Chương 4: Xưởng gỗ Thuận Xương
“Tần đội trưởng.”
“Tôi biết phải tìm ở đâu rồi.”
Ánh mắt anh lập tức trở nên sắc bén.
“Cô nói đi.”
Tôi hít sâu một hơi, cố gắng nhớ lại hình ảnh vừa hiện lên.
“Tôi chỉ nhìn thấy hai chữ.”
“Thuận… Xương.”
“Còn là gì thì tôi không chắc.”
Tần Dịch không hỏi vì sao tôi biết.
Anh lập tức lấy điện thoại gọi cho đồng nghiệp.
“Mau kiểm tra tất cả nhà xưởng, kho hàng, cửa hiệu có tên Thuận Xương trong phạm vi thành phố.”
Đầu dây bên kia đáp rất nhanh.
Chưa đầy năm phút sau, kết quả đã được gửi tới.
Tổng cộng có mười bảy địa điểm.
Trong đó, chỉ còn một nơi đã ngừng hoạt động hơn ba năm.
Xưởng gỗ Thuận Xương.
Nằm ở vùng ngoại ô phía tây.
Tôi vừa nhìn thấy cái tên ấy, tim liền đập mạnh.
“Là chỗ này.”
Tần Dịch nhìn tôi.
“Cô chắc chứ?”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Nhưng nếu phải chọn, tôi chỉ chọn nơi này.”
Anh khép tập hồ sơ lại.
“Xuất phát.”
…
Xe cảnh sát lao vun vút trên đường.
Tôi ngồi ở hàng ghế sau.
Theo lý mà nói, một học sinh như tôi không được phép tham gia hành động.
Nhưng chính tôi là người đưa ra manh mối.
Hơn nữa…
Tần Dịch dường như muốn tận mắt kiểm chứng năng lực của tôi.
Bầu không khí trong xe rất yên tĩnh.
Một cảnh sát trẻ tò mò quay đầu.
“Lâm Du Hạ.”
“Cô thật sự biết xem tướng à?”
Tôi cười nhạt.
“Anh tin sao?”
Anh gãi đầu.
“Trước đây thì không.”
“Nhưng giờ… cũng hơi tin.”
Một người khác chen vào.
“Nếu xem giỏi như vậy, xem giúp tôi bao giờ lấy vợ được không?”
Tiếng cười vang lên trong xe.
Không khí bớt căng thẳng hơn đôi chút.
Chỉ riêng Tần Dịch vẫn nhìn chằm chằm con đường phía trước.
Tôi cũng thôi đùa.
Trong lòng luôn có cảm giác bất an.
Hình ảnh Thiên Nhãn cho tôi thấy…
Có m/á/u.
Nghĩa là rất có thể đã có người gặp nguy hiểm.
…
Hai mươi phút sau.
Đoàn xe dừng trước một khu xưởng cũ.
Tấm biển gỉ sét treo xiêu vẹo.
Ba chữ “Thuận Xương” chỉ còn nhìn rõ một nửa.
Tôi bất giác siết chặt tay.
Chính là nơi này.
Cánh cửa sắt màu xanh.
Bức tường loang lổ.
Không sai một chi tiết.
Tần Dịch giơ tay ra hiệu.
Mọi người lập tức tản ra.
Hai cảnh sát cắt khóa.
Một tiếng “cạch” khô khốc vang lên.
Cánh cửa từ từ mở.
Bên trong tối om.
Mùi gỗ mục trộn lẫn với mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi.
Tôi vừa bước qua ngưỡng cửa đã thấy sống lưng lạnh buốt.
Nơi này…
Âm khí rất nặng.
Không phải vì ma quỷ.
Mà vì quá nhiều tiếng khóc từng bị chôn vùi ở đây.
“Cẩn thận.”
Tần Dịch khẽ nhắc.
Mọi người chia thành từng tổ.
Từng gian phòng lần lượt được mở ra.
Phòng thứ nhất.
Trống.
Phòng thứ hai.
Chỉ còn vài chiếc chăn cũ.
Phòng thứ ba.
Một đống đồ chơi rẻ tiền nằm ngổn ngang dưới đất.
Con gấu bông màu vàng bị rách mất một mắt.
Chiếc ô tô nhựa gãy bánh.
Một cuốn truyện tranh đã bị xé nát.
Tôi khom người nhặt lên một chiếc kẹp tóc hình con thỏ.
Nó rất nhỏ.
Rõ ràng là của trẻ con.
Trong lòng tôi bỗng nặng trĩu.
Những đứa trẻ từng ở đây…
Đã trải qua những ngày tháng như thế nào?
Đúng lúc ấy, từ cuối hành lang vang lên tiếng gọi.
“Đội trưởng!”
“Mau tới đây!”
Mọi người lập tức chạy đến.
Đó là một căn phòng được khóa bằng xích sắt.
Sau khi phá khóa.
Khung cảnh bên trong khiến tất cả im lặng.
Căn phòng chỉ rộng hơn mười mét vuông.
Dưới nền xi măng vẫn còn mấy sợi dây thừng.
Một góc phòng đặt vài chiếc bát nhựa.
Trên tường.
Chi chít những vạch ngang được khắc bằng vật sắc nhọn.
Một…
Hai…
Ba…
Tôi đếm mãi.
