hỏi.

“Hết rồi?”

“… Hết rồi.”

Tôi vẫn lựa chọn nuốt câu nói kia xuống.

Anh khẽ gật đầu.

“Cảm ơn.”

Ngay lúc ấy, một cảnh sát khác chạy tới.

“Đội trưởng, cô bé kia chịu khai rồi.”

“Cô bé nói trên xe còn hai đứa trẻ khác.”

“Bọn chúng thường xuyên đổi chỗ ở.”

Sắc mặt mọi người lập tức thay đổi.

Tần đội trưởng quay sang tôi.

“Cảm ơn cô.”

“Cô đã cứu một đứa trẻ.”

“Nếu sau này nhớ thêm điều gì, hãy liên lạc với chúng tôi.”

Anh đưa cho tôi một tấm danh thiếp.

Tôi vừa nhận lấy.

Một cơn đau nhói bất ngờ truyền đến từ thái dương.

Trước mắt tôi chợt tối sầm.

Hình ảnh xung quanh trở nên mờ ảo.

Tôi nhìn thấy…

Một con hẻm.

Một cánh cửa sắt màu xanh.

Tiếng trẻ con khóc.

Rồi là một bàn tay đầy máu từ từ khép cánh cửa lại.

Hình ảnh chỉ kéo dài chưa đến một giây.

Tôi loạng choạng lùi về sau.

“Cháu sao vậy?”

Tôi ôm lấy đầu.

Cơn đau biến mất nhanh như lúc xuất hiện.

Chỉ còn tim tôi đập dữ dội.

Đó không phải tưởng tượng.

Mà là…

Thiên Nhãn đang cảnh báo tôi.

Tần đội trưởng nhận ra sắc mặt tôi trắng bệch.

“Có cần gọi bác sĩ không?”

Tôi lắc đầu.

“Không cần.”

Anh nhìn tôi thêm vài giây rồi mới rời đi.

Chiếc xe cảnh sát nhanh chóng lao khỏi cổng trường.

Tôi đứng yên tại chỗ.

Ngón tay siết chặt tấm danh thiếp.

Trong đầu chỉ còn hiện lên cánh cửa sắt màu xanh vừa xuất hiện.

Nếu tôi đoán không nhầm…

Sau cánh cửa ấy.

Vẫn còn những đứa trẻ đang chờ người đến cứu.

Chương 3: Cánh cửa sắt màu xanh

Tôi không tin vào trùng hợp.

Đặc biệt là sau khi Thiên Nhãn hiện lên hình ảnh kia.

Một con hẻm.

Một cánh cửa sắt màu xanh.

Tiếng trẻ con khóc.

Và…

Một bàn tay đầy m/á/u.

Suốt quãng đường về nhà, hình ảnh ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi.

Ông nội từng nói, Thiên Nhãn sẽ không vô cớ cho tôi nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Nếu đã nhìn thấy…

Chắc chắn nơi đó đang có người chờ được cứu.

Tối hôm ấy, tôi lục tung cả thành phố trên bản đồ điện thoại.

Con hẻm trong ký ức rất hẹp.

Hai bên là những bức tường cũ loang lổ.

Cánh cửa sắt sơn xanh đã bong gần hết.

Nhưng…

Thành phố này có quá nhiều nơi giống như vậy.

Tôi day mạnh mi tâm.

Không đủ.

Chỉ dựa vào một hình ảnh, tôi không thể tìm ra.

Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên.

Là số lạ.

“Tôi là Tần Dịch.

Giọng nói trầm ổn vang lên từ đầu dây bên kia.

“Tôi xin lỗi vì gọi muộn.”

“Nhưng tôi muốn hỏi cô một chuyện.”

Tôi hơi bất ngờ.

“Anh nói đi.”

“Cô thật sự chỉ… đoán thôi sao?”

Tôi im lặng vài giây.

“Tần đội trưởng.”

“Nếu tôi nói tôi nhìn ra.”

“Anh tin không?”

Đầu dây bên kia cũng yên lặng.

Một lúc sau.

“Tôi không biết.”

“Nhưng hôm nay, cô đã cứu một đứa trẻ.”

“Thế là đủ.”

Tôi mỉm cười.

Đây là người đầu tiên không lập tức cho rằng tôi là kẻ nói dối.

“Tôi vừa nhận được kết quả lấy lời khai.”