Tổng cộng ba mươi bảy vạch.
Có lẽ…
Là ba mươi bảy ngày.
Một đứa trẻ đã sống ở đây ba mươi bảy ngày.
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Một cảnh sát nhặt được chiếc máy quay mini giấu trong khe tường.
“Đội trưởng!”
“Còn dữ liệu!”
Tần Dịch lập tức giao cho kỹ thuật viên.
Trong lúc mọi người bận rộn, tôi chậm rãi bước đến giữa căn phòng.
Đột nhiên…
Một cơn đau nhói truyền lên thái dương.
Tôi nhắm chặt mắt.
Khung cảnh trước mắt lập tức thay đổi.
Vẫn là căn phòng này.
Nhưng sáng hơn.
Có bảy, tám đứa trẻ co ro ngồi sát vào nhau.
Cánh cửa mở ra.
Một người đàn ông mặc áo khoác đen bước vào.
Tôi không nhìn rõ mặt.
Chỉ nhìn thấy…
Bàn tay trái của hắn.
Trên ngón áp út đeo một chiếc nhẫn bạc khắc hình đôi mắt.
Hắn cười.
Giọng nói khàn đặc.
“Đứa nào ngoan…”
“Sẽ được đưa đến nơi có ba mẹ mới.”
Tiếng khóc lập tức vang lên khắp căn phòng.
Tôi bỗng mở bừng mắt.
Mồ hôi lạnh đã thấm ướt lưng áo.
“Du Hạ?”
Tần Dịch đỡ lấy vai tôi.
“Cô sao vậy?”
Tôi thở gấp.
“Chiếc nhẫn…”
“Cái gì?”
“Kẻ cầm đầu…”
“Tay trái.”
“Ngón áp út.”
“Có một chiếc nhẫn bạc.”
“Mặt nhẫn khắc hình một con mắt.”
Ánh mắt Tần Dịch lập tức thay đổi.
Anh nhìn tôi vài giây rồi quay sang một cảnh sát.
“Lập tức thông báo.”
“Kiểm tra tất cả nghi phạm từng có đặc điểm này.”
Đúng lúc ấy.
Một kỹ thuật viên từ ngoài chạy vào.
“Đội trưởng!”
“Trong máy quay có một đoạn video.”
“Mới được ghi lại…”
“Chỉ khoảng hai tiếng trước.”
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Hai tiếng trước.
Nói cách khác…
Bọn chúng vừa rời khỏi đây không lâu.
Tần Dịch nghiến chặt răng.
“Phát video.”
Màn hình vừa sáng lên.
Một chiếc xe tải màu trắng xuất hiện.
Từng đứa trẻ bị bịt mắt được đưa lên xe.
Cuối cùng.
Ống kính vô tình lia qua một người đàn ông đứng ngoài cửa.
Ông ta đội mũ, đeo khẩu trang.
Không nhìn rõ khuôn mặt.
Chỉ duy nhất bàn tay trái lộ ra dưới ánh nắng.
Trên ngón áp út.
Một chiếc nhẫn bạc khắc hình con mắt đang phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Tôi siết chặt hai bàn tay.
Cuối cùng…
Kẻ đứng sau đường dây này cũng bắt đầu lộ diện.
Chương 5: Đứa trẻ duy nhất trốn thoát
Đoạn video chỉ dài hơn hai phút.
Nhưng cả căn phòng chìm trong im lặng.
Không một ai lên tiếng.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.
Chiếc xe tải màu trắng.
Tám đứa trẻ.
Không…
Tôi đếm lại lần nữa.
Chỉ có bảy.
An An đã được cứu.
Trong đoạn video chỉ còn bảy đứa trẻ bị bịt mắt.
Điều đó có nghĩa…
Ít nhất vẫn còn bảy đứa trẻ đang ở trong tay bọn chúng.
“Tua lại.”
Giọng Tần Dịch phá vỡ bầu không khí.
Kỹ thuật viên lập tức tua chậm từng khung hình.
Đến giây thứ bốn mươi tám, chiếc xe tải lùi ra khỏi nhà xưởng.
Đúng lúc ấy, một bóng người thoáng xuất hiện phía góc trái màn hình.
Chỉ chưa đầy một giây.
“Mở lớn.”
Hình ảnh được phóng to.
Đó là một đứa trẻ.
Một cậu bé khoảng chín, mười tuổi.
Hai tay bị trói, nhưng không bị đưa lên xe.
Cậu bị một tên đàn ông xô ngã xuống đất rồi biến mất khỏi khung hình.
Tần Dịch nhíu mày.
“Tìm.”
“Mau lục soát toàn bộ khu vực.”
Mười mấy cảnh sát lập tức tản ra.
…
Tôi bước ra sân sau của nhà xưởng.
Phía sau là một bãi cỏ hoang cao gần ngang đầu gối.
Xa hơn nữa là một rừng cây nhỏ.
Không hiểu sao…
Tôi luôn có cảm giác có người đang nhìn mình.
Tôi dừng bước.
Chậm rãi quay đầu.
Không có ai.
Chỉ có gió thổi qua làm đám cỏ lay động.
“Lâm Du Hạ.”
Tiếng gọi của Tần Dịch vang lên phía sau.
“Cô đừng đi một mình.”
Chaporia
Bình Luận (0)