Anh tiếp tục.

“Cô bé tên là An An.”

“Ba ngày trước bị bắt ngay trước cửa trung tâm thương mại.”

“Bọn chúng đổi xe ba lần.”

“An An nói mình từng bị nhốt ở một căn phòng rất tối.”

“Có nhiều đứa trẻ khác.”

Tim tôi đập mạnh.

“Nhiều là bao nhiêu?”

“Khoảng mười đứa.”

Tôi siết chặt điện thoại.

Quả nhiên…

Thiên Nhãn không hề nhìn nhầm.

“Tần đội trưởng.”

“Tôi muốn xem ảnh hai nghi phạm.”

“… Cô xem để làm gì?”

“Có thể tôi sẽ nhìn ra thứ gì đó.”

Đầu dây bên kia do dự.

Một phút sau.

Điện thoại nhận được hai tấm ảnh.

Chính là người phụ nữ và người đàn ông đã bỏ chạy chiều nay.

Tôi mở ảnh người phụ nữ trước.

Vừa nhìn.

Tôi đã nhíu mày.

Sát khí trên mặt bà ta còn đậm hơn lúc chiều.

Không đúng.

Đây không phải tướng của kẻ cầm đầu.

Cung Mệnh của bà ta có dấu hiệu bị người khác áp chế.

Nói cách khác.

Bà ta chỉ là tay sai.

Tôi chuyển sang bức ảnh thứ hai.

Người đàn ông đội mũ.

Khóe mắt lõm sâu.

Môi mỏng.

Ấn Đường đen kịt.

Đây là tướng của kẻ tham tiền, làm việc bất chấp hậu quả.

Nhưng điều khiến tôi chú ý nhất…

Là giữa hai đầu lông mày hắn có một vết sẹo cực nhỏ.

Không phải vết thương.

Mà giống như bị vật sắc nhọn cố ý rạch thành hình.

Ông nội từng cho tôi xem loại dấu vết này trong một cuốn sách cổ.

Người mang dấu ấn ấy…

Đều thuộc cùng một tổ chức.

Tôi lập tức gọi lại.

“Tần đội trưởng.”

“Tôi nghĩ…”

“Hai người này không phải chủ mưu.”

Anh hỏi ngay.

“Còn gì nữa?”

“Tên đàn ông có một dấu hiệu rất đặc biệt.”

“Có lẽ các anh nên kiểm tra hồ sơ những vụ án cũ.”

“Xem có nghi phạm nào mang vết sẹo giữa hai đầu lông mày giống hắn không.”

Anh không hỏi vì sao.

Chỉ đáp.

“Được.”

Sáng hôm sau.

Tôi vừa bước vào lớp thì chủ nhiệm đã gọi xuống văn phòng.

Ngoài cửa.

Tần Dịch đang đứng đợi.

Anh đưa cho tôi một tập tài liệu.

“Đêm qua chúng tôi kiểm tra.”

“Có kết quả.”

Tôi mở ra.

Bảy tấm ảnh.

Bảy người.

Điều khiến tôi lạnh sống lưng là…

Trong số đó có ba người mang cùng một dấu vết.

Giống hệt.

Không sai một ly.

“Tất cả đều từng liên quan đến các vụ trẻ em mất tích.”

Tần Dịch nói nhỏ.

“Nhưng hoặc là ch/e/t, hoặc là mất tích.”

“Không ai còn sống.”

Tôi nhìn chằm chằm tấm ảnh cuối cùng.

Đó là một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi.

Khác với sáu người còn lại.

Trên gương mặt ông ta…

Tôi gần như không nhìn thấy bất kỳ đường tướng nào.

Mọi thứ đều mờ mịt.

Như có một lớp sương đen che kín.

Từ trước đến nay, tôi chưa từng gặp trường hợp như vậy.

Đúng lúc ấy.

Một cơn đau nhói lại truyền đến.

Trong đầu tôi hiện lên một hình ảnh mới.

Vẫn là cánh cửa sắt màu xanh.

Lần này…

Bên cạnh cánh cửa xuất hiện một tấm biển cũ kỹ.

Trên đó chỉ còn sót lại hai chữ vì lớp sơn đã bong tróc.

“Thuận…”

“… Xương.”

Tôi bỗng ngẩng phắt đầu.

“Tần đội trưởng.”

“Tôi biết phải tìm ở đâu rồi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